63. Chương 63: Hành trình đến vùng cực

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả

Chương 63: Hành trình đến vùng cực

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 63
Hành trình đến vùng cực
Năm 1958, Bắc Cực.
Vào mùa hè, lớp băng bao phủ đại dương tan chảy, tạo thành những tảng băng trôi lênh đênh trên biển. Những tảng băng này lớn nhỏ khác nhau, muôn hình vạn trạng, trôi dạt theo dòng hải lưu, va vào nhau rồi lại tách ra như những món đồ chơi trong công viên giải trí của con người.
Ào ào.
Cá Voi Trắng* dùng đầu đẩy một tảng băng nhỏ sang bên, phun ra một cột nước rồi từ từ lặn xuống.
* Cá voi trắng (danh pháp hai phần: Delphinapterus leucas) là một loài cá voi, là một trong hai thành viên của họ Monodontidae. Kích cỡ của chúng dài đến 5 mét. Chúng phân bố không liên tục quanh cực ở Bắc Cực và tiểu vùng biển Bắc Cực từ 50 ° đến 80 ° Bắc, đặc biệt dọc theo bờ biển của Alaska, Canada, Greenland, và Nga.
Trong làn nước biển trong xanh tuyệt đẹp như pha lê, vầng trán tròn trịa, mập mạp của Cá Voi Trắng nổi bật hẳn lên. Nó là một chú cá voi non vừa trưởng thành, vì tính ham chơi nên đã tách khỏi đàn di cư đông đúc vào mùa hè, đang lang thang quanh khu vực băng trôi để tìm kiếm bữa tối.
Cá Voi Trắng thoáng thấy vài bóng đen lướt qua trước mặt. Đó là những con hải cẩu đang bơi lội khỏe khoắn và uyển chuyển. Cá Voi Trắng lập tức đuổi theo. Chẳng mấy chốc, nó nhìn thấy một đàn cá, một đàn cá tuyết béo ngậy ngon lành...
Chú cá voi trắng trẻ tuổi này vui vẻ nhập hội săn mồi với hải cẩu, thậm chí còn chủ động "xua đuổi" đàn cá, tạo nên một sự hợp tác hoàn hảo và thu hoạch được vài miếng cá tuyết mập mạp, ngon lành.
“Cù chít chít.” Cá Voi Trắng phát ra tiếng kêu vui vẻ, như để cảm ơn sự hợp tác của hải cẩu.
Tiếc rằng, hải cẩu lại không nghĩ như vậy.
Sau bữa ăn thịnh soạn, đã đến lúc lên đường. Cá Voi Trắng chọn một con đường hoàn toàn khác so với đàn di cư... Đúng vậy, nó chính là cá thể đặc biệt nghịch ngợm trong đàn cá voi, chán ghét cuộc sống bầy đàn, thích đi đâu thì đi đó, vui vẻ lao về phía tự do.
Lạc đàn là một điều cực kỳ nguy hiểm.
Ở Bắc Cực, nó có hai loài thiên địch mà nó không thể chống lại: Gấu Bắc Cực đói khát và cá voi sát thủ di cư đến Bắc Cực vào mùa hè. Chú cá voi trắng này rất dũng cảm, nhưng cũng rất thông minh. Đôi mắt nó có thể nhận ra những "tảng băng trôi" bất động nào thực chất là gấu Bắc Cực đang ngụy trang, và sẽ không bao giờ lại gần. Thính giác của nó cũng cực kỳ nhạy bén, đã sớm bắt được âm thanh giao tiếp của một đàn cá voi sát thủ từ đằng xa.
Nguy rồi!
Cá Voi Trắng lặng lẽ bơi đến gần một tảng băng trôi đủ lớn để che giấu mình, lợi dụng màu sắc tương đồng để ẩn nấp. Chuyển động của nó nhẹ nhàng và im lặng, không tạo ra sóng nước lớn làm rung chuyển tảng băng, cũng không gây ra va chạm hay làm vỡ vụn băng không cần thiết. Nó chỉ đơn thuần "trôi" theo dòng nước cùng với tảng băng.
Đây là một trò chơi trốn tìm sinh tử. Đánh thì không thể đánh lại. Nó chỉ có một mình, trong khi đối phương là cả một đàn. Sức chiến đấu của Cá Voi Trắng chẳng là gì so với cá voi sát thủ; đối với chúng, nó chỉ là một bữa ăn béo bở biết bơi. Chạy trốn cũng vô cùng khó khăn, bởi cá voi sát thủ có thể truy đuổi con mồi liên tục hàng giờ. Những chú cá voi con "may mắn" từng tham gia cuộc thi bơi đường dài chí mạng kiểu đó chắc chắn không muốn lặp lại cơn ác mộng này.
Nếu bị gấu Bắc Cực nhắm đến, nó chỉ cần dùng đuôi quật một con hải cẩu về phía chúng, gấu Bắc Cực sẽ lập tức lao vào con hải cẩu đang giãy giụa. Cá voi sát thủ thì khác, việc chúng chơi đùa với con mồi chẳng hề liên quan đến việc chúng có no hay không, có muốn ăn hay không, tất cả đều tùy thuộc vào hứng thú của chúng.
Chú Cá Voi Trắng trẻ tuổi nín thở, ẩn mình giữa những tảng băng trôi, hồi hộp chờ đợi thiên địch đi ngang qua. Đúng lúc này, dưới đáy biển vang lên một âm thanh kỳ lạ. Đàn cá voi sát thủ bị thu hút, lần lượt lặn xuống để tìm hiểu. Cá Voi Trắng thừa cơ hội bỏ trốn. Dù nó cũng rất tò mò, nhưng mạng sống vẫn quý giá hơn. Thân thể đầy thịt béo tốt này là thành quả của bao công sức "bắt nạt" hải cẩu, sao có thể dễ dàng dâng cho kẻ khác!
Cá Voi Trắng phóng đi với tốc độ nhanh nhất có thể, vừa bơi vừa nghiêm túc suy nghĩ, hình như nó đã từng nghe thấy một âm thanh tương tự như vậy, nhưng không phải ở Bắc Cực.
***
“Độ sâu hiện tại: 100 mét.”
“Tốc độ: 20 hải lý.”
“Mọi thứ đều bình thường.”
“Thiết bị Sonar* đã phát hiện một nhóm vật thể không xác định đang tiếp cận tàu ngầm...”
* Sonar (viết tắt từ tiếng Anh: sound navigation and ranging) là một kỹ thuật sử dụng sự lan truyền âm thanh (thường là dưới nước) để tìm đường di chuyển, liên lạc hoặc phát hiện các đối tượng khác ở trên mặt, trong lòng nước hoặc dưới đáy nước, như các loài cá, tàu bè, vật thể trôi nổi hoặc chìm trong bùn cát đáy, v.v.
“Là cá voi sát thủ!”
Giữa biển băng vô tận, một "con cá lớn" đen ngòm, kỳ dị đang di chuyển về phía trước với tốc độ ổn định. Đàn cá voi sát thủ kêu lên một tiếng ngắn rồi tò mò bơi vòng quanh tàu ngầm. Cơ thể tròn trịa của chúng chạm nhẹ vào chiếc tàu ngầm, rồi thấy nó bơi quá nhanh nên không kìm được mà đuổi theo.
“Chỉ là chút rắc rối nhỏ, giữ nguyên tốc độ, tăng cường cảnh giác!”
Đèn trong tàu ngầm rất mờ, mọi người đeo tai nghe, thận trọng nhìn vào màn hình Sonar.
Nếu những loài cá ở biển băng có thể suy nghĩ, hẳn chúng sẽ vô cùng biết ơn con người vì đã thu hút sự chú ý của đàn cá voi sát thủ, thậm chí còn "hợp tác" với chúng để tham gia một cuộc rượt đuổi đường dài.
Đàn cá voi sát thủ dần dần nhận ra điều bất thường: cái thứ to lớn, lạnh lẽo này dường như không thể giao tiếp, chạy mãi mà tốc độ không hề chậm lại, cũng không cần nổi lên để thở... Đây không phải là con mồi thuộc loài cá voi mà chúng thích đùa giỡn. Khả năng giải trí bị giảm đáng kể. Đàn cá voi sát thủ cụng đầu quẹt đuôi trao đổi một hồi, rồi quyết định từ bỏ cái thứ kỳ quặc này. Đại dương rộng lớn như vậy, còn bao nhiêu thứ để chơi kia mà?
Nhìn thấy đàn cá rời đi, những người trong tàu ngầm thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù họ có vũ khí và không sợ những con cá voi sát thủ này, nhưng họ không muốn gánh thêm bất kỳ rủi ro nào ngoài nhiệm vụ.
Đây là một chuyến phiêu lưu mạo hiểm tiến về vùng cực.
Cái "con cá lớn" mà cá voi sát thủ coi thường, nhưng Cá Voi Trắng lại vô cùng biết ơn, chính là chiếc tàu ngầm hạt nhân đầu tiên trong lịch sử loài người.
“Ngày 2 tháng Tám, mọi chuyện trên tàu Nautilus diễn ra bình thường, chúng tôi đang tiến đến điểm cực bắc.”
“Tiếp tục lặn xuống, cẩn thận những tảng băng trôi.”
Khi những núi băng tan vào mùa hè, các tảng băng vỡ vẫn trôi nổi trên mặt biển, nhưng phần chìm dưới nước của chúng lớn hơn nhiều so với phần nổi. Hầu hết những tảng băng trôi này đều đến từ đảo Greenland.
Trên thực tế, chiếc tàu ngầm đã thực hiện chuyến đi đến vùng cực này một lần vào cuối tháng Sáu. Thật không may, khi đi qua eo biển Bering, đường đi bị chặn bởi những tảng băng trôi lớn từ Bắc Cực, nên đành phải đợi đến tháng Tám khi băng tan thêm mới thực hiện lần thử thứ hai.
Trên tàu ngầm không chỉ có Hải quân Hoa Kỳ, mà còn có các nhà khoa học từ những phòng thí nghiệm điện tử tiên tiến nhất thời bấy giờ. Người hoa tiêu dưới băng lo lắng nhìn chằm chằm vào màn hình, bên cạnh anh ta là nhiều người khác đang phân tích các dữ liệu.
“Đang quét đáy biển, sinh vật lân cận…”
Âm thanh đột ngột dừng lại, tất cả các thiết bị điện tử đều bị ảnh hưởng bởi những sóng nhiễu kỳ lạ.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Mọi liên lạc với bên ngoài đã bị gián đoạn!”
“Có phải là từ trường không?”
Lúc này, người điều khiển Sonar đột nhiên bịt tai lại, nghi hoặc nói: “Tôi nghe thấy tiếng kêu của đàn cá voi.”
Khác với cuộc rượt đuổi vui vẻ vừa rồi, âm thanh lúc này kéo dài hơn rất nhiều. Ngay cả khi không hiểu ngôn ngữ, họ vẫn có thể cảm nhận được sự hoảng loạn trong tiếng kêu đó.
“Ong, ong!”
Biểu đồ hình sóng trên màn hình điện tử đột nhiên xuất hiện một đường thẳng sắc nét vọt cao.
Chiếc tàu ngầm đột ngột rung chuyển dữ dội.
“Có phải là băng trôi không?”
“Không phải!”
Người hoa tiêu dưới băng nuốt nước bọt một cách khó khăn.
Vẻ mặt của người điều khiển Sonar càng trở nên khó coi, anh ta lắp bắp: “Thưa ngài, hình như đó là tiếng gầm của một sinh vật cỡ lớn nào đó.”
Chiếc tàu ngầm lại nghiêng hẳn về bên phải, lần này ghi nhận một dao động sóng lớn hơn.
Nhà khoa học trong phòng thí nghiệm đẩy gọng kính, nói: “Đây không phải âm thanh của bất kỳ sinh vật biển nào được ghi lại trong Thư viện Sonar.”
“Có thể là một trận động đất, hoặc một vụ phun trào núi lửa.”
“Tôi nhớ ở Bắc Cực không có núi lửa?”
“Phương hướng va chạm đến từ lòng chảo đại dương Canada, nơi có độ sâu đạt tới 3.800 mét, có thể là đáy biển…”
Lời còn chưa dứt, mọi người đều ngửi thấy mùi khét lẹt.
Màn hình điện tử nổ tung.
“Nguy rồi, mau dập lửa!”
Còi báo động vang lên khắp khoang tàu ngầm. Đèn khẩn cấp màu đỏ sậm bật sáng, rọi lên khuôn mặt mọi người trông như ma quỷ.
Chiếc tàu ngầm hạt nhân này đã phục vụ quân đội được ba năm, đi được hành trình hơn 20.000 hải lý. Dù vụ tai nạn này rất kỳ lạ, nhưng thủy thủ đoàn trên tàu vẫn bình tĩnh thực hiện các thao tác cần thiết.
Một nếp nhăn sâu như rãnh núi xấu xí sắp hiện rõ giữa trán Hạm trưởng. Gã cầm máy liên lạc, kịp thời đưa ra hết mệnh lệnh này đến mệnh lệnh khác. Đúng lúc gã định hỏi ý kiến các nhà khoa học xung quanh, chiếc tàu ngầm bất ngờ "lộn nhào", mất kiểm soát. Nhiều người va vào nhau bất tỉnh, nhiều người khác bị thương. Máy liên lạc trong tay Hạm trưởng cũng tuột khỏi tay, bay văng ra.
“Bật chế độ khẩn cấp!”
“Hệ thống cân bằng…”
Giọng của Hạm trưởng bị cắt ngang bởi một tiếng hét thảm thiết. Ở vị trí điều khiển Sonar, một nửa số người bất tỉnh, nửa còn lại ôm đầu vùng vẫy và rên rỉ.
Sau đó, một điều khủng khiếp hơn đã xảy ra.
Khuôn mặt của một người điều khiển Sonar biến dạng, vặn xoắn như cao su, anh ta phát ra những âm thanh khặc khặc quái lạ. Hệt như quá trình biến hình của người sói trong những cuốn tiểu thuyết nhàm chán, đầu anh ta ngày càng nhọn hoắt, đôi chân dài ra một cách kỳ dị, những ngón tay biến thành móng vuốt sắc nhọn.
Những người lính cố gắng chế ngự tên xui xẻo đã hóa điên này, nhưng nó đã đánh bị thương mấy người trong một khoảng thời gian ngắn. Cuối cùng, khi móng vuốt sắc nhọn của nó sắp phá hủy một thiết bị...
Pằng.
Tiếng súng vang lên.
Khoang tàu ngầm chìm vào sự im lặng chết chóc. Mọi người ngơ ngác nhìn thi thể bị một viên đạn găm vào trán, cùng với một nhà nghiên cứu khoa học đang run rẩy cầm khẩu súng.
Bạn thân của người vừa chết giận dữ siết chặt tay, nhưng anh ta chưa kịp lên tiếng thì đã bị đồng nghiệp giữ chặt lại. Ai có mắt đều có thể nhận ra cái xác này không còn là “con người” nữa.
Ngoài những người lính, các nhà khoa học cũng cảm thấy như sắp sụp đổ. Một người đàn ông biến thành quái vật ngay trước mắt họ? Đây không còn là thế kỷ 19, khi khoa học còn trộn lẫn với đủ thứ kỳ lạ. Các vệ tinh nhân tạo đã được phóng lên bầu trời, Trái Đất đã hoàn toàn thoát khỏi màn sương mù trước mắt nhân loại. Hành trình đến vùng cực mà họ đang chinh phục cũng đang sử dụng khoa học để thực hiện điều mà trước đây chưa ai có thể làm được. Thế giới này không còn là nơi các đội thám hiểm nắm quyền làm chủ nữa. Không có khủng long trên cao nguyên Nam Mỹ, không có căn cứ của người ngoài hành tinh ở Nam Cực.
“Tắt hết tất cả các thiết bị Sonar.” Nhà khoa học đứng đầu hét lên đúng lúc.
Đây là dấu hiệu của sự “im lặng”, một phương pháp di chuyển bí mật được sử dụng trong thời chiến, nhưng giờ đây chúng được dùng để tránh “kẻ thù” mà họ có thể gặp phải. Trong thế giới tự nhiên, bất kỳ vật thể nào có thể phát ra âm thanh và di chuyển đều có nguy cơ bị động vật tấn công như “kẻ thù”.
“Ông Moore, ông có nghĩ… có quái vật biển ngoài kia không?”
“Không, tôi nghi ngờ chúng ta đã gặp phải một con quái vật khủng khiếp do con người tạo ra, một loại vũ khí chiến tranh mới.” Nhà khoa học đứng đầu nhìn cái xác dưới đất nói: “Tôi cũng nghi ngờ trên tàu có gián điệp. Đây thực ra là chất độc, hay chất phóng xạ? Sao lại gây ra đột biến dị dạng như vậy?”
Mặt Hạm trưởng tối sầm lại. Nếu đây là một loại ô nhiễm phóng xạ nào đó, tất cả mọi người trong tàu ngầm có thể đã bị kết án tử hình. Được chấp hành nhiệm vụ du hành đến vùng cực là một vinh dự, vậy mà bây giờ lại trở thành thảm họa?
“Ông Moore, xin hãy giữ bí mật, đừng tung tin ra ngoài, điều này sẽ ảnh hưởng đến nhân viên trên tàu ngầm…”
Hạm trưởng còn chưa kịp nói xong thì chiếc tàu ngầm lại có biến động. Nó phóng về phía trước với tốc độ cực nhanh, khiến mọi người không đứng vững, chóng mặt hoa mắt.
“Tốc độ… tốc độ vượt quá 30 hải lý!”
“Không, đây không phải tốc độ của chúng ta, có thứ gì đó đang kéo chúng ta!”
Trong biển băng bên ngoài tàu ngầm, một vật thể không thể miêu tả đang trôi nổi. Trên thân nó có vô số đốm màu xanh lam, trông giống như những con mắt, hoặc một vật trang trí nào đó.
Cơ thể nó giống như một tấm thảm phẳng nhưng có thể dễ dàng cuộn tròn trong nước biển, như một con mực khổng lồ được phóng đại lên vô số lần. Những vạt gợn sóng duyên dáng bồng bềnh hai bên cơ thể, sở hữu một vẻ đẹp đáng sợ có thể khiến người ta phát điên. Nó dựng cơ thể lên thật cao, như muốn trùm kín cả chiếc tàu ngầm. Chỉ riêng việc gây ra sóng biển dâng cao cùng với sức mạnh kinh hoàng từ từ ép xuống cũng đủ khiến tàu ngầm rung lắc điên cuồng. Đột nhiên, nó cảm nhận được điều gì đó, cơ thể di chuyển sang một hướng khác, sau đó phát ra một làn sóng âm "ong ong" đáng sợ.
Vài sinh vật dạng phẳng màu trắng nghe thấy tiếng gọi từ xa, nhanh chóng bơi tới. Những sinh vật này vẫn còn giữ được đặc điểm "khi còn sống" như vây lưng của cá voi sát thủ hay bộ lông của gấu Bắc Cực, thế nhưng cơ thể của chúng đều bị "dẹt" lại, kích thước nở ra gấp nhiều lần, hệt như từng tấm thảm bay kinh dị đang trôi nổi. Những tấm thảm bay này phủ lên bề mặt tàu ngầm, thoáng cái đã thêm cho con tàu một lớp "vải bọc chống bụi màu trắng".
Nó lại ra lệnh cho quyến thuộc của mình; "lớp vải bọc chống bụi" quấn lấy chiến lợi phẩm, bơi thật nhanh về phía bắc.
Biển băng lấy lại sự yên tĩnh vốn có của nó.
Một lúc lâu sau, một cột nước cao chợt phun ra từ khe hở của tảng băng trôi.
Chú Cá Voi Trắng trẻ tuổi lúc lắc cái đầu, đôi mắt tràn đầy sợ hãi.
Sau vài giây, nó choáng váng chìm xuống đáy biển, rồi nhanh chóng tỉnh lại vì bị sặc nước biển. Nó kéo lê cơ thể chẳng hiểu vì sao mà trở nên cực kỳ nặng nề, bơi về phía trước một cách vô cùng khó khăn.
——————–
Lời tác giả:
Tàu ngầm hạt nhân đầu tiên của Mỹ – tàu Nautilus – đã đến điểm cực bắc vào ngày 3/8/1958, sau đó hoàn thành chuyến đi dưới nước xuyên qua vùng cực. Câu chuyện chỉ sử dụng những sự kiện đặc biệt về thời gian và địa điểm đó. Những người trên tàu ngầm không phải mang tên này, và chắc chắn họ cũng không gặp phải tà thần. Bên trong tàu ngầm trông như thế nào hoàn toàn do tác giả bịa ra.
Giải thích về trình độ công nghệ của thời đại này: Năm 1957, Liên Xô phóng vệ tinh nhân tạo đầu tiên trong lịch sử loài người. Năm 1958, Hoa Kỳ phóng vệ tinh thứ hai. Cũng trong hai năm đó, Hiệp ước Nam Cực được ký kết và các trạm nghiên cứu khoa học thuộc nhiều quốc gia lần lượt được thành lập.
......
Câu chuyện cười về khủng long trên cao nguyên Nam Mỹ bắt nguồn từ tiểu thuyết “Thế giới thất lạc”, kể về một đội thám hiểm đã phát hiện ra những sinh vật thời tiền sử trên cao nguyên Nam Mỹ và dấn thân vào cuộc phiêu lưu sinh tồn. Tác giả của cuốn tiểu thuyết này rất quen thuộc với chúng ta, Conan Doyle. Vâng, bạn không nhầm đâu, chính là tác giả của Sherlock Holmes.
Trên thực tế, ngoài khủng long, ông còn viết về những lời nguyền và xác ướp của người Ai Cập cổ đại… Người ta nói Conan Doyle thích viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và phiêu lưu lịch sử, nhưng số phận và độc giả đã buộc ông phải trở thành nhà văn viết tiểu thuyết trinh thám cả đời (thật đáng thương).