Chương 8: Truy tìm manh mối

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả

Chương 8: Truy tìm manh mối

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cuốn bút ký đó đang ở đâu?”
John vội vàng hỏi.
Không phải anh không tin lời kể của bác sĩ Abel, mà do vị bác sĩ vốn kiên định với khoa học này có lẽ chỉ xem những câu chữ “hữu ích” đó như thơ ca hay đồng dao trẻ con khi đọc bút ký, và không để tâm nhiều, có lẽ ông ta không thể nhớ lại mọi thứ ngay lúc này.
John kéo bác sĩ lại, đưa ông ta vào bìa rừng, ra xa Johnson.
“Hãy nghĩ kỹ lại xem, mục sư Cornell đã đặt nó ở đâu?”
John nhận ra đây là cơ hội tốt để tìm ra sự thật.
Mấu chốt của vấn đề chính là vị mục sư già!
Tại sao mục sư già biết về con tàu ma, sao lại sợ bị Johnson tìm thấy, Thần Biển của Hắc Nham Trấn có ý nghĩa gì… Biết đâu tất cả những bí ẩn này sẽ được hóa giải!
“Mục sư Cornell đã viết đoạn văn này, hẳn ông ấy đã tiếp xúc với sự kiện huyền bí, hiểu rõ nó hơn tôi và ông.” John tỏ ra nghiêm túc.
Phần còn lại, anh không cần nói thì bác sĩ Abel cũng có thể nghĩ tới.
Họ bị mắc kẹt ở đây với một người vô hình bên cạnh.
Nếu hỏi trực tiếp Johnson, đó là “tiếp xúc với người huyền bí”, tình cảnh của họ sẽ chỉ càng tệ hơn, đồng thời sẽ xuất hiện một loạt triệu chứng của bệnh tâm thần, bao gồm ảo giác thính giác và thị giác. Muốn thoát khỏi cảnh khốn cùng này, thoát khỏi Hắc Nham Trấn, thì phải lấy thông tin từ một con đường khác.
Cuốn bút ký của mục sư già rất quan trọng!
“Tôi… cậu để tôi nhớ đã.”
Bác sĩ Abel lộ vẻ mặt ngơ ngác, không biết là vì cú sốc quá lớn khiến ông mất đi niềm tin vào khoa học, hay vì quá kinh hãi trước tình huống quái dị này.
Mưa tạt vào mặt John vừa buốt vừa lạnh, tầm nhìn cũng dần trở nên mờ mịt.
Ở phía xa, cảnh sát trưởng Alson đang hét lớn, mong mọi người bình tĩnh, đồng lòng hiệp sức thoát khỏi tình cảnh khó khăn. Những người phản đối thì thờ ơ, còn những người sợ hãi thì ôm mặt khóc than.
“Bóng ma” không giống người sống kia thì đứng đó, lặng lẽ quan sát tất cả. Hắn đội một chiếc mũ chóp đen, khoác áo choàng và áo khoác được cắt may từ chất liệu đắt tiền, đôi giày da bóng chế tác tinh xảo không hề vương một vết bùn nào.
Hệt như những quý ông thường đi xe ngựa bốn bánh, tay cầm gậy nạm đá quý và bước trên những bậc thang trải thảm của nhà hát lớn. Từ khi sinh ra đến khi chết đi, họ sẽ không bao giờ đặt chân xuống những con đường lầy lội của Luân Đôn.
Đúng vậy, tên này có thể chỉ đang thưởng thức một vở kịch.
Vở diễn mang tên Hắc Nham Trấn, kể lại câu chuyện về sự sống, cái chết và những vui buồn của trần gian.
Chết tiệt, ai lại muốn biểu diễn miễn phí trên sân khấu này? Hay mạo hiểm cả mạng sống để diễn kịch?
John mạnh mẽ gạt nước mưa trên mặt, quả quyết nói: “Chúng ta trở về đi, mục sư Cornell bỏ chạy, bút ký của ông ấy nhất định vẫn còn trong nhà thờ, ông có thể vừa đi vừa nghĩ.”
“Cái gì?”
Bác sĩ Abel bàng hoàng, họ đã trốn thoát được đến đây, và giờ lại muốn quay lại nhà thờ?
John hỏi: “Vậy ông định ở lại đây làm gì? Không qua được rãnh sâu, lại không có đường, chỉ đứng đó tắm mưa?”
“Nhưng mà…” Bác sĩ ôm lấy chiếc vali của mình, vẻ mặt khiếp sợ.
John kéo ông ta đứng dậy, khẽ chỉ về phía Johnson: “Hay là ông muốn ở lại đây để bị kẻ đó theo dõi?”
Bác sĩ Abel vùng vẫy một lúc, John còn chưa kịp kéo thì ông ta đã chủ động bỏ chạy.
“Bác sĩ? John?” Chủ quán rượu nhìn họ chạy đi, mặt đầy vẻ bối rối.
Có điều, theo thói quen của người Bắc Âu, họ không quan tâm nhiều đến chuyện của người khác, nên chủ quán rượu chỉ do dự vài giây chứ không đuổi theo.
Hơn nữa, có vài người dân thị trấn cũng lặng lẽ quay trở lại. Dù sao thì, khi chạy trốn không phải ai cũng mang theo thức ăn, giờ đây họ vừa lạnh vừa đói, lại không có lều để trú mưa.
“…Mọi người đừng hoảng sợ, nếu muốn quay lại thu dọn đồ đạc thì phải làm càng nhanh càng tốt. Ngày mai chúng ta sẽ tìm cách tìm một nơi hẹp hơn, xây một cây cầu bắc qua đó!” Cảnh sát trưởng Alson hét lớn.
Johnson nhìn theo bóng lưng của John và bác sĩ Abel, nhưng không đi theo họ.
***
Thị trấn đã thay đổi một phần, những vũng nước đọng đã biến mất, nhưng những vết nứt vẫn còn khắp các con phố. Có những khe nứt sâu không thấy đáy, vài cái khác thì nông và hẹp đến mức ngay cả một bàn chân cũng không lọt vừa.
Mặc dù vậy, John vẫn đi vòng qua những vết nứt này, cho dù khoảng cách có hẹp đến đâu, anh cũng sẽ không giẫm lên nó, thà đi thêm vài bước nữa.
Bác sĩ Abel cẩn thận hơn John, ông ta nhìn chằm chằm vào vết nứt, như thể sợ chúng đột nhiên há miệng nuốt chửng những người đi ngang qua. Sau khi niềm tin khoa học sụp đổ, thế giới trong mắt ông ta đã hoàn toàn thay đổi. Lúc nào ông ta cũng cảm thấy có những con quái vật ẩn náu trong bóng tối, những thứ tưởng chừng bình thường sẽ đột nhiên lộ ra bộ mặt thật đáng sợ.
Thấy bác sĩ lo lắng đến độ sắp sụp đổ đến nơi, John chỉ có thể nhắc nhở: “Bác sĩ Abel, đi theo sau lưng tôi.”
“À, được.”
Bác sĩ lau mồ hôi lạnh trên trán, nhịn không được hỏi: “Cậu không sợ sao?”
“Sợ hãi cũng vô ích.” John thấy bác sĩ đang nhìn quanh nên nói thêm: “Tên đó không theo chúng ta.”
Bác sĩ Abel gật đầu lia lịa, thả lỏng đôi chút, vừa ôm chiếc vali vừa cẩn thận nói: “…Lẽ nào chúng ta đã hít phải khí độc thải ra từ vụ phun trào núi lửa, nên mới bị ảo giác? Trên thực tế, không hề có người đàn ông nào tự xưng là Johnson, đẹp trai và nổi bật đến thế?”
John: “…”
Thì ra vị bác sĩ này vẫn chưa từ bỏ niềm tin vào khoa học.
“Nếu như nghĩ vậy có thể khiến ông dễ chịu hơn, vậy tôi đồng ý đây chỉ là ảo giác.” John nói một cách khéo léo. Là người Anh, anh thường không nói chuyện thẳng thắn như vậy.
Bác sĩ Abel không ngu ngốc, ông ta có thể nghe ra được suy nghĩ thật sự của John.
“Ôi, sao chuyện này lại xảy ra chứ?” Bác sĩ lộ vẻ chán nản, ông ta lẩm bẩm câu này như thể bị thần kinh.
Nói mấy lần nhưng không thấy John trả lời, bác sĩ Abel lại quay sang lẩm bẩm: “Đáng lẽ tôi phải nghĩ đến sớm hơn, khi hắn ta nói rằng đã đến bằng tàu…”
“Nghĩa là sao?”
John cẩn thận tránh vết nứt trong khi xác định phương hướng. Trời quá tối, mưa ngày càng nặng hạt.
“…Tôi từng kể cho cậu nghe rồi, Hắc Nham Trấn xưa kia từng bị nước biển nhấn chìm, nước mới rút được một nửa thôi. Vùng nước ngoài khơi bây giờ, ngày xưa từng là khu vực cảng của thị trấn, có rất nhiều ngôi nhà bị nhấn chìm bên dưới.” Bác sĩ Abel nghiêm túc giải thích: “Nước chỉ sâu từ 4 đến 5 mét, thuyền lớn không vào được, bờ biển lại có nhiều đá ngầm, nếu không cẩn thận, thuyền đánh cá sẽ va vào đá mà chìm. Dù có đổi sang thuyền nhỏ neo đậu ngoài khơi thì cũng khó có thể vượt qua an toàn nếu không có ngư dân thông thạo đường thủy dẫn lối.”
Thì ra là vậy, John hiểu ra rồi, chẳng trách dù anh hứa sẽ trả thêm tiền khi lên tàu, thuyền trưởng tàu Gió Tây vẫn không chịu đi thêm một dặm nữa để đưa anh đến Hắc Nham Trấn.
Bác sĩ Abel oán trách: “Ở đây chúng tôi không thích nói chuyện, chỉ trừ khi uống rượu, nên dù có một quý ông với vẻ ngoài khác thường như vậy đến Hắc Nham Trấn bằng thuyền đánh cá thì tin tức cũng sẽ lan truyền rất chậm. Tôi tưởng dạo này mình bận quá, cả ngày vùi đầu trong phòng khám chăm sóc bệnh nhân nên không hay biết gì.”
Trước đây John đã cảm thấy bác sĩ này nói nhiều, rất giỏi ăn nói, trông chẳng giống người địa phương chút nào.
Bác sĩ Abel có lẽ cũng nhận thấy sự nghi ngờ của John nên lúng túng giải thích: “Tôi là bác sĩ, bệnh nhân không muốn nói chuyện nên tôi chỉ có thể hỏi nhiều thôi. Nếu gặp nhau trên đường mà tôi không chủ động chào hỏi, cũng không quan sát, hỏi han họ hoặc người thân họ sau khi uống thuốc để xem tình trạng bệnh có thuyên giảm không, làm sao tôi có thể hiểu rõ tình trạng của bệnh nhân?”
John: “…”
John chợt phát hiện ra một điểm đáng nghi: “Ông có quan hệ thân thiết với mục sư Cornell lắm sao? Có thể đọc cả bút ký riêng của ông ấy nữa à?”
“Ồ, ông ấy là một người rất hiểu biết và đáng kính. Tôi thường mượn sách của ông ấy, ông ấy có nhiều tạp chí khoa học mà tôi chưa từng đọc bao giờ. Bưu điện chỗ chúng tôi chỉ có thể đặt mua báo, mà chuyển phát còn trễ nữa chứ…”
John không chờ bác sĩ nói hết đã cắt lời: “Ông đọc trộm bút ký của mục sư?”
“Không, không phải!” Bác sĩ Abel phủ nhận theo bản năng, sau đó chán nản hỏi: “Làm sao cậu biết?”
John bình tĩnh phân tích: “Trừ khi mục sư Cornell muốn làm hại ông, bằng không ông ấy sẽ không cho ông đọc thứ nguy hiểm như vậy.”
Khi tiếp xúc với hiện tượng siêu nhiên, người ta sẽ thấy những điều kỳ lạ.
Chưa nói đến nhân phẩm của mục sư Cornell ra sao, nhưng vị mục sư già này chắc chắn không muốn một người đầy tò mò và có hứng thú với thế giới bên ngoài tiếp xúc với những thứ này, điều đó sẽ mang lại rủi ro cho cuộc sống bình yên của lão.
Tất nhiên, tốt hơn hết là đừng nói thẳng ra như vậy.
Bác sĩ Abel nói với vẻ mặt áy náy: “Quả thực là tôi đã đọc lén bút ký. Có lẽ mục sư Cornell đã giấu nó rất kỹ, chỉ có một lần ông ấy đặt nó lên bàn mà không kịp cất đi… Đoạn về sự tồn tại huyền bí được viết ngay ở trang đầu nên tôi rất ấn tượng, nhưng chưa đọc được vài trang thì mục sư Cornell đã về, tôi vội vàng đặt bút ký về chỗ cũ, sau đó thì không còn thấy cuốn bút ký đó nữa.”
“Ông không đoán được bút ký nằm ở đâu sao?”
“Có, đại khái biết nó ở đâu.” Bác sĩ do dự vài giây rồi nói: “Phía sau giá sách có một cái két sắt, nhưng chúng ta không biết mật mã.”
Trong khi nói chuyện, họ đã chạy đến dưới sườn đồi.
Đi theo con đường rải sỏi vào nhà thờ, bên trong tối om không có chút ánh sáng nào. Điều này không bình thường, bàn thờ và giếng nước thánh vốn phải được thắp nến quanh năm.
“Không hay rồi!”
Bác sĩ Abel hét gọi tên nữ tu, nhưng trong nhà thờ không có tiếng đáp lại.
Trong khi bác sĩ còn đang do dự thì John đã lao vào.
“Ở đây có đèn pin.” Bác sĩ Abel mở vali lấy dụng cụ chiếu sáng ra.
Nhờ vào luồng sáng mờ nhạt này, John nhìn thấy nữ tu nằm cạnh bàn thờ, tay chân vùng vẫy liên tục, đầu cô lắc lư từ bên này sang bên kia, như thể đang gặp ác mộng tột cùng. Dù bác sĩ Abel có gọi hay lay cô thế nào thì nữ tu cũng không thể tỉnh giấc.
“Có chuyện gì thế?” Bác sĩ hoảng hốt hỏi.
“Cô ấy cũng đã tiếp xúc với sự tồn tại siêu nhiên, giống như chúng ta vậy.” John nhắc nhở.
Về mặt lý thuyết, ba người họ là nhóm dễ gặp rắc rối nhất ở Hắc Nham Trấn.
John chiếu đèn pin lên tường và trần nhà thờ để kiểm tra những dấu vết khả nghi, nhưng lần này anh không tìm thấy bất cứ điều gì.
“… Là Thần Biển.”
“Cái gì?”
John quay đầu lại, thấy khuôn mặt nhợt nhạt của bác sĩ Abel dưới ánh đèn pin.
Bác sĩ run rẩy nói: “Con tàu ma là thật, vậy thì… Thần Biển cũng có thật. Tương truyền, khi Thần Biển sắp thức giấc, nước biển sẽ giống như đang sôi trào, một khối đá ngầm khổng lồ trồi lên từ đáy biển, mưa lớn sẽ nhấn chìm thị trấn, con người sẽ rơi vào ác mộng, rồi bị tiếng hát của Siren quyến rũ và dẫn dụ đi trong giấc ngủ, từ đó không bao giờ trở lại nữa.”
“Sao chỗ các ông vừa có Thần Biển vừa có Siren nữa?”
“Siren là hóa thân của Thần Biển, không ai biết nó trông như thế nào, ai nhìn thấy nó đều chết cả.” Bác sĩ Abel nắm lấy tóc mình thật chặt.
John cau mày nói: “Trước tiên tìm bút ký, sau đó chúng ta sẽ tìm hiểu về cái gọi là Thần Biển, tốt nhất là làm cho Thần Biển đụng độ với Johnson!”
Làm thế nào để thoát khỏi miệng hai con thú hung dữ?
Tất nhiên là phải khiến hai kẻ đó đánh nhau!
——————–
Lời tác giả:
John: Cố nhịn, đừng nhìn hắn, đừng nói chuyện với hắn.
Bác sĩ: Được, tôi biết rồi.
John: Chết tiệt, tên này đang xem kịch.
Johnson nhàn rỗi đứng bên đường: ?
John: Làm cho chúng đánh nhau đi!
Johnson: ?
Tác giả: Hắn muốn giới thiệu một người yêu cho ngươi đó.