Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 2: Bí Ẩn Ngay Trước Mắt
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
John chộp lấy miếng bánh mì và nhai chậm rãi, anh cúi đầu húp súp rau củ, trông như thể đã đói ngấu từ lâu.
Khi đặt chén xuống, khuôn mặt John chỉ còn lại sự tức giận và sợ hãi.
“Cơn bão chết tiệt, đến quá bất ngờ! Tôi chưa bao giờ gặp phải một cơn bão dữ dội như vậy… Con thuyền mỏng manh như chiếc bánh quy Giáng sinh bày bán trong cửa hàng, dễ dàng bị lật trên biển và vỡ thành nhiều mảnh. Tôi thực sự không nên ham rẻ mà vội vàng đi trên con thuyền đánh cá được cải tiến như tàu Gió Tây.”
“Tàu Gió Tây?”
“Vâng, tên của con tàu đó.” Ngón tay John khẽ nhúc nhích, anh ngạc nhiên nhìn bác sĩ Johnson: “Các vị không báo cảnh sát sao? Ý tôi là cảnh sát thị trấn này hay người canh gác ngoài cảng ấy?”
Một con tàu gặp bão rồi chìm, đây không phải là chuyện nhỏ.
Quy trình bình thường phải như John đã đề cập, cảnh sát tuần tra nhận được tin tức sẽ nhanh chóng đến đây hỏi thăm tình hình cụ thể, sau đó đăng báo. Ban quản lý cảng và nghề cá sẽ xác nhận và thông báo cho chủ tàu, đồng thời gửi lời chia buồn tới gia đình các nạn nhân là thủy thủ và hành khách.
Bác sĩ Johnson tháo kính một mắt ra, cất vào chiếc hộp đồi mồi mang theo. Đôi mắt xanh của y hiện lên vẻ lạnh lùng lạ thường dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
Sau đó y mỉm cười, nụ cười ấy làm biến mất cảm giác khó chịu ngay lập tức, nhanh đến mức người ta phải nghi ngờ đó chỉ là ảo ảnh. Rõ ràng trước mặt chỉ còn lại một vị bác sĩ đang tận tình lo lắng cho sức khỏe bệnh nhân của mình.
“Chính là cơn bão mà anh nhắc đến, bây giờ đường xá và cầu bên ngoài thị trấn đã bị cuốn trôi. Có lẽ viên cảnh sát trong thị trấn đã gửi điện tín, nhưng không rõ tình hình cụ thể. Tôi ở phòng khám cả ngày… Tình trạng những người được cứu vớt từ biển lên rất tồi tệ, họ sốt cao, mê sảng, bất tỉnh và liên tục lẩm bẩm gì đó về trăng non.”
Bác sĩ Johnson vừa nói vừa quan sát John.
Ngạc nhiên lộ rõ trên nét mặt John: “Trăng non? Điều này có nghĩa là gì?”
“Ta không biết.” Nụ cười trên môi bác sĩ Johnson tắt hẳn, y thở dài nói: “Thật ra khi được cứu, anh cũng mê sảng, nhưng nội dung những gì anh nói lại khác với họ.”
“Vậy à?”
John nhướng một bên lông mày lên, trông vẻ vô cùng kinh ngạc.
Bác sĩ Johnson nhìn anh, chậm rãi gật đầu: “Anh nhắc đến rắn.”
Cửa quán rượu bỗng bị một cơn gió mạnh thổi tung, đập mạnh vào tường kêu rầm. Bóng đèn chập chờn, ngọn lửa trong lò dường như bị gió lạnh hút cạn sinh khí, dần dần nhỏ đi.
Cơn ớn lạnh lan từ bắp chân lên khắp người, John cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau. Thật ra là từ khi tỉnh dậy, đầu anh đã rất khó chịu, mọi thứ nhìn thấy đều bị nhòe, có hai hình ảnh chồng lên nhau, đây là triệu chứng thường gặp của chấn động não.
Nhưng bây giờ hình ảnh bị nhòe đó… đã trở thành ảo ảnh?
Quán rượu cũ ấm áp dễ chịu bị bóng tối vô hình xâm chiếm, tạo thành những xoáy đen u ám trước mắt anh. Lò sưởi vốn đang cháy hừng hực như bị hút vào vòng xoáy, ánh lửa càng lúc càng yếu đi.
John siết chặt miếng bánh mì trong tay, vai và lưng căng cứng. Anh cố gắng kiềm chế bản thân không nhảy dựng lên, tránh đi những vòng xoáy kỳ quái này… Làm sao gió lạnh có thể gây ra hiệu ứng như vậy? Chắc chắn chỉ là ảo ảnh thôi!
Sao anh lại bị ảo giác?
Vầng trăng non rực rỡ lại xuất hiện trước mắt John, cùng với con tàu ma đang từ từ tiến đến trong làn sương mù dày đặc, rồi đột nhiên tan rã…
Cơn đau đầu đột nhiên trở nên dữ dội hơn, như thể đầu anh sắp nổ tung.
Ngay khi John sắp bất tỉnh, những vòng xoáy đen tối đột nhiên biến mất nhanh như thủy triều.
Chủ quán râu quai nón rậm rạp sải bước ra khỏi bếp, dùng một tay nhấc tấm cửa lên và đóng sập lại. Cửa lại về vị trí ban đầu. Căn phòng lại sáng sủa trở lại. Chủ quán rượu bỏ thêm vài thanh củi vào lò sưởi.
John thả lỏng cánh tay căng cứng của mình, ôm trán nói: “Xin lỗi, đầu tôi hơi nhức.”
Trước mắt anh hình ảnh vẫn còn nhòe, vụn bánh mì trên đĩa cứ như đang nhảy múa, làm sao vụn bánh mì bình thường có thể nhảy lung tung được?
“Ăn xong thì đi nghỉ đi.” Chủ quán rượu đi tới, trực tiếp dọn luôn đĩa và bát canh.
“Xin lỗi, bác sĩ…”
John vô thức ngẩng đầu lên, chuẩn bị chào tạm biệt bác sĩ Johnson đang ngồi bên phải anh, rồi anh sững sờ.
Không có ai xung quanh.
Quán rượu trống rỗng.
Bác sĩ Johnson tuy còn trẻ nhưng trông không giống một người nhanh nhẹn hoạt bát cho lắm. Sàn quán rượu này đã cũ lắm rồi, khi bước chân lên sẽ phát ra tiếng cót két, trừ khi mở cửa sổ trèo ra ngoài, nếu không sẽ chẳng thể biến mất không một tiếng động.
Điều này thật phi logic!
Ánh mắt của John nhanh chóng lướt qua sàn nhà và cửa sổ. Anh đột ngột đứng dậy, bước đến chiếc bàn nơi bác sĩ Johnson đã ngồi. Quả thực có một chiếc cốc thiếc rỗng trên bàn, bên trong còn sót lại một ít chất lỏng. Anh cúi đầu cẩn thận ngửi, đó là bia lúa mạch đen, mùi hệt như mùi từ mấy thùng rượu chất đống bên ngoài kho chứa đồ.
“Không, cậu không được uống rượu.”
Chủ quán rượu hiểu lầm ý John khi thấy anh cầm chiếc cốc rỗng đến gần, ông ta vẫy tay mạnh ra hiệu cho John đừng nghĩ tới chuyện đó. Các thủy thủ thích uống thật nhiều sau khi lên bờ, bởi vì uống một chén để ăn mừng sau khi thoát chết cũng đáng.
John không giải thích mình là hành khách chứ không phải thủy thủ, anh đặt cốc rượu lên quầy gỗ, ngập ngừng gọi thử: “Lão Jack?”
“Sao cậu biết tên của tôi?” Chủ quán rượu thắc mắc.
Đây là cái tên John vừa nghe được từ bác sĩ Johnson. Trước khi anh kịp thở phào nhẹ nhõm, chủ quán rượu với bộ râu quai nón rậm rạp trên mặt đã cau mày nói: “Bác sĩ Abel bảo cậu phải ở lại đây, không được chạy lung tung.”
John quay phắt người lại: “Abel? Thị trấn các ông có mấy bác sĩ?”
“Chỉ có một, sao thế?” Chủ quán rượu không vui, hỏi vặn lại.
John chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước quầy gỗ, vùi mặt vào lòng bàn tay. Mãi đến lúc này, anh mới nghe thấy tiếng mưa rơi bên ngoài quán rượu.
John im lặng đứng dậy, bước vào kho chứa đồ.
“Người Anh thật kỳ lạ.” Chủ quán rượu lẩm bẩm, cúi đầu lau cốc rượu.
***
John nằm ngửa trên giường.
Bây giờ, anh là một người nước ngoài bị đắm tàu. Không một đồng dính túi, không có giấy tờ tùy thân, mất hết hành lý, kể cả súng.
Tất nhiên John còn nhớ vầng trăng non anh nhìn thấy trên biển và con tàu ma trong sương mù dày đặc, nhưng anh không hé răng. Ít nhất là anh sẽ không kể cho một người lạ những gì mình nhìn thấy một cách dễ dàng như vậy.
Lý do rất đơn giản, nếu bị bác sĩ cho là có vấn đề về tâm thần bởi vì khăng khăng rằng mình đã nhìn thấy những thứ không có thật thì anh sẽ bị cưỡng bức đưa vào viện điều dưỡng.
Những viện điều dưỡng này rất phổ biến ở Châu Âu, còn được gọi là nhà thương điên. Những người được gửi đến đó, đặc biệt là người nghèo, rất có thể trở thành nạn nhân của “nghiên cứu y học”.
Trong một thời gian dài, cộng đồng y tế Châu Âu đã nghiên cứu về bệnh tâm thần nhằm nỗ lực đạt được những tiến bộ vượt bậc. Họ tin rằng có điều gì đó bất thường trong não của bệnh nhân, chỉ cần loại bỏ một số phần não có thể khiến bệnh nhân đang phát điên bình tĩnh trở lại.
Mặc dù những ca phẫu thuật này được ca ngợi trên báo chí, nhưng John đã từng gặp những bệnh nhân như thế này. Họ chảy nước miếng, mắt đờ đẫn, thậm chí mất khả năng nhận thức và chỉ có thể nằm trên giường. Họ quả thực đã “bình tĩnh lại”, nhưng họ cũng đã đánh mất tư cách làm người.
Vì vậy, việc John giấu đi những gì mình nhìn thấy trên biển chỉ là sự khôn ngoan cần thiết, xét cho cùng thì sẽ không ai tin vào chuyện hoang đường về việc nhìn thấy trăng non giữa cơn bão, hoặc thấy những con rắn kỳ lạ chui ra từ con tàu ma.
Nhưng bây giờ, điều thậm chí còn kỳ lạ hơn đã xảy ra.
Bác sĩ Johnson bí ẩn và kỳ lạ kia biến mất trong gió lạnh và bóng tối.
“… Không phải ảo giác.”
John thì thầm với mình.
Ảo giác không thể chân thực đến vậy.
***
Trưa ngày hôm sau, mưa tạnh.
Chủ quán rượu gõ cửa kho chứa đồ, đánh thức John.
“Cảnh sát trưởng Alson đang đợi cậu.”
Nói xong, ông ta lấy hai cây bắp cải từ trong kho rồi đi ra ngoài. Cứ như thể ông ta chỉ tiện đường đánh thức John khi vào lấy đồ.
John xoa xoa trán, một đêm trôi qua, triệu chứng nhìn thấy hình ảnh bị nhòe của anh đã khá hơn rất nhiều. Nếu không có căn phòng chứa đồ tràn ngập mùi rau củ quả, cùng với chiếc giường đơn giản thô kệch này, người ta thậm chí còn cảm thấy vụ đắm tàu và cơn bão chỉ là ác mộng.
John bước chân lên sàn nhà kêu cót két, đi ra ngoài kho, vị trí của tất cả các món đồ trong quán rượu nhanh chóng hiện lên trong đầu anh như một bức phác họa. Bức phác họa quán rượu vào ban ngày này rõ ràng hơn.
Bản phác thảo ban đêm trước đó vẫn chưa được thay thế, vì trên đó lại hiện hữu một người… Bác sĩ Johnson với mái tóc đen và đôi mắt xanh lam, đeo kính một mắt, quanh người bao phủ bởi những vòng xoáy đen tối, trông như một con quỷ hoặc là một bóng ma.
John nhắm mắt lại, gạt bỏ đoạn ký ức đó sang một bên, rồi nhìn người đàn ông ngồi cạnh quầy gỗ quán rượu với ánh mắt khiêm nhường pha lẫn chút sợ sệt.
Người đàn ông đeo bao súng bên hông, mang theo hai khẩu súng, trên mép là hai hàng ria mép màu xám vểnh ra trông buồn cười, thân hình hơi mập mạp, bộ đồng phục cảnh sát siết chặt lấy cái bụng phệ của ông.
“Xin chào, cảnh sát trưởng, tôi là…”
Cảnh sát trưởng Alson thiếu kiên nhẫn, ngắt lời John: “Nghe đây, tôi biết thủy thủ các cậu có vài thói quen xấu khi lên bờ, uống rượu, cờ bạc, trộm cắp hoặc chơi gái, tôi hy vọng cậu biết thân biết phận, cho đến khi rời khỏi thị trấn này!”
“Cảnh sát trưởng, tôi không phải thủy thủ. Tôi chỉ đáp tàu Gió Tây đi thăm người thân ở Iceland, trên đường gặp bão vậy thôi.”
Cảnh sát trưởng Alson nhìn chằm chằm vào John, như đang kiểm tra xem anh có đang nói dối không.
John giả vờ như không nghe thấy rồi nói tiếp: “Tôi mong có thể liên lạc với gia đình tôi càng sớm càng tốt. Tôi bị mất hành lý, và còn phải liên hệ với ngân hàng để xin lệnh chuyển tiền mới trước khi có thể tiếp tục chuyến đi.”
Cảnh sát trưởng nói với giọng điệu cứng ngắc: “Cầu và những con đường dẫn ra ngoài đã bị lũ cuốn trôi. Muốn gửi điện thì chỉ có thể đến bưu điện, nhưng dãy nhà bên kia ngập sâu đến ngang đầu, không có người đi làm nên phải đợi thêm hai ngày nữa.”
“Ở đây không có điện thoại à?” John vội vàng hỏi.
“Không, chúng tôi chỉ là một thị trấn nhỏ.” Lúc này chủ quán rượu đặt một bát đậu hầm lên quầy, nhìn John rồi nói: “Mưa lớn gây ra quá nhiều phiền phức cho chúng tôi. Cảnh sát trưởng Alson đã hai ngày không chợp mắt rồi đấy.”
Cảnh sát trưởng Alson cầm thìa múc đậu, sốt ruột nói: “Người nước ngoài, hy vọng cậu đừng gây thêm phiền toái cho tôi…”
Ông ta chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa gỗ quán rượu đổ sập xuống đất kêu rầm một tiếng.
Đồng tử của John thu nhỏ lại.
Cảnh tượng tương tự này khiến anh nhớ lại chuyện xảy ra tối qua.
Nhưng người chạy vào từ phía cửa lại là một người đánh cá xa lạ.
Khuôn mặt anh ta tràn đầy vẻ hoảng sợ, năm giác quan như bị vặn vẹo, giọng nói cao và chói tai, tiếng kêu la của anh ta vọng xa đến hai con phố…
“Nguy rồi, tảng đá ngầm đó! Đá ngầm chết tiệt nhô lên khỏi đáy biển rồi!”
——————–
Lời tác giả:
Vào những năm 1930, phẫu thuật cắt bỏ thùy não được phát minh, nhưng trước đó cũng đã có những ca phẫu thuật tương tự được thực hiện. (Không khuyến khích tìm hiểu thông tin này nếu bạn không muốn mất ngủ.)