Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Trò đùa của tà thần và âm mưu của giáo phái
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Johnson đẩy Gymir ra, mặt tối sầm. Y cảm thấy hơi bồn chồn, bất an.
Gymir theo sau, giữ khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, vừa phải.
Những tòa nhà ven đường như buông từng tấm rèm mưa, tạo thành một bức màn trong suốt độc đáo. Khi họ lướt qua, nước mưa tự động tách ra, dường như không hề chạm đến. Thế nhưng, ánh đèn tỏa ra từ vài tòa nhà lại phơi bày những bí mật của tà thần.
Cái bóng đang biến đổi.
Bóng của Gymir lặng lẽ vươn dài ra, chọc chọc vào bóng của Johnson.
Johnson bước đi nhanh hơn.
Cái bóng buông tay, rồi cẩn thận vòng ra phía trước bóng của Johnson, vẫy vẫy cái chi tròn vo không ngón tay của mình. Bất chợt, nó “dựng” lên khỏi vũng nước đọng, chuyển từ mặt phẳng sang hình ba chiều, nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay Johnson như một cái đuôi. Trước khi Johnson kịp cúi đầu nhìn, nó đã nhanh chóng rút lại, biến mất không dấu vết.
Johnson: “…”
Johnson nghĩ Gymir đang rất thích thú. Nếu y không phá vỡ sự im lặng, Gymir có lẽ sẽ tiếp tục trò chơi này theo nhiều kiểu khác nhau.
“Chúng ta nên nói chuyện.” Johnson đột nhiên dừng bước, quay người lại.
Gymir ngẩn người trong giây lát, những xúc tu bóng đen vươn dài ra “ôm” hụt vào khoảng không.
Lúc này, một bức tường đá trắng xám tình cờ phản chiếu bóng của họ: Cái bóng cao lớn không nhìn rõ khuôn mặt nhanh chóng vặn vẹo rồi sắp xếp lại, biến thành một người cá với mái tóc dài buông xõa, chiếm lấy tảng đá ngầm. Người cá ngẩng đầu, góc nghiêng hoàn hảo khiến ánh nhìn của người khác bất giác chìm đắm.
Mọi chuyển động của người cá cũng trùng khớp một cách kỳ lạ với Gymir, hắn nhìn Johnson như thể đang nhìn bảo vật yêu quý của mình.
Johnson: “…” Quả thật, ngay cả tà thần cũng khó mà giữ được sự tỉnh táo trước những trò quấy nhiễu như thế này.
Johnson rất muốn dùng dây leo che đi đôi mắt và khuôn mặt Gymir, hoặc là giật phăng chiếc mặt nạ rồi đeo lại lên mặt thần Biển. Đây là cách gọn gàng đơn giản nhất. Nhưng Johnson không dám. Không một sợi dây leo nào dám vươn ra. Gần một nửa cơ thể y vẫn còn tê cứng.
“Vì ta quá vội vàng? Em không vui sao?” Gymir hạ giọng thì thầm.
Dù lần này Gymir không cố ý dùng âm thanh quyến rũ, nhưng sức ảnh hưởng của nó vẫn tồn tại. Sức mạnh của tà thần là bẩm sinh, gắn liền với cảm xúc của họ; họ có thể kiểm soát cường độ nhưng không thể xóa bỏ hoàn toàn sự hiện diện của nó.
“Sau này khi chơi trò chơi thám tử loài người, ta chắc chắn sẽ nghiêm túc.” Gymir hứa hẹn.
Johnson muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Gymir đứng yên bất động. Nhưng trong bóng tối trên tường, người cá đã duỗi tay ra bám lấy vai Johnson, chiếc vây mỏng trên cổ tay cọ nhẹ vào cổ y, đuôi cá quấn quanh eo y.
Mưa trút xuống ào ào, nước đọng dần dâng lên cao hơn phần đuôi của cái bóng, hệt như Siren trong truyền thuyết đang mê hoặc con người, chờ thủy triều dâng cao là có thể đưa con mồi về hang ổ dưới biển sâu.
Johnson khó khăn nói: “Không phải việc ngụy trang con người.”
“Ừ?”
Gymir rất bối rối, và vì không có thám tử John làm cố vấn tình yêu ở đây, hắn bắt đầu nhớ lại những gì vừa xảy ra. Trí nhớ của tà thần cho phép hắn dễ dàng nhớ lại khung cảnh xung quanh, âm thanh, mùi vị, thậm chí cả một cơn gió nhẹ thổi qua.
Lẽ nào là bạch tuộc khổng lồ? Con người tên Andreas kia nói rằng con quái vật trong ngọn lửa trên tháp chuông có thể là hậu duệ của một tà thần nào đó, hoặc là sản phẩm của sự kết hợp giữa hai tà thần.
Suy đoán của Andreas thực ra rất có lý. Những con quái vật mạnh hơn quyến thuộc của tà thần nhưng lại yếu hơn tà thần thông thường chỉ có hai nguồn gốc này. Cái gọi là hậu duệ của tà thần không có nghĩa là nó được sinh ra từ sự kết hợp của hai tà thần, bởi vì tà thần có thể tự mình duy trì nòi giống, ví dụ như Bướm Xám ở Luân Đôn, hậu duệ của nó cũng là một phần sức mạnh của nó. Điều này rất phổ biến.
Gymir đột nhiên nghĩ tới tình huống hiện tại giữa mình và Johnson, lập tức hiểu ra y muốn nói chuyện gì.
“Em muốn hỏi về hậu duệ?” Gymir nhướn mày thật cao.
Johnson không muốn nói về chuyện đó, nhưng lại không thể không nói.
Tà thần và tà thần cũng có thể sinh ra con cái… chỉ cần họ muốn là được… Tuy nhiên, trường hợp này hiếm gặp, chủ yếu là vì quá tốn thời gian và công sức, tà thần lại chẳng có nhiều kiên nhẫn đến thế.
Johnson đột nhiên nhận thấy Gymir rất có hứng thú với sự tồn tại của con quái vật bịa đặt kia, lẽ nào… Nghĩ đến khả năng này, Johnson chống cự theo bản năng, y lùi lại một bước.
Gymir không khỏi bật cười, hắn hơi cúi đầu áp vào trán Johnson, âm thanh phát ra như tiếng ngâm tụng, lại như lời thì thầm của ác quỷ: “Đừng suy nghĩ nhiều, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Mặc dù có con là một cách để mở rộng lãnh thổ, tăng thêm những thuộc hạ trung thành, nhưng nó sẽ làm suy giảm sức mạnh của chính chúng ta. Chúng ta không phải là những vị thần có sức mạnh sinh sản, có thêm con cái cũng không khiến chúng ta mạnh mẽ hơn.”
Con Bướm Xám ngu ngốc đó lại khác. Đó là loại tà thần chỉ cần sinh sản, sinh sản nữa, sinh sản mãi thì có thể trở nên mạnh mẽ. Những tà thần như vậy hoặc cực kỳ yếu ớt, hoặc cực kỳ hùng mạnh, không có cấp bậc trung gian nào khác. Bởi vì, trên con đường trở nên mạnh mẽ hơn, mô hình tự sinh sản sẽ sớm trở nên vô dụng; nếu muốn mạnh mẽ hơn, chỉ có thể tìm đồng loại để sinh sản, mà các tà thần khác có thể sẽ chẳng quan tâm hay kiên nhẫn.
Tà thần nào đã có vô số kinh nghiệm tìm kiếm bạn tình mà vẫn sống sót thì chắc chắn rất mạnh mẽ. Tương tự, việc tà thần có con cháu hay không thường không liên quan gì đến mong muốn của chính mình. Nếu gặp một đồng loại đến tán tỉnh mà mình không đánh lại được, không muốn chết thì đành phải chấp nhận.
Đây cũng là lý do thứ hai khiến Johnson rối bời, y hoàn toàn không biết gì về quá khứ của Gymir.
Gymir bắt đầu phát ra một chuỗi âm tiết dài, quái dị.
Từng hòn đá trong thành phố, từng cọc gỗ dưới nước đều run rẩy.
Bóng tối bao trùm cả thành phố, nỗi sợ hãi lấp đầy trái tim con người.
Thần Biển đang đọc tên thật của mình.
“…Ta không có hậu duệ, trước kia không có, tương lai cũng sẽ không có.”
Bóng người cá nằm lên vai Johnson, nhẹ nhàng vui vẻ nói: “Ta cam đoan, bạch tuộc khổng lồ chỉ là thứ để lừa gạt loài người.”
***
Hans loạng choạng, đập đầu vào bức tường hầm ngục. Anh tái mặt khi nghe những tiếng hét hoảng loạn vọng lại từ xa.
“Chấn động vừa rồi, là tà thần…” Hans lẩm bẩm một mình.
Cảm giác của anh không thể sai, hai tà thần đó có lẽ đã mất kiên nhẫn rồi!
Đó là cơn thịnh nộ của thần!
Hans đã mắc kẹt ở đây hai ngày nay, bị giáo phái thẩm vấn, không thể thực hiện lời hứa điều tra sự thật.
“Thả tôi ra, tôi có thể cứu Venice!” Hans sốt ruột vô cùng, không nhịn được hét to.
Nhưng không ai để ý đến anh. Tiếng chuông cảnh báo cao nhất trong căn cứ của giáo phái vang lên, có người hoảng sợ muốn bỏ chạy, người khác lại định lao ra ngoài liều mạng.
Hans đập mạnh hết sức vào cánh cửa hầm ngục, anh càng lúc càng lo lắng.
Đúng lúc này, tiếng bước chân gấp gáp đột nhiên vọng đến từ lối đi. Hans chưa kịp vui mừng thì đã bị một bàn tay mạnh mẽ kéo lên.
“Đưa hắn đi, dùng tốc độ nhanh nhất ra biển!”
“DỪNG TAY!”
Tiếng hét giận dữ của Andreas cũng vang lên, ông ta nhanh chóng chạy về phía Hans.
“Thả nó ra!”
“Cú Xám, đây là lệnh của Giáo chủ, sự sống còn của Venice phụ thuộc vào ngày hôm nay! Nếu tình cảm của anh và Hans sâu sắc như vậy, Giáo chủ cho phép các người cùng sống chết!” Người vừa nói là Thống lĩnh Kỵ sĩ của giáo phái, gã ngạo nghễ ngẩng đầu, dễ dàng ném Hans về phía Andreas.
Hans cao to cường tráng như một con gấu, vậy mà lại bị Thống lĩnh Kỵ sĩ ném đi dễ như ném một con Shar-Pei. Anh nhìn chằm chằm vào Thống lĩnh Kỵ sĩ.
“Thằng mù này đang nhìn gì?”
“…Ô nhiễm.” Hans thấp giọng lẩm bẩm, sau đó anh nhìn Andreas, vẻ mặt càng thêm phức tạp.
Andreas siết chặt nắm tay, ngay lập tức dẫn Hans ra ngoài hầm ngục.
Trong lối đi có rất nhiều cạm bẫy, Hans lảo đảo bước đi, khi gần đến lối ra, cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa: “Chú Andreas, mọi người… các người đều chấp nhận sức mạnh ô nhiễm của tà thần để tăng cường sức mạnh cho bản thân?”
“Con thấy rồi.” Giọng Andreas rất thấp, ông ta nói một câu khẳng định.
Ban đầu, ông ta còn đỡ Hans bước ra ngoài, nhưng rồi phát hiện ra rằng Hans dường như có thể nhìn thấy chữ rune trên lối đi và biết chính xác cách tránh chúng. Ông ta biết ngay mắt của Hans có thể đã biến đổi theo cách mà mình không muốn thấy.
“Đừng bao giờ để ai biết! Đôi mắt của con!” Andreas cảnh cáo.
Ngoài lối đi có rất nhiều người đang chờ đợi, cơ bản đều là những người mặc áo choàng xám, cùng một đội Kỵ sĩ của giáo phái. Họ đã được thông báo phải đi thuyền ra biển để “dụ” bạch tuộc khổng lồ xuất hiện. Mặc dù khuôn mặt của họ bị che khuất bởi áo choàng hay mũ sắt, vẫn có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi và nghi ngờ không sao xua tan được.
Andreas không muốn dẫn họ đi vào chỗ chết, nhưng ông ta không còn lựa chọn nào khác.
Vừa rồi nhà thờ bị một sức mạnh vô danh theo dõi, chứng tỏ nơi này đã bị tà thần nhắm đến… Mặc dù thế lực của giáo phái Màu Xám ở Venice đã ăn sâu bén rễ, nhưng họ chỉ có ba căn cứ phòng ngự hoàn thiện: một là tháp chuông, hai là nhà thờ này. Giờ đây, giáo phái buộc phải rút lui về nơi cuối cùng. Hầu hết con cái và người thân của các thành viên giáo phái đều sống gần đó, vì vậy không còn thời gian để do dự.
Andreas nắm lấy vai Hans, vội vàng nói: “Hãy thông minh lên… khi xuống biển, ngay khi quái vật xuất hiện, con hãy chạy đi.”
***
“Hửm?”
Cái bóng của người cá trên tường vặn vẹo một lúc rồi lại biến thành một bóng đen cao lớn.
Gymir đeo mặt nạ lên, nhắc nhở Johnson: “Những người của giáo phái bí mật kia đã rời khỏi nhà thờ rồi.”
Một nhóm người đi thẳng đến bến tàu, trong khi nhóm khác tản ra, lợi dụng tác dụng che giấu của ký tự rune để bước đi trong mưa.
“Đi hướng nào?” Gymir hỏi.
“Tất nhiên là tìm Giáo chủ.” Johnson buột miệng.
Johnson vẫn còn hơi xấu hổ vì vừa mới nói về một chủ đề nhạy cảm. Đây có lẽ là nhược điểm của tuổi trẻ; trước đây y không cân nhắc đến những chi tiết này, nhưng khi chợt nhận ra vấn đề thì lại bị thần cổ xưa đem ra bàn luận thẳng thắn không chút cố kỵ. Bây giờ sự việc đã được giải quyết, nhưng y lại nhận ra khuyết điểm trẻ tuổi và thiếu kinh nghiệm của mình đã bị vạch trần, khiến y rất xấu hổ.
Johnson cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, y rất biết ơn những người thuộc giáo phái kia đã kịp thời xuất hiện để chuyển hướng sự chú ý.
“Hơi thở của Hans đã ra đến bờ biển. Kế hoạch nhằm vào bạch tuộc khổng lồ có thể rất thú vị, nhưng nếu mất dấu Giáo chủ, chúng ta sẽ không biết lũ kiến này sẽ trốn đi đâu.” Johnson đề nghị.
“Em nói đúng, vở kịch nội chiến trong giáo phái không thể kết thúc sớm như vậy được.” Gymir thở dài.
Khi ở trên Tàu Tốc Hành Phương Đông, thần Biển cũng rất mong chờ đến nhà hát ở Venice. Kết quả là khi đến cổng nhà hát, họ lại phát hiện ra đã ngừng biểu diễn.
Các dàn nhạc và đoàn kịch khắp thành phố đã ngừng biểu diễn!
Động đất, cả thành phố hỗn loạn suốt nửa đêm.
Trời mưa như trút nước, tất cả các quý tộc quyền thế đều bỏ chạy…
Đây chính là lý do tại sao sau khi thuê được một Hans, tà thần lại không nhàn nhã lang thang trong thành phố để giết thời gian, mà tiếp tục ngụy trang thành con người để chơi trò thám tử, nằm trên nóc nhà thờ nghe lén.
Tiết mục: Phiêu lưu kịch tính! Đại chiến bạch tuộc khổng lồ!
Tà thần nói: Chúng ta không hợp tác, các ngươi cứ tự mình lênh đênh trên biển đi.
Tiết mục: Nội chiến giáo phái Màu Xám
Tà thần nói: Tuyệt vời, chúng ta muốn xem cái này.