Gặp mặt

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Johnson nghi ngờ mình đã rơi vào ảo ảnh, ở Luân Đôn chắc hẳn còn một tà thần khác có khả năng bóp méo hiện thực mà y không biết. Nếu không thì làm sao lý giải nổi chuyện một vị tà thần cổ xưa đã ngủ say hàng thế kỷ lại đứng xếp hàng hàng giờ trước hiệu sách vào lúc nửa đêm chỉ để mua vài cuốn tiểu thuyết tình yêu của con người?
Dù những tác phẩm này quả thực rất hay, ngay cả vua nước Anh cũng là một độc giả trung thành của chúng, thì vẫn quá đỗi vô lý!
Tình huống hiện tại là họ đang đối mặt nhau trên con đường sương mù của Luân Đôn. Gymir đang ôm một chồng tiểu thuyết tình cảm bìa cứng, còn Johnson thì cầm trên tay một cuốn tiểu thuyết trinh thám.
Mùi thuốc lá và rượu whisky nồng nặc cũng không thể che giấu bầu không khí xấu hổ này. Không, phải nói rằng hai mùi hương đặc trưng của con người này càng làm cho sự việc trở nên lúng túng hơn.
Ngay cả một tà thần với khả năng tư duy vượt trội con người gấp mười lần cũng không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, và làm thế nào để giải quyết bầu không khí ngượng ngùng này.
Dù là thần cổ xưa hay thần mới, họ chưa bao giờ giao lưu, cũng chẳng có thói quen chào hỏi nhau! Cách gặp gỡ thân thiện nhất là giả vờ như không nhìn thấy đối phương và thờ ơ đi qua. Tất nhiên tà thần cũng có thể kết bạn với đồng loại, nhưng Gymir chưa từng gặp trường hợp đó, mà Johnson cũng chưa từng nghe nói đến.
Cách giao tiếp duy nhất giữa tà thần, ngoài đánh nhau thì chỉ còn cách giao phối.
Johnson nhìn Gymir, rồi nhìn chồng sách, cuối cùng nhận ra điều gì đó.
Lúc này, một nhóm người dân Luân Đôn cầm sách chạy ra. Họ reo hò, muốn lao về nhà càng sớm càng tốt để chia sẻ cùng người thân, hoặc để khoe khoang trước mặt bạn bè. Những niềm hân hoan ấy giống như những vệt màu cam đỏ rực rỡ trên bức tranh sơn dầu xám xịt, bầu trời sắp hửng sáng, màn đêm sắp tan.
“Anh…”
Johnson không thể tập trung, điều mà thường ngày y không bao giờ gặp phải. Y vẫn không thể hỏi trực tiếp câu hỏi đó. Điều này thực sự quá lạ lùng, Johnson tự nhủ đi nhủ lại trong đầu, nếu y đoán sai thì sao?
Nếu Thần Biển không hề có ý này, chỉ đơn thuần là hứng thú với con người thời đại này sau khi thức tỉnh, rồi khi nhìn thấy Johnson có thể đóng vai con người một cách hoàn hảo, hắn lại càng tò mò, muốn trải nghiệm sâu sắc cuộc sống của con người thời đại này, nên mới bám riết lấy Johnson không rời? Còn hóa thân gây ra sự hiểu lầm kia, chắc hẳn là hóa thân giống con người nhất của Thần Biển rồi!
Không, suy đoán này là sai rồi, cảm giác nguy hiểm và đáng sợ lúc đó không thể nhầm lẫn được! Johnson thề rằng đối phương muốn dụ dỗ y sa ngã, để y đến gần hắn, sau đó bị hắn bắt giữ, bị hắn thao túng. Chỉ là mục đích săn mồi của Gymir lại khác xa so với suy nghĩ của Johnson.
Johnson: “…”
Nghe có vẻ còn kinh khủng hơn. Y muốn bỏ chạy ngay lập tức, nhưng vì hiểu đồng loại, Johnson biết rằng tình hình sẽ tồi tệ hơn nếu y chạy. Hắn thậm chí còn chẳng thèm ngủ nữa!
Nếu tà thần cổ xưa không bị quấy rầy thì có thể ngủ cho đến khi Trái Đất bị hủy diệt. Những kẻ bị đánh thức mà thấy tình trạng Trái Đất vẫn ổn thì sẽ chỉ trở mình một cái rồi ngủ tiếp. Nếu tất cả tà thần cổ xưa đã thức tỉnh và tiếp tục các hoạt động của mình, theo một nghĩa nào đó, điều đó tượng trưng cho ngày tận thế.
Nếu đói đến mức phát điên, thấy một đồng loại có thể ăn được ngay trước cửa nhà, tà thần cổ xưa sẽ thức dậy vì muốn ăn, điều này cũng dễ hiểu thôi. Nhưng Johnson đã chạy được hai năm, trên đường cũng gặp phải dấu vết của một vài tồn tại huyền bí, Thần Biển cũng chẳng hề phân tâm đi tìm kiếm thức ăn.
Hiện nay ngay trong thành phố Luân Đôn có một con Bướm Xám, trông có vẻ ngon lành, lại ngốc nghếch không biết ẩn mình. Thần Biển có thể dễ dàng nuốt chửng nó trong một miếng, chẳng phải dễ hơn nhiều so với việc đuổi theo một Johnson cực kỳ giỏi chạy trốn hay sao? Johnson còn muốn dùng Bướm Xám để đánh lạc hướng sự chú ý của Gymir kìa!
Kết quả là Thần Biển đến nhanh hơn y tưởng tượng, không những âm thầm lẻn vào Luân Đôn mà còn nói được tiếng Anh, thậm chí còn xảo quyệt sử dụng những mùi hương đặc trưng của con người để che giấu tung tích. Vì không muốn dùng quá nhiều sức mạnh dẫn đến để lộ sự tồn tại của mình, hắn còn sao chép cách Johnson dùng tiền để cắt đứt liên lạc! Hắn còn xếp hàng ngoài hiệu sách vào đêm khuya để mua sách?
Tà thần sẽ không tuân theo trật tự con người. Mọi hành vi tưởng chừng hợp pháp đều là quyết định của họ dựa trên lợi ích riêng của bản thân. Nói cách khác, nếu không có mục đích nào đó thì ai thèm quan tâm đến loài người nhỏ bé như kiến chứ?
Thà rằng tuân theo trật tự để ẩn mình? Đây không phải là Thần Biển mà Johnson “biết”!
Ánh mắt Johnson vô thức rơi vào chồng sách.
“Lý trí và Tình cảm”
là gì?
“Kiêu hãnh và Định kiến”
là gì? Điều này ám chỉ gì?
Hành vi của y có thể được coi là định kiến sao? Ai mà chẳng sợ hãi bỏ chạy khi thấy một tà thần cổ xưa trở mình đứng dậy từ đáy biển?
Biểu hiện của Gymir là kiêu hãnh sao? Rõ ràng là quá trực tiếp, lần đầu tiên gặp đã muốn quan hệ ngay lập tức. Nếu vị tà thần cổ xưa này hài lòng, có lẽ hắn sẽ lại đi về ngủ tiếp. Vì thế cho dù Johnson không hiểu lầm ý của Gymir, y vẫn sẽ lựa chọn chạy nhanh hết mức có thể.
Nhưng bây giờ thì…
Với vẻ mặt phức tạp, Johnson nhìn hóa thân bóng đen, quấn chặt áo choàng che kín khuôn mặt từ mọi phía, tay đang ôm một chồng tiểu thuyết lãng mạn của con người.
Được rồi, y đã hiểu rõ vị tà thần cổ xưa này quyết tâm đến mức nào!
Johnson quyết định suy nghĩ nghiêm túc về chuyện này.
Sau khi điều chỉnh lại một số quan điểm sai lệch của mình về Gymir, hình ảnh người cá tóc đỏ khuấy động nước biển dưới vầng trăng bạc ngay lập tức hiện lên trong tâm trí Johnson. Trước đây Johnson cố tình không nghĩ sâu xa, nhưng hiện tại y lại có những ý nghĩ khác…
Nguy rồi.
Johnson nhanh chóng kiềm chế cảm xúc, chủ động phá vỡ bầu không khí cứng ngắc, nói với giọng khô khốc: “Anh có nhìn thấy Bướm Xám đang ẩn nấp trong thành phố này không?”
Một con Bướm Xám to đùng, ngon lành đến thế mà lại không thấy sao?
Bóng đen trong áo choàng khẽ vặn vẹo một chút, sau đó những ngón tay đen đang cầm sách đột nhiên biến đổi, trở nên trắng nõn, thon dài, kèm theo những móng tay nhọn hoắt. Những chiếc tua đỏ ánh vàng trên mũ trùm đầu đung đưa, cho thấy tâm trạng vui vẻ của chủ nhân.
Sự thay đổi này cũng khiến mùi thuốc lá nồng nặc biến mất, chỉ có điều, Johnson nhìn thế nào cũng thấy bộ quần áo lụa mỏng này vô cùng quen mắt.
Đây chính là hình ảnh phù thủy Ả Rập trên tấm áp phích cửa sổ nào đó ở Paris!
Bởi vì bộ trang phục này giúp che giấu khuôn mặt rất hiệu quả nên Johnson dừng lại nhìn vài phút, quyết định chú ý hơn đến những người ăn mặc như vậy kèm theo mùi hương liệu nồng nặc, gay mũi. Có thể họ là những người bị tà thần ô nhiễm, hoặc chính là tà thần!
Kết quả thì sao?
Gymir đã đi trước một bước, “dùng” hình tượng này, đích thân chứng minh những người mặc loại trang phục này đều có vấn đề?
Johnson không nói nên lời.
Đó là tấm áp phích cửa sổ Paris, chứ không phải Luân Đôn!
Tức là, Gymir đã xem những thứ y từng đọc, đi qua con phố y từng ghé qua, nhận ra y đã dừng lại quá lâu và nhìn chằm chằm vào tấm áp phích cửa sổ trong vài phút sao?
Tâm trạng của Johnson thật khó tả. Cảm giác bị theo dõi như một con mồi hoàn toàn khác với kiểu theo dõi, phân tích kỹ càng mọi chi tiết rồi thu thập mọi tin tức.
Johnson không thể hiểu được điều gì ở y đã thu hút Gymir. Y là thần mới, sức mạnh yếu và chẳng có khả năng đặc biệt nào.
Nếu nhất định phải có gì đó, thì là bản thể của y từng sống ở biển? Nhưng điều này không thể lấy làm tiêu chuẩn tham khảo được. Dù sinh ra ở đâu, bản thể của tà thần cũng rất hỗn loạn và mất trật tự, chúng có thể tồn tại ở bất cứ đâu trên Trái Đất, kể cả trong các ao magma trên núi lửa.
Gymir tuy được gọi là Thần Biển, nhưng chủ yếu là do vị tà thần cổ xưa này có phạm vi hoạt động khá hẹp và đang ngủ dưới đáy biển. Mối quan hệ của Gymir với biển cũng không hẳn là quá thân thiết. Vả lại có rất nhiều tà thần mang hình dạng sinh vật biển, nhưng chưa từng thấy Gymir đuổi theo chúng bao giờ.
Có năng lực tư duy vượt xa con người cũng đồng nghĩa với việc có thể sắp xếp hết những thứ có thể nghĩ ra trong thời gian cực kỳ ngắn. Vẻ mặt Johnson tuy bình tĩnh nhưng trong lòng thì hoảng sợ, y trơ mắt nhìn Gymir chuyển từ trạng thái bóng tối sang một hóa thân mới.
Gymir lấy ra một bức ảnh từ đâu đó rồi đưa cho Johnson.
Johnson “liếc nhìn” bức ảnh rồi đưa tay nhận lấy với những cảm xúc lẫn lộn.
Đúng, đây là bức ảnh mà Johnson từng sử dụng làm giấy tờ thông quan. Bức ảnh chụp mục sư già cùng với Brandon Lớn, được chụp vào ngày Brandon Lớn bỏ tiền tài trợ cho chuyến thám hiểm. Vì hai người này chìm đắm trong cơn nghiện sức mạnh huyền bí nên mới dẫn đến những chuyện xảy ra sau đó.
Hai năm trước, John đã mang theo bức ảnh này lên tàu Gió Tây đi tìm Mục sư Cornell. Johnson lấy được bức ảnh, phát hiện ra vị mục sư mất tích bốn mươi năm đang ẩn náu ở thị trấn Đá Ngầm Đen. Y đã giải quyết được một sự việc cũ, trên bức ảnh vẫn còn sót lại sức mạnh của Johnson. Johnson mượn tay thám tử gửi bức ảnh cho Gymir.
Bây giờ bức ảnh đã trở lại trong tay y.
Johnson phát hiện ra chút sức mạnh còn sót lại của y trên bức ảnh đã được hơi thở của Gymir bao bọc cẩn thận và chặt chẽ. Hai luồng sức mạnh đã được trộn lẫn với nhau, duy trì sự cân bằng nguy hiểm thông qua vật trung gian là bức ảnh.
Nếu Johnson chủ động nhận bức ảnh, đồng thời mang nó theo người, có nghĩa là y chấp nhận mối liên hệ mới được tạo ra này. Từ đây trở đi, mối quan hệ giữa y với Gymir không còn đơn thuần nữa.
Đèn khí đốt cháy lờ mờ chiếu sáng đầu con phố, sương mù bay lơ lửng xung quanh hai người.
“…Tôi phải đến ngân hàng có việc, tôi đã nói rồi, thưa ngài cảnh sát tuần tra! Tối qua tôi không thấy có gì đặc biệt cả, mặc dù anh chàng đó đã chết ngay trước căn hộ chung cư tôi thuê.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên giữa màn sương dày, John đang nói chuyện với một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát tuần tra với vẻ mặt mệt mỏi.
Johnson: “…”
Luân Đôn, một thành phố mà bạn không bao giờ biết được ai sẽ bước ra từ sương mù.
John cũng vội vàng dừng bước, nét mặt và biểu cảm của anh dường như mất kiểm soát, co rúm lại đầy rối bời.
Hai người đứng dưới đèn khí đốt… Một quý ông đội mũ chóp cao, mặc áo khoác nhung cầm một cây gậy batoong khảm sapphire, đang vươn tay nhận lấy bức ảnh do người đẹp bí ẩn đội mũ trùm đầu và áo choàng, toát lên vẻ phong tình ngoại quốc đưa sang.
Quý ông bên trái hiển nhiên là có khí chất lịch lãm, gương mặt điển trai. Nhưng người đẹp ngoại quốc bên phải lại quá cao, dáng người quá khỏe khoắn, trông giống như một con báo săn nguy hiểm. Tuy đường nét đẹp đến mức có thể đánh lừa thị giác, nhưng sức mạnh linh hoạt và bùng nổ ẩn chứa trong từng cơ bắp lại toát lên hơi thở sắc bén và nguy hiểm. Xét về khí thế, người mặc quần áo lộng lẫy xa hoa hơn thực sự chiếm thế thượng phong.
Đương nhiên, đây không phải trọng điểm, mấu chốt là John lại biết cả hai người này!
Một trong hai người đã ủy thác cho anh điều tra và giải quyết tranh chấp thừa kế của gia đình Brandon vào sáng hôm qua. Một người khác đến nhà anh vào tối hôm qua, nói rằng đang tìm ý trung nhân mà hắn gặp trong mơ. Theo suy luận của John, ý trung nhân này rõ ràng là khách hàng trước đó của anh!
John đã vất vả lắm mới dùng một danh sách các cuốn sách để đuổi tên kia đi, chưa kịp nghĩ ra cách báo cho Johnson thì hai kẻ này đã chạm mặt nhau rồi sao?
Luân Đôn, một thành phố mà bạn không bao giờ biết được chuyện gì đang xảy ra trong làn sương dày, tràn ngập những sự việc hồi hộp đến thót tim.
Lúc này, John chỉ muốn biết, anh không hoàn thành nhiệm vụ mà khách hàng lại tự tìm thấy người tình trong mộng, liệu anh có phải trả lại phí ủy thác không?
——————–
Lời tác giả:
Chú thích: Năm 1923, tiểu thuyết của Jane Austen được tái bản và bắt đầu được nghiên cứu như một tác phẩm văn học nghiêm túc, vì vậy nó không chỉ đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn.
Mặc dù xét theo dòng thời gian hiện tại của truyện, đây là những tác phẩm được sáng tác cách đó một trăm năm, nhưng ngay từ khi ra đời, Vua George IV của Anh đã là một fan cuồng nhiệt của chúng. Những cuốn sách này cũng rất nổi tiếng trong xã hội Anh lúc bấy giờ, đến mức dù không quan tâm hay chưa từng đọc, người ta cũng đã từng nghe tên và biết đại khái nội dung.
Điều này thật thú vị: cả Gymir và Johnson đều đang cầm trong tay những cuốn sách bán chạy toàn cầu được chính Nhà vua khen ngợi. Johnson cho rằng Gymir thật vô lý, nhưng thực tế bản thân y cũng chẳng khá hơn là bao.
………
Hỏi: Làm thế nào để cảm nhận được quyết tâm muốn giết mình của người khác?
Johnson: Hắn ta thậm chí còn chẳng thèm ngủ nữa.
Hỏi: Làm sao để cảm nhận được quyết tâm muốn yêu mình của đối phương?
Johnson: Anh ấy tuân thủ đúng trình tự một cách đáng ngạc nhiên…
Chà, trong trường hợp này, tôi luôn cảm thấy tà thần cổ xưa là một loài sinh vật kỳ lạ nào đó, mê ngủ như mạng sống nhưng lại rất thích phá phách lung tung, trừ khi họ muốn yêu (chắc là không rồi).