Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 82 - Định Vị Và Manh Mối Mới
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bình minh vừa ló dạng, rải ánh nắng vàng lên những hàng cọ trên đảo. Một bóng người đang miệt mài leo lên vách đá cheo leo.
Juan thắt chặt sợi dây quanh eo, đôi tay thoăn thoắt cầm chiếc cuốc leo núi.
Khóa huấn luyện đặc biệt kéo dài năm ngày trong thực tại và khoảng ba mươi lăm ngày trong giấc mơ đã mang lại những thay đổi rõ rệt cho Juan. Dù anh chưa thể một mình đối đầu với loài Khủng long bạo chúa thời tiền sử, nhưng anh đã học được cách tư duy né tránh, rèn luyện bản thân trở nên linh hoạt và nhanh nhẹn hơn. Ban đầu, động tác của Juan còn vụng về, do cơ thể và ý thức chưa hoàn toàn tương thích, nhưng tốc độ của anh đang dần được cải thiện.
Ký ức về lần leo lên vách đá dựng đứng này vài ngày trước bắt đầu ùa về, cùng với những lời chỉ dẫn của Hans trong giấc mơ. Một thám tử điều tra sự kiện huyền bí mà chỉ biết chạy trên mặt đất chắc chắn sẽ không sống sót được lâu. Trong giấc mơ, những quái vật đột biến xuất hiện từ mọi ngóc ngách để tấn công con người: dưới bóng các tòa nhà, từ nắp cống, trên ngọn cây, mái nhà, hay từ những chiếc xe ven đường… Juan dám thề rằng với kinh nghiệm suýt chết hàng trăm lần của mình, không có nơi nào mà quái vật biến dị không thể ẩn náu được, chỉ có những chỗ anh chưa từng tưởng tượng ra mà thôi. Vào thời điểm nguy cấp, khả năng leo trèo sẽ mang lại thêm một con đường thoát hiểm.
Juan thành thục kiểm tra các kẽ nứt trên vách đá để tìm chỗ đặt chân, bám víu vào những tảng đá mà leo lên đến đỉnh. Đứng từ đây nhìn xuống, bãi cát vàng trải dài như một dải ruy băng, sóng biển nhấp nhô vỗ bờ.
Thủ phủ một thời của hải tặc, Port Royal, đang yên nghỉ dưới làn nước xanh thẳm.
…
…
“Juan, vui lòng cho tôi biết, cậu tìm thấy chiếc la bàn ở đâu?”
“Trên một vách đá, điều này có quan trọng không?”
“Nếu coi la bàn như một cái bẫy chuột thì đúng vậy, vị trí của nó vô cùng quan trọng.” Trong sân nhà, John đưa tẩu thuốc lên miệng, nhả khói rồi nói: “Tôi xin lỗi, nhưng về mặt lý thuyết, điều này hoàn toàn tương tự. Nếu một tà thần muốn dùng la bàn để bắt một con người, y phải đặt nó ở vị trí tối ưu nhất. Với kinh nghiệm đặt bẫy chuột của mình, cậu nghĩ nguyên nhân có thể là gì?”
Juan đã vô cùng khâm phục sự thông thái của John qua những giấc mơ vài ngày qua. Mặc dù phép ẩn dụ này khiến anh không khỏi khó chịu, nhưng Juan vẫn nghiêm túc suy nghĩ về nó.
“…Bẫy chuột thường được đặt ở những nơi chuột hay lui tới như bếp, hoặc gần các hang chuột trong góc tối.” Nghĩ đến đây, Juan không khỏi phản bác: “Nhưng vách đá đó quá dốc và hiểm trở, đa số người bình thường không thể leo lên được, điều này không phù hợp với suy đoán của chúng ta.”
John dùng tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ trải trên bàn. Đó là bản đồ hàng hải Jamaica mà ông đã dày công tìm kiếm từ một thư viện ở Luân Đôn.
“Hãy vẽ vị trí của vách đá, bao gồm cả hướng trại của cậu, nơi Port Royal chìm, cùng với thành phố hiện tại…”
Juan cầm bút, không chỉ đánh dấu trên bản đồ mà còn vẽ nhanh một bản phác thảo. Chúng là góc nhìn từ trên xuống của vách đá, và bản đồ khoảng cách giữa thành phố, vách đá trên bãi biển với trại khai quật khảo cổ.
Địa hình ở góc đông nam Jamaica là một vịnh hình lưỡi liềm khổng lồ. Phần đất liền uốn cong, vịnh biển ăn sâu vào trong, trông rất giống một chữ “C” lộn ngược. Port Royal trước đây nằm ở cuối chữ C, còn thủ đô Kingston của Jamaica hiện nay nằm ở vòng cung trên cùng của chữ C. Thật trùng hợp, vách đá này lại nằm ở mặt bên của chữ C.
John nhìn những bản phác thảo với bố cục rõ ràng, đơn giản rồi mỉm cười nói: “Cậu nói tà thần chọn nhầm người, nhưng tôi không nghĩ vậy. Cậu rất xuất sắc, cậu đã giúp tôi xua tan màn sương mù trước mắt.”
Không đợi Juan bày tỏ ý kiến, John đã chỉ vào bản đồ, bắt đầu thảo luận nghiêm túc.
“Tà thần đang tìm kiếm một con người, nhưng lại không đặt chiếc la bàn của mình ở nơi đông đúc nhất, ví dụ như bến cảng. Thay vào đó, y lại chọn một vách đá hoang vắng, khó tiếp cận. Điều này có ý nghĩa gì?”
“… Là một điều kiện chọn lọc? Tà thần không cần một kẻ kém cỏi, điều kiện tối thiểu là phải leo được lên vách đá?” Juan trầm ngâm nói.
“Một ý kiến hay. Còn gì nữa không?” John tiếp tục hỏi.
Juan lắc đầu. Anh chỉ giỏi trong việc nhìn nhận người khác một cách chính xác, khả năng phán đoán khi gặp người lạ của anh cũng không khác gì một thám tử. Nhưng suy cho cùng, anh không phải thám tử, anh chưa từng gặp tà thần Johnson đó, nên không thể đoán được tính cách của y.
John chăm chú nhìn vào bản đồ, rồi nói: “Bởi vì ở đây an toàn.”
“Sao cơ?”
“Nếu có sóng thần hay bão, chiếc la bàn giấu ở đây sẽ không bị cuốn trôi. Cậu nghĩ rằng khó ai có thể leo lên được vách đá dựng đứng, nhưng nếu chiếc la bàn bị chôn vùi trong bùn dưới đáy biển thì khả năng bị phát hiện sẽ còn thấp hơn gấp bội! Vách đá này đã là nơi dễ dàng nhất để bắt một con người rồi.” John nói với giọng nặng trĩu: “Thảm họa thậm chí còn lớn hơn chúng ta dự đoán. Thành phố sẽ bị nhấn chìm bởi những cơn sóng lớn bất cứ lúc nào, điều này chắc chắn sẽ xảy ra. Mục tiêu của tà thần là loài người, không chỉ là đội khảo cổ của cậu hay những người ở thành phố lân cận, mà là cả những con người sẽ đến nơi đống đổ nát này và xây dựng lại thành phố hàng trăm năm sau.”
Tay chân Juan lạnh toát. Anh không muốn nhìn những người trong đội khảo cổ phải chết. Kìm nén sự căm ghét dành cho tà thần, anh cau mày hỏi: “Tôi phải làm gì để ngăn chặn điều này xảy ra?”
John dường như đã đọc được suy nghĩ của Juan nhưng không có ý định sửa chữa. Luôn cảnh giác và bài xích sức mạnh tà ác mới là cách sinh tồn đúng đắn.
“Cậu leo lên vách đá này, lấy chiếc la bàn ở đó, để nó dẫn cậu tới trước mặt tà thần. Đây là nơi an toàn nhất, do chính tà thần lựa chọn. Hãy nhớ tìm kiếm bất kỳ manh mối nào khác trước khi điều đó xảy ra.”
John im lặng vài giây, rít một hơi tẩu thuốc: “Tôi cảm thấy sẽ có đấy.”
…
…
Juan cầm đèn pin, lấy ra một chiếc máy dò kim loại đơn giản từ ba lô và kiểm tra dọc theo các kẽ nứt trên đá. Ngay sau đó, máy dò phát ra tiếng bíp liên hồi. Tại chính vị trí anh đã tìm thấy chiếc la bàn, dường như có thứ gì đó nằm sâu bên trong!
Juan nhặt chiếc cuốc lên, nhắm vào vị trí đó và bắt đầu đào bới. Giữa đống rễ cây và bùn đất, Juan nhìn thấy một ánh vàng lóe lên. Đó là một sợi dây xích vàng giống hệt sợi dây của chiếc la bàn, nhưng vật treo trên đó lại khác – hình như là một chiếc đồng hồ quả quýt?
Tay Juan bắt đầu run rẩy. Anh nhớ lại những lời dặn dò cuối cùng của John trong giấc mơ đêm qua.
“Chiếc la bàn tượng trưng cho vị trí, cũng có thể nói là không gian. Nếu cậu tìm được một viên ngọc trai, một đồng tiền vàng… mà bị chôn không quá sâu thì chứng tỏ vấn đề không nghiêm trọng lắm. Đó là vật mà đồng minh của kẻ sở hữu la bàn – một vị tà thần khác – dùng để thiết lập kết nối sâu sắc hơn hoặc để bắt được con người thứ hai. Nhưng nếu vật đó được giấu rất kỹ, và lại là một thứ có liên quan đến thời gian thì, Juan, chúng ta gặp rắc rối lớn rồi.”
Ánh nắng chiếu lên lớp vỏ ngoài của chiếc đồng hồ quả quýt, mang lại một cảm giác choáng váng quen thuộc.
Juan nhanh chóng lấy từ trong túi ra một chiếc hộp, sau đó đeo ba lô leo núi lên lưng, cuối cùng quay đầu nhìn lại khu trại bên dưới.
Anh mở chiếc đồng hồ quả quýt và chiếc la bàn ra cùng lúc.
Một cơn lốc vô hình bất ngờ kéo Juan vào, hình dáng anh trở nên mờ ảo và méo mó.
Cuối cùng, anh biến mất trong im lặng.
***
Johnson nhìn chiếc đồng hồ quả quýt trong tay, khẽ thở dài.
Một sợi dây leo đen mảnh nhấc chiếc đồng hồ quả quýt lên, nhét mạnh vào kẽ nứt trên đá. Chiếc la bàn ban đầu ở đó đã biến mất. Đây là điều tất nhiên, vì kể từ khi con người đó cầm chiếc la bàn này xâm nhập vào khoảng thời gian ngừng trôi, chiếc la bàn giấu trong khe nứt của đá đã không còn ở đây nữa.
“Vậy thì, sâu hơn chút nữa vậy.” Johnson lẩm bẩm một mình.
Rõ ràng, con người kia không tìm thấy chiếc đồng hồ quả quýt trong lần đầu tiên, mà chỉ tìm thấy chiếc la bàn.
Gymir ngồi bên cạnh, nhàn nhã chống cằm, nói: “Giấu sâu quá, con người có lẽ sẽ không thể tìm ra được.”
Johnson ngừng động tác, vẻ mặt hiện rõ sự chán nản. “Vậy thì, hắn sẽ chết.”
Johnson không có cách nào ngăn cản Cochro, nhưng y và Gymir không thể đồng tình với đề xuất liên minh của Cochro.
“Đừng lo lắng, cho dù con người đó có chết, chúng ta vẫn có thể tìm được người thứ hai.” Gymir dùng tư duy của một tà thần để an ủi: “Dù sao thời gian ở đây cũng đã ngừng lại, chúng ta cũng không cần vội vã.”
Nếu Cochro giết chết kẻ sở hữu chiếc la bàn ở đây, thì nó sẽ trở thành một vụ mất tích bí ẩn trong không gian và dòng thời gian ban đầu của hắn.
“Nhìn theo hướng tích cực mà xem, biết đâu sẽ có một thám tử hoặc cảnh sát sẵn sàng điều tra vụ mất tích bí ẩn này? Họ sẽ phát hiện ra rằng kẻ mất tích từng hôn mê, nói nhảm và từng lấy được một chiếc la bàn kỳ lạ. Nếu chúng ta may mắn hơn nữa, thám tử đó sẽ điều tra ra chiếc la bàn được tìm thấy ở đâu, và tìm đến đây để đào bới…” Gymir chỉ vào chiếc đồng hồ quả quýt, ám chỉ rằng con người thứ hai sẽ bị bắt thành công. “Chỉ cần có mối liên hệ, chiếc la bàn sẽ tự động tìm đến kẻ đang giữ chiếc đồng hồ quả quýt, sau đó… bùm, kẻ đó sẽ rơi xuống ngay trước mặt chúng ta!”
Johnson: “…”
Johnson nghi ngờ Gymir đã xem quá nhiều kịch, đọc quá nhiều tiểu thuyết. Làm sao có thể có sự trùng hợp lớn đến vậy?
“Em vẫn hy vọng rằng con người phát hiện ra chiếc la bàn đủ thông minh để biết phải quay lại tìm manh mối.” Johnson nhìn chiếc đồng hồ quả quýt bị đất vùi lấp, khẽ thở dài một hơi.
Gymir hỏi: “Tại sao em không tự tin vào thám tử mà mình tìm được chứ? John chắc chắn sẽ biết, Hans cũng vậy.”
Johnson trừng mắt nhìn hắn: “Anh không thể yêu cầu mỗi thám tử đều xuất sắc được. Nếu là chúng ta, anh cho rằng chúng ta sẽ phát hiện ra manh mối này sao?”
Gymir: “…” Các tà thần chơi trò thám tử nhiều lần đều thất bại, đành phải im lặng.
Johnson nhìn ra mặt biển phía xa, tiếp tục lo lắng: “Chúng ta không thể ngăn cản Cochro giết chết kẻ đó. Cochro có năng lực điều khiển không gian, chúng ta không thể đuổi kịp. Vì vậy, rơi thẳng xuống trước mặt chúng ta là cách duy nhất để kẻ đó có thể sống sót. Chúng ta chỉ có thể đợi hắn trên vách đá này, vì đây là nơi rất có thể hắn sẽ xuất hiện. Hy vọng rằng dù không phát hiện ra chiếc đồng hồ quả quýt, hắn cũng có thể vượt qua nỗi sợ hãi, quay trở lại nơi bắt nguồn cơn ác mộng, thay vì chạy trốn khỏi hòn đảo ngay trong đêm.”
Khi vị trí địa lý của hai khoảng thời gian không thể trùng khớp thì khả năng “rơi” ngẫu nhiên càng lớn. Chỉ khi kẻ đó đứng trên vách đá và mở chiếc la bàn thì khả năng xuất hiện ở đây mới là cao nhất. Nếu tìm được chiếc đồng hồ quả quýt, nghĩa là 100% cố định được điểm “rơi”, đó là tình huống lý tưởng nhất.
“Như Cochro đã nói, nếu kẻ này chết, chúng ta không biết khi nào mới có thể đợi được kẻ thứ hai. Khi đó, tình thế tiến thoái lưỡng nan mà chúng ta gặp phải vẫn không hề thay đổi. Kẻ thứ hai vẫn sẽ bị Cochro giết chết… hoặc thậm chí tệ hơn, kẻ đầu tiên vẫn còn có cơ hội thứ hai để du hành xuyên thời gian, để chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng anh có nghĩ sẽ có kẻ thứ hai không? Chúng ta không thể rời khỏi vách đá này, phải chờ đợi mãi mãi…”
Giọng nói của Johnson đột ngột im bặt.
Y lùi lại một bước, chăm chú nhìn vào dòng xoáy đang dần hình thành trước mặt.
Một người đàn ông đeo ba lô leo núi ngã vật xuống ngay trước mặt Johnson.
Chiếc đồng hồ quả quýt trong tay trái, chiếc la bàn trong tay phải.
Johnson ngơ ngác. Y nhìn lại vết nứt trên đá, không thể tin nổi: Nhanh như vậy sao? Y vừa mới chôn xong mà!
Gymir nhanh chóng nhặt chiếc mặt nạ Venice đeo lên mặt, rồi búng ngón tay.
Sau đó hắn tiến lên một bước, chắn trước mặt Juan, nói với Thảm Bay vừa bóp méo không gian để xuất hiện: “Ta thừa nhận ngươi có năng lực, có thể giết người, nhưng đáng tiếc, ngươi lại kém may mắn!”