64. Tiếng kêu cứu của Cá Voi Trắng

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả

Tiếng kêu cứu của Cá Voi Trắng

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh nắng xuyên qua tạo thành một hố trên bề mặt núi băng, tựa như một mặt hồ xanh biếc.
Nước hồ chảy đến rìa núi băng, tạo thành nhiều khe rãnh, dòng nước tuyết trong vắt đổ xuống tạo thành thác nước nhỏ. Một chú Cá Voi Trắng mệt mỏi đang bơi vòng tròn, không tỉnh táo lắm, tông vào mép núi băng. Nó kêu lên đau đớn, ngẩng đầu lên, sau đó bị dòng thác trút xuống xối xả khắp mình mẩy.
Phụt. Tia nước phun ra từ lỗ thở, tạo thành chiếc cầu vồng mong manh dưới ánh mặt trời ấm áp.
Cá Voi Trắng chui vào một hốc nhỏ bị nước biển khoét sâu dưới núi băng, chỉ thận trọng thò đầu lên mặt nước để thở một hơi. Khi ló ra ngoài nhìn ngó, trông nó như một con vượn trắng khổng lồ đang ngồi co ro trong hốc đá sau tấm màn nước.
Bây giờ là mùa hè, thức ăn dồi dào. Các đàn cá thường tụ tập gần các núi băng, cá tự tìm đến miệng. Dù vẫn còn bàng hoàng, bối rối, Cá Voi Trắng vẫn theo bản năng kiếm thêm một bữa no.
Nó là một chú Cá Voi Trắng rất thông minh, sẽ không thư giãn và chơi đùa sau khi nguy hiểm đã qua như những đồng loại khác. Nó đang suy nghĩ về những gì bất thường vừa xảy ra. Là một cá thể đơn độc, điều quan trọng là phải quan sát môi trường xung quanh để tích lũy kinh nghiệm.
“Ong?” Cá Voi Trắng thử bắt chước âm thanh kỳ lạ đó.
Sau khi nghe thấy âm thanh này, nó đã rơi vào trạng thái mơ màng. Khi đó, dòng nước biển có vẻ bất thường, dưới mặt biển xuất hiện một xoáy nước khổng lồ. Cá Voi Trắng nhìn thấy một con gấu Bắc Cực xui xẻo bị hút vào dòng xoáy đó cùng với băng trôi, biến mất không dấu vết. Thật đáng sợ.
Cá Voi Trắng không kìm được há miệng, nuốt gọn đàn cá đang bơi vào tấm màn nước.
Ăn no bụng xong, tinh thần cũng đã phục hồi đáng kể, Cá Voi Trắng lặng lẽ bơi ra ngoài. Mặc dù núi băng này là nơi ẩn náu lý tưởng, lại còn cung cấp thức ăn sẵn có, giúp nó không phải tốn công sức tìm kiếm, nhưng dòng nước lại chảy sai hướng, núi băng thì đang trôi quá chậm. Bây giờ đã là tháng Tám, ngày càng có nhiều cá voi sát thủ đến vòng Bắc Cực để tìm kiếm thức ăn sau khi băng tan, chậm chạp sẽ biến thành mồi ngon ngay lập tức.
Cá Voi Trắng trẻ tuổi lấy lại tinh thần, một lần nữa đơn độc dấn thân vào con đường di cư. Sau khi bơi được khoảng hai giờ, nó đột nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ lạ vọng xuống từ phía trên.
***
Một chiếc tiêm kích F3 mang tên Ác Quỷ đã đến bầu trời trên vùng biển băng. Nó bắt đầu lao vút xuống, âm thanh ầm ầm báo động cho những sinh vật có thính giác nhạy bén dưới lòng biển. Người phi công chiến đấu cẩn thận quan sát mặt biển bên dưới. Ánh phản chiếu từ mặt băng khiến mọi thứ đều lấp lánh trong mắt anh ta, đây là một môi trường bay vô cùng bất lợi. Dựa trên kinh nghiệm của mình, anh ta kéo thân máy bay lên và bay ngược trở lại không trung.
“…Chim Ưng số 3 báo cáo, không tìm thấy bất kỳ dấu vết khả nghi nào.”
Tàu ngầm hạt nhân Nautilus đã mất tích hơn ba giờ. Xét đến điều kiện phức tạp dưới lớp băng ở Bắc Cực, Bộ chỉ huy mặt đất cho rằng có thể họ đã gặp phải sự cố nào đó, có thể là đâm phải băng trôi hoặc bị kẹt giữa những khối băng khổng lồ.
Tiêm kích không thể dừng lại quá lâu, nó không có khả năng tàng hình như tàu ngầm, mọi hành động của họ đều sẽ bị “kẻ thù” theo dõi. Dù đây là Bắc Cực nhưng nếu tiếp tục bay thì sẽ bay vào không phận của quốc gia khác. Một khi xảy ra hiểu lầm, rất có thể sẽ bị một đội tiêm kích khác truy đuổi và tấn công, đây không phải chuyện đùa. Vì thế máy bay chỉ có thể giả vờ tuần tra, lượn một vòng rồi quay về.
“Không tìm thấy tín hiệu tàu ngầm.”
“Xác nhận, đang trở về.”
“Ong…” Một âm thanh kỳ lạ đột nhiên vang lên trên kênh liên lạc.
Người phi công chiến đấu cảm thấy đầu óc anh ta ong ong theo, cả thế giới như quay cuồng. Thể chất của anh ta rất tốt, cho dù có lượn vòng trên bầu trời hàng chục lần với tốc độ cao cũng chỉ tạm thời mất đi tri giác, sẽ hồi phục nhanh chóng. Nhưng bây giờ anh ta đang cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng, vô biên. Âm thanh đó như một chiếc cưa sắt, đang điên cuồng cào xé trong đầu anh ta. Cơ thể người phi công bị cột chặt vào ghế, giờ đây vùng vẫy như cá mắc cạn, mắt trợn trắng dã, miệng sùi bọt mép.
Anh ta đánh cược với chút ý chí cuối cùng còn sót lại. Ngay trước khi lao xuống biển, chiếc tiêm kích lướt sát mặt biển rồi lại vút lên cao.
“Phù, phù, Chim Ưng số 3 gọi Tổ.”
Phi công thở hổn hển từng đợt dữ dội, anh ta không nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang trồi lên từ dưới lòng biển. Chiếc tiêm kích lao lên không trung, biến mất hút nơi chân trời.
Bóng đen khựng lại một giây rồi lại chìm sâu.
***
Vùng biển băng im lặng đến chết chóc.
Khoảng mười phút sau, một chú Cá Voi Trắng nổi thẳng đứng lên. Nó phun nước dữ dội, thở ra từng hơi ngắn.
Chú cá voi mập mạp này đang quằn quại đau đớn trong nước, chuyển động của nó trông giống hệt như chiếc tiêm kích đang nhào lộn rồi rơi xuống từ không trung. May mắn là nước biển có sức nổi. Nếu chìm xuống một độ sâu nhất định, nó sẽ bị sặc nước mà tỉnh lại, sau đó phải chật vật nổi lên mặt biển để thở.
Sau khi lặp đi lặp lại quá trình đó nhiều lần, Cá Voi Trắng cuối cùng cũng lấy lại được thăng bằng cho cơ thể. Đôi mắt đen láy của nó tràn ngập nỗi sợ hãi, chiếc đuôi lo lắng đập xuống nước. Nhưng chỉ sau hai cú đập nhẹ, nó đã thận trọng dừng mọi chuyển động.
Vừa rồi Cá Voi Trắng nghe thấy trong không trung có âm thanh lạ, nó liền nghĩ tới chuyện xảy ra trước đó. Tuy nó không biết thứ mà cá voi sát thủ truy đuổi là tàu ngầm, nhưng cái quy luật “âm thanh kỳ quái vang lên trước rồi sau đó sẽ xảy ra chuyện khủng khiếp” đã khiến nó khiếp sợ, buộc nó phải ra sức tìm một núi băng để ẩn nấp. Cuối cùng trước khi tiêm kích lao xuống, nó đã trốn được sau một tảng băng trôi lớn. Dù không vững chãi bằng núi băng, nhưng có còn hơn không.
Cá Voi Trắng không còn nhớ rõ chuyện gì xảy ra tiếp theo. Nó chỉ cảm thấy một xoáy nước dâng lên từ dưới đáy biển, dòng nước cuộn xoáy dữ dội, bên trong dường như có thứ gì đó. Vị trí xoáy nước rất sâu, hoàn toàn không thể nhìn thấy từ mặt biển. Cá Voi Trắng và cả tảng băng trôi xui xẻo cứ thế bị kéo xuống vài trăm mét. May mà khoảng cách đủ xa, xoáy nước lại nhanh chóng biến mất, nếu không nó đã chẳng thể tỉnh lại được nữa.
“Uuu…” Cá Voi Trắng thận trọng phát ra tiếng kêu rên buồn bã. Nó đang cầu cứu, đồng thời cảnh báo những đồng loại xung quanh.
Nơi đây ẩn chứa nguy hiểm.
Một mối nguy hiểm vô hình.
Sợ thì có sợ, nhưng không thể cứ ở yên một chỗ mà khóc lóc, nó phải điều chỉnh lại tuyến đường di cư của mình. Cá Voi Trắng run sợ chọn một hướng khác, bơi ngược dòng chảy của biển để tìm kiếm những núi băng khác.
Ở Bắc Cực, trong thời gian diễn ra ban ngày vùng cực không có màn đêm, nhưng mặt trời vẫn di chuyển trên bầu trời. Các sinh vật biển thông minh có thể phán đoán thời điểm thích hợp để nghỉ ngơi trong chuyến di cư của mình. Về phương hướng, chúng có một cơ quan cảm giác đặc biệt khác để định hướng.
Cá Voi Trắng sợ con quái vật không tên kia, nó bơi suốt “cả đêm”. Khi mặt trời trở về phía đông, nó mới mệt mỏi dừng lại. Lần trước nó phải vất vả đến vậy là do bị một đàn cá voi sát thủ truy đuổi. Cá Voi Trắng không đi tìm món cá tuyết yêu thích của mình mà ăn vội vài con tôm cá lặt vặt, rồi bắt đầu nhìn ngó xung quanh, cố gắng tìm một nơi nghỉ ngơi đủ an toàn.
Một vật thể nhiều màu sắc trôi lững lờ theo dòng nước đến trước mặt nó.
“Cù chít chít?”
Cá Voi Trắng thận trọng tiến lại gần, nó chưa từng thấy một chiếc dù nhảy bao giờ. Nhưng nó biết con người. Nơi con người sinh sống rất nguy hiểm, nước ở đó có màu đỏ, cá voi sẽ chết nếu đến gần.
Nhìn sinh vật bị trói vào chiếc dù nhảy, Cá Voi Trắng đoán đó là một “con người”, nhưng đã không còn dấu hiệu của sự sống nữa, nếu không thì nó cũng chẳng dám đến gần. Nó bơi một vòng rồi từ từ lặn xuống. Đột nhiên, nó nhìn thấy cái xác trong nước mở mắt. Đôi mắt đỏ ngầu như máu. Thi thể giống như một núi băng đang tan chảy, máu không ngừng phun ra, tạo thành một màn nước nhỏ màu đỏ.
Cá Voi Trắng sợ hãi bỏ chạy. Nó vừa chạy vừa quay đầu lại, phát hiện “thứ” đó đầu tiên dẹt ra thành một miếng da, sau đó nở rộng ra nhanh chóng, giống như con sứa khổng lồ mà nó từng thấy sâu trong biển băng.
Cá Voi Trắng hét lên sợ hãi, vì “con sứa” đang đuổi theo. Chiếc dù nhảy gắn trên thi thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ của “quái vật sứa” này, nên Cá Voi Trắng mới có thể duy trì được lợi thế dẫn trước. Nó chạy trong hoảng loạn, vừa chạy vừa la hét kêu cứu. Con người khi phát điên vì sợ hãi thậm chí không nhận ra mình đang nói gì, chú cá voi trắng trẻ tuổi này – một loài động vật có vú – cũng mắc phải cùng một tật xấu.
“…Oe oe… ầm ầm… pặc… ong…”
Cá voi trắng là sinh vật giỏi nhất đại dương trong khoản “học nói”. Trong đời nó đã nghe được rất nhiều âm thanh, chỉ cần có ấn tượng sâu sắc thì nó có thể bắt chước giống y hệt.
Thế là quái vật sứa đuổi theo phía sau, Cá Voi Trắng chạy trốn phía trước. Cá Voi Trắng cũng liên tục phát ra tiếng kêu của cá voi sát thủ khi đi săn, tiếng cánh quạt tàu ngầm, tiếng động cơ máy bay, tiếng núi băng tan vỡ, tiếng kêu của quái vật, sóng hạ âm của xoáy nước… tái hiện một cách hoàn hảo những gì nó đã trải qua trong hai ngày này. Sau khi tái hiện lại hết một lần, Cá Voi Trắng dùng chính âm thanh của mình để cầu cứu. Vì quá mệt nên tốc độ của Cá Voi Trắng không thể không chậm lại, nó càng lúc càng hoảng sợ.
Lúc này, một xoáy nước khổng lồ lại xuất hiện dưới đáy biển. Lần này Cá Voi Trắng không còn khả năng chống cự nữa, nó bị hút vào xoáy nước cùng với con quái vật mang dù nhảy kia.
***
Bộ chỉ huy mặt đất tại Bắc Mỹ.
“Cái gì, ba chiếc tiêm kích mà chỉ trở về có hai?”
“Vâng, thưa ngài… Chiếc máy bay đó sau khi mất liên lạc, thì biến mất hoàn toàn, có thể nó đã rơi xuống biển.”
“Hai người còn lại đâu?”
“Họ hôn mê ngay khi vừa rời khỏi máy bay, hiện tại đang sốt cao, vẫn còn nói mê man. Thiết bị liên lạc trong buồng lái bị hỏng, chúng tôi đang kiểm tra hộp đen…”
Lúc này, có sự cố nhiễu điện đột ngột từ phía bên kia đường dây liên lạc.
“Alo! Alo?”
Sau khoảng ba phút, liên lạc được kết nối lại, có người thở hổn hển nói: “Thưa ngài, chúng tôi đã nghe thấy tiếng la hét và những tiếng lầm bầm kỳ lạ của phi công trong hộp đen. Người bên phòng phân tích đã kết nối âm thanh với tôi. Sau khi nghe những âm thanh này, tôi cảm thấy chóng mặt và buồn nôn, nhưng các triệu chứng tương đối nhẹ. Các binh sĩ trong phòng phân tích đã nôn mửa hết rồi.”
***
Cá Voi Trắng đã choáng váng vì xoáy nước.
Khi sức mạnh của xoáy nước dần suy yếu, Cá Voi Trắng vùng vẫy tỉnh lại, rồi nhận ra nơi đây hoàn toàn tối tăm, hẳn là một vùng biển sâu thẳm. Cá voi trắng có thể lặn hàng trăm mét, nhưng không thể so sánh với cá voi sát thủ. Những sinh vật phát sáng lấp lánh bên ngoài đều là những loài mà Cá Voi Trắng chưa từng thấy bao giờ, khiến nó hoảng sợ.
Hiện tại, áp lực nước bên trong và bên ngoài xoáy nước khác nhau, vẫn còn có thể bảo vệ được cơ thể nó. Nếu xoáy nước biến mất hoàn toàn, Cá Voi Trắng sẽ bị ép vỡ phổi mà chết ngay lập tức… Nó không hiểu nguyên lý nhưng lại biết rõ kết cục. Xoáy nước kéo nó sâu hơn xuống đáy đại dương, nơi này không có không khí, nếu nó không nổi lên nhanh chóng, nó sẽ chết đuối.
Cá Voi Trắng chợt nhìn thấy “quái vật sứa” trong xoáy nước. Sự đe dọa của cái chết đã khiến chú cá voi non nớt ham chơi này trở nên hung dữ một cách lạ thường, nó dùng đuôi quật thật mạnh vào con quái vật. Xác người dù có nở ra nhiều lần sau khi biến thành quái vật thì vẫn không thể to bằng cá voi trắng. Răng của cá voi trắng không dùng để nhai thức ăn mà để cố định con mồi. Những chiếc răng dài và thon ẩn trong nướu giống như những chiếc đinh xuyên qua cơ thể quái vật.
Bùm!
Quái vật nổ tung.
Vô số khí trào ra, biến thành những bong bóng. Cá Voi Trắng vội vàng bơi tới để hít thở. Nó cảm giác được cơ thể mình đang biến đổi, có chút ngứa ngáy và đau đớn. Cá Voi Trắng choáng váng mở miệng, lặp lại đoạn ghi âm mô phỏng tiếng “quái vật tấn công tàu ngầm + máy bay của con người”.
Ngay khi nó sắp bất tỉnh vì đau đớn, một bong bóng khổng lồ đột nhiên nổi lên, bao bọc lấy nó. Một trăm mét bên dưới bong bóng là một chiếc tiêm kích đã bị biến dạng do áp lực của vùng nước sâu. Xa hơn năm trăm mét ở phía dưới có một bong bóng lớn khác, bên trong chứa một chiếc tàu ngầm. Tấm “lót chống bụi màu trắng” ban đầu bao phủ tàu ngầm đã biến thành máu thịt vụn, bám đầy lên mặt trong thành bong bóng, đồng thời phủ lên vỏ tàu ngầm một lớp dày đặc, trông vô cùng khủng khiếp.
Dường như có tiếng nước sôi sùng sục đột nhiên phát ra từ đáy vực sâu tối tăm. Thêm nhiều bong bóng nổi lên trên, mang theo tàu ngầm, tiêm kích và Cá Voi Trắng hướng về phía mặt biển.
Một cành dây leo khổng lồ từ từ vươn ra khỏi bóng tối, vô số xúc tu mảnh mai dò dẫm xung quanh. Tiếp theo là cành thứ hai. Được dây leo quấn ở giữa là Đá ngầm quái quỷ với những đường sọc đen đỏ chảy dài. Trên đó bò đầy những mầm nhỏ ở đầu ngọn của dây leo, chúng dường như có tính kết dính, khi tách ra còn kéo theo một dòng chất lỏng màu đen dài không rõ là gì.
Sau khi Đá ngầm quái quỷ rời đi, khối thịt hình rau câu ở dưới gốc dây leo vẫn giữ nguyên hình dạng lõm xuống. Khối thịt cố gắng phục hồi nhiều lần, nhưng không thể ép trở lại được, những hạt vàng khảm trên khối thịt xỉn màu ảm đạm, như thể đã được mài giũa kỹ lưỡng. Vài hạt trực tiếp bật ra ngoài, vài hạt lại lún sâu vào khối thịt như rau câu, biến thành những hố nhỏ không thể bật lại được.
Đá ngầm quái quỷ rơi xuống đáy biển, thoáng chốc tản ra thành một đống đá lộn xộn. Một phần của nó bị tách ra, đầu tiên biến thành một cái bóng đen khổng lồ trông như một chiếc áo choàng, sau đó nặn ra những xúc tu mảnh mai quấn lấy dây leo, nhào nặn khối rau câu đã cứng đờ. Chuyển động của dây leo vẫn rất chậm chạp, hoàn toàn không có tốc độ co rút linh hoạt nào.
Bóng đen lại biến đổi, một người cá có vảy màu đỏ vàng từ từ quẫy đuôi, ngồi thẳng lên khối thịt. Tư thế của hắn có vẻ lười biếng, nhưng đôi mắt lại nhìn thẳng lên trên.
“Ủa?”
Người cá đã phát hiện ra bong bóng của Cá Voi Trắng đang liên tục mô phỏng âm thanh.
Lúc này, khối thịt chậm chạp co rụt lại, vang lên tiếng rì rầm không thể miêu tả.
Đây là ngôn ngữ thuộc về tà thần.
Người cá cúi đầu, dùng móng tay mân mê những hạt vàng ủ rũ trên khối thịt hình rau câu.
[Có đồng loại cố tình quấy rối giấc mơ của chúng ta, còn ném xuống đây một đống đồ của con người.]