45. Món Quà

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tàu tốc hành Phương Đông dừng tại một ga nhỏ ở Thụy Sĩ.
John đứng ở cửa tàu, nhìn một chiếc quan tài đơn giản trên sân ga, trong đó có thi thể của thư ký chủ ngân hàng.
“Phụ nữ thật đáng sợ.” Thanh tra Martin cảm thán.
John lặng lẽ hút thuốc, phớt lờ anh ta.
Martin cho rằng thư ký kia thật xui xẻo. Hắn ta chỉ vì giúp Ball tìm người mua, mà người mua đó lại (được cho là) người tình của Vanessa, dẫn đến cái chết của người tình, và từ đó rước họa vào thân. Theo Martin, Vanessa đã giết chủ ngân hàng, rồi tiếp tục giết thư ký. Cô ta giả vờ yếu đuối để không ai nghi ngờ, sau đó lại giả bệnh để đánh lừa bác sĩ. Thực chất, cô ta đã nhảy khỏi tàu và tẩu thoát thành công khi tàu giảm tốc độ lúc đi qua đường hầm.
Khi nghe lời giải thích này, John nhướng mày. Anh rút lại những gì mình đã nói trước đó; lập luận này cũng phi lý y hệt như ký ức của bác sĩ về thị trấn Đá Ngầm Đen. Nghe cứ như họ đang mô tả một ca sĩ opera giọng nữ cao vậy. Rõ ràng đây phải là một siêu trộm tàu hỏa mới đúng!
Chỉ có những siêu trộm trong tiểu thuyết phiêu lưu Pháp mới có thể sở hữu kỹ năng nhanh nhẹn, khả năng diễn xuất đỉnh cao và những mối tình thù phức tạp đến vậy. John thậm chí còn có thể đưa ra giả thuyết rằng Vanessa, giọng nữ cao nổi tiếng Luân Đôn, vì tình mà bị tổn thương rồi lâm trọng bệnh. Cô ta đã tìm đến một tên siêu trộm để nhờ giúp đỡ, và tên này, vốn là nam giới, đã đồng ý cải trang thành cô. Kẻ đó chính là Arsène Lupin.
Nghĩ theo hướng này, nghe chừng cũng không quá vô lý. Dù sao thì vụ án cũng xảy ra ở nước Pháp.
John cắn điếu thuốc, thở dài.
“Tôi nhất định sẽ bắt được cô ta. Băng cướp đang để mắt đến những đồng tiền vàng, chắc chắn chúng sẽ tiếp tục truy lùng người phụ nữ đó,” Thanh tra Martin nói đầy tự tin. Anh ta quyết định rời tàu tại đây để tiếp tục điều tra vụ án, tìm kiếm thi thể của chủ ngân hàng và cô Vanessa “đang mất tích”.
John không ngăn cản. Cuối cùng, anh cũng đã hiểu rõ vị thanh tra này. Không phải đầu óc anh ta có vấn đề, mà dường như anh ta không biết cách sử dụng bộ não của mình. Thôi bỏ đi, dù sao sau này anh cũng sẽ không còn liên quan gì đến Scotland Yard nữa.
John nhìn thanh tra Martin rời đi. Anh ta còn dẫn theo hai “nhân chứng” là nhân viên phục vụ tàu và bác sĩ Abel. Các hành khách toa hạng nhất chắc chắn sẽ không vui lòng nếu chuyến đi của họ bị trì hoãn vì một sự cố như vậy.
Cùng xuống tàu còn có Trưởng tàu Sanger. Ông ta đột ngột ngã bệnh, được bác sĩ Abel chẩn đoán là bị đột quỵ nhẹ. Dù có thể chữa lành nếu điều trị kịp thời, nhưng có vẻ như Trưởng tàu chỉ còn cách chọn về hưu.
Còn về phần thương nhân xe hơi người Mỹ, người bị thương ở cổ họng, ông ta đã chọn tiếp tục đi tàu đến Venice để điều trị vết thương nhẹ nhưng rất đau đớn, dù không gây tử vong. Vì lý do bị hóc thức ăn nghe có vẻ nực cười, thương nhân xe hơi xấu hổ đến mức chọn cách trốn trong khoang ngủ, không dám xuất hiện ở toa xã giao.
“Ông không đến Venice nữa sao?” John ôm bác sĩ Abel, chuẩn bị chào tạm biệt.
Với vẻ mặt cay đắng, bác sĩ thì thầm: “Tôi cảm thấy dưới bục sẽ có vô số người đang chờ vạch trần tôi.”
Nếu như trước đây bác sĩ Abel có thể tự tin dùng kinh nghiệm cá nhân và kiến thức khoa học của mình để bác bỏ mọi điều, thì giờ đây ông đã hết cách rồi. Bỏ trốn vẫn hơn!
Vì gặp án mạng trên tàu khiến chuyến đi bị hoãn, ông ta có thể gửi điện tín xin lỗi, nói rằng mình không thể thích nghi với hoàn cảnh, bị bệnh ở Thụy Sĩ nên đành bỏ lỡ bài phát biểu này.
Ngoài việc vỗ vai, John không biết an ủi ông ấy bằng cách nào.
“À phải rồi, cô Vanessa…”
“Tôi biết rồi, cô ấy đã qua đời.” Thám tử khẽ thở dài.
Bác sĩ Abel kinh hãi. Ông đã ủ rũ suốt từ khi nghĩ đến bài phát biểu đó nên chưa kịp nói cho John biết tin này. Làm sao John biết được chứ?
“John… hai vị ấy đã nói với cậu sao?”
“Không, tôi suy đoán thôi.” John xoa xoa cái đầu vẫn còn đau, chậm rãi nói: “Cô ấy lờ đờ và hốc hác. Rõ ràng cô ấy đã chịu một cú sốc rất nặng. Trông cô ấy cứ như đang đi nghỉ dưỡng để thư giãn, nhưng sức khỏe lại rất tệ, hơn nữa còn ở một mình mà không có bạn bè hay người thân thiết nào đi cùng, điều này thật bất thường.”
Vanessa có thể đã tiếp xúc với những đồng tiền vàng bị nguyền rủa ở Luân Đôn nhưng không sở hữu chúng. Đồng thời, lời nguyền trên những đồng tiền vàng lúc đó chưa quá mạnh, nên cô không chết ngay lập tức. “Cô ấy quả thực đến đây để trả thù, nhưng rất có thể không phải vì người tình mà là vì chính bản thân cô ấy.”
“Đúng vậy, khi tôi tìm thấy cô ấy, cô ấy đã thừa nhận ngay sau khi tôi nói về những suy luận của cậu trong phòng vệ sinh.” Bác sĩ Abel có chút buồn bã.
Kẻ giết người thực sự không đưa ra mọi lý lẽ để bào chữa, hay cố gắng hết sức tạo ra một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo như trong tiểu thuyết trinh thám. Vanessa chỉ là một người đã đi đến đường cùng, đang nuôi lòng hận thù. Có thể cô không tin vào những đồng tiền vàng bị nguyền rủa, nhưng cô tin chắc rằng cái chết của người tình là do chủ ngân hàng Ball, và cô cũng bị hủy hoại cùng với nó.
“…Cô ấy nói cô ấy liên tục nghe thấy những tiếng động lạ, không ngủ được, ngày đêm đau đớn, suýt chút nữa đã bị đoàn kịch đưa vào viện tâm thần, và sẽ không bao giờ có thể quay lại sân khấu được nữa.”
Bác sĩ không thể quên lời tự sự của Vanessa. Cô nói cô không thể hiểu được, cô không hề yêu người tình đã chết nhiều đến thế, vậy đây là lời nguyền hay trò đùa của số phận?
Vanessa đã thuê thám tử điều tra hành tung của chủ ngân hàng Ball. Sau khi phát hiện ông ta có ý định trốn khỏi Luân Đôn, cô lập tức mua vé hạng nhất của Tàu tốc hành Phương Đông. Cô quyết tâm tự tay sát hại ông ta, sát hại nguồn gốc của sự hủy diệt. Chiếc xe lửa chật hẹp như một chiếc lồng sắt di động, có thể mang đến cho cô cơ hội hoàn hảo để giết người.
Trước khi Vanessa có được cơ hội này, Ball đã chết. Thế là viên đạn của cô đã được chuyển hướng sang mục tiêu thứ hai.
Bác sĩ chợt hỏi: “Cậu cũng nghĩ thư ký của chủ ngân hàng chỉ là tên xui xẻo, không đáng bị giết như thanh tra Martin sao?”
John châm lại điếu thuốc, ánh lửa soi rõ đôi lông mày cau lại và vẻ u sầu trong mắt anh.
“Đúng là hắn xui xẻo, nhưng Vanessa còn xui xẻo hơn, và cả những người đã chết ở Luân Đôn nữa… Bác sĩ, trên đời này dù không có tà thần thì người tham lam vẫn sẽ gây họa. Ball đã tự làm hại mình, và cả những người khác.”
John cảm thấy mình có một phần trách nhiệm trong việc này. Nếu anh không gửi số tiền vàng vào ngân hàng mà chôn chúng trong vườn nhà thì đã tốt hơn rồi. Nhưng tất cả những điều đó đều là sự tiếc nuối khi mọi chuyện đã rồi. Lúc đó anh đã mua vé, không có đủ thời gian để giấu tiền. Khả năng cao là căn nhà trống ở Luân Đôn sẽ bị kẻ trộm ghé thăm.
Bác sĩ Abel vẫn đang kể về cái chết của Vanessa.
“…Mọi chuyện rất đột ngột. Trong một khoảnh khắc, toa tàu đầy những người ngã xuống và tự làm mình bị thương. Vanessa mất kiểm soát và hét lên. Cô ấy dường như đang phát bệnh. Tôi muốn cứu cô ấy, nhưng một chiếc bình hoa đã đập vào đầu cô ấy. Khi tôi đứng dậy lần nữa thì đã quá muộn. Cơ thể cô ấy bị bao bọc trong làn khói đỏ sẫm khủng khiếp, nó kéo cô ấy đi.”
Sau đó, đồng hồ quay ngược, khung cảnh bên ngoài cửa sổ tàu hỏa thay đổi, đồ đạc bên trong bắt đầu được phục hồi, và vết thương trên cơ thể mọi người cũng biến mất. Chỉ có Vanessa là biến mất.
Bác sĩ Abel buồn bã nói: “Có lẽ cô ấy đã chết rồi. Người chết không thể trở về.” Thi thể cô vẫn ở nơi kỳ dị đó, nơi thời gian đứng yên mãi mãi.
Abel nhìn màn đêm xa xa, nhìn dãy núi phủ tuyết ở cuối đường ray.
Tàu hỏa kéo còi dài, từ từ rời khỏi ga.
Giờ đây, cứ mỗi lần John nghe thấy tiếng nồi hơi rít lên, nghĩ đến việc than đá bị xúc vào lò hết lần này đến lần khác, anh lại cảm thấy khó chịu khắp người.
Anh xoa xoa cánh tay rồi quay trở lại toa hạng nhất, ngập ngừng bước đến cửa khoang số 7 và gõ cửa.
“Thưa ông John Doe, hai vị khách ở khoang số 7 và số 8 nói rằng nếu ông đang tìm họ, thì họ đang ở trong thư viện.” Nhân viên phục vụ tàu hạ thấp giọng, nói với vẻ mặt đờ đẫn.
Thám tử: “…”
Đã tám giờ tối, toa xã giao lẽ ra phải đóng cửa, nhưng ai bảo hai vị kia có “đặc quyền” chứ. Lý trí của nhân viên phục vụ tàu chắc đã bị ảnh hưởng, khiến anh ta nhầm lẫn thời gian.
John quyết định nhờ nhân viên phục vụ tàu mang cho mình một ly rượu whisky. Anh uống cạn trong một hớp, trả tiền boa rồi chậm rãi đi về phía toa xã giao.
John thận trọng gõ cửa. Cánh cửa tự động mở ra.
John nhắm nghiền mắt lại rồi bước vào, anh sợ sẽ lại nhìn thấy thứ gì đó mà mình không nên thấy nữa. Trí nhớ không gian tuyệt vời của John cho phép anh dễ dàng tránh thoát chướng ngại vật, đi đến giữa khoang, sau đó anh cẩn thận mở mắt ra.
Ừ, Johnson vẫn là Johnson, giống một quý ông người Anh. Gymir đeo một chiếc mặt nạ kín kẽ, nhưng John có thể mơ hồ cảm nhận được mái tóc dài màu đỏ đang phát sáng trong bóng tối.
Trên bàn trước mặt Gymir có một chiếc hộp màu đen, thủng lỗ chỗ như bị thứ gì đó ăn mòn.
“Đây chính là…”
John bất giác hạ thấp giọng. Anh lo lắng rằng khi nắp hộp mở ra, một đống tiền vàng sẽ nhảy ra ngoài.
“Sự việc của thần Mặt trời đã được giải quyết. Đừng lo lắng, những đồng vàng đã bị phá hủy, chiếc hộp này đã được ta tạm thời sửa lại để đựng đồ.” Gymir nói.
John thở phào nhẹ nhõm, anh nhận ra hai người kia đang ngồi cùng một phía trên ghế sofa.
John ngồi xuống ghế sofa đối diện với vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi có thể hỏi cô Vanessa đi đâu không?”
Johnson khẽ đáp: “Ý chí của cô ta quá yếu ớt, cô ta liên tục bị ảnh hưởng bởi những đồng vàng xui xẻo. Khi vận rủi biến hình và truy đuổi anh, sự ô nhiễm sức mạnh của tà thần đã biến cô ta thành một con quái vật… Ta đã ngăn cô ta lại, nếu không cô ta sẽ giết tất cả hành khách trên tàu.”
“Cô ấy chết rồi sao?”
“Với tư cách một con người, Vanessa đã chết.” Gymir đưa ra một câu trả lời không rõ ràng.
John nghĩ đến những cô gái đã trở thành quyến thuộc của Bướm Xám. Họ tưởng chừng còn sống nhưng thực ra đã không còn. Anh cũng hiểu được đôi chút.
“Cái này dành cho ngươi.” Gymir phất tay, nắp hộp tự động mở ra.
Một viên ngọc sáng chói nằm bên trong. Ánh sáng của nó rọi lên vách phòng, dập dờn như từng lớp sóng biển. Và thật kỳ lạ, giữa những ngọn sóng lại thấp thoáng bóng dáng của một con tàu đang bồng bềnh.
John thất thần nhìn một phút rồi dứt khoát đóng nắp lại.
“Không được, tôi không thể nhận.”
Thứ thoạt nhìn giống như đồ trang sức quý hiếm này không tiện bán đi, mà nếu cất giữ bên mình sẽ gây ra nguy hiểm tiềm ẩn. Lỡ ai đó trộm mất thì sao? Không chừng lại nảy sinh sự kiện Những đồng vàng xui xẻo thứ hai thì sao?
“Chỉ có những người có ý chí kiên định mới nhìn thấy được ánh sáng của nó. Trong mắt hầu hết mọi người, nó chỉ là một quả cầu thủy tinh bình thường. Con người sẽ tự động bỏ qua sự tồn tại của nó, không ai có thể đánh cắp nó. Ngay cả khi anh vô tình làm mất, nó cũng sẽ tự động quay lại với anh.” Lần này là Johnson lên tiếng, y nói với giọng điệu không cho phép từ chối: “Xem ra anh rất dễ gặp phải các sự kiện huyền bí. Các tà thần khác sẽ không giống như chúng ta, khi anh cảm nhận được nguy hiểm thì đã quá muộn. Viên ngọc này có thể cứu mạng anh một lần.”
“Chỉ có một cơ hội thôi.” Gymir cảnh báo.
Johnson nói thêm: “Tốt nhất không nên thường xuyên mở hộp, hãy giảm tiếp xúc.”
Tay John hơi run lên. Có lẽ hơi rượu whisky khiến anh cảm thấy lồng ngực nóng lên.
“Đây là thù lao phải không?”
“Anh cũng có thể coi đó là một món quà.”
John chân thành cảm ơn. Sau khi trải qua sự kiện chạy trốn trong xe lửa, John không bao giờ muốn lặp lại điều đó lần thứ hai trong đời.
Thám tử rất biết điều, đang định rời đi thì bị Gymir ngăn lại.
“Sau khi nhận được thù lao, ngươi cũng nên cung cấp một danh sách sách mới.”
John: “…”
Một khách hàng rất quyền lực mà anh không dám làm mất lòng yêu cầu cung cấp thêm dịch vụ ngoài lề, lẽ nào anh dám từ chối?
John gật đầu cam chịu, cầm bút lên, bật đèn trong thư viện và bắt đầu viết danh sách sách.
Khó quá đi mất. Anh đã liệt kê hết những cuốn tiểu thuyết lãng mạn mình từng đọc lần trước rồi. John, một thám tử độc thân người Anh, trông giống người thường đọc tiểu thuyết lãng mạn khi rảnh rỗi sao?
Thám tử nhìn tờ giấy mà sầu não.
Venice, Venice... Phải rồi, có thể xem *Người lái buôn thành Venice* của Shakespeare! John phấn chấn trở lại. Có rất nhiều tác phẩm của Shakespeare, ừm, cùng với một số vở kịch kinh điển nữa chứ.
Lúc này, John đã tràn đầy tự tin. Anh nhanh chóng viết xong danh sách sách.
“Ngài sẽ không thất vọng về trí tuệ và tình yêu của con người.”
Người nhận danh sách từ thám tử không phải là Gymir, mà là Johnson. Y dường như muốn kiểm tra nó.
John: “…”
Trong lòng thám tử tò mò, cơn say khiến anh không thể che giấu biểu cảm trên mặt một cách hoàn hảo.
“Ngươi muốn hỏi gì?” Gymir cười sau chiếc mặt nạ.
John lắc đầu để thoát khỏi ảnh hưởng của giọng nói đó, khó nhọc hỏi: “Các ngài thực sự không phải là đang đi hưởng tuần trăng mật à?”