Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần
Giấc mơ và thực tại
Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Dụ Chi chậm rãi buông cánh tay đang níu lấy Chu Thời Dã ra.
Cậu vẫn còn nhớ, đêm đầu tiên cậu đã cào mấy vết rõ nét trên cánh tay anh, sáng hôm sau cậu mới phát hiện ra. Khi ấy đang là mùa hè, vì thế mà Chu Thời Dã phải mặc áo sơ mi dài tay mấy ngày liền.
Những mảnh ký ức đã phủ bụi từ lâu giờ đây ùa về, nối tiếp nhau trong đầu. Rõ ràng đó đều là những ký ức hạnh phúc, nhưng trái tim lại đau đớn như bị lăng trì.
May mắn thay, Chu Thời Dã đã kịp thời cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cậu.
Chu Thời Dã tiến vào rất chậm, không để Lâm Dụ Chi đau, nhưng Lâm Dụ Chi vẫn cảm nhận được sự căng tức vô cùng chân thực. Cậu thậm chí còn biết rõ vật đó tiến sâu vào cơ thể mình thế nào. Nó thật cứng, dường như còn cứng hơn cả trong ký ức. Khi chạm đến một điểm nhạy cảm, Lâm Dụ Chi chợt cau mày, khẽ rên một tiếng.
Chu Thời Dã nhìn cậu, rồi đột ngột thúc mạnh vào điểm đó. Lâm Dụ Chi ôm chặt cánh tay anh, hai chân siết lấy eo anh.
Xấu hổ quá đi mất. Lâm Dụ Chi muốn nói, anh đừng nhìn nữa.
Dù cậu có nói những lời khó nghe, biểu hiện xa cách lạnh lùng đến đâu, thì cơ thể vẫn dâng trào khoái cảm với Chu Thời Dã, và hoàn toàn mất kiểm soát vì nó.
Thực sự, xấu hổ quá đi mất.
Nhưng ánh mắt Chu Thời Dã như dính chặt lấy mắt cậu.
Nhịp thở của anh cũng trở nên dồn dập và khó khăn hơn. Lâm Dụ Chi cảm thấy cơ bắp cánh tay dưới tay mình và vật đang ra vào liên tục trong cơ thể cậu đều căng cứng như thép. Chu Thời Dã từ từ siết chặt bàn tay đặt trên eo cậu, mỗi lần đều chạm đúng điểm nhạy cảm của cậu. Bàn tay đặt trên vai cậu đột ngột trượt xuống, ngón cái lướt qua nhũ hoa cậu, khẽ gảy vài cái. Cơ thể Lâm Dụ Chi cong lên, phát ra tiếng rên.
- Chậm... - Cậu không chịu nổi nữa, vỗ cánh tay Chu Thời Dã, gọi anh - Chậm một chút.
Chu Thời Dã ôm cậu xoay người, để cậu nằm trên người anh, nói:
- Em làm đi.
Lâm Dụ Chi vùi mặt vào hõm vai anh, nghĩ về trước đây. Trước đây cũng vậy, khi cậu không chịu được nữa, Chu Thời Dã sẽ để cậu ở trên, nhường quyền kiểm soát vào tay cậu.
Cậu cảm thấy may mắn vì tối nay mình cũng uống rượu. Men rượu làm loạn trong đầu, dục vọng dễ dàng chiếm lấy lý trí. Cậu chậm rãi xoay hông, cảm giác như đang dập dềnh trên mặt biển, từng đợt sóng nhẹ nhàng cuốn lấy và đưa đẩy cậu. Chờ khi thích ứng rồi lại cảm thấy chưa đủ. Tư thế này không thể chạm đến điểm khiến cậu khao khát đến điên cuồng kia. Cậu ngồi dậy, chống một tay lên cơ bụng Chu Thời Dã, một tay khác vươn ra sau ấn lên chân Chu Thời Dã, hơi hơi ngả người như đang cưỡi ngựa, từng nhịp từng nhịp, tìm kiếm góc độ mang đến khoái cảm mãnh liệt như điện giật.
Chu Thời Dã vươn tay đỡ lấy hông cậu.
So với bốn năm trước, hông cậu đã có thêm chút thịt mềm, nhưng Chu Thời Dã cảm nhận được không phải cậu béo hơn mà là bớt đi chút cơ bắp. Lâm Dụ Chi của hiện tại, thế giới của cậu đã chẳng còn thuyền buồm rẽ sóng, e rằng cũng chẳng còn đám mây giống ngọn núi và mặt trăng bơi lội trong mây, chỉ có vô số những buổi tiếp rượu và biết bao khách hàng cần hầu hạ. Chu Thời Dã vuốt ve phần thịt trên hông cậu, nói với giọng khàn khàn:
- Bây giờ em uống nhiều rượu quá.
Lâm Dụ Chi chợt sững người, có lẽ không ngờ rằng sẽ nghe được lời này từ một người đang lên cơn say, cậu khó chịu nói:
- Đừng nói gì nữa.
Hiếm khi Chu Thời Dã mới nghe lời được một lần. Anh không nói gì, chỉ nhìn gương mặt Lâm Dụ Chi, vừa bóp mông cậu, vừa ưỡn hông theo động tác của cậu.
Gương mặt thanh tú xinh đẹp nhanh chóng chìm đắm trong dục vọng. Hai mắt cậu khép hờ, đôi mày giãn ra, đôi môi hơi hé, nhũ hoa nhỏ xíu dựng đứng trước ngực, nhấp nhô lên xuống theo động tác của cậu. Chu Thời Dã ưỡn hông, tay trượt lên trên, ôm lấy lưng cậu, ngậm lấy nhũ hoa hồng nhỏ, dùng lưỡi liếm hôn.
Lâm Dụ Chi rùng mình.
Nơi đang ôm lấy Chu Thời Dã đột ngột siết chặt, co rút, suýt chút nữa khiến anh không kìm được mà xuất tinh. Chu Thời Dã vươn tay xoa nắn vật cương cứng của Lâm Dụ Chi, ngẩng đầu nhìn cậu hỏi:
- Sắp rồi à?
Lâm Dụ Chi he hé mắt, vừa hoang mang vừa mơ màng. Cậu không nói gì, chỉ gật đầu, hai tay vòng lấy cổ Chu Thời Dã. Chu Thời Dã trở mình, đè cậu xuống dưới, ôm lấy cơ thể mềm mại, trơn láng của cậu.
***
Khi cao trào, Lâm Dụ Chi luôn thích gọi tên Chu Thời Dã.
Thuê nhà nghỉ thì còn đỡ, nhưng khi ân ái trong ký túc xá, dù ban đầu cậu có đồng ý sảng khoái đến đâu, thì một khi đã đạt đến đỉnh điểm, cậu thường bất chấp kêu lên, khiến Chu Thời Dã đành phải dùng lưỡi bịt kín miệng cậu.
- Em gọi tên anh như vậy không sợ bị người ta nghe thấy à? - Chu Thời Dã vo đống giấy vệ sinh đã dùng thành một cục, quăng vào trong sọt rác.
- Em không kiềm chế được. - Lâm Dụ Chi trần truồng nằm trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp của ký túc xá, giọng nói mang vẻ thỏa mãn lười biếng, chẳng có chút áy náy nào.
Cậu quay mặt đi, vươn tay với Chu Thời Dã. Chu Thời Dã bước đến gần, cậu dùng một ngón tay móc lấy sợi dây đỏ trên cổ tay Chu Thời Dã.
- Bởi vì, khoảnh khắc ấy... - Cậu nhìn Chu Thời Dã, dùng một tay khác chỉ chỉ vào đầu mình - Nơi này, ngoài khoái cảm ra thì chỉ có anh mà thôi.
Cậu cười và nói ra những lời này, nhưng thật kỳ lạ, trong lòng Chu Thời Dã lại thấy nghèn nghẹn, đau tới nhói lòng.
- Nhưng vừa rồi. - Chu Thời Dã hạ giọng nói - Vừa rồi em không gọi tên anh.
Biểu cảm của Lâm Dụ Chi bỗng trở nên hoang mang.
Chu Thời Dã cũng cảm thấy ngạc nhiên. Câu nói này hoàn toàn không hợp lý chút nào, hơn nữa, những lời như vậy anh chỉ giấu trong lòng, tuyệt đối không thể nói ra ngoài miệng.
Lâm Dụ Chi không nói gì nữa. Biểu cảm trên gương mặt cậu lại thay đổi, từ mơ màng sang lạnh lùng. Sau đó, cậu buông ngón tay đang móc sợi dây đỏ của Chu Thời Dã ra.
Chu Thời Dã cúi đầu nhìn cổ tay mình.
Trống rỗng, làm gì có sợi dây đỏ nào trên đó.
Mặt đất cũng thay đổi, hiện ra khung cảnh bên ngoài căn phòng. Chu Thời Dã sửng sốt nhìn xuống dưới chân, chẳng ngẩng đầu lên nữa.
Anh biết mình đang đứng ở đâu, và cũng biết mình sẽ nhìn thấy gì nếu ngẩng đầu lên.
Gió rét mùa đông ở Nhạc Thành rít gào thổi qua, nhưng anh lại chẳng cảm thấy lạnh.
Lồng ngực anh càng thêm nghẹn lại.
Anh nhắm mắt lại.
Bên tai vang lên "rầm" một tiếng...
Là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
***
Chu Thời Dã mở mắt ra.
Anh ngơ ngác nhìn chằm chằm vào trần nhà xa lạ vài giây, rồi dùng sức xoa mặt, chống tay ngồi dậy trên giường.
Mặc dù kiểu phòng tương tự với căn phòng anh nhận hôm qua, nhưng hướng phòng và cách bài trí nội thất lại khác. Chiếc giường khác được trải ngay ngắn, mé giường có một vết nhăn không mấy rõ rệt.
Dường như có người từng ngồi ở đó.
- Lâm Dụ Chi? – Trên giường chỉ có mình anh, Chu Thời Dã định thần lại, nhìn một vòng quanh căn phòng.
Lâm Dụ Chi không có ở đây.
Anh cầm điện thoại của mình từ tủ đầu giường lên, đang định mở khóa thì chợt khựng lại, nhíu mày nhìn. Trên tủ đầu giường có một tờ giấy nhớ được xé ra, bên trên ghi bốn chữ bằng bút đen: "Nhớ trả phòng đấy."
Chu Thời Dã lập tức nhìn về phía cánh cửa.
Anh bỗng nhận ra, tiếng động nặng nề anh nghe thấy trong mơ dường như chính là tiếng cửa đóng lại.