Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 101: Ba Lựa Chọn
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tà thần đã ngủ dưới đáy biển suốt hai mươi tám năm, rồi bị Cochro đánh thức, lạc vào vết nứt thời gian. Lần này còn quay ngược về trước hàng trăm năm. Cuối cùng cũng xử lý được Cochro phiền phức (thật ra là đứng xem Bướm Xám giải quyết), vừa lên kế hoạch du ngoạn mới thì lại gặp tai nạn ở điểm dừng chân đầu tiên. Không có thời gian để đến các thành phố của con người, quan sát những vật phẩm mới mà nhân loại đã tạo ra trong những năm gần đây.
Tai nghe… Theo Cindy miêu tả, đây có vẻ là một thứ rất thú vị.
“Ta sẽ đi xem thử.”
Xét cho cùng thì khả năng chịu đựng sức mạnh thần bí của mỗi vật là khác nhau. Giáo phái Màu Xám ở Venice đã phát hiện ra một loại thủy tinh có khả năng chịu lực tốt, sau đó rèn luyện nó bằng một phương pháp đặc biệt. Một số vật dụng được con người phát minh ra trong thời đại mới thì lại quá mẫn cảm, chẳng hạn như máy ảnh. Vì thế Johnson không thể lập tức đồng ý.
“Ta đề nghị cô nên chọn một chiếc mũ.” Johnson nghiêm túc nói. Nghề dệt may là một nghề thủ công lâu đời hơn thủy tinh. Các giáo phái bí mật trên khắp thế giới có ít nhất mười cách để gia tăng sức mạnh thần bí cho những tấm thảm trang trí. Ổn định, sẽ không phát sinh lỗi.
Cindy: “…”
Thực ra, cô còn lo lắng về việc chiếc mũ có phải là một chiếc mũ “bình thường” hay không hơn là liệu nó xấu hay đẹp. Lỡ như nó có màu đỏ như máu, có hình đầu con cừu đực dệt trên đó thì sao?
Cindy chợt tỉnh táo lại, cô lại còn đang nghĩ đến “thù lao” cơ chứ. Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là phải thoát khỏi đảo Sable này!
“Bà nội tôi đã già yếu, tôi cần phải chăm sóc bà. Tôi mong sau khi công việc này kết thúc, bà có thể rời khỏi hòn đảo chết chóc này bình yên vô sự, sống quãng đời tuổi già bình yên ở Canada.” Cindy khéo léo đưa ra yêu cầu thù lao thực sự của mình.
Câu nói này tưởng chừng đơn giản nhưng thực ra lại ẩn chứa rất nhiều “điều kiện tiên quyết”. Tuy nhiên, Johnson chỉ nghe được yêu cầu “sống tuổi già bình yên”. Điều này thực ra không hề dễ dàng, bởi “Cindy phải chăm sóc bà nội”, trong khi những con kiến phát sáng luôn thu hút vận rủi.
“Được, cái này không khó.”
Johnson nói một cách tự nhiên, có một chiếc mũ thì còn gì phải lo lắng? Giống như Hans đeo kính… Ờ, được rồi, không có cách nào tránh khỏi chiến tranh giữa nhân loại. Nếu sau này Cindy lựa chọn chung sống với thế giới huyền bí như Hans thì cũng là sau khi bà Fresnel qua đời, sẽ không mâu thuẫn với yêu cầu hiện tại của Cindy.
“Ta nghĩ, bây giờ cô nên nhìn thử di tích này.” Johnson lùi lại một bước, biến mất vào trong sương mù.
Sương dày bị gió mạnh cuốn đi.
Khung cảnh xung quanh bỗng trở nên rõ ràng. Đó là một quảng trường rộng lớn và trống trải. Ở rìa quảng trường, vô số cát lún đổ xuống như thác nước, tạo nên một âm thanh chói tai. Thỉnh thoảng, những hạt cát sẽ bay lên mặt đất, theo thời gian sẽ tích tụ một lớp cát nông trên quảng trường. Đây là nguồn gốc phát ra âm thanh ma sát rất nhỏ từ dưới chân Cindy khi cô mò mẫm đi lại trong sương mù dày đặc. Nơi này trông giống như một tàn tích bị nhấn chìm dưới biển. Chỉ là bên ngoài có một rào cản vô hình, ngăn cản nước biển mang theo cát lún xâm nhập.
Khi Cindy nghe thấy tiếng ầm ầm kinh hoàng, cô vô thức bịt tai lại, nhưng dừng lại giữa chừng. Cát lún tạo ra âm thanh vô cùng hùng tráng, như ca sĩ opera giọng nam cao nổi tiếng của Ý đứng trên những cột trụ của ngôi đền Hy Lạp đổ nát, cất tiếng hát giữa gió hú và những ngọn đồi cằn cỗi. Âm thanh này lấn át những tiếng kêu gào chết chóc đầy căm hờn, như muốn dẫm nát chúng dưới chân.
Phía trước quảng trường là một ngọn núi cao chót vót hùng vĩ, còn ngọn đồi mà cô thấy trước đây chỉ là những “góc” của nó kéo dài ra hai bên. Bề mặt ngọn núi không nhẵn bóng nhưng có một cánh cửa khổng lồ gắn vào đó, chiều cao của nó vượt xa cả tháp Eiffel, như thể nó là lối đi được xây dựng cho những người khổng lồ.
Cindy sốc đến mức không thể cử động.
Bộp.
Sương mù lại tụ về, bản hợp xướng kinh hãi và hoành tráng cũng ngưng bặt. Quảng trường lại trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Bấy giờ Cindy mới dần lấy lại bình tĩnh và sự tự chủ. Cô nhìn cái bóng xuất hiện trở lại trong làn sương dày, nói với giọng cay đắng: “Tôi nghĩ rằng mình có lẽ không đủ khả năng để làm công việc này, vừa mới ở ngoài cửa mà tôi đã cảm nhận được nỗi sợ hãi vô tận của vũ trụ.”
“Đó là một phản ứng bình thường.” Johnson trả lời.
“…Vậy không bình thường thì sao?”
“Thấy đủ thứ lạ lùng, như thấy đỉnh núi là một con ác quỷ đang phun lửa, coi cánh cửa là lối vào vực sâu tử thần, tưởng bãi cát lún là dung nham nóng đỏ, bên trong là xác chết cùng với những bong bóng khí sôi ùng ục.”
Cindy: “…”
“Hãy bước vào cung điện nham thạch đi, cô đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên.”
Sương mù lại rút đi, lần này chỉ để lộ ra cánh cửa khổng lồ dẫn lên đỉnh núi.
“Đợi đã, quãng đường này tôi phải đi bộ ít nhất ba tiếng mới tới được cửa…”
Cindy đột ngột dừng lại, vì cái bóng trong sương mù đã biến mất.
***
Gymir đứng trên đỉnh núi cao, nhìn xuống thân hình nhỏ bé phía dưới.
Thấy Johnson xuất hiện bên cạnh, hắn vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh: “Khi thoát khỏi giấc mơ thì nghe nhạc ở đây, ta cảm thấy âm thanh ở đây là tuyệt vời nhất.”
Johnson không yêu thích “nghệ thuật” nhiều như Gymir, nhưng y vẫn rất vui vẻ chấp nhận kiểu chia sẻ này. Cũng giống như những cuốn sách của con người, những chuyến du hành của con người, tất cả những mùi hương đa dạng và kỳ lạ của nhân loại…
“Sau khi rời khỏi đây, chúng ta có nên đến một nơi ở bỏ hoang của thần cổ xưa khác không?” Johnson thử hỏi.
Y cảm thấy Gymir có thể không được vui lắm, một nơi ở rất tốt mà lại vô chủ, lẽ ra có thể tùy ý ra vào và dạo chơi xung quanh, ai ngờ bên trong đã sinh ra một vị thần mới. Vị thần mới này còn làm hư hại cấu trúc bên trong cung điện nham thạch khi “phá vỏ”. Bây giờ không biết mức độ thiệt hại bên trong như thế nào, nếu đi vào lại sợ có thể gây ra sự sụp đổ. Người thiết kế kiêm chủ sở hữu của cung điện không thể quay lại sửa chữa, họ chỉ có thể cử một con người không có sức mạnh vào kiểm tra tình hình bên trong.
Gymir đáp lại Johnson bằng vẻ mặt phiền muộn trầm mặc. Hắn cũng muốn thế, nhưng ba địa điểm được lựa chọn cẩn thận đều gặp phải vấn đề kiểu này hay kiểu khác. Mặc dù vẫn còn những địa điểm thay thế, nhưng chúng kém xa về chất lượng và sự thú vị.
Trừ khi…
“Thật ra chúng ta cũng có thể cân nhắc tìm kiếm một vài ngôi nhà có chủ.”
“Hả?” Johnson ngơ ngác. Thế nghĩa là sao, tìm đến trước cửa nhà người ta gây sự?
“Có vài đồng loại dễ bắt nạt.” Gymir bóng gió.
Johnson: “…”
Hiểu ra rồi, thấy phong cảnh chỗ ngủ của người khác rất đẹp mà thiết kế của ngôi nhà cũng vừa mắt, nên muốn vào dạo một vòng. Điểm khác biệt so với nơi ở cũ của thần cổ xưa là một bên thì có thể tùy ý vào chơi, một bên thì phải đánh bại chủ nhà xong mới chơi, phải thêm một bước “vận động” nữa.
Khóe mắt Johnson bắt đầu co giật, y không thể không nói: “Thế này… không tốt lắm đâu!”
Đừng hiểu lầm, Johnson vốn không hề tốt bụng, tà thần không hề có đức tính này.
Lúc trước, khi Johnson thấy ngứa mắt với Bướm Xám ở Luân Đôn, y cũng thích đánh là đánh thôi, mà Luân Đôn còn là địa bàn của Bướm Xám! Người ta chỉ đang yên đang lành sinh sản trên lãnh thổ của mình, làm sao biết có hai tên đồng loại đang tán tỉnh nhau ở ngoài kia, thế là chẳng hiểu sao lại ăn một trận đòn dã man, đúng là bất chấp lý lẽ.
Johnson do dự trước lời đề nghị của Gymir là do thói quen thận trọng của một vị thần mới.
“Không biết khi nào Tonatiuh sẽ quay trở lại, chúng ta lại đi tạo thêm kẻ thù, như vậy có thực sự tốt không?” Johnson vô cùng lo lắng.
Gymir cảm thấy người yêu do dự như vậy thật đáng yêu. Hắn lặng lẽ vươn cái bóng ra, vòng qua ôm lấy vai phải của Johnson. Không có hành động nghịch ngợm sờ mó, cũng không gãi nhẹ.
“Vừa rồi ta đã nói, là đồng loại dễ bắt nạt.”
Gymir không đeo mặt nạ, nham thạch màu nâu đỏ ở sau lưng hòa làm một thể, tà thần với mái tóc dài đỏ rực trông như đang tựa vào ngai vàng, vẻ mặt vừa như đang mỉm cười, lại vừa như bình luận một cách ngạo mạn: “Tonatiuh mà trở lại, họ sẽ không bao giờ dám ló đầu ra. Nếu chúng ta đến trước cửa nhà, họ sẽ nhận ra sự thật… rằng nơi ẩn náu của mình đã bị lộ, họ không còn an toàn, không có thời gian tìm một nơi đủ kiên cố và thoải mái để sống tạm, không chừng họ sẽ chọn cách chủ động đứng lên chống lại thần Mặt trời.”
Johnson hơi há miệng, sửng sốt. Y suy nghĩ kỹ, hoàn toàn bị thuyết phục bởi “lý do” này, quả nhiên, thần cổ xưa sống lâu hơn thì kinh nghiệm dày dặn hơn.
Johnson không để ý đến xúc tu bóng tối trên vai, háo hức hỏi: “Vậy chúng ta cần tìm thêm vài đồng loại nữa? Đánh thêm vài trận nữa?”
Gymir: “…” Đợi đã, tại sao kế hoạch du lịch đã định lại biến thành cẩm nang hướng dẫn đi đánh tà thần tận nhà?
Gymir cố gắng nhớ lại những cuốn sách của con người và lời khuyên của John, nhưng không có cái nào trong đó rằng các cặp đôi con người chiến đấu cùng nhau có thể giúp mối quan hệ của họ trở nên bền chặt hơn. Nhưng theo quan điểm của tà thần… không sao cả! Đây là một cách thể hiện sự ăn ý của đồng minh!
“Em nhớ là đi qua lục địa này, có một nơi rất tuyệt vời.”
Johnson phất tay một cái, để lại một tấm bản đồ trên vách đá. Nó không phải là một bản đồ thế giới trải phẳng mà gần với thực tế hơn, nhưng nó không có các ghi chú về xích đạo, kinh độ, vĩ độ, không có biên giới quốc gia. Đây chính là hình dáng của trái đất thật, nhưng đã được thu nhỏ lại nhiều lần. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy trục trái đất này hơi nghiêng.
Johnson tùy ý xoay nó, tấm bản đồ tưởng chừng như nằm trên bức tường đá phẳng lại “xoay” sang một phía khác.
“Chính là nó!” Johnson chỉ chính xác một nơi nào đó.
Gymir hơi kinh ngạc.
Johnson cúi đầu, cố gắng duy trì ngữ điệu bình tĩnh: “Em đã đi qua rất nhiều nơi, nhớ rất rõ những nơi không thể vào được.”
Trước kia là vì lo gặp phải thần cổ xưa không thể chọc giận nào đó, bây giờ nó trở thành tấm bản đồ để đi đánh tà thần, điều mà Johnson không bao giờ ngờ tới.
“Con người gọi nó là hồ Khiluk, từ khoảng tháng 6 đến tháng 9, nước hồ sẽ bốc hơi để lộ ra đáy hồ, xuất hiện những vũng nước cạn, nhìn từ xa trông giống như những đốm tròn khác nhau.”
Vào những thời điểm khác trong năm, nước hồ sẽ xuất hiện nhiều màu sắc khác nhau, thay đổi theo từng tháng, từng mùa, cũng sẽ thay đổi theo nhiệt độ và lượng mưa. Con người thấy điều đó thật kỳ diệu. Johnson nhìn từ rất xa đã biết một vị thần cổ xưa đang ngủ ở đó. Đó còn là một vị thần cổ xưa tính tình rất hiền lành, ít nhất thì hồ Khiluk chưa từng có truyền thuyết kinh dị nào. Con người sống gần hồ thậm chí còn sử dụng nước hồ và phù sa để chữa bệnh qua nhiều thế hệ.
“À, đây là Asik xui xẻo, nó bị thần Mặt trời ăn thịt một nửa, nửa còn lại trốn thoát, vẫn luôn ngủ say ở đây.” Gymir ấn vào bản đồ bằng móng tay trong suốt của người cá, nói với vẻ mặt khó tả: “Tonatiuh không đuổi giết nó, điều này rất bất thường. Typhon nói Tonatiuh muốn đợi cho đến khi Asik bình phục hoàn toàn rồi mới ăn tiếp. Nếu Tonatiuh trở lại, Asik chắc chắn sẽ giúp đỡ tất cả đồng loại là kẻ thù của thần Mặt trời.”
Johnson: “…” Thôi được, bỏ qua tên này.
“Ở đây thì sao?” Johnson lại chỉ vào một lục địa cô đơn trên biển.
Tảng đá Ayers ở Úc, được người châu Âu phát hiện vào năm 1873. Đứng sừng sững giữa một sa mạc cằn cỗi, giống như thần linh đã di chuyển một tảng đá khổng lồ rồi đặt vào đó. Toàn bộ tảng đá có màu đỏ cam, mỗi khi mặt trời mọc hoặc lặn, màu đỏ trên bề mặt sẽ thay đổi nhanh chóng với nhiều sắc thái khác nhau, mắt người về cơ bản không thể phân biệt được những màu sắc phức tạp như vậy.
Johnson đứng nhìn từ xa, biết cái thứ này có thể là… vỏ của một vị thần cổ xưa nào đó! Nó không phải là một phần của bản thể, mà là tấm chăn do hành tinh này đã “đắp” lên vị thần cổ xưa sau hàng trăm triệu năm.
“Cái này không được, không dễ đánh.” Gymir nói đơn giản: “Tên này là Behemoth.”
Ngoại trừ quái thú khổng lồ Behemoth, ai lại nằm thẳng xuống đất ngủ một cách bất cẩn như vậy, cuối cùng là do trái đất chịu trách nhiệm “dọn dẹp”, dìm “chiếc giường” xuống lòng đất, rồi lại đắp chăn lên.
“… Vả lại nếu nó trở mình, lục địa này có thể chìm xuống biển luôn. Chưa đến ngày tận thế thì nó sẽ không nhúc nhích đâu.” Gymir ra hiệu cho Johnson tiếp tục tìm mục tiêu.
Johnson nhìn bản đồ, không khỏi do dự sau khi liên tiếp bị từ chối hai mục tiêu. Sau khi suy nghĩ hồi lâu, y ngập ngừng chỉ vào một nơi.
“Còn ở đây?”
Con người ở đây cũng an cư lạc nghiệp, còn cúng tế thần linh, cảm tạ những cơn mưa, chưa từng có truyền thuyết đáng sợ nào. Chắc hẳn cũng là một vị thần cổ xưa tốt tính?
“Xem nào… đây là nhà của Typhon, không được.” Gymir lập tức nói: “Nó sẽ cho rằng chúng ta đến để kết đồng minh.”
Một mình Cochro đã thành công trong việc khiến Gymir đưa tất cả tà thần có đặc điểm ưa sinh sản vào danh sách đen những kẻ không nên qua lại.