Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 29: Màn 'Câu Cá'
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một thời gian sau đó, John không gặp lại Johnson.
Mọi bất thường đều biến mất, cuộc sống trở lại bình yên với những chuyện lặt vặt thường ngày.
John đã từng trải qua cảm giác cả thị trấn Đá Ngầm Đen đột nhiên mất trí nhớ một cách kỳ lạ, nên anh không lấy làm lạ về sự thay đổi lần này.
Mặt khác, thành phố Luân Đôn rối ren hết cả lên, chủ yếu là do sự cố nước sông chảy ngược. Nước thải và bùn đất khó dọn dẹp và còn có thể gây bệnh tật. Còn tiếng động lớn nghe được vào đêm khuya hôm đó đều được đổ lỗi cho việc vỡ kè sông Thames. Những cơn đau đầu và hôn mê mà nhiều người dân Luân Đôn phải trải qua cũng được xác định là do sự gia tăng các chất độc hại trong sương mù đô thị. Dù là lũ lụt hay không khí ô nhiễm, tất cả đều là những vấn đề cố hữu ở Luân Đôn, không thể giải quyết triệt để trừ khi đóng cửa toàn bộ các nhà máy ở phía đông thành phố và chi một khoản tiền khổng lồ để thuê người dọn dẹp sông Thames.
Dù sao thì tầng lớp thượng lưu cũng có một cách đối phó rất truyền thống: chuyển đến biệt thự ở ngoại ô Luân Đôn để tránh đông.
Gia đình hoàng gia chuyển đến hành cung cùng với những người hầu của họ trước hết, sau đó là các quý tộc và những người phục vụ họ.
Chỉ trong vài ngày, khi lũ rút và tác động của sương mù độc hại không mở rộng thêm, các nhà bình luận trên báo chí đã chuyển hướng, bắt đầu chỉ trích các kỹ sư chịu trách nhiệm sửa chữa và thay thế chuông đồng trong tháp Cung điện Westminster năm nay. Thế là chẳng bao lâu sau, dường như vấn đề nghiêm trọng nhất với Luân Đôn chỉ là vết nứt trên mặt đồng hồ Big Ben. Nó phải được sửa chữa, nhưng sương mù nghiêm trọng đến mức một số người phản đối rằng nên đổi màu mặt đồng hồ thành màu đen để che đi vết bẩn do ô nhiễm.
John lật giở tờ báo rất lâu nhưng không tìm thấy thông tin mình muốn. Anh lặng lẽ tìm đến Hoa viên của phu nhân Dutt, nhưng phát hiện căn nhà đã trống không. Một salon từng rất nổi tiếng ở Luân Đôn đã lặng lẽ đóng cửa như thế.
Có tin đồn cháu trai của chánh án chết bất ngờ ở Hoa viên của phu nhân Dutt, thủ phạm là một cô gái bị bắt cóc từ bến tàu. Cảnh sát suy đoán có thể cô là con gái của một tên tội phạm buôn lậu nào đó, đã lẻn vào Luân Đôn để trả thù phu nhân Dutt và đám khách làng chơi, thực hiện hàng loạt vụ giết người, thậm chí phu nhân Dutt cũng không may bỏ mạng.
John đã xem tờ lệnh truy nã của Scotland Yard, phát hiện ra Rosa là một cô gái rất xinh đẹp.
Anh muốn biết nguyên nhân cái chết của cháu trai chánh án. Nhưng anh gần như không có mối quan hệ nào ở Scotland Yard, điều đó thật khó khăn. Những vấn đề liên quan đến thể diện của các quý ông luôn được giữ kín, trong khi những chuyện phiếm về các quý cô, quý bà lại lan truyền khắp nơi như tro tàn của đèn khí đốt.
John suy nghĩ một lúc rồi quyết định từ bỏ việc điều tra này, anh phải tập trung toàn bộ sức lực cho nhiệm vụ duy nhất còn dang dở. Nếu vụ tranh chấp di sản của gia tộc Brandon được giải quyết càng sớm, anh càng sớm có thể chấm dứt liên hệ với vị khách hàng tà thần kia.
Sau khi nhận được khoản thanh toán cuối cùng, anh sẽ chuyển đến một ngôi nhà riêng, phát triển sự nghiệp thám tử bình thường, để cuộc sống trở lại quỹ đạo.
***
Linde Brandon tỉnh dậy sau giấc mơ.
Gã lại mơ thấy khuôn mặt đó. Da vàng vọt, vài chỗ có dấu hiệu lở loét. Đứa trẻ ấy trông như một bóng ma đang co ro trong góc gác mái, lờ mờ nhìn gã bằng đôi mắt xanh lam.
Linde thở hổn hển, kéo mạnh sợi dây chuông bên đầu giường.
Bởi vì đã khuya, năm phút sau người hầu mới xuất hiện bên giường Linde, mang theo trà nóng. Điều này khiến Linde vô cùng tức giận, gã khiển trách người hầu không thương tiếc, dọa sẽ đuổi việc hắn.
Người hầu cúi đầu, giọng điệu hoảng sợ, nhưng vẻ mặt lại hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn và phẫn nộ.
Trong khoảng thời gian này, chủ nhân của hắn rất khác thường, luôn bất ngờ tỉnh lại trong cơn mơ, ban đêm ngủ không ngon, ban ngày mệt mỏi, và đã làm hỏng hai hợp đồng kinh doanh quan trọng. Những điều không thuận lợi này khiến tính khí của Linde càng trở nên cáu kỉnh, và những người xung quanh cũng phải gánh chịu.
“Ngài Giám mục đáng kính của chúng ta đã trả lời chưa?”
“À… Nghe nói ngài Giám mục đã đến hành cung theo lệnh của Bệ hạ, mấy ngày nay ông ấy không có mặt ở phủ đệ, nên ngài không thể đến thăm được.”
Linde nghe xong càng tức giận hơn, bực bội ném chiếc ly đã uống cạn lên khay bạc. Người hầu kính cẩn hỏi gã còn yêu cầu gì khác không, Linde quyết định thay quần áo, cưỡi ngựa dạo vài vòng trong trang trại ngựa bên ngoài biệt thự.
Bây giờ không ai có thể ngủ được nữa rồi. Đèn sáng từ nhà bếp đến chuồng ngựa, những người hầu thấp giọng phàn nàn trong khi cố nén cơn buồn ngủ để làm việc.
Linde coi những điều này là đương nhiên, đây chẳng phải là ý nghĩa của quyền lực và sự giàu có sao?
Gã tận hưởng một bữa sáng thịnh soạn (mặc dù không đúng lúc), rồi dẫn người hầu đến trường đua ngựa.
Cơn gió ngoại ô Luân Đôn thổi qua khiến Linde cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều, gã gọi quản gia đến, hỏi về việc đã giao cho ông ta điều tra mấy ngày trước.
“Không, mùa giao lưu năm nay không có gương mặt mới nào như ngài nhắc đến. Có những chàng trai trẻ mắt xanh, cũng có khá nhiều người ở ngoài thành phố đến, nhưng… về cơ bản không có người đàn ông nào tham gia vũ hội mà không khiêu vũ với bất kỳ cô gái trẻ nào.”
Linde cắn điếu xì gà, nét mặt xấu đi trông thấy. Tất nhiên gã biết sẽ chẳng có kết quả gì, trong vũ hội có rất nhiều người nhưng không ai nhìn thấy kẻ đó.
Điều này không bình thường.
Linde nghi ngờ rằng việc sông Thames chảy ngược, đồng hồ Big Ben bị vỡ và hàng loạt chuyện khác vào ngày hôm sau đều có liên quan đến ma quỷ. Bởi vì đó là ngày gã bắt đầu gặp ác mộng.
Căn biệt thự cũ kỹ ở nông thôn, căn gác mái mốc meo, và đứa trẻ tưởng chừng đã bị quỷ dữ nguyền rủa.
“Ông có tin vào sự tồn tại của ma quỷ không?” Linde hỏi bằng một giọng kỳ lạ.
Người quản gia ngạc nhiên, ông ta nhanh chóng nghĩ đến hành vi bất thường gần đây của Linde, gã đến nhà thờ xin nước thánh, rồi còn tìm cách đến thăm Giám mục.
Quản gia vội nói: “Ma quỷ chắc chắn có tồn tại, chúng mê hoặc con người mọi lúc mọi nơi, nhưng điều thường xảy ra hơn là có người đứng sau thao túng.”
Linde phát ra một tiếng hầm hừ giận dữ từ cổ họng.
Trước đây gã chưa bao giờ tin vào sự tồn tại của ma quỷ. Ngay cả bởi vì những trải nghiệm thời thơ ấu của mình, gã đã rất phản đối những ngôn luận về thần thánh và ma quỷ.
Từ cha ruột của gã, mục sư Cornell, cho đến Brandon Lớn, bọn họ đều điên rồ. Họ thực sự đã đầu tư sức lực và tài sản của mình vào cái hố không đáy hoang đường là tìm kiếm thần linh và có được sức mạnh của thần, thậm chí còn khăng khăng nói rằng đứa trẻ ốm quặt quẹo kia là vật tế, thật nực cười.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, những bóng đen tưởng chừng đã tan biến từ lâu này lại bao phủ lấy gã. Kể từ cái chết bất ngờ của mục sư Cornell, gã dường như bị ám bởi “vận rủi”, vụ kiện thừa kế đã kéo dài hai năm mà không có kết quả, giờ gã lại nhìn thấy một ảo ảnh không có thật.
Không, chưa chắc là không có thật.
Linde nghi ngờ có kẻ nào đó đã đánh thuốc mình, khiến gã rơi vào trạng thái tinh thần hoảng loạn. Gã đã thay thế một nhóm người hầu và chuyển đến một biệt thự ở ngoại ô Luân Đôn. Nhưng đêm đầu tiên ngủ ở biệt thự, gã vẫn gặp ác mộng.
“Lá thư đó…”
Linde nghĩ đến bức thư mình viết cho mục sư Cornell hai năm trước, tâm trạng lại càng tồi tệ. Mấy ngày nay gã đã cẩn thận xác định, đó không phải thư giả, mà chính là lá thư “thất lạc” ngày ấy. Mặc dù nội dung bức thư rất bình thường nhưng Linde tin rằng người bí ẩn gửi bức thư cho gã chắc chắn đã biết một vài bí mật.
Linde hung ác nói: “Đi tìm người, tìm tên thám tử năm xưa cho tôi, hắn nói lá thư bị thất lạc trong một vụ đắm tàu, lẽ nào có kẻ đã lấy lá thư ra khỏi tay thần Biển rồi ném lại trước mặt ta?”
***
John nhanh chóng phát hiện ra rằng có ai đó đang tìm kiếm mình. Họ ngồi canh chừng trước cửa căn hộ thuê của anh, quấy rối văn phòng thám tử tạm thời của anh.
Một vài người trong số này là đồng nghiệp của anh, số khác là người ở bến tàu. Bến tàu rất phức tạp, có cả tội phạm buôn lậu, những tên cướp và tội phạm giết người đang lẩn trốn.
John điều tra được cái chết của một số thành viên gia tộc Brandon có liên quan đến bến tàu. Manh mối này cũng dễ dàng tìm ra, Công ty vận tải biển Brandon nắm giữ nguồn sống của rất nhiều người, chỉ cần khéo léo bồi dưỡng là có thể dễ dàng nuôi được những tên côn đồ chuyên làm việc mờ ám.
Ban đầu, John cho rằng mình đã gây ồn ào quá mức khi điều tra gia tộc Brandon, rồi bị phát hiện. Không chút do dự, anh cải trang thành thợ sửa ống nước, bước vào căn hộ, nói với vợ chồng chủ nhà rằng mình đang gặp rắc rối rồi trả lại phòng thuê. Khi những người thuê nhà mới chuyển đến, đám người theo dõi ở đây sẽ bỏ cuộc.
Hàng ngày, John giả làm người khuân vác hoặc một kẻ lang thang, tiếp tục đi lang thang khắp nơi xung quanh Công ty vận tải biển Brandon và biệt thự của gia đình Brandon.
John không phải là thiên tài phá án trong tiểu thuyết của Sir Doyle, nhưng quả thực anh rất giỏi trong việc “tìm người và tìm manh mối”. Chẳng bao lâu, với những đồng vàng trong tay, anh làm quen được với một người hầu từng bị gia đình Brandon sa thải.
Trong quán rượu tối tăm, John hào phóng gọi hai ly whisky cho đối phương, người phục vụ kia nhanh chóng tuôn ra mọi chuyện.
“Gặp ác mộng suốt? Đã khám bác sĩ, còn muốn tìm Giám mục?” John có một dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ Linde Brandon đã gặp Johnson rồi sao? Nếu không tại sao gã lại hành động như một kẻ thần kinh vậy?
“Đúng vậy, tôi nghe nói Brandon Lớn qua đời vì bệnh tâm thần, tôi nghĩ ông ta cũng sắp chết rồi.” Người hầu không nhịn được chửi rủa.
John không nghe được điều gì bí mật từ anh chàng này, nhưng đây chính là điều nằm trong dự đoán. Nếu thực sự là người hầu biết tội ác của Linde Brandon, có lẽ hắn đã không thể sống sót rời khỏi nhà Brandon.
Tuy nhiên, John vẫn muốn cố gắng tìm hiểu thêm vài hành động của Linde, anh lấy ví ra, đang định đưa cho người hầu thì đột nhiên cảm nhận được một cơn ớn lạnh sau lưng. Thám tử lập tức dồn lực xuống chân, cơ thể trượt thẳng xuống gầm bàn.
Pằng.
Viên đạn găm thẳng vào tường quán rượu.
Mọi người đều không kịp phản ứng, người hầu say rượu vẫn đang cười nhạo khả năng uống rượu của John.
John lăn một vòng, trốn vào một góc tối trong quán rượu.
Viên đạn thứ hai trúng vào ngực người hầu, hắn hét lên và ngã ngửa ra ghế.
Sau đó trong quán rượu vang lên tiếng la hét, mọi người hoảng loạn đứng dậy tìm đường tháo chạy.
John thuần thục cởi mũ, cởi áo khoác rồi hòa vào đám đông rời khỏi quán rượu. Trong lúc vội vàng, anh nhìn thấy những kẻ tấn công, lại là những gương mặt quen thuộc ở bến tàu.
“Là hắn, John Doe!”
Một kẻ nào đó hét lên, trái tim John đột nhiên chùng xuống. Anh phát hiện thực ra có người canh chừng bên ngoài quán rượu, là những kẻ biết mặt anh.
Trên thực tế, nghề thám tử không như mô tả trong tiểu thuyết trinh thám, kiểu như chuyên giải quyết những vụ án kỳ lạ và đề cao công lý, khám phá sự thật.
Hầu hết các thám tử đều không ngại giao dịch với tội phạm sau khi nhận được tiền, đôi khi họ còn làm một số việc phạm pháp. Chẳng hạn như đột nhập trái phép vào nhà, đánh cắp thông tin, bí mật theo dõi, chụp ảnh, thậm chí là bắt cóc người khác. Bây giờ chỉ nhận tiền để xác định danh tính một người, chứ không yêu cầu họ đích thân nổ súng, đây là một nhiệm vụ khá nhẹ nhàng.
John không quay đầu bỏ chạy, anh cố gắng hết sức để hòa vào đám đông.
“Đó là John Doe? Cái tên thám tử quèn không ai biết tên thật đó?” Gã cầm vũ khí mỉm cười tàn bạo, rồi lại nhắm vào John.
Ngay khi viên đạn bay ra khỏi nòng súng, John đã dựa người vào tường một cách chính xác để tránh đòn chí mạng.
“Chết tiệt? Là trùng hợp sao?”
Ngay sau đó những tay súng ở bến tàu phát hiện rằng đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên!
Tên thám tử trơn tuột này dường như có mắt sau gáy, hoặc như đang được Đức Trinh Nữ Maria phù hộ, luôn có thể né đạn trong những thời khắc quan trọng. Thật quỷ dị!
John vừa chạy vừa chửi rủa những đồng nghiệp của mình, những kẻ “chăm chỉ” trong nghề này thực sự rất giỏi chơi xấu nhau. Hôm nay rõ ràng là một cái bẫy, tên người hầu bị sa thải chính là mồi nhử, chờ anh cắn câu.
Điều John không thể hiểu là tại sao Linde Brandon lại coi trọng anh đến vậy? Thật vô lý! Trong mắt người ngoài, anh chỉ là một thám tử quèn, cho dù đang bí mật điều tra tài sản của gia tộc Brandon cũng khó có thể bị Linde để mắt tới. Anh chẳng qua chỉ là một kẻ vô danh, vậy mà hiện giờ Linde đã phát động một cuộc truy sát hoành tráng, rốt cuộc gã muốn gì?
“Xin lỗi.”
Một giọng nói trôi vào tai anh cùng với tiếng gió, khiến John giật mình.
Anh ngước lên và thấy một bóng người đang đứng ở cuối con hẻm.
“Đây là lỗi của ta.” Johnson giải thích.
John nghe thì nghe mà chân không dám dừng lại, ngay khi anh tưởng những kẻ truy đuổi không nhìn thấy Johnson thì đột nhiên bên tai anh có tiếng gió rít. Sau đó, một âm thanh như tiếng xì hơi vang lên, mùi máu tươi xộc vào mũi anh.
Pằng.
Tiếng súng cướp cò.
John quay đầu lại thì thấy ba tay súng đang đuổi sát theo mình ngã xuống đất. Cơ thể chúng bị một nhánh dây leo màu đen đâm xuyên qua, máu chảy ra xối xả như túi nước bị vỡ.
John nhanh chóng trèo qua bức tường thấp, vòng qua một con phố khác, cuối cùng dừng lại để thở.
Anh nhìn Johnson đang chậm rãi đi đến gần mình, nghi hoặc hỏi: “Ngài đã làm gì thế?”
“Ta đã trả lại bức thư cho Linde Brandon,” Johnson đáp.
“Ngài…” Đầu óc John rất linh hoạt, anh lập tức nghĩ ra lá thư đó là gì, chợt bừng tỉnh. Dù rất tức giận nhưng John vẫn nhận ra ý đồ của Johnson: “Ngài muốn Linde trở nên điên loạn, làm điều gì đó quá đáng, thuận tiện để lộ thế lực mà ông ta nắm giữ? Để đối phó với nanh vuốt của ông ta, sau đó bắt giữ những kẻ thân tín, những người biết bí mật của ông ta?”
Nếu người hầu là mồi nhử của Linde Brandon thì thám tử là mồi nhử của Johnson. Xem ra tà thần cũng rất thuần thục trong việc ‘câu cá’.
John muốn nổi giận, loại khách hàng tự ý hành động này thật đáng ghét, nhưng hôm nay Johnson lại xuất hiện đúng lúc, không thể nói là Johnson cố ý đẩy anh vào chỗ chết.
Johnson gật đầu nói: “Ta rất xin lỗi, rủi ro của anh đã tăng lên, ta sẽ tăng tiền thù lao.”
John cố gắng tuân thủ nguyên tắc của mình, phản đối: “Không, chúng ta còn chưa thương lượng về vấn đề này…”
“Vậy thì anh thám tử, có thể giải thích ‘tên thám tử không ai biết tên thật’ nghĩa là gì chứ?”
John: “…”
——————–
Tác giả nói thế này:
John Doe là một cái tên giả rất rõ ràng.
Ở thị trấn Đá Ngầm Đen, lúc Johnson gọi tên này, bác sĩ Abel đã tỏ ra rất bất ngờ. Mặc dù Johnson hiểu về con người, nhưng dù sao cũng không phải nhân loại, ký ức cũng sẽ không nói cho y biết điều này.
Cái tên John Doe như thế nào nhỉ? Nó được sử dụng lần đầu tiên trong các văn bản pháp luật, dịch theo ngữ cảnh chính xác là “ai đó”, “vô danh”, nhưng chúng ta có thể hiểu là “Trương Tam” chẳng hạn. Đúng vậy, kiểu là “Trương Tam nợ Lý Tứ 10.000 tệ, Trương Tam giết Lý Tứ vậy xin hỏi Trương Tam sẽ bị kết án bao nhiêu năm”… khụ khụ, trong ngữ cảnh như vậy đó. Trong tiếng Anh, Trương Tam Lý Tứ được gọi là John Doe và Richard Roe.
Tất nhiên, do tỷ lệ trùng tên ở nước ngoài cao nên cũng có người thực sự được đặt tên là John Doe. Nhưng thông thường, nó dùng để chỉ một “người đàn ông vô danh”, đôi khi được các tác phẩm văn học thiết lập thành một người bị mất trí nhớ, hoặc chữ ký của một kẻ giết người hàng loạt, v.v.
Johnson chỉ khổ vì đọc không đủ sách thôi (hừm, nhưng giờ y cũng biết rồi). Gymir thì chưa đọc được cuốn sách nào (khụ).
Trong truyện này, hãy xem như thám tử dùng nghệ danh để kiếm sống vậy.
Cái này rất hữu ích, chẳng hạn như trong tình tiết hôm nay, có người hét lên: “Bắt lấy hắn, chính là hắn, kẻ vô danh đó!”, đồng bọn và quần chúng vô tội đều ngớ người ra, “Anh đang nói về cái gì vậy?”