Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 46
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Truy đuổi
Ý thức của John dần tan biến.
Vô số âm thanh kỳ lạ văng vẳng bên tai anh. Rắn độc rít lên, côn trùng gặm nhấm lá cây, ve sầu chật vật hút nhựa… Những âm thanh này được khuếch đại lên vô số lần, như thể chúng đang vang vọng bên trong cơ thể anh, tạo nên cảm giác rùng rợn đến tột cùng.
Sau đó, những âm thanh này càng lúc càng lớn. Hầu hết mọi người hẳn sẽ giật mình tỉnh giấc vào lúc này, người đầm đìa mồ hôi lạnh, co ro trong chăn và run rẩy vì sợ hãi.
John vẫn tiếp tục chìm sâu hơn vào giấc mơ.
Những âm thanh khiến anh cảm thấy khó chịu tột độ đó chứa đầy ác ý khó tả, chúng điên cuồng ập đến, như thể muốn đồng hóa John, biến anh thành một phần của chúng.
John đột nhiên cảm thấy một luồng ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ cơ thể, anh vô thức muốn chạm vào viên ngọc.
Phụp.
Một quả cầu ánh sáng khổng lồ bao bọc lấy anh.
Những tiếng thì thầm kỳ lạ đó, như thể ma cà rồng vừa phơi mình dưới nắng, lập tức biến thành làn khói đen, gào thét và thoát khỏi cơ thể John.
Thế giới hỗn loạn và u tối này cũng được thắp sáng.
John nhìn thấy những kiến trúc cổ xưa: những thành phố, đền thờ và kim tự tháp.
Quả cầu ánh sáng bay nhanh đến mức John không kịp nhìn kỹ lần thứ hai, vả lại vị trí của chúng quá xa, chỉ là những bóng hình mờ ảo.
Không biết đã trôi qua bao lâu, dường như chỉ vài giây mà cũng dài như hàng thế kỷ. Tiếng sóng biển vỗ rì rào tràn vào tai John. Anh thấy mình đang ngâm mình trong lòng biển.
Nước biển trong xanh tựa ngọc bích, trong vắt tuyệt đẹp.
Thế nhưng John lại cảm thấy sợ hãi, bởi anh không hề nổi trên mặt biển. Từ vị trí của mình, anh thấy mình dường như đang nằm bất động dưới đáy biển sâu.
Không có rạn san hô, không có đàn cá, chỉ có làn nước trong xanh.
Trống rỗng, không có bất cứ thứ gì.
Tiếng sóng biển vẫn tiếp tục. Chúng nghe có vẻ đều đặn và êm dịu, nhưng khi vỗ vào tai, chúng còn đáng sợ hơn những lời thì thầm ác ý vừa rồi. Với sự trống rỗng bất biến hàng nghìn năm, chúng có thể dễ dàng hủy diệt tinh thần và ý thức của một người.
John đang cố gắng giữ tỉnh táo, lúc này, quả cầu ánh sáng màu xanh nhạt lại rung lên.
Một cái bóng dài và hẹp xé toạc sự tĩnh lặng của thế giới trống rỗng này.
Đó là một con tàu.
Một con thuyền buồm ba cột cổ xưa của Tây Ban Nha đang lướt trên mặt biển, bóng của nó in thẳng xuống đáy biển.
Con tàu này trông quen mắt vô cùng, John thề rằng đó chính là con tàu ma anh từng nhìn thấy trong màn sương dày đặc vào ngày tàu Gió Tây gặp nạn.
Vấn đề là, tại sao con thuyền buồm đen kỳ quái, nát bươm và đáng sợ kia, từ góc độ đáy biển nhìn lên lại trông có vẻ nhẹ nhàng và nhanh nhẹn đến thế? Người nhìn không khỏi bị thu hút bởi nó, và còn vẽ những vòng cung trong lòng theo quỹ đạo luôn thay đổi của nó, ngắm nhìn nó khi đã chán chạy sẽ tự động thu cánh buồm lại dưới ánh nắng gắt, thả mình trôi theo dòng nước.
Trôi rồi lại trôi… Khoan đã, con tàu đang vỡ vụn!
Con tàu thực sự đang vỡ tan, chỉ có điều tốc độ rất chậm. Thân tàu như những cánh hoa đang nở rộ. Từng tấm ván được tháo rời, bung ra nhưng không trôi đi. Cột buồm đổ xuống, boong thuyền cũng cong vênh. Nó mất đi hình dạng ba chiều hoàn chỉnh, trở thành một đống vật thể trôi nổi lộn xộn trên biển.
Sóng biển bỗng lớn hơn, như thể có ai đó cố tình khuấy động, liên tục xô đẩy đống ván gỗ.
Thoắt một cái.
John kinh ngạc nhìn đống ván lập tức phục hồi, ghép lại thành một chiếc thuyền buồm hoàn chỉnh.
Thuyền buồm ba cột lắc lư, xoay tròn trên mặt biển như thể không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Vì không tìm thấy gì, cánh buồm một lần nữa thu lại, tiếp tục trôi theo dòng nước. Và chẳng bao lâu sau, nó lại vỡ tan, trở thành một đống vật thể trôi nổi trên biển.
John: “…”
John chợt hiểu tại sao con tàu ma lại đụng phải tàu Gió Tây. Nhìn bề ngoài, tà thần nào đó trông như một con tàu ma khủng khiếp, thủng lỗ chỗ khắp nơi, nhưng thực chất là đang ngủ say như chết.
Đây là ý trung nhân mà Thần Biển nhìn thấy trong giấc mơ sao?
Thám tử cảm thấy như mình đang bị nuốt chửng bởi một cảm giác phi lý đến vô hạn.
“Em ấy thích ván gỗ, gỗ sồi và gỗ tếch là tốt nhất, em ấy thích tự do nổi lên trên mặt biển tắm nắng, em ấy còn trẻ, không quá thích việc chìm xuống đáy biển, và ngủ ở rãnh sâu không có ánh sáng mặt trời… Em ấy quyến rũ, thanh lịch và mảnh mai, mỗi tấc trên cơ thể đều rất linh hoạt, và chạm vào sẽ rất mềm mại…”
John lặng lẽ nhắm mắt lại, ngăn mình không nghĩ đến lời miêu tả của Gymir khi hắn đến gặp anh ở Luân Đôn để ủy thác tìm người (vị thần).
Một tiếng cá voi kêu thật dài vang vọng từ đằng xa.
John ngạc nhiên ngẩng đầu lên và mở to mắt.
Mặt trời đã biến mất, mặt nước chuyển sang màu xanh thẫm mộng mơ, những giọt nước lấp lánh như những vì sao.
Một con cá voi khổng lồ đang chậm rãi nổi lên từ dưới đáy biển. Nó có cặp vây rộng, như thể đang nâng đỡ nó bay vút lên trong lòng biển. Tấm lưng cong với những đốt sống khổng lồ nổi lên, đường cong rất duyên dáng. Nó to lớn khủng khiếp nhưng lại không hề vụng về chút nào, chiếc đuôi mạnh mẽ tạo thành từng đợt sóng dồn dập.
Đầu và lưng của nó được bao phủ bởi lớp vàng ròng sáng chói. Với vàng ròng làm nền, vô số ngọc trai và đá quý được khảm bên trên. Những sợi dây chuyền đầy châu báu sáng loáng đung đưa trong sóng biển rồi rơi trở lại lưng cá voi. Số còn lại treo trên đầu thì rủ xuống hai bên khóe miệng khổng lồ, cùng những đường rãnh và đường gân dọc song song trên bề mặt cơ thể nó.
John không che mắt lại. Anh nghĩ mình sẽ bị đánh tan tác bởi cơn sóng biển đang ập tới.
Lúc này, quả cầu ánh sáng màu xanh bao quanh anh lại cuốn anh lên, nổi lên mặt biển cùng với con cá voi khổng lồ.
Cá voi khổng lồ dang rộng vây và nhảy vọt lên không trung. Ánh trăng bạc phủ lên nó một màu sắc kỳ ảo tuyệt đẹp.
Cá voi khổng lồ phát ra âm thanh du dương tuyệt đẹp, rồi bơi nhanh về phía vùng biển đằng trước. John chỉ kịp thoáng thấy bóng dáng con thuyền buồm đen.
John đang nhức đầu: “…”
Lẽ nào con cá voi khổng lồ này là hóa thân của Thần Biển? Không thể nào nhầm lẫn được, một vị vua dù giàu có đến đâu cũng sẽ không đeo cho cá voi nhiều châu báu lấp lánh đến thế.
John dám thề rằng viên kim cương lớn nhất kia còn lớn gấp mấy lần viên Koh-i-Noor* trên vương miện của Vua nước Anh.
* Có nghĩa là “Mountain of Light” (“Ngọn Núi của Ánh Sáng” theo ngôn ngữ người Ba Tư), là một viên kim cương nổi tiếng với trọng lượng ban đầu 793 carat (khi chưa cắt) kể từ khi được tìm thấy, cách đây 3000 năm TCN. Nó được dùng làm quà tặng cho Nữ vương Anh Victoria và được gắn lên vương miện hoàng gia. Sau khi Ấn Độ giành độc lập năm 1947, Koh-i-Noor đã là trung tâm của cuộc chiến giành quyền sở hữu giữa 4 bên: Anh, Ấn Độ, Pakistan và Afghanistan. Ấn Độ kiên quyết đòi Anh trao trả lại viên kim cương.
Những món châu báu có trọng lượng và độ lớn quá mức này chỉ có thể nói là đồ trang sức trên người cá voi khổng lồ. Điều đáng ngạc nhiên là số vàng ròng kia. Chúng phát ra ánh sáng rực rỡ và nóng cháy, tựa như những ngôi sao, khiến người ta nghi ngờ rằng đây mới là bộ mặt thật của chúng, còn vàng trong tay con người chỉ là tro tàn sót lại.
Phải thật lâu sau, John mới hoàn hồn. Lúc này, con thuyền buồm ba cột và cá voi khổng lồ đã biến mất. Dưới ánh mặt trời, mặt nước lại một lần nữa trở nên xanh trong veo.
John cố gắng thoát khỏi giấc mơ, anh véo mạnh vào mặt nhưng không thành công. Quả cầu ánh sáng vẫn còn bao quanh anh.
Vùng biển trống rỗng này...
Không, từ bao giờ mà dưới đáy biển có thêm san hô vậy?
John cúi đầu, phát hiện nơi này đã từ một thế giới yên tĩnh trở nên sôi động, náo nhiệt.
Tiếng kêu của cá voi lại vang lên, lần này là một đàn cá voi bình thường đang rượt đuổi nhau. Một con cá voi bơi cực nhanh phía trước, theo sau là hơn chục con cá voi khác… Con “cá voi dẫn đầu” ở phía trước không hề bị quấy rầy, những con khác đuổi theo, húc đầu vào nhau, dùng đuôi để vỗ nhau, những con bị hất ra phía sau vẫn không chịu từ bỏ.
Ban đầu John không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng dần dần anh nhận ra rằng đây không phải là một trò đùa mà là một nghi lễ kỳ diệu.
Vì cuộc rượt đuổi này đã kết thúc. Con cá voi đã thành công “bắt kịp” con dẫn đầu, hiện đang bơi vòng quanh con dẫn đầu kia. Sau đó chúng cùng nhau nổi lên, rồi chìm xuống. Chúng bắt đầu tiến lại gần nhau hơn, như thể đang cố tình giữ nguyên tốc độ và tư thế, trông như hai vũ công đầy sức sống đang hòa mình vào điệu nhảy.
Những cơn sóng vỗ nhẹ lên cơ thể to lớn.
Chúng ngập ngừng xòe vây, chạm vào nhau. Cuối cùng, chúng đã đạt được sự ăn ý hoàn hảo, những chuyển động hoàn toàn đồng bộ đưa chúng lại gần nhau hơn mà không hề làm tổn thương nhau.
Khoảnh khắc tiếp theo, hai con cá voi cùng nhau chìm sâu xuống vùng biển mà con người không thể nhìn thấy.
…
…
Rầm.
John lăn thẳng từ giường xuống sàn, tạo ra một tiếng động lớn.
Giường trên của anh trước kia là thư ký của chủ ngân hàng, nhưng bây giờ trống không, nên không làm bạn cùng khoang giật mình.
Cốc cốc.
Ngoài cửa khoang có tiếng gõ vội vàng, sau đó nhân viên phục vụ tàu lo lắng hỏi: “Ông John Doe, ông không sao chứ?”
John nhe răng xuýt xoa bò dậy, may mắn là anh đang nằm ở giường dưới, chăn vẫn còn quấn quanh người nên không bị ngã quá mạnh.
“Không sao đâu, do giường quá hẹp.” John nói qua loa. Anh mở rèm cửa ra thì thấy mặt trời bên ngoài đã lên rất cao, có lẽ đang là khoảng chín, mười giờ sáng.
John vội mặc áo khoác vào, rồi mở cửa cho nhân viên phục vụ tàu.
“Mọi người đều đã dậy, chỉ có ông là người duy nhất im lặng, tôi có hơi lo lắng.” Nhân viên phục vụ tàu ngầm nhắc nhở rằng họ sẽ đến Venice sau bốn giờ nữa.
“Tôi đã có một giấc mơ dài.” Đầu John vẫn còn hơi nặng nề, tiếng kêu dài của những sinh vật khổng lồ đó còn văng vẳng bên tai anh.
Anh chỉ nhớ mình đã uống rượu rồi đi đến toa xã giao tìm Gymir và Johnson, hỏi một câu tai hại chết người. Anh dường như đã mất ý thức! Làm thế nào mà anh quay trở lại khoang của mình được?
John gượng cười rồi đóng cửa khoang lại.
Có một chiếc hộp cổ lồi lõm đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.
Thám tử vội vàng mở hộp ra.
Ánh sáng xanh như sóng biển tràn ngập không gian chật hẹp này.
Tách.
John đóng hộp lại ngay lập tức, lo lắng ánh sáng phát ra từ cửa sổ và khe cửa sẽ bị người khác chú ý. Sau đó anh nhớ tới lời của Johnson, rằng người bình thường không thể nhìn thấy loại ánh sáng này.
John thở phào nhẹ nhõm, ngồi ngơ ngác trên giường.
Không gian đầy những lời thì thầm đáng sợ đó có phải là giấc mơ của các vị thần sao?
Viên ngọc đưa anh nhanh chóng đi qua những giấc mơ xa xăm, nhạt nhòa, cho đến khi đến với giấc mơ của Thần Biển. Sau đó, anh nhìn thấy vùng biển trống trải, vắng lặng, con thuyền buồm ba cột bất ngờ xuất hiện, cá voi khổng lồ khoác đầy vàng ròng và châu báu… Cá voi khổng lồ đuổi theo con tàu ma và biến mất.
Trong nửa sau của giấc mơ, anh được cho xem cảnh một đàn cá voi đang tìm bạn tình?
Mí mắt thám tử giật giật, khóe miệng cũng giật giật.
Nhớ lại cuộc rượt đuổi của đàn cá voi, điệu nhảy của kẻ chiến thắng cuối cùng và bạn đời… Được rồi, anh đã hiểu.
John biết chuyện gì đang xảy ra trong giấc mơ ly kỳ đêm nay của mình rồi. Đây chính là câu trả lời của Thần Biển, dành cho câu hỏi của thám tử.
Thần Biển về bản chất không phải là con người, đã đọc tiểu thuyết lãng mạn của con người vì muốn tán tỉnh một người bạn đời theo cách của con người sao?
Không, đó không phải là cùng nhau nhảy múa, mà là bắt chước động tác của ý trung nhân.
Cuộc rượt đuổi đã kết thúc từ lâu. Gymir không có đối thủ, hắn không cần thắng ai cả, chỉ cần đuổi kịp Johnson là được.
Sau đó là một quá trình bắt chước và đồng bộ lâu dài, trong bước này, cả hai bên phải thể hiện đủ sự ăn ý và thấu hiểu lẫn nhau. Đối với tà thần, có thể còn phải điều chỉnh bước sóng của sức mạnh và hòa nhịp hơi thở. Trong giai đoạn sau nữa, họ sẽ bắt đầu thử tiếp xúc với nhau.
Johnson và Gymir lang thang khắp các thành phố của con người, du lịch như con người. Nhìn thì có vẻ họ rất quan tâm đến con người nhưng thực ra họ chỉ mượn một địa điểm. Con người chỉ là vùng biển đó, là những con sóng tầm thường mà thôi.
Johnson sẽ không chủ động làm hại những sinh vật yếu ớt này, Gymir cũng vậy. Họ chỉ đang “chơi với nước”. Vừa chơi vừa duy trì sự ăn ý. Họ gia tăng tình cảm thông qua trò chơi này, trở nên thân thiết hơn bằng cách bắt chước chuyển động của nhau.
Đây là một nghi lễ cổ xưa, cũng là cách trực tiếp nhất để thể hiện “không gây hại cho đối phương”. Người được theo đuổi nhìn thấy sự kiên trì và nghị lực, còn người theo đuổi thể hiện sức mạnh và sự toàn năng của mình.
Đó là một trò chơi đầy niềm vui cho cả hai bên tham gia buổi lễ. Khi ngừng rượt đuổi nhau và bơi cùng nhau trong đại dương bao la, họ đã vô cùng thân thiết dù là nổi lên hay chìm xuống, siết chặt, va chạm với nhau, rồi tình yêu nảy sinh.
Bước cuối cùng sẽ diễn ra sâu dưới đáy biển, nơi không còn ánh sáng, trong một thế giới mà con người không thể chạm tới.
Cho nên...
“Đây không phải là tuần trăng mật, mà là một chuyến du lịch tình yêu!” John tự nhủ.
——————–
Tác giả nói thế này:
Hóa thân của Thần Biển đã đề cập trước đó, cá voi khổng lồ khoác đầy vàng và châu báu, một bóng đen cao lớn không có khuôn mặt.
Cá voi xuất hiện trong chương này là một con cá voi lưng gù.
Bóng đen là một loại thủy quái trong thần thoại Bắc Âu, có hình dáng giống như một tên Giám Ngục** khổng lồ. Trong nhiều phiên bản, bóng đen trong áo choàng nó đột nhiên nổi lên từ biển, bao phủ con tàu… Còn cái tôi dùng thì cho rằng đó là cá đuối, một con siêu siêu lớn.
** Chính là con Giám Ngục trong Harry Potter đó quý vị.
Cá voi lưng gù, cá đuối đều là những loài chơi trò rượt đuổi khi tìm kiếm bạn tình, đuổi kịp rồi sẽ lao vào nhảy đôi →_→
Cách tán tỉnh này cũng xảy ra ở một số loài chim.
……
Khi Gymir và Johnson lần đầu gặp nhau, Gymir đã thất bại vì dùng quy trình trực tiếp nhất của tà thần, nên quyết định chuyển sang phương thức này.
Đúng, những tà thần khác không làm như thế này.
……
Vậy giấc mơ của thám tử chính là câu trả lời của Gymir.
Đuổi theo √
Đồng bộ √
Tiếp xúc √
Ở bước thứ ba, hơi thở và sức mạnh đang thử dung hòa (sức mạnh ổn định phong ấn trong viên ngọc là biểu tượng của sự thành công), còn biểu hiện bên ngoài là dây dưa hàng ngày, đồng thời tiếp tục nội dung bước thứ hai.
Bước thứ tư sẽ không bao giờ xảy ra ở thế giới loài người.
Không có chuyện đó đâu, hai tà thần mà gì gì đó thì cái xe lửa này còn tồn tại không?