Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 19: Khách Không Mời
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng củi cháy lép bép trong lò sưởi bỗng im bặt.
Cây bút máy trong tay thám tử vừa nhấc lên, giọt mực trên đầu bút đọng lại, mãi không rơi xuống.
Khoảnh khắc hóa thân của một vị thần cổ xưa nào đó lướt qua cửa sổ, thời gian như ngừng lại.
Căn hộ cũ kỹ này không có đèn điện, trên bàn có một chân nến kiểu cổ đang cắm năm cây nến, bóng John đổ dài trên thảm dưới ánh nến.
Mọi thứ đều dừng lại.
Ánh lửa không nhảy nhót, cái bóng cũng không hề chuyển động.
Nhưng có một bóng đen dài và mảnh xuất hiện ở mép thảm, càng lúc càng lớn.
Chốt cửa sổ từ từ bật lên dù không có ai chạm vào, phát ra tiếng cạch cạch, như thể nó đang nóng lòng muốn thoát khỏi sự ràng buộc.
Kẽo kẹt.
Cửa sổ bị đẩy mở.
Người Gypsy khoác áo choàng bước vào phòng.
Hắn nhìn John hồi lâu, chỉ thấy con người này có ý chí kiên cường, sẽ không dễ dàng phát điên ngay cả khi tiếp xúc với những tồn tại huyền bí.
Về việc thần cổ xưa đã từng gặp người này thì… câu hỏi đó giống như hỏi con kiến này và con kiến kia có gì khác biệt. Mặc dù là một con kiến khá mạnh, nhưng hắn thực sự không có ấn tượng gì.
Trên người John có mùi thuốc lá nồng nặc, đây là loại thuốc lá điếu rẻ tiền, chất lượng rất bình thường. Thám tử ngồi trong căn hộ đọc qua tất cả các tờ báo cũ, so sánh từng thông tin, tin tức mình thu thập được với các thành viên trong gia tộc Brandon, trong đó có tình hình hoạt động của công ty Vận tải biển Brandon, thông tin giao dịch đăng trên các báo trong mấy năm qua. Anh thậm chí không ra ngoài ăn trưa, mà làm việc đến sáu giờ tối, giờ đây căn phòng ngập trong mùi khói thuốc lá ngột ngạt.
Con kiến mạnh khỏe này có mùi... ừm, không quen biết, chưa ngửi bao giờ (lúc ở thị trấn Đá Ngầm Đen, John không có thuốc lá để hút).
Gymir vươn một tay ra, bốc những đồng tiền vàng trong hộp lên. Tiền vàng và đá quý lóe sáng lấp lánh.
Y tự tay đưa cho con người này.
Sương mù lan ra trong phòng, chẳng mấy chốc một hình bóng xuất hiện bên cạnh bàn.
Y có khuôn mặt tuấn tú nhưng u sầu, vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt xanh lam lạnh băng, bình thản. Y đang nhìn người đối diện, đưa tay ném một túi tiền vàng lên bàn, sau đó nhặt viên hồng ngọc được mài giũa hoàn hảo lên bằng những ngón tay trắng nhợt của mình. Y bí ẩn và khó đoán hơn cả thành phố chìm trong sương mù buổi hoàng hôn, được bao quanh bởi một cảm giác mơ màng và cô đơn không thực.
Gymir chăm chú nhìn vào ảo ảnh của Johnson.
Những viên đá quý này có giá trị rất lớn, chúng đã được Johnson cất giữ từ rất lâu. Không giống những đồng xu của con người, đá quý mang nhiều sức mạnh huyền bí hơn, nên vị thần cổ xưa có thể nhìn thấy ảo ảnh nhờ dấu vết còn sót lại trên chúng.
Loại ảo ảnh này không liên quan đến bản thể, không có xúc tu sức mạnh hay âm thanh. Gymir không biết Johnson đang nói gì, hắn chỉ thấy Johnson mở hai tờ báo ra, sau đó đặt những đồng tiền vàng và một nắm ngọc lục bảo xuống, cuối cùng đeo găng tay và đội mũ chóp đen lên, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
“…”
Nhanh quá, không thấy rõ gì cả.
Chiếu lại lần nữa.
Gymir đưa tay nhấc bổng John lên, đặt anh xuống tấm thảm, rồi thô bạo chiếm lấy chiếc ghế anh vừa ngồi.
Khi ảo ảnh được chiếu lại, trông như Johnson đang nói chuyện với Gymir. Sau khi toàn bộ quá trình đưa tiền vàng và đá quý được chiếu xong, Gymir nhìn bóng lưng Johnson rời đi, thở dài tiếc nuối.
Lần này hắn không lựa chọn chiếu lại, mà cúi đầu nhìn xuống thám tử dưới bàn.
Con người không nên nhìn thấy những tồn tại huyền bí, không nên có quan hệ với họ. Điều này sẽ dẫn đến sự kết thúc sớm của sự sống vốn đã mong manh của con người.
Gymir đã đuổi theo Johnson được hai năm, hắn hiểu được một phần tính cách của Johnson.
Johnson còn trẻ (không ngủ), ham chơi (thích hoạt động), và trân trọng đồ chơi (sẽ cố gắng tránh cái chết của con người và động vật).
Khi Johnson gặp con người “nhìn thấy” mình, y sẽ chọn cách kết thúc “cuộc chạm trán” một cách nhanh chóng, phương pháp bao gồm nhưng không giới hạn ở việc mua báo, bắt xe ngựa, giúp khiêng thùng, hỏi đường, v.v. Y sẽ không nói quá nhiều, thậm chí nói xong thì đi ngay, sau đó những người này không tài nào nhớ nổi mặt Johnson.
Bởi vì những điều như thế này xảy ra hàng ngày, và rất phổ biến, đến mức bộ não con người sẽ định kỳ xóa bỏ những ký ức này. Johnson đã tận dụng điều này.
Nhược điểm là nếu trao đổi đồ vật với con người sẽ tạo ra một mối liên hệ. Vì vậy, Johnson sẽ trả tiền. Vào thời điểm nhận tiền, trong tâm trí con người tự nhiên nghĩ rằng mọi việc đã xong: và “mối liên hệ” cũng chấm dứt.
Đây là một nghi lễ đơn giản dựa trên truyền thống “lấy vật đổi vật” của con người từ xa xưa. Khi nghi lễ hoàn thành, những con người này sẽ không còn bị ảnh hưởng bởi tồn tại huyền bí nữa.
Vì vậy, để duy trì nghi lễ mong manh này, Gymir sẽ “trả lại” số tiền sau khi hoàn thành việc theo dõi.
Nếu không, “giao dịch” của Johnson với những người này sẽ không được xác lập, và Johnson sẽ sớm cảm nhận được có một sức mạnh huyền bí khác đang phá bỏ “nghi lễ thỏa thuận” nhằm truy lùng y. Gymir dám chắc rằng nếu hắn làm điều này, Johnson nhất định sẽ phát hiện ra và rời khỏi Luân Đôn hoặc thậm chí rời khỏi Quần đảo Anh*, biến mất không dấu vết.
*
Tiếng Anh: British Isles, là một nhóm các đảo ngoài khơi bờ biển tây bắc châu Âu lục địa gồm có đảo Anh và đảo Ireland cùng trên sáu nghìn đảo nhỏ khác.
Vì vậy, bây giờ có một vấn đề. Johnson “chủ động” đến tìm con người này, đưa cho anh ta một số tiền lớn, nói chuyện rất lâu, rốt cuộc đây là loại “giao dịch” gì?
Dù thế nào đi nữa, cách hành xử của Johnson đã khiến John nổi bật hẳn giữa đám đông “người qua đường”, khiến Gymir có cái nhìn khác về John. Con người này có một bí mật, một bí mật liên quan đến Johnson!
Ánh mắt của Gymir rơi trên hộp đá quý và tiền vàng kia.
Bóng đen vặn vẹo rồi nhòa đi, như hình ảnh phản chiếu trong nước, dần dần mờ nhạt.
Biến đổi hóa thân.
Chiếc áo choàng thay đổi đầu tiên, từ phong cách đặc biệt không thể nhìn thấy khuôn mặt từ bất kỳ góc độ nào, chuyển thành một chiếc áo choàng bình thường. Vài sợi tóc xoăn màu đỏ thẫm trượt ra ngoài, chiếc áo choàng mỏng được hất ra sau, để lộ hoàn toàn hình dáng “con người”. Một chiếc quần dài rộng màu đỏ ánh vàng làm từ chất liệu không rõ, áo khoác ngắn bằng lụa mỏng màu trắng, vùng ngực thấp thoáng lộ ra, cổ đeo ngọc trai. Phần thân dưới không phải đuôi cá, không có vây ở cổ tay, không có màng giữa các ngón tay, chỉ còn những móng tay trong suốt và sắc nhọn.
Chiếc áo choàng và mái tóc dài vẫn che gần hết khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy quai hàm cong duyên dáng, chiếc cổ thon gọn trắng ngần. Quả táo Adam khẽ trượt.
“…”
Lời thì thầm không thể miêu tả khiến ngọn lửa trong phòng bỗng đen thẫm, tất cả nến vụt tắt.
Những bức tường, ngôi nhà và mọi đồ vật đều đang lặp lại âm thanh khủng khiếp này.
Tách.
Ngọn lửa lại sáng lên.
Gymir nhìn xuống chân mình, có vẻ hơi không quen lắm. Đôi chân trần giẫm lên thảm lập tức xuất hiện một đôi bốt mũi nhọn thêu chỉ vàng. Bây giờ hắn không còn giống người Gypsy nữa, mà giống một mỹ nhân Ả Rập hơn.
Khi hiệu quả ngừng thời gian của hóa thân bóng đen biến mất, John cũng tỉnh dậy. Anh bối rối phát hiện mình đang nằm trên thảm, cửa sổ mở, mà trên chiếc ghế anh vừa ngồi có một người đang lặng lẽ ngồi.
John đột nhiên nhảy bật dậy, anh còn chưa quên rằng trong phòng có một hộp đá quý và tiền vàng.
Nói ra thì thật đáng buồn, anh phải bảo quản thật kỹ khối tài sản quan trọng này, nhưng căn hộ cho thuê cũ kỹ lại không có két sắt, cũng chẳng có nơi nào để cất giấu đồ đạc.
Dưới gầm giường? Đầy mạng nhện và bụi bặm.
Đằng sau kệ sách? Ngôi nhà này nhỏ, không có kệ sách.
John dự định ngày mai sẽ đến ngân hàng để định giá và ký gửi số đá quý, sau đó đổi một nửa số tiền vàng lấy séc, nửa còn lại có thể dùng để hối lộ người hầu của gia đình Brandon và thu thập thông tin. Đây là kinh nghiệm mà Johnson cho anh, trước một đồng tiền vàng sáng ngời, ai có thể từ chối?
Kết quả là có sự cố xảy ra trước khi kế hoạch được thực hiện?
John nhanh chóng chộp lấy khẩu súng giấu dưới gầm bàn, mở chốt an toàn rồi đứng dậy, nhắm thẳng vào vị khách không mời mà đến.
Trong phòng chỉ có ánh lửa từ lò sưởi, làn khói trắng tỏa ra từ năm ngọn nến bay theo gió lạnh, sương mù từ ngoài cửa sổ cũng ùa vào, quấn lấy bên hông người đàn ông, tạo nên vẻ huyền bí và kỳ quái.
John không cách nào nhìn rõ mặt đối phương, vì vậy anh ngập ngừng tiến lên một bước, không nói nên lời khi phát hiện ra người này thực ra đang mặc một chiếc áo choàng có mũ trùm đầu kỳ lạ. Áo choàng không che toàn thân, nhưng mũ trùm đầu che kín nửa khuôn mặt, mép mũ có hơn chục chiếc tua rua màu đỏ ánh kim cứ lay động, làm cản trở tầm nhìn.
Kẻ này không sợ lạnh sao? John nghĩ theo bản năng khi nhìn thấy lớp quần áo mỏng manh dưới áo choàng.
Ban đầu John tưởng đây là một mỹ nhân Ả Rập, dù không thấy rõ mặt nhưng tư thế thoải mái và khí chất thần bí khiến người ta liên tưởng như vậy. Tuy nhiên, sau khi nhìn kỹ hơn, anh mới phát hiện ra vẻ đẹp đó là thật, nhưng người thì không phải nữ giới.
Bóng tối che khuất tầm nhìn rất tốt, đồng thời cũng làm suy yếu tác dụng mê hoặc tâm trí con người. John nhìn lại bàn tay phải của đối phương đang đặt trên bàn, những móng tay trong suốt dài nửa inch, mỏng nhưng sắc bén, hệt như vũ khí giết người.
“Anh là ai?”
John không khỏi liếc nhìn chiếc hộp trên bàn, cũng như những mẩu tin tức và thông tin về gia tộc Brandon dán trên tường. Trực giác trong lòng anh đang gào thét điên cuồng. Anh cố hết sức tránh nhìn vào tay đối phương mà tập trung ánh mắt lên mũ trùm đầu của chiếc áo choàng, nơi hoàn toàn không thể nhìn thấy khuôn mặt.
“Ngồi.”
Giọng nói tuyệt diệu, cách phát âm lạ lùng, nghe như một thứ tiếng Anh đặc biệt.
John đang suy nghĩ thì đột nhiên cảm thấy chóng mặt, đứng không vững. Vũ khí trong tay rơi xuống thảm, anh kinh hãi phát hiện mình không thể kiểm soát được cơ thể, vụng về kéo ghế ra ngồi xuống như một con rối.
John dùng ý chí mãnh liệt ngăn mình nói ra họ tên đầy đủ, nhưng đoạn sau thì không khống chế được, John nghe chính mình thao thao bất tuyệt tự giới thiệu.
“Tôi là John… Jo… Tôi là thám tử, thám tử là nghề tìm tài sản thất lạc cho người khác và điều tra thông tin, số lượng cảnh sát ở Scotland Yard Luân Đôn có hạn, hiệu quả phá án cũng thấp. Họ không quan tâm đến những vụ án nhỏ, không thể giữ bí mật của người ủy thác, vì vậy thám tử…”
** Scotland Yard (tên chính thức: New Scotland Yard, mặc dù không có Old Scotland Yard) là một cách nói hoán dụ để chỉ trụ sở Sở Cảnh sát Thủ đô, có trách nhiệm giữ trật tự cho phần lớn Luân Đôn. Cái tên này bắt nguồn từ vị trí của trụ sở Cảnh sát Thủ đô trước đây tại số 4 Whitehall Place, có cổng sau quay ra phố Great Scotland Yard. Cổng Scotland Yard đã trở thành cổng công cộng để vào sở cảnh sát; qua thời gian tên phố được gọi thay cho sở Cảnh sát Thủ đô.
John đổ mồ hôi đầm đìa, anh đang vùng vẫy.
Thần tha cho con kiến, vì sợ John sẽ chết.
John gục xuống bàn, thở hổn hển.
Trước khi kịp đứng dậy, anh đã nhìn thấy một viên ngọc màu xanh lam trong suốt xuất hiện trước mặt. Màu xanh trong vắt như ảo ảnh, tựa như một giọt nước mắt được lấy từ biển cả.
John đờ đẫn nhìn Gymir ném viên đá quý vào hộp, thản nhiên như ném tiền lẻ cho người đánh giày vào chiếc hộp sắt trên đường.
“Ta muốn ủy thác ngươi tìm ý trung nhân của ta, ta gặp y trong giấc mơ.”
John: “…” Nói lại lần nữa coi?
Thứ có vẻ như là một tồn tại huyền bí, cuốn theo đống sương mù không thể miêu tả, nửa đêm tới cửa tìm ý trung nhân?
Chưa tỉnh ngủ phải không!
——————–
Tác giả nói thế này:
Gymir không ở trạng thái người cá, giá trị mê hoặc chỉ bằng một phần mười, giá trị khiến người ta phát điên cũng giảm xuống. Có thể chống cự nếu ý chí bạn vượt quá 70, ý chí của thám tử là khoảng 90, và… tiếp tục tăng lên nữa. Cũng giống như có người sẽ gục ngã khi bị kích thích, cũng có người trở nên mạnh mẽ hơn khi bị kích thích, John là người như vậy.
………
Ngoài lề:
Nếu Gymir che giấu sự đặc biệt của mình, cải trang thành một nhà chiêm tinh Gypsy đến gõ cửa.
Nhà chiêm tinh: Ta muốn ủy thác ngươi tìm ý trung nhân của ta, ta gặp y trong giấc mơ.
Thám tử: Tại sao ngươi không nhìn vào quả cầu pha lê của mình?
Nếu bạn không hiểu, chúng ta có thể diễn đạt lại. Sự vô lý của câu nói này tương tự như [đạo sĩ nửa đêm gọi 110 (số điện thoại cảnh sát), nói rằng nhà ông ta bị ma ám, xin cảnh sát đến miếu để cứu mình].
………
Người dịch: Muốn đổi tên truyện này thành “Johnson và anh người yêu già như trái đất của y” ghê.