33. Chương 33: Mùa Xuân Của Tòa Soạn Báo

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả

Chương 33: Mùa Xuân Của Tòa Soạn Báo

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin tức về tình trạng thần kinh bất ổn của Linde Brandon lan truyền ra từ bệnh viện, giáng một đòn chí mạng vào Công ty Vận tải biển Brandon.
Đàn sói tham lam lập tức ráo riết muốn xâu xé công ty vận tải biển lâu đời này. Các đối tác thương mại từng hợp tác là những người đầu tiên kéo đến đòi nợ, tiếp theo là ngân hàng, và cuối cùng là các chủ tàu cùng thủy thủ.
Theo các tờ báo đưa tin, Công ty Vận tải biển Brandon sắp sửa tuyên bố phá sản, phải bán bớt tài sản để thanh toán nợ. Cuộc tranh chấp quyền thừa kế kéo dài hai năm của gia tộc Brandon cũng sẽ không còn, bởi vì tất cả họ hàng đều muốn tránh xa mớ bòng bong nợ nần này càng nhiều càng tốt, chẳng ai còn thiết tha tranh giành thứ quyền thừa kế chỉ mang lại một đống nợ.
Điều mà giới phê bình không ngờ tới là vào tháng 2 năm 1928, vụ tranh chấp thừa kế này lại có một diễn biến mới.
Một người phụ nữ tên Caroline Brandon, còn được biết đến với danh xưng Phu nhân Josie, là con gái của Brandon Lớn và là một góa phụ. Bà không có nhiều tài sản, có hai người con, và đã rút lui khỏi giới thượng lưu Luân Đôn nhiều năm, đến mức nhiều người đã quên mất sự tồn tại của bà.
Thế nhưng, Phu nhân Josie lại không biết từ đâu có tiền để thuê một loạt kế toán và luật sư nổi tiếng khắp châu Âu, thành lập một đội cố vấn khiến ngay cả giới phê bình của tờ The Times cũng phải kinh ngạc.
Đội cố vấn này ngay lập tức bắt tay vào kiểm kê tài sản của gia đình Brandon, trọng tâm là Công ty Vận tải biển. Họ thu thập nhiều tài liệu pháp lý giá trị, bao gồm chứng thư giao dịch, hợp đồng vay vốn, biên lai nộp thuế, v.v., trong đó quan trọng nhất là tình hình tài chính của Công ty Vận tải biển Brandon. Qua đó có thể thấy, điều kiện hoạt động của công ty rất tốt, một số khoản nợ chưa đến hạn trả, và nhiều khoản nợ thực chất là do con người cố tình gây ra.
Chẳng hạn như các quản lý đã biển thủ tiền và chuẩn bị chuyển sang làm việc cho các công ty vận tải biển khác; các công ty hợp tác giữ lại khoản thanh toán hàng hóa; các chủ tàu đòi thanh toán tiền thuê tàu do bị những kẻ ác ý kích động; và các ngân hàng đóng băng vốn lưu động của Công ty Vận tải biển Brandon...
Một công ty nào có thể chịu đựng được một chuỗi đòn tấn công liên tiếp như vậy? Dù không thực sự phá sản thì cũng phải điêu đứng. Vụ việc này đã gây ra sự náo loạn lớn. Những đứa trẻ bán báo xách túi vải chạy khắp các con phố, chỉ mong có thêm tin tức về gia đình Brandon để không phải lo ế báo mỗi ngày. Và mong ước của chúng đã nhanh chóng trở thành hiện thực.
Bởi vì một nửa số thành viên trong đội cố vấn này không phải là người Anh, còn các luật sư và kế toán nổi tiếng người Anh còn lại thì muốn tận dụng cơ hội này để càng thêm nổi tiếng... Chỉ cần Công ty Vận tải biển Brandon không bị phá sản, và gia đình Brandon được kéo trở về từ bờ vực thẳm, thì các quý tộc và thương nhân lớn khắp châu Âu sẽ xếp hàng dài để thuê họ. Ai mà quan tâm đến việc làm mất lòng những “ông lớn” đang tìm cách xâu xé nhà Brandon? Mà nếu có thực sự lo lắng, thì cứ việc đào bới thêm vài bí mật để những nhân vật lớn này không còn chỗ đứng ở Luân Đôn nữa. Dẫu sao, Phu nhân Josie đã trả cho họ một khoản thù lao cao đến mức họ chưa bao giờ dám tưởng tượng.
Tất cả người dân Luân Đôn, kể cả đội cố vấn, đều tò mò về nguồn gốc số tiền của Phu nhân Josie. Brandon Lớn có sở thích tài trợ các cuộc thám hiểm, và người ta đồn rằng đoàn thám hiểm của ông đã tìm thấy một kho báu tàu đắm trên biển, biến nó thành một khối tài sản khổng lồ. Tuy nhiên, gia đình Brandon chưa từng sử dụng số tiền đó cho đến tận bây giờ. Theo luật nước Anh, một nửa số tiền thu được từ các cuộc thám hiểm và thậm chí là cướp bóc trên biển sẽ thuộc về hoàng gia. Vì vậy, Phu nhân Josie đã bị nhắm đến, tài khoản ngân hàng và tài sản của bà bị kiểm tra gắt gao nhiều lần nhưng không tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào. Khoản tiền này cứ như từ trên trời rơi xuống, hay từ dưới đất mọc lên vậy. Phu nhân Josie tuyên bố rằng nó đến từ một nhà hảo tâm. Ngay cả lũ chuột trên đường phố Luân Đôn cũng không tin! Vâng, chẳng ai tin, nhưng không ai có thể tìm ra nguồn gốc thực sự của số tiền. Hầu gái và đầu bếp của Phu nhân Josie còn lấy Kinh Thánh ra thề rằng nếu phu nhân thực sự giàu có, họ đã không phải sống khốn khổ như vậy, thậm chí con trai phu nhân Josie còn không đủ tiền học ở Oxford.
Đến tháng 3, Phu nhân Josie giải quyết vụ buôn lậu trước tiên. Bà đã nộp phạt cho hải quan, nhưng trách nhiệm lại được đổ cho Linde Brandon đã phát điên, cùng với các quản lý công ty – một phần trong số họ còn bị Phu nhân Josie truy cứu trách nhiệm về tội biển thủ công quỹ. Sau khi những con sâu mọt nội bộ bị quét sạch, các thế lực muốn xâu xé Công ty Vận tải biển Brandon ở phía sau cũng bị đánh bại, các luật sư và đại diện mà họ thuê thua cuộc đến nỗi lòng tự tin tan nát.
Những kẻ không muốn thừa nhận chiến thắng của Phu nhân Josie lên tiếng cho rằng họ đã thua sức mạnh tội ác của đồng tiền.
(John: Nếu tiền không giải quyết được vấn đề, hãy tìm tà thần đòi thêm tiền.)
Chủ tàu và thủy thủ sau khi nhận được tiền thì không còn tiếp tục gây rối, các đối tác cũng không dám giữ lại tiền hàng, nếu không sẽ nhận được đơn khởi kiện ngay ngày hôm sau. Các ngân hàng có quyền đóng băng vốn lưu động, đội cố vấn không thể kiện họ, nhưng giờ đây Phu nhân Josie cũng không cần dùng đến số tiền trong tài khoản đó! Bà phớt lờ những ngân hàng này, bởi khi hoạt động của Công ty Vận tải biển Brandon trở lại bình thường, ngân hàng có lý do gì mà phải tiếp tục phong tỏa tài khoản? Nếu vẫn cố chấp, vậy thì một đơn khởi kiện nữa sẽ được gửi đi!
Tòa án cũng phải đau đầu nhức óc, vì họ đã nhận hàng trăm đơn kiện từ Phu nhân Josie.
À mà nhân tiện, thật ra không thể gọi là Phu nhân Josie nữa mà phải gọi là Phu nhân Caroline. Bởi vì vào tháng 1 năm 1928, Phu nhân Josie đã công chứng việc từ bỏ quyền thừa kế của gia đình Josie và trở về gia đình Brandon, các con của bà cũng sẽ đổi họ theo mẹ. Những kẻ đặt câu hỏi rằng Phu nhân Josie không có quyền khởi kiện thay cho gia đình Brandon đều là những kẻ ngu ngốc.
Quyết định này không bị cản trở vào thời điểm đó, vì ban đầu mọi người đều cho rằng gia đình Brandon đã trở thành một mớ hỗn độn, nợ nần chồng chất. Đến khi phát hiện ra Phu nhân Caroline đã lật ngược tình thế, những người họ hàng muốn quay lại tranh giành tài sản của gia tộc Brandon đã không kịp trở tay. Tất nhiên, dưới ảnh hưởng của luật thừa kế Salic* hàng ngàn năm qua, các thẩm phán và bồi thẩm đoàn thường ưu tiên trao tài sản cho người thừa kế là nam giới hơn, trừ khi không còn người họ hàng nam giới cùng một ông nội còn sống. Gia đình Brandon có rất nhiều họ hàng, chắc chắn không đến lượt Phu nhân Caroline được thừa kế.
* Luật Salic, hay Luật Salia, là bộ luật dân sự Salian Frankish cổ được Vua Frankish đầu tiên, Clovis biên soạn vào khoảng năm 500. Nó vẫn là nền tảng của luật Frankish trong suốt thời kỳ đầu Trung cổ, và ảnh hưởng đến các hệ thống pháp luật châu Âu trong tương lai. Nguyên lý nổi tiếng nhất của luật cũ là nguyên tắc loại trừ phụ nữ khỏi quyền thừa kế ngai vàng, thừa kế lãnh địa và tài sản khác.
Nhưng khi đội cố vấn của Phu nhân Caroline xuất hiện tại tòa, ngay cả thư ký tòa cũng cảm thấy mệt mỏi. Thôi, hãy để chuyện này kết thúc đi. Tất cả nhân viên tòa án thay phiên nhau làm thêm giờ, ngày nào cũng đi làm, ngày nào cũng phải nghe tiếng cãi vã, ngày nào cũng làm việc đến 6 giờ tối, như vậy là quá đủ rồi! Đặc biệt là vị chánh án luôn kiên trì đàn áp Công ty Vận tải biển Brandon. Thật không may cho ông ta, vụ bê bối về cái chết của cháu trai tại kỹ viện đã bị phanh phui trên báo chí, và tin đồn rằng chính ông ta đã mua tài sản cho những đứa con ngoài giá thú cũng lan truyền khắp nơi. Vị quý tộc được cho là rất đáng kính này đã phải gửi thư từ chức lên nhà vua trong một làn sóng chỉ trích dữ dội. Không có gì lạ khi rất nhiều quý tộc có con ngoài giá thú, nhưng muốn ngồi an toàn vào vị trí chánh án thì không được để các đối thủ chính trị nắm được điểm yếu.
Mọi người đều nghi ngờ rằng vụ tiết lộ này có liên quan đến đội cố vấn của Phu nhân Caroline. Chẳng bao lâu sau, sự tồn tại của John Doe bị phanh phui. John đã tìm thấy bí mật của chánh án tại Văn phòng đăng ký giao dịch tài sản Luân Đôn. Nghe nói vị thám tử này cũng tìm được rất nhiều thứ hữu ích cho Phu nhân Caroline, trong đó có vụ kiện cuối cùng của bà vào tháng 3: vụ Linde Brandon sát hại anh trai mình, người thừa kế thực sự của gia đình Brandon. Vụ án đã xảy ra từ hai mươi năm trước, trên thực tế, dù có bằng chứng thuyết phục cũng vô ích, ngay cả nội bộ đội cố vấn cũng không ủng hộ vụ kiện này vì Linde Brandon đã được xác định mắc bệnh tâm thần, và đương nhiên mất đi quyền thừa kế. Ngay sau đó, đội cố vấn phát hiện ra rằng quyết định này khá đúng đắn, vì Linde Brandon đã biến mất.
***
“Khoảng ba ngày trước, có kẻ đã dùng thủ đoạn nào đó thay thế Linde, sau đó giải thoát cho ông ta.” Johnson nhìn mặt dây chuyền kim loại trong tay, một biểu tượng kỳ lạ. John có ấn tượng nhất định về biểu tượng này, hình như anh đã nhìn thấy nó trong bút ký của Mục sư Cornell. “Học giả huyền bí học?” “Nó cũng có thể liên quan đến Giáo hội Bướm Xám, sẽ không bao giờ có hai nhóm học giả huyền bí học ở Luân Đôn cùng một lúc.” Johnson nhặt vật thứ hai mà John mang đến. Đó là bức thư. Mặt dây chuyền kim loại được đặt trên bức thư, sau đó cả hai thứ được giấu dưới chăn bông, trên tấm ván giường. Mối liên hệ được thiết lập thông qua bức thư này, giờ đã bị cắt đứt.
“Ta không muốn Linde chết nhanh như vậy, vậy là lại cho những kẻ này một cơ hội.” Johnson bóp nát mặt dây chuyền kim loại. Cùng lúc đó, lá thư tự động cháy thành tro. “Tôi có cần đi tìm Linde không?” Vị thám tử cau mày hỏi. Anh thực sự không muốn nhận thêm vụ ủy thác mới. Nhưng việc Linde trốn thoát cũng là do sự sơ suất của anh, những vệ sĩ và người canh gác mà anh thuê đã bị lừa bằng thủ đoạn đơn giản như vậy, trong khi anh đang bận điều tra chánh án, mãi ba ngày sau mới biết được chuyện này.
“Không cần tìm đâu, các học giả huyền bí học rất giỏi ẩn nấp, bọn họ có thể đang ẩn náu ở bất cứ ngóc ngách nào trong thành phố này. Hiện tại anh cũng đang bị theo dõi.” Johnson quay đầu nhìn về phía đám đông bên ngoài bệnh viện, có phóng viên cầm máy ảnh đen trông như những chiếc kèn, cũng có phóng viên đang tìm mọi cách đặt câu hỏi cho bác sĩ và y tá.
John là người đàn ông nổi bật trên các tờ báo vào cuối tháng 3. Những nhà phê bình đó dường như đã mất đi trí nhớ tập thể, hết lời ca ngợi vị thám tử này sở hữu những phẩm chất đẹp đẽ của hiệp sĩ thời trung cổ trong tiểu thuyết, đó là “dũng cảm” và “yêu công lý”. Sau khi phát hiện ra bộ mặt đạo đức giả của Linde Brandon và cuộc đời bất hạnh của Phu nhân Caroline, anh đã làm việc cho bà. Chính anh là người đã liên lạc với mọi thành viên của đội cố vấn, đích thân góp phần tạo nên tình hình ngày nay. Người ta tin rằng John yêu Phu nhân Caroline, các tờ báo lá cải thi nhau thêu dệt nên nhiều chuyện tình lãng mạn. Thậm chí, có người còn nghi ngờ số tiền không rõ nguồn gốc của Phu nhân Caroline là do John bỏ ra.
John hoàn toàn không phải là một kẻ nghèo khó. Anh là một quý tộc Viễn Đông đã che giấu danh tính đến Nước Anh làm thám tử sau khi đọc tiểu thuyết trinh thám của Sir Doyle, vì say mê Sherlock Holmes. Không chừng anh còn là một hoàng tử Thổ Nhĩ Kỳ hay hoàng thân Ấn Độ nào đó, với vàng bạc châu báu chất thành núi trong nhà. Đặc biệt hơn, một nhà giám định đá quý của ngân hàng và một nhân viên nhà đấu giá bất ngờ nhận lời phỏng vấn, giành lấy phần thưởng tin tức của tờ báo, tiết lộ rằng họ đã cung cấp dịch vụ cho một quý ông có tên giả là John Doe.
John chết lặng khi đọc số báo này. Đừng nói gì cả, khi chuyện của gia đình Brandon kết thúc, anh phải lấy tiền rồi đi nghỉ để trốn tránh những ánh mắt soi mói đó. “Nhưng Linde còn sống, vậy Phu nhân Caroline thì sao…” “Chỉ cần tòa án kết án tội giết người, gã sẽ không thể quay lại Luân Đôn dù điên hay tỉnh.” Johnson bình tĩnh nói: “Còn tùy xem các học giả huyền bí học có nhiều thủ đoạn hơn hay ảnh hưởng của ta lớn hơn. Theo phán đoán của ta, Linde có thể sống nhiều nhất là hai năm.”
John thở phào nhẹ nhõm. Nhiệm vụ tà thần giao phó cuối cùng đã được hoàn thành sau năm tháng. John tin rằng tòa án Luân Đôn chắc chắn muốn chấm dứt những rắc rối này càng sớm càng tốt, đồng thời cũng không muốn ủng hộ việc doanh số bán báo ở Luân Đôn phá kỷ lục hàng ngày. “Ngài đã chi tổng cộng bao nhiêu?” John không nhịn được hỏi. Đây cũng là chủ đề nóng trên mặt báo, các nhà phê bình phân tích rằng Phu nhân Caroline đã bỏ ra số tài sản ít nhất gấp hai mươi lần để đòi lại tài sản của gia đình Brandon. Nếu không thì tại sao cách giải thích về việc hoàng thân Ấn Độ bỏ tiền lại được lan truyền rộng rãi đến vậy? Suy cho cùng, ngoại trừ những hoàng thân đó ra, chẳng có ai giàu đến thế, còn trực tiếp thanh toán thù lao bằng đá quý.
“Ta đã nói, tiền chẳng có ý nghĩa gì với ta, nhưng buổi biểu diễn này khá hay.” Johnson nhìn đám phóng viên đang điên cuồng chen chúc, sau đó cầm lấy tờ báo hôm nay, vừa xem qua các tiêu đề vừa thản nhiên nói: “Gymir cũng thích nó, nó giúp bọn ta nâng cao hiểu biết về con người.” Vấn đề này liên quan đến rất nhiều kiến thức. Tranh chấp tài sản, quy định pháp luật, buôn lậu, kiến thức giám định đá quý của con người. Ghé thăm Luân Đôn mỗi ngày, đọc sách, nghe opera, thử các chất tạo mùi khác nhau của con người. Rồi cùng xem những nhà phê bình trên báo đang ra sức biểu diễn, hoặc lẻn vào tòa nghe xử án, thú vị biết bao! Gymir cuối cùng cũng trải nghiệm được niềm vui khi xem lũ kiến đánh nhau. Theo thần Biển, dù là nô lệ giác đấu hay con người vật lộn với sư tử đều nhàm chán, hắn không hiểu tại sao có tà thần lại thích xem lũ kiến đánh nhau. Giờ thì Gymir đã hiểu. Nơi thích hợp để kiến chiến đấu chính là tòa án của con người. Theo dõi phiên tòa, Gymir có cảm giác như đang chứng kiến một đàn kiến đang cố sức nhảy nhót, lũ kiến dùng đủ mọi kỹ thuật, thủ đoạn để giết nhau. Cảm xúc của đôi bên đều dữ dội, bồi thẩm đoàn và khán giả phía sau đều la lối phụ họa, cộng thêm những màn kịch tính lật mặt rồi lại lật mặt, thế này chẳng phải thú vị hơn cầm vũ khí lên mà chém nhau sao?
“…Một phần số tiền là của Gymir bỏ ra, thù lao thưởng thêm cho đội cố vấn, còn chỉ đích danh người nhận.” Johnson nhìn John, nói. John chắc chắn biết thành tích xuất sắc của những luật sư và đại diện đó trước tòa. Trên thực tế, chính vì “ông chủ bí ẩn” liên tục thêm tiền, đội cố vấn đã không ngần ngại đánh cho các thế lực muốn xâu xé Công ty Vận tải biển Brandon tan tác. Những kẻ đó chẳng những không được lợi lộc gì mà còn bị phanh phui rất nhiều vấn đề, kẻ xui xẻo nhất đã phá sản, không còn cách nào khác là phải rời khỏi Luân Đôn về quê, tương lai chỉ có thể dựa vào sản lượng đất đai để duy trì thể diện của giới quý tộc.
Đội cố vấn càng làm việc chăm chỉ tại tòa thì càng nhận được nhiều thù lao. Khi có đủ tiền mua một trang trại rộng lớn ở Mỹ, mua một biệt thự ở Pháp, có thể ăn uống vui chơi cho đến cuối đời, ai mà thèm quan tâm đến những quy định bất thành văn của ngành, hay sợ làm mất lòng giới thượng lưu Luân Đôn rồi tương lai không có việc làm?
Điều quan trọng nhất là không chỉ kiếm được tiền mà còn rất sướng tay! Đến cuối cùng, các thành viên đội cố vấn nói rằng không cần phải thêm tiền nữa, vì chuyện hay ho như vậy sẽ không bao giờ có lần thứ hai đâu. “Chỉ cần các ngài vui là được.” John yếu ớt nói.
Lúc này, vị thám tử lại nói câu này với Johnson. “Nhiệm vụ của tôi gần như đã hoàn thành, đã đến lúc tôi phải rời đi.” John ngả mũ chào Johnson rồi nhanh chóng chạy như bay ra ngoài. “Khoan đã…” Johnson câm nín, vì một nửa thù lao còn chưa thanh toán. Nhưng vị thám tử nghe thấy y gọi liền chạy nhanh hơn.
Johnson búng tay một cái.
Một túi tiền vàng Tây Ban Nha xuất hiện trên bàn trong ngôi biệt thự nông thôn dưới tên John, bên cạnh bàn có một chiếc vali đã thu xếp xong xuôi.
“Đã đến lúc phải rời đi rồi.” Johnson thì thầm. Sau khi tham quan thành phố này, đã đến lúc chuyển sang một thành phố khác của loài người.
——————–
Tác giả nói thế này:
Johnson: Ta sẽ trả tiền, anh đi tìm những luật sư và kế toán nổi tiếng nhất.
John: Thành lập đội cố vấn không sợ trời không sợ đất.
Gymir: Con kiến ​​đó có thành tích xuất sắc, ta sẽ thêm tiền, động viên nó.
Đội cố vấn liều mạng chiến đấu như vừa nhận được buff.
Tòa soạn báo: Đánh đi, đánh mạnh vào.
Thu nhập của những đứa trẻ bán báo phá kỷ lục mỗi ngày.
John: Chạy trốn thôi.