Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 34: Chủ ngân hàng kỳ lạ
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 34
Chủ ngân hàng kỳ lạ
Calais, nước Pháp, năm 1930.
Cơn bão hung dữ từ biển bất ngờ ập vào thành phố.
Những chiếc dù bị bỏ quên trên bãi biển chưa kịp thu dọn bị cuốn đi theo cơn bão, cùng với chúng là những tán cọ khổng lồ và mái hiên của các cửa hàng trên phố, tất cả đều nhảy múa điên cuồng trong gió.
Rầm một tiếng.
Mái hiên đập sầm xuống sân thượng tầng ba của một khách sạn sang trọng, rồi làm sập bức tường của một căn phòng gần đó. Gió dữ dội cuốn phăng mọi thứ trong phòng chỉ trong chốc lát, ngay cả rèm che trên chiếc giường bốn cột cũng bị thổi bay.
Sau đó, mưa lớn trút xuống xối xả, như vòi phun nước trong vườn thượng uyển, đảm bảo mọi thứ ướt sũng từ đầu đến chân, không chừa một ngóc ngách nào.
Johnson nằm trên chiếc giường ướt sũng, mặt đẫm nước, thở dài. Y bò dậy, gắng sức đẩy chiếc tủ quần áo lớn vào khoảng trống trên tường, hòng chặn gió mưa không làm hư hại thêm đồ đạc trong phòng.
Cốc cốc cốc.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, sau đó là giọng nói hoảng hốt: “Thưa ngài? Thưa ngài!”
Ngay sau đó, cánh cửa bị đá tung, quản lý khách sạn Mark cùng hai người phục vụ hoảng hốt xông vào.
Quản lý khách sạn hít một hơi thật sâu khi nhìn thấy cảnh tượng tan hoang trong phòng. Đến khi thấy Johnson hoàn toàn lành lặn, không hề có vẻ gì bị thương, ông ta vừa mừng vừa sợ hãi thốt lên: “Ôi Chúa ơi, chắc chắn có con quỷ nhỏ nào đó đã gặm mất một mảnh ký ức của tôi rồi, làm sao tôi có thể quên mất rằng có một vị khách ở tầng ba chứ. Nếu tôi không đọc sổ đăng ký ở quầy lễ tân thì tôi đã phạm phải sai lầm lớn rồi! Ngài Johnson, ngài có sao không ạ?”
Trong lúc quản lý khách sạn đang nói, hai nhân viên phục vụ đều ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu nổi tình huống hiện tại. Mãi cho đến khi quản lý khách sạn nhắc đến cái tên Johnson, họ mới giật mình như thể vừa bất ngờ trông thấy y. Đúng vậy, đây hẳn là một quý ông người Anh đã thuê phòng từ hai ngày trước, trông có vẻ là một thương nhân, hoặc là một người thích du lịch. Dù là thân phận nào thì cũng quá đỗi bình thường, nên không để lại ấn tượng đặc biệt nào.
Sáng hôm qua, gió bắt đầu thổi mạnh khiến nhiều du khách bị mắc kẹt. Đến chiều, lượng khách đổ xô đến nhận phòng tăng vọt. Các nhân viên phục vụ bận rộn đến mức đầu óc quay cuồng, thậm chí không nhớ nổi họ của một số khách. Nếu người trong phòng không bấm chuông gọi, họ thậm chí sẽ không nghĩ đến việc mang đồ ăn lên.
“Chất lượng giấc ngủ của ngài thật tuyệt vời.” Quản lý khách sạn Mark dò hỏi: “Ngài không nghe thấy tiếng gió bên ngoài sao? Âm thanh đó cứ như tiếng rên rỉ của nữ thần biển trong truyền thuyết, các vị khách khác trong khách sạn sợ đến nỗi cả đêm không chợp mắt được!”
Johnson: “…” Y có nghe thấy, nhưng không bận tâm.
Khi Johnson lênh đênh trên biển, y đã gặp phải nhiều cơn bão lớn hơn thế này rất nhiều. Mặc dù con tàu ma được ghép lại bằng những tấm gỗ vụn, nhưng bên trong lại có một tà thần đang ngự trị. Liệu một cơn bão có thể thổi bay những xúc tu đang cuốn chặt lấy ván gỗ đó không? Đương nhiên là không.
Cơn bão thì liên quan gì đến việc y ngủ? Y chỉ bất cẩn đánh giá quá cao sức bền của kiến trúc loài người. Ngôi nhà này trông to lớn và đẹp đẽ, khác hẳn những ngôi nhà tồi tàn ở thị trấn Đá Ngầm Đen, nhưng sao lại không vững chãi đến vậy chứ?
Johnson tiếc nuối liếc nhìn chiếc giường. Giường và gối ở khách sạn này rất tốt, mềm mại, khô ráo, và được phơi đủ nắng cho bông nở phồng.
Đặc biệt là trong đêm qua, ngôi nhà rung chuyển nhẹ trước gió mạnh, cộng thêm âm thanh của cơn bão, khiến y có cảm giác như được trở lại trên biển, được tận hưởng cảm giác của hai kiểu thời tiết khác nhau là trời giông bão và trời nắng trong cùng một lúc.
Quản lý khách sạn lớn tiếng ra lệnh cho người phục vụ giúp thu dọn hành lý của Johnson.
“Không cần đâu, ta đã cất tất cả đồ đạc và tài liệu quan trọng của mình vào két sắt của ngân hàng rồi. Quần áo đã thấm nước mưa, cứ vứt đi là được.” Johnson thản nhiên nói.
Két sắt ngân hàng tất nhiên chỉ là cái cớ. Johnson chỉ không muốn người phục vụ nhận ra rằng y chẳng có vali nào cả.
Quản lý khách sạn lo lắng xoa hai tay vào nhau. Ông ta sợ vị khách này sẽ đòi bồi thường, đặc biệt là những bộ quần áo bị hư hỏng. Những chiếc găng tay da cừu và áo khoác len cashmere đắt tiền đó thực sự sẽ hỏng hết nếu bị ướt.
“Tôi đã sống ở Calais hơn 30 năm, chưa bao giờ thấy thời tiết xấu như vậy…” Quản lý khách sạn cố nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc, mong xoa dịu cơn giận của vị khách. Cơn bão này đã gây thiệt hại nặng nề cho khách sạn rồi.
“Xin mời đi lối này. Chúng tôi có một hầm rượu trữ rượu vang hảo hạng, bình thường dùng để tham quan. Hiện tại, tất cả các vị khách quý trong khách sạn đều được mời đến đó. Nó nằm dưới lòng đất, cách âm rất tốt, và không cần lo cửa sổ hay tường gặp vấn đề.”
Johnson khẽ nhíu mày.
Bằng việc ký tên, y cho phép nhân viên khách sạn tạm thời nhìn thấy mình, mối liên hệ này sẽ chấm dứt sau khi y thanh toán chi phí và rời khỏi khách sạn. Nhưng những vị khách khác trong khách sạn thì không giống vậy. Lẽ nào lại để họ nhìn thấy quản lý khách sạn đứng nói chuyện một mình và cúi đầu xin lỗi không khí sao?
“Mark! Tôi nghe thấy một tiếng động lớn, có chuyện gì vậy?”
Một người đàn ông đầu hói đứng trước cầu thang dẫn vào hầm rượu. Ông ta khoảng năm mươi tuổi, mặc áo ngủ bằng lụa, râu được cắt tỉa cẩn thận, trên tay cầm một chiếc tẩu thuốc. Trông có vẻ như vừa rời khỏi hầm rượu để đi hút thuốc.
Quản lý khách sạn Mark vội vàng nói: “Thưa ông Ball, tầng ba có một chút vấn đề, nhưng đừng lo lắng, cơn bão sẽ sớm tan thôi ạ.”
Ball hói đầu nhìn chằm chằm vào Johnson. Ánh mắt đó thật ghê tởm, người ta thường gọi là mắt kền kền. Nếu có thể, một con kền kền sẽ không bỏ qua cả những mảnh xương vụn.
Johnson cũng đang mặc đồ ngủ. Khi sống ở thế giới loài người, y luôn chú ý đến những thói quen của con người.
“Đây là hàng của Paris.” Ball hói đầu thì thầm nhỏ giọng, ông ta nở nụ cười, chủ động vươn tay về phía Johnson và nói: “Xin chào ngài, có lẽ chúng ta nên làm quen. Tôi là Lrent Ball, một chủ ngân hàng đến từ Thụy Sĩ. Chọn cùng một khách sạn tồi tàn trong thời tiết tồi tệ như vậy, tôi đoán đó là ý của Chúa phải không?”
Johnson phớt lờ bàn tay của ông ta, thờ ơ liếc nhìn Ball rồi lướt qua.
Quản lý khách sạn rất lúng túng, còn vị chủ ngân hàng kia lại không coi trọng chuyện đó, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Johnson trong khi hút thuốc.
Cửa hầm rượu mở ra. Căn phòng ngoài cùng là phòng thử rượu, có ghế sofa và bàn ghế thoải mái. Có khoảng chục vị khách ở bên trong, bao gồm cả người hầu của họ. Mọi người đang thảo luận sôi nổi về thời tiết và hành trình.
Sự xuất hiện của quản lý khách sạn càng khiến họ kích động hơn. Người đàn ông tội nghiệp giống hệt như một con lợn rừng rơi tõm xuống đầm lầy, tuy có thân hình mập mạp và đồ sộ nhưng chỉ có thể đổ mồ hôi đầm đìa, khua khoắng chân tay, cố sức vùng vẫy.
“Tôi hứa hôm nay cơn bão sẽ tan! Thưa quý ông và quý bà, nếu là vé xe lửa hoặc tàu thủy vào buổi chiều và buổi tối thì tạm thời không cần đổi vé. Đường dây điện thoại của khách sạn đã bị đứt, chúng tôi không thể liên lạc được với ga xe lửa hay công ty tàu thủy.”
Trong khi đám người đang vây lấy quản lý khách sạn, Johnson chọn một chiếc ghế sofa trống trong góc. Quản lý khách sạn và các nhân viên phục vụ nhanh chóng quên mất sự tồn tại của Johnson, những người khác cũng phớt lờ góc này.
Khi Johnson chuẩn bị chợp mắt, đột nhiên xung quanh y xuất hiện một hơi thở nguy hiểm.
Những ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vén mái tóc đen của Johnson sang một bên, sau đó luồng hơi nóng hổi pha lẫn mùi lưu huỳnh chạm vào làn da lạnh lẽo của y… ngay sau gáy.
“Em đoán huynh sẽ đến sau khi cơn bão dịu đi, tiếng gió bên ngoài nghe cũng hay, phải không?” Johnson đè tay Gymir lại.
“Nhưng nghĩ rằng đệ đang đợi ta, ta lại nóng lòng muốn trở về bờ. Mới chia cách mười ngày mà ta đã rất mong chờ một chuyến đi mới rồi.” Gymir không buông tay ra, giọng nói của hắn trầm thấp và tuyệt diệu.
Tay của cả hai đều đặt trên cổ Johnson.
Những móng tay sắc nhọn và trong suốt như thứ vũ khí đáng sợ, khi các ngón tay xòe rộng ra, đầu ngón tay chạm vào má, tai và xương đòn trái của Johnson. Không có máu chảy ra. Làn da nhợt nhạt chỉ hơi lõm xuống dưới sức ép của những chiếc móng tay trong suốt như pha lê.
Ánh sáng mờ ảo trong hầm rượu khiến cả hai được nhuộm thêm một sắc màu mờ ảo.
Gymir ẩn mình trong bóng tối, hắn xuất hiện sau lưng Johnson như một bóng ma và thì thầm: “Có một con người đang nhìn chằm chằm vào đệ, ta không thích ánh mắt của hắn.”
“Đừng cử động.” Johnson cảm thấy sau gáy hơi khó chịu, nụ hôn vừa rồi quá nóng bỏng. Dạo gần đây Gymir học thêm rất nhiều trò vặt, nhưng Johnson vẫn chưa quen. “Người này hơi kỳ quái.”
Johnson nói đừng cử động vì muốn Gymir không giết chủ ngân hàng đang ngồi đối diện ghế sofa. Giết chóc quá dễ dàng với tà thần. Hắn thậm chí không cần phải làm gì cả, chỉ cần thôi kìm nén sức mạnh của mình và “nhìn” con người một cái. Nếu Johnson không phản ứng nhanh, con kiến nọ đã bị đè chết rồi.
“Hắn thấy đệ, nhưng không thể nhìn thấy huynh.” Johnson buông tay ra, Gymir rời khỏi bóng tối.
Vẫn là bộ trang phục phù thủy Ả Rập có mũ trùm đầu, tua rua màu đỏ vàng rủ xuống che kín cả khuôn mặt. Lưng hắn tựa vào chiếc ghế sofa mềm mại, trọng lượng cơ thể dồn lên cánh tay phải, hắn hơi dựa vào đó, tư thế thoải mái và lười biếng.
“Thực vậy, ánh mắt của hắn vẫn nhìn vào đệ, hoàn toàn không nhìn thấy ta.” Gymir nói với vẻ kinh nghiệm.
Johnson: “…” Y có nên tức giận không nhỉ?
Người cá này rõ ràng đang dụ dỗ con mồi một cách bừa bãi, và dường như đã học được vài thứ lung tung nhờ chuyến tham quan các thành phố của loài người.
Chủ ngân hàng Ball hói đầu đang nói chuyện với người phục vụ, đồng thời nhìn chằm chằm vào Johnson. Đột nhiên, ông ta trở nên mất tập trung, mắt tối sầm lại.
“Ông Ball?” Người phục vụ giật mình.
Căn phòng rối tung lên, có người mượn lọ muối ngửi* của phụ nữ để cho ông ta hít, chủ ngân hàng cuối cùng cũng tỉnh dậy.
*Muối ngửi (hay còn gọi là thuốc hít amoniac) là một hợp chất hóa học được sử dụng làm chất kích thích để phục hồi ý thức sau khi ngất xỉu. Nó thường được dùng cho các vận động viên (đặc biệt là võ sĩ quyền Anh) bị choáng váng hoặc bất tỉnh để giúp họ tỉnh táo trở lại. Hiện nay, muối ngửi bị cấm trong hầu hết các cuộc thi đấu quyền anh.
“Đầu của tôi… ôi, có lẽ do ngủ không ngon, lẽ ra tôi phải sớm rời khỏi cái nơi chết tiệt này.” Chủ ngân hàng rên rỉ đau đớn.
Johnson lẳng lặng nhìn chủ ngân hàng được khiêng ra xa để nghỉ ngơi.
Quản lý khách sạn đứng trước mặt chủ ngân hàng, liên tục giải thích.
Ball vẫn cằn nhằn: “Không, tôi không cần bác sĩ, và tôi cũng không cần thuốc an thần.”
Thư ký của chủ ngân hàng cuối cùng cũng đến. Anh ta xin lỗi mọi người, chen vào đám đông, lấy ra tấm vé và bức điện rồi thì thầm điều gì đó với Ball.
Gymir nhìn chằm chằm vào tấm vé. Dù ở rất xa nhưng hắn vẫn có thể nhìn rõ từng chữ trên đó. Là tiếng Pháp.
Gymir không hoàn toàn chắc chắn nên hỏi Johnson: “Có vẻ đây là nhà ga chúng ta muốn đến phải không?”
“Và chính là chuyến tàu mà chúng ta sắp đi.” Johnson đáp: “Khởi hành lúc 9 giờ tối nay, Tàu tốc hành Phương Đông Simplon, từ Calais của Pháp đến Venice của Ý.”
——————–
Lời tác giả:
Tàu tốc hành Phương Đông là một chuyến tàu sang trọng có thật ở châu Âu, thường là tuyến tàu xuyên châu Âu đến Viễn Đông. Cụ thể, tuyến kinh điển nhất là từ Paris (Pháp) đến Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ). Sau này, các tuyến tàu dần dần tăng lên và được mở rộng, không nhất thiết phải đi đến vùng Viễn Đông.
Tàu tốc hành Phương Đông không chỉ đích danh một chuyến tàu cụ thể nào, mà là mã hiệu hoặc tên gọi chung, đại diện cho tuyến tàu cao tốc xuyên quốc gia đường dài ở châu Âu.
Tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng Án mạng trên tàu tốc hành Phương Đông được xuất bản năm 1934, xảy ra trên tuyến Istanbul – Calais. Còn chuyến tàu trong truyện này thì khác, nó là tuyến phía nam Calais – Venice, không phải tuyến Viễn Đông kinh điển nhất.
Vậy Calais nằm ở đâu và tại sao nó lại là ga cuối hoặc ga xuất phát của chuyến xe lửa này?
Thực chất, đây là tuyến mở rộng được cung cấp cho người Anh, điểm dừng ban đầu là ở Paris, nhưng sau đó đã được mở rộng sang Calais.
Khi trời trong, bạn có thể nhìn thấy bờ biển Anh ở đối diện khi đứng trên bãi biển Calais của Pháp. Vì vậy, tuyến đường dài thực sự của chuyến tàu này nên được gọi là Luân Đôn đến Istanbul, từ ga xe lửa Victoria ở Luân Đôn, sau đó đến bờ biển, bắt phà vượt biển, đến Calais rồi chuyển sang Tàu tốc hành Phương Đông chân chính.