Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 25: Thám Tử Trong Hang Ổ Tà Thần
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Màn sương dày đặc bao phủ, che giấu những điều kỳ dị đang ẩn mình trong thành phố.
Những cánh bướm xám bay lượn, đậu kín chiếc đèn lồng trên thuyền chở hàng, mỗi lần vỗ cánh lại rắc thêm vô số bột vảy xuống.
Chẳng mấy chốc, không chỉ chiếc đèn, mà cả con thuyền đều phát ra ánh sáng xanh tím ma quái. Nó giống hệt một con thuyền ma chở đầy linh hồn người chết, lướt đi trong màn sương dày đặc, trên dòng sông Styx u tối và lạnh lẽo.
Đáng tiếc, loài người không thể nhìn thấy thứ ánh sáng này, cũng không thể nghe thấy tiếng bướm vỗ cánh.
Khi số lượng bướm xám thưa dần, con thuyền ma từ từ cập bờ. Nó không neo đậu ở bất kỳ bến cảng nào, mà hướng thẳng tới một đường ống thoát nước thải. Cửa ống thoát nước khổng lồ đủ rộng cho một chiếc thuyền chở hàng cỡ nhỏ đi qua, nằm sâu dưới mặt nước. Nơi đây từng là một nhà máy, nhưng đã bị bỏ hoang từ lâu, đến cả những đường ống cũng hoen gỉ và bám đầy những vết bẩn đáng ngờ.
Ào ào ào.
Chân vịt khuấy động mặt nước, đẩy chiếc thuyền chở hàng sâu vào trong đường ống.
Đường ống ngày càng thu hẹp. Mái thuyền chở hàng bắt đầu cọ xát nhẹ vào bốn phía vách tường, tạo ra âm thanh vang vọng như tiếng nuốt ừng ực phát ra từ sâu trong cổ họng một con quái vật. Khi con thuyền tưởng chừng sắp bị đường ống nghiền nát, nó bất ngờ chìm sâu xuống...
Phía trước đột ngột mở rộng. Dòng nước đẩy con thuyền ma vào một nhà máy bỏ hoang. Không biết nơi này đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm, một nửa chìm trong nước, bốn bức tường phủ đầy rêu đen xanh phát sáng lấp lánh. Những thanh xà gỗ bọc tôn đã rơi vãi trên mặt nước, chặn hoàn toàn lối đi của con thuyền.
Thuyền chở hàng va vào xà gỗ rồi dừng lại. Lúc này, một nửa số bột vảy dính trên thân thuyền đã bị dòng nước thải “bào mòn” đi mất.
“Đến rồi.”
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ trên thuyền.
Một nhóm người khoác áo choàng đen dày đặc bước ra khỏi khoang thuyền.
Người dẫn đầu tháo chiếc đèn lồng treo ở mũi thuyền xuống. Ánh sáng từ đèn chiếu rọi khuôn mặt lão… trông như một chiếc sọ xám đen, với ánh sáng phản chiếu lập lòe từ hốc mắt.
Khi chiếc đèn lồng di chuyển ra xa hơn, mới thấy rõ lão chỉ đang đeo một chiếc mặt nạ phòng độc. Lớp màng đen bên ngoài đã bong tróc, nắp kim loại ở miệng và mũi để thở cũng đã hoen gỉ. Tóc lão được che kín bằng một chiếc mũ da, tay đeo găng dài bằng da cá mà những người bán thịt thường dùng, còn chân mang ủng cao su ẩn dưới lớp áo choàng đen.
Không chỉ lão, những người khác cũng ăn vận tương tự. Trông họ như thể đang băng qua chiến hào đầy khí độc trên chiến trường, chứ không phải mò vào một nhà máy bỏ hoang lúc đêm khuya.
Johnson: “...”
Y đứng trên một thanh xà gỗ cao, lặng lẽ nhìn xuống nhóm người kia. Họ trông như sắp thực hiện một nghi lễ thần bí, nhưng lại ăn mặc theo kiểu “rất hiện đại”.
Johnson chưa từng thấy mặt nạ phòng độc, nhưng y nhớ đến chiếc mặt nạ mỏ chim mà các bác sĩ thời Trung cổ thường dùng. Trong chiếc mỏ dài ấy chứa đầy dược liệu và những thứ mà các bác sĩ tin rằng có thể ngăn ngừa bệnh dịch.
Các tín đồ dị giáo cũng dùng mặt nạ mỏ chim để tự vệ, ngăn cách hơi thở độc hại của ác quỷ. Các học giả huyền bí học cho rằng loại mặt nạ này chỉ có thể che chắn tác hại về thể chất ở một mức độ nhất định, chứ không thể chống lại sự ô nhiễm tinh thần.
Tuy nhiên, khi đã “tiếp xúc” với tà thần, có còn hơn không. Vì vậy, mặt nạ mỏ chim từng rất phổ biến, thậm chí có tà thần vì không hiểu rõ và không quan tâm đến loài người, đã lầm tưởng con người trông như vậy.
Giống như trái cây có vỏ ngoài và ruột bên trong, việc khuôn mặt con người có một lớp vỏ bên ngoài không phải là điều bình thường sao? Trên lớp vỏ đó còn có một chiếc mỏ nhọn, là cơ quan mà con người dùng để lưu trữ mùi hương. Loài người yêu thích mùi hương, giống như một số loài chim sưu tập những vật lấp lánh, bắt mắt, hoặc như việc sưu tập thực vật. Chẳng phải đó chính là công dụng của những cánh hoa, cành cây hay bột thực vật nghiền nát chứa trong mặt nạ mỏ chim đó sao?
Johnson nắm rất vững kiến thức của “bộ môn sắm vai con người”, y sẽ không có nhận thức sai lầm đó. Vì vậy, khi nhìn thấy chiếc mặt nạ phòng độc với nửa dưới khuôn mặt trông như mõm heo, y nhanh chóng đoán được công dụng của nó. Kính mắt thay thế các lỗ nhìn trên mặt nạ mỏ chim, còn nắp kim loại chắc chắn kia thay thế phần mỏ dễ gãy... Johnson liếc nhìn bột vảy đang lơ lửng trong không khí quanh mình, thầm nghĩ phát minh mới này của loài người khá thú vị.
Nơi đây đã rất gần hang ổ của Bướm Xám. Những luồng sức mạnh hỗn loạn và ô uế lan tràn khắp nơi. Nếu thuyền chở hàng không bị dính “bột vảy bươm bướm”, sẽ không có cách nào vào được nhà máy bỏ hoang này. Ngay cả lúc này, nhóm người vẫn phải dựa vào những chiếc đèn lồng trên tay để tránh bị ảnh hưởng bởi sức mạnh ô nhiễm.
Johnson đột ngột chuyển sự chú ý đến người ở cuối đội.
Dù tất cả đều ăn mặc kín đáo đến mức không ai có thể nhìn thấy mặt, nhưng người này lại vô cùng khác biệt. Dù là áo choàng đen, mặt nạ phòng độc hay ánh sáng từ đèn lồng và bột vảy cũng không thể che giấu được “ánh sáng” tỏa ra từ anh. Ánh sáng này xuất phát từ linh hồn, tượng trưng cho một ý chí vượt xa người thường, tựa như một viên ngọc quý lẫn trong đống sỏi.
Chỉ người mù mới không nhận ra được.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tại sao thám tử làm việc cho ta lại liều mạng đến hang ổ của một tà thần khác?
Nếu chết mất rồi, ta biết tìm đâu ra một thám tử tài giỏi như vậy mà không bị hóa điên?
Johnson nhấc cây gậy batoong lên, nhẹ nhàng nhảy về phía trước, chiếc áo khoác đen bay phấp phới sau lưng. Y đáp xuống một đống đá vụn chất chồng, nhẹ nhàng như lông chim, không hề phát ra âm thanh nào.
Những chiếc đèn lồng đó có phạm vi chiếu sáng hạn chế. Âm thanh lớn nhất mà những người mặc áo choàng đen đeo mặt nạ phòng độc có thể nghe thấy là tiếng thở dồn dập của chính mình vang vọng bên tai. Kính trên mặt nạ phòng độc rất dày, lại thêm nhà xưởng bỏ hoang này không hề sạch sẽ, chỉ đi một lát đã dính đầy những hạt bụi không rõ nguồn gốc, khiến tầm nhìn càng thêm mờ mịt. Con đường dưới chân không hề dễ đi, toàn rác và gạch vỡ chất đống trên mặt nước, chỉ cần bất cẩn là sẽ trượt chân. Vì vậy, cả đội tiến về phía trước rất chậm rãi, không ai dám lên tiếng.
Johnson phớt lờ bóng tối, bước đi trên đống đổ nát như thể đang đi trên mặt đất bằng phẳng. Y không thể xuất hiện trực tiếp trước mặt những người này, bởi những tín đồ của tà thần chắc chắn sẽ nhìn thấy y. Bây giờ chưa phải là lúc đánh động bọn chúng. Johnson cần những con người này để che giấu sự hiện diện và dấu vết của mình.
Johnson bước chính xác ra ngoài phạm vi chiếu sáng của đèn lồng. Y có thể cảm nhận được sự hưng phấn và sợ hãi của những người này... Không gì có thể che đậy được những dao động của linh hồn, những cảm xúc mạnh mẽ, trong đó nỗi sợ hãi sẽ luôn là màu sắc tươi sáng nhất.
Johnson không cần nghĩ cũng biết vì sao loài người lại liều lĩnh lựa chọn đến gần tà thần. Là để đánh cắp một chút sức mạnh từ các vị thần, để sở hữu năng lực đáng kinh ngạc nhằm đổi lấy vị trí cao hơn trong cộng đồng. Loài người say mê những cuộc phiêu lưu như vậy, không thể từ chối những lợi ích to lớn mà sự mạo hiểm có thể mang lại.
Đội ngũ im lặng ngày càng tiến sâu hơn vào nhà máy bỏ hoang, dần dần đi xuống lòng đất. Rõ ràng đây không phải là một lối đi được đào bới thông thường, những bức tường gồ ghề, nước không ngừng thấm qua. Tiếng bước chân “bì bõm” vang vọng giữa đống đổ nát, nước đã cao đến bắp chân.
Hàng người đi qua một góc quẹo. Johnson đưa tay ra và “đẩy” người đi sau cùng vào chỗ nứt lõm trên bức tường gần đó một cách chính xác.
Sức mạnh của y rất lớn. Đối với loài người, nó giống như một con quái vật khủng khiếp xuất hiện từ bóng tối... Chiếc lưỡi dài tóm lấy vai con mồi, khiến con mồi bị “quật” hai lần mà không thể kháng cự, buộc phải trượt vào hang ổ của con quái vật.
Cạch.
Tiếng lên đạn vang lên.
Johnson bình tĩnh nhìn khẩu súng đang chĩa thẳng vào trán y.
Người mặc áo choàng đen đeo mặt nạ: “…” Vài xúc tu đen mảnh mai mọc ra từ làn da mịn màng, bò ngoằn ngoèo dọc theo họng súng.
Đôi mắt sau chiếc mặt nạ phòng độc co giật dữ dội. John nhanh chóng thu vũ khí lại, phát ra tiếng ồm ồm: “Sao lại là ngài?”
“Ta cũng muốn hỏi câu hỏi này.” Johnson vuốt trán. Khi y buông tay ra, những xúc tu mỏng như sợi vải len biến mất. Y nhắc nhở: “Cứ nói nhỏ thôi, đừng tháo mặt nạ ra.”
“Đương nhiên tôi không dám, nơi này đâu đâu cũng phát sáng, ánh sáng xanh lam như ma trơi trong lăng mộ.” John chán nản nói. Anh lại liếc nhìn chiếc đèn lồng trong tay, tỏ ra cực kỳ chán ghét: “Đây là cái quái gì vậy?”
Johnson thì thầm: “Đó là bột vảy của bướm. Mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng tia cực tím có thể phát hiện ra.”
John sửng sốt: “Ngài biết về đèn tử ngoại ư?”
Thứ này chỉ có thể tìm thấy trong phòng thí nghiệm của Đại học Luân Đôn. Sau này, người ta phát hiện ra nó có thể dùng để phá án, phát hiện những vết chất lỏng mà mắt thường không thể nhìn thấy, nên các Scotland Yard và đồng nghiệp thám tử mới biết đến. Ngay cả John cũng chỉ từng nhìn thấy chứ chưa bao giờ sử dụng thứ này.
“Ta rất thích thư viện của loài người.” Johnson đáp.
John: “...”
Tất nhiên, John không biết Johnson thích thư viện vì ưu điểm là yên tĩnh. Anh chỉ nghĩ rằng vị tà thần này khá đáng sợ. Một tà thần sẵn sàng học hỏi kiến thức của nhân loại, không phải đọc tiểu thuyết lãng mạn mà là kiến thức khoa học... Y muốn làm gì? Lật đổ xã hội loài người ư? Nhưng tà thần có thể giết người mà không cần học!
John không tài nào hiểu nổi, nên đơn giản là ngừng nghĩ về chuyện đó.
Anh chỉ là một thám tử quèn quanh quẩn ở Luân Đôn, việc lớn như giải cứu thế giới có liên quan gì đến anh đâu? Anh chỉ nhận phí ủy thác, làm công việc thám tử rất bình thường: thu thập thông tin và giúp tìm người. Thu thập bằng chứng tội phạm của Linde Brandon và tài sản của nhà Brandon, đây là một phần của hoạt động thu thập thông tin tình báo. Giúp tà thần tìm ý trung nhân, thực chất cũng là giúp tìm người. Logic rất trôi chảy, không có gì sai cả.
John quyết định quan tâm đến điều bất thường trước mắt: “Đợi đã, ngài nói nó chỉ có thể được thấy dưới ánh đèn tử ngoại, nhưng cái đèn này không phải, vậy tại sao tôi lại nhìn thấy nó? Có phải do tôi tiếp xúc quá nhiều với những tồn tại huyền bí? Và những đường màu tím mỏng đang lan tràn khắp nơi trong không khí này là gì? Sợi tơ do bướm nhả ra sao?”
“Đúng vậy, có một tà thần hình dáng giống như con bướm đang ẩn nấp ở đây.” Johnson nói với giọng điệu kỳ lạ: “Là do chính thành phố này sinh ra nó, không phải ta mang tới.”
“Ơ!” John đang định hỏi tại sao các tà thần cứ thi nhau đến Luân Đôn. “Gymir nói, tôi phải chú ý đến những con bướm vô hình...”
“Hắn đã nói ư? Các anh gặp riêng nhau sao?” Johnson nhướng mày, có chút kinh ngạc. Có vẻ như Gymir cũng biết y cần thám tử này, nên đặc biệt nhắc nhám thám tử không được tìm đường chết.
Nhưng mà... tại sao anh vẫn tìm đường chết?
Johnson gõ nhẹ cây gậy batoong khảm sapphire lên mặt đất ẩm ướt và đen kịt, lạnh lùng hỏi: “Anh đang làm gì ở đây?”