Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 42: Trước mắt tối sầm
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước mắt tối sầm.
Các hành khách toa hạng nhất trên xe lửa được mời lên toa xã giao, rải rác trong ba phòng: salon dành cho nữ, phòng hút thuốc và thư viện.
“Tôi cá là ông Ball đã chết rồi.” Người đàn ông Ý lớn tiếng nói.
Anh ta thấy Bá tước già đang hút xì gà, nói với vẻ mặt khoa trương: “Ở đây không có phụ nữ, tôi nghĩ Bá tước Léglise có thể trực tiếp nói cho chúng ta câu trả lời, vừa rồi quản gia của ngài quay lại nói chuyện, vẻ mặt vô cùng khó coi.”
Bá tước già phớt lờ anh ta.
Quản gia tỏ vẻ bất an, nhỏ giọng nói: “Thưa ngài, ngài đã chạm vào đồng tiền vàng đó…”
“Không có lời nguyền nào cả, chỉ là mấy tên hề mà thôi.” Bá tước già cau mày nói.
Quản gia muốn nói rằng cái chết của Ball thật kỳ quái, nhưng ông ta biết chủ nhân của mình là người cứng đầu, khó lòng thuyết phục được nên đành phải đến gặp nhân viên phục vụ tàu để thương lượng về việc kiểm tra hành lý.
Bá tước già không đồng ý yêu cầu khám xét của người Anh, dù là thanh tra hay thám tử lên tiếng. Quản gia chỉ có thể bí mật ra hiệu cho người hầu kiểm tra hành lý sau lưng Bá tước. Người hầu đồng ý không chút do dự, vì anh ta cũng tìm thấy đồng tiền vàng trong túi của mình. Anh ta sợ xanh mặt, vội vàng đưa nó cho John Doe.
Thám tử thuận tay lấy một chiếc đĩa trống trên toa ăn, đón lấy đồng tiền vàng rồi đưa cho Gymir. Điều này khiến mọi người nhìn họ một cách kỳ lạ.
“Ồ, đây là một học giả huyền bí học rất am hiểu về lời nguyền.” John nói bừa, tự bịa ra một thân phận không có thật cho Gymir.
Kết quả là ánh mắt của mọi người càng kỳ quặc hơn, bởi trong suy nghĩ của hầu hết những người thuộc tầng lớp thượng lưu, học giả huyền bí học hoặc là kẻ lừa đảo hoặc là những nhà khoa học lập dị, dù sao cũng không phải là một hình tượng đứng đắn, cần phải giữ khoảng cách.
Sau đó John thấy mình đang cầm một cái đĩa, thu thập từng đồng tiền vàng, trông hơi giống ăn xin. Mà lại còn dẫn tà thần đi ăn xin.
John: “…” Quá là vô lý.
Khi John đến thư viện, anh thấy bác sĩ Abel đang ngồi rụt rè đối diện Johnson, trông cứ như một con chim cút.
“Tôi tìm thấy khoảng mười đồng vàng.” John đặt chiếc đĩa lên bàn.
Trưởng tàu Sanger nhìn những đồng vàng như thể nó là bệnh dịch hạch, da thịt trên mặt ông ta run rẩy như muốn ném John cùng đống tiền vàng ra khỏi cửa sổ.
Những người khác trong thư viện cũng không khá hơn là mấy, nữ giới thì trốn sang salon bên cạnh, còn cánh mày râu ở phòng hút thuốc. Thương nhân xe hơi Mỹ muốn nghe tình hình cụ thể, nhưng bị nhân viên phục vụ tàu khuyên nhủ rời đi.
“Chuyện lời nguyền vẫn quá buồn cười, tôi nghĩ chúng ta nên tìm ra kẻ sát nhân càng sớm càng tốt…”
Ánh mắt Sanger lóe lên, theo ý của ông ta, nếu chuyện này không thể che giấu được, ông ta sẽ chọn đại một người làm hung thủ. Tốt nhất là do hận thù cá nhân và không liên quan đến chuyến Tàu tốc hành Phương Đông, lời nguyền càng không thể tồn tại được, nếu không, sau khi vụ án giết người này được công bố sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh vé tàu quốc tế của công ty.
“Ngài thanh tra của chúng ta đâu?” John hỏi.
Anh đoán rằng thanh tra Martin cũng sẽ tỉnh dậy rồi, nhưng sao lại không thấy bóng dáng anh ta ở đây?
“Ồ, chắc cậu ấy mệt quá, sốt rồi còn nói mê sảng nên tôi đã tiêm cho một mũi thuốc an thần.” Bác sĩ Abel nói khô khan. Ông ta biết rất rõ tình trạng của thanh tra Martin là thế nào, dù sao triệu chứng cũng nhẹ hơn nhiều so với các thủy thủ tàu Gió Tây trước đó, có lẽ ngày mai anh ta sẽ bình phục.
Sau đó John phớt lờ sắc mặt đen thui của Trưởng tàu, nhanh chóng kể lại những manh mối tìm thấy trên thi thể chủ ngân hàng Ball.
“Đây đều là những suy đoán vớ vẩn!” Sanger không kìm được mà hét lên. Trên thực tế, ông ta đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa thám tử và Gymir trong toa hạng nhất.
Sanger bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Johnson. Như rơi vào hố băng giữa mùa đông chết chóc, ông ta cảm thấy cơ thể mất kiểm soát, sợ hãi ngã quỵ xuống, hồi lâu không thể cử động, hệt như một con rối vô hồn.
Bác sĩ Abel nhìn Trưởng tàu đầy cảm thông.
“Tonatiuh.”
Johnson nhíu mày thật sâu, quả đúng là một vị thần cổ xưa rất phiền toái. Thảo nào mà Gymir xóa bỏ hơi thở của hắn không chút do dự, dù để cho những đồng tiền vàng lang thang khắp nơi, cũng phải cắt đứt liên hệ mà Johnson đã để lại trên chúng.
“Nói thế này đi, nếu vị thần cổ xưa mà ta cảm thấy sắp thức dậy ở thị trấn Đá Ngầm Đen không phải Gymir, mà là Tonatiuh… thì ta đã bỏ chạy ngay.” Johnson nói với vẻ vô cảm: “Cho nên nơi ẩn náu mà mục sư Cornell nên chọn thực sự không phải là thị trấn Đá Ngầm Đen ở Iceland, mà là châu Mỹ.”
John ho khan, lúng túng nhìn sang Gymir.
Bác sĩ Abel không biết, nhưng anh biết Gymir đã tìm kiếm Johnson suốt hai năm rồi. Johnson hẳn đã bỏ trốn sau khi rời khỏi thị trấn Đá Ngầm Đen!
“Thần cổ xưa… Xem ra không nên chọc vào, chẳng phải gặp ai cũng phải chạy trốn sao?” John thăm dò hỏi.
“Không giống nhau.” Johnson đáp.
“Rất khác.” Gymir nhấn mạnh, hắn có vẻ hơi tức giận.
Tiếng rung lắc của toa tàu càng lúc càng mạnh, tiếng gầm rú của đầu máy hơi nước thay đổi âm vực, như thể có vô số giọng nói đang thét lên đầy thảm thiết.
Abel ôm đầu, mắt tối sầm.
Ảo ảnh thoáng qua rồi vụt tắt.
Gymir đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
Bác sĩ run rẩy đề nghị được ra ngoài để kiểm tra tình hình. John hối hận vì đã lỡ lời, nhanh chóng đẩy bác sĩ ra ngoài, đồng thời tự thương hại bản thân vì không thể thoát khỏi việc phải tiếp xúc thêm với những tồn tại huyền bí.
John đặt Trưởng tàu đang đờ đẫn sang một bên, lại ngồi xuống, nói một cách mệt mỏi: “Tôi đã làm mất quyển sổ tay của mục sư Cornell ở thị trấn Đá Ngầm Đen, nên chưa thể tìm hiểu sâu hơn về huyền bí học, sau khi về Luân Đôn, tôi đọc một số sách liên quan đến thần thoại, truyền thuyết, trong đó có tiểu thuyết phiêu lưu mạo hiểm của châu Mỹ.”
Vì vậy, thám tử có thể suy ra nguồn gốc thực sự của lời nguyền dựa trên đặc điểm của vật hiến tế là trái tim đã biến mất.
“Tonatiuh là một vị thần cổ xưa cực kỳ tàn bạo.” Johnson lặp lại: “Không chỉ với con người, mà còn với đồng loại.”
Đồng tử của John co lại.
Johnson nói tiếp: “Nó thích ăn tươi nuốt sống đồng loại, đã ăn gần như toàn bộ tà thần trên lục địa đó, bất kể là kẻ chủ động khiêu khích hay những vị thần mới sinh còn yếu ớt.”
Sau khi tà thần chết đi, ký ức của họ sẽ biến thành một mảnh vật chất vô hình, phiêu dạt khắp thế gian. Những vị thần mới sinh sẽ hấp thụ những vật chất này.
Thế nên Johnson biết thần Biển Bắc Âu là thần cổ xưa lười biếng, nên y quyết định đăng ký thông quan (mặc dù cuối cùng vẫn thất bại). Nếu đối mặt với Tonatiuh, Johnson sẽ không giết mục sư Cornell, mà y sẽ bỏ chạy ngay lập tức.
Đó chắc chắn không phải là kiểu chạy trốn bằng cách đi vòng quanh trái đất hai lần, tìm các thành phố của con người để ẩn náu như cái cách y cố gắng thoát khỏi Gymir. Bởi vì Tonatiuh từng trực tiếp nuốt chửng cả một thành phố của loài người, chỉ để săn một tà thần.
“Ta sẽ trốn trên mặt trăng.” Johnson lạnh lùng nói.
Thám tử vô thức ngẩng cổ lên, sau đó phát hiện mình đang ngồi trong toa tàu, không thể nhìn thấy bầu trời.
Dù có nhìn thấy thì bây giờ vẫn là ban ngày…
Không đúng!
John đột nhiên đứng dậy, nghi ngờ hỏi: “Đáng lẽ chúng ta phải đến Thụy Sĩ trong ba tiếng nữa, nhưng tại sao khoảng cách đến ngọn núi tuyết bên ngoài cửa sổ vẫn không thay đổi?”
“Sau khi phát hiện ra số tiền vàng có liên quan đến Tonatiuh, ta đã mang xe lửa đến đây.” Gymir nói rằng chính hắn là người đã làm việc đó.
John thở phào nhẹ nhõm, từ từ ngồi xuống. Nguy hiểm quá, suýt chết khiếp.
“Ồ vâng, tuyệt vời. Dù sao thì khi chúng ta dần dần thu thập những đồng vàng này, những đồng còn lại sẽ nhận ra có điều gì đó không ổn và nhảy ra khỏi cửa sổ mà chạy mất.” Thám tử vừa cố tự an ủi mình, vừa cuống cuồng tự hỏi nơi này là đâu, có phải là khe hở thời gian không? Nếu ở lại đây quá lâu, liệu hành khách có xảy ra chuyện gì không?
Gymir nhắc anh: “Ngươi muốn toàn bộ những người trên tàu chết, hay Tonatiuh bị đánh thức vì âm thanh của cuộc hiến tế?”
Johnson nói tiếp: “Nếu anh không muốn một trong hai thứ đó, hãy đi tìm những đồng tiền vàng và chiếc hộp vàng cổ càng sớm càng tốt.”
John: “…”
Nhìn thám tử rời khỏi toa với vẻ mặt rối bời, chần chừ không nói nên lời, Johnson không khỏi bật cười.
“Niềm vui của việc trêu chọc kiến?”
Bóng của Gymir lặng lẽ trải dài, quấn quanh cánh tay Johnson.
Johnson suy nghĩ, y cảm thấy John có lúc giống mèo, có lúc giống chó. Khi bị buộc phải làm việc, trông anh như chú chó hoang dầm mưa, rũ đầu chán nản, cảm nhận sự vất vả của cuộc sống.
“…Đừng lên mặt trăng.”
“Sao cơ?”
Johnson sững sờ, nhìn vào cái bóng lớn trước mặt.
Gymir thì thầm: “Có những điều mà các vị thần mới không biết, bởi vì những vị thần biết điều này vẫn còn sống.”
Logic này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng Johnson hiểu ngay. Những gì thần mới kế thừa chỉ là ký ức của đồng loại đã chết, nếu thần cổ xưa biết được bí mật mà không chết, thì vị thần mới không có cách nào biết được.
Nhưng Johnson không hiểu tại sao mình không thể lên mặt trăng.
“Kukulkan (thần Rắn lông vũ*) đã thoát khỏi cuộc thảm sát với tốc độ kinh người bằng cách đó đấy thôi.”
* Feathered Serpent là một thực thể hoặc vị thần siêu nhiên nổi bật, được tìm thấy trong nhiều tôn giáo vùng Trung Mỹ. Nó được gọi là Quetzalcoatl trong thần thoại của người Aztec, Kukulkan trong thần thoại của người Yucatec Maya, Q’uq’umatz và Tohil trong thần thoại của người K’iche’ Maya.
Điều Johnson nói về việc chạy lên mặt trăng không chỉ là nói bừa, mà có ví dụ thành công thực tế rồi. Là một tà thần may mắn sống sót của lục địa châu Mỹ, một loạt các lựa chọn của Rắn lông vũ đều vô cùng tuyệt vời, có thể gọi là một ví dụ điển hình.
Khi Tonatiuh chìm vào giấc ngủ sâu, Rắn lông vũ kiêu ngạo chiếm giữ tín ngưỡng của con người trên lục địa đó, trở thành vị thần chính được con người hiến tế. Với mùa mưa do thần Rắn lông vũ mang đến, mây đen bao phủ và vạn vật sinh sôi nảy nở, những hình phạt khủng khiếp của thần Mặt Trời Tonatiuh giáng xuống mặt đất sẽ tạm thời chấm dứt, đây chính là truyền thuyết của loài người.
Gymir tháo mặt nạ ra, nở nụ cười chế giễu trên môi: “Kukulkan cũng là thần cổ xưa, khi hắn không tránh khỏi việc ngủ say, em nghĩ hắn dám làm tổ ở châu Mỹ sao? Dù cho những con kiến ở đó tin vào hắn, xây dựng những ngôi đền và kim tự tháp cao lớn, tráng lệ cho hắn.”
“Ý của anh là…”
Johnson ngẩng đầu lên giống hệt thám tử. Điểm khác biệt là mắt của y có thể nhìn xuyên qua nóc tàu, xuyên qua những tầng mây, và thấy được mặt trăng.
“Phải, không có nơi nào trên hành tinh này là an toàn. Khi Rắn lông vũ nghĩ rằng có thể bị thần Mặt Trời nuốt chửng khi đang ngủ say, hắn chỉ còn một lựa chọn duy nhất, đó là một nơi tốt đã giúp hắn thoát khỏi vận rủi vô số lần.”
Giọng Gymir đầy vẻ mỉa mai khi nhắc đến Rắn lông vũ, và đầy chán ghét khi gọi tên thần Mặt Trời.
“Mặt trăng không phải là một nơi tốt đẹp.” Johnson sửa lại.
Ở đó thật cằn cỗi. Cằn cỗi đến mức không có gì tồn tại.
Vì vậy, nếu một vị thần mới như y chạy tới, có thể trở thành bữa ăn được dâng tận cửa cho Rắn lông vũ.
Thật xảo quyệt, khi Rắn lông vũ ăn miếng đầu tiên, hắn cũng sẽ biết kẻ thù cũ của mình – thần Mặt Trời đã thức tỉnh. Vì sự tích thành công của hắn được truyền bá rộng rãi, nên nếu không phải để tránh xa thần Mặt Trời Tonatiuh thì chẳng có tà thần nào chạy lên mặt trăng.
“Mặc dù em đang thiếu một nơi ẩn náu tốt, nhưng em có một trợ thủ đắc lực ở bên cạnh.” Gymir nói đầy ám chỉ.
Cái bóng như một tấm màn che phủ toàn thân Johnson, dường như đã nuốt chửng y vào bên trong.
Đúng lúc này, ngoài toa tàu đột nhiên vang lên một tiếng kêu hoảng sợ.
Cánh cửa cũng bị John đột ngột đẩy mạnh ra: “Thư ký của chủ ngân hàng Ball chết rồi.”
John nhìn thấy dây leo và bóng đen chưa kịp rút đi, trước mắt anh đột nhiên tối sầm, thế giới quay cuồng.
Anh cảnh giác bám chặt vào khung cửa, kịp thời quay đầu, quay lưng về phía toa tàu.
Chịu đựng cơn đau đầu dữ dội, anh thầm đếm đến mười trong đầu mình.
Mở mắt ra, cũng may, chưa mù.