Đừng Liên Lạc Nữa

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bãi đỗ xe không một bóng người, đàn chim dậy sớm ríu rít bay qua trên đỉnh đầu. Lâm Dụ Chi dựa vào cửa xe, lấy điện thoại ra xem giờ.
Sáu giờ ba mươi sáu phút.
Cậu đã mất ngủ suốt đêm, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, định hút một điếu thuốc để lấy lại tinh thần trước khi xuất phát. Vừa mới lấy hộp thuốc ra, cậu đã liếc thấy một bóng người.
Mở cửa, lên xe, vứt áo khoác của Vương Nghiêu ra ghế sau, khởi động xe, thắt dây an toàn.
Một loạt thao tác vô cùng thuần thục.
Cậu lái xe ra khỏi vị trí đỗ, đi về phía lối ra, ai ngờ người ở đằng xa kia lại chạy về phía này.
Lâm Dụ Chi nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng, đạp mạnh chân ga.
***
Tiếng phanh xe dài và chói tai xé tan buổi sáng yên tĩnh.
Mồ hôi lạnh trượt trên lưng Lâm Dụ Chi, chiếc Mercedes đã cũ nát mười mấy năm cuối cùng dừng lại tại vị trí cách Chu Thời Dã chưa đầy một mét.
Đồ điên.
Lâm Dụ Chi cắn răng, thầm mắng một câu trong lòng.
Chu Thời Dã nhìn cậu qua cửa kính, bước về phía trước mấy bước, vỗ vỗ nắp ca pô, nhìn về phía ghế phụ, nói với cậu hai từ.
Dựa vào khẩu hình, Lâm Dụ Chi nhận ra anh đã nói: "Xuống xe."
Vì không muốn chạm mặt Chu Thời Dã nên cậu đã chọn tự lái xe trong chuyến du lịch này, ai mà ngờ rằng cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự đeo bám của người này. Cậu mở cửa bước xuống xe, nhanh chóng chuyển sang ghế phụ, vung tay đóng cửa xe lại.
Chu Thời Dã bước lên xe theo.
Lâm Dụ Chi nhìn anh điều chỉnh ghế và gương xe với vẻ tự nhiên bèn lên tiếng nhắc nhở:
– Chu Thời Dã, sinh nhật anh đã qua rồi. Sau bữa trưa sẽ có xe buýt du lịch đưa anh về.
Nhắc tới chuyện sinh nhật, mặt Chu Thời Dã chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên. Lâm Dụ Chi không nhịn được khẽ cười khẩy:
– Hôm qua anh say thật hay giả vờ say đấy?
Chu Thời Dã thản nhiên nói:
– Anh uống hơi nhiều.
Đêm qua anh đã mượn men rượu để làm gì, anh đều biết, cũng nhớ cả. Anh cũng biết mình nên xin lỗi Lâm Dụ Chi. Nhưng xin lỗi đồng nghĩa với việc hối hận, đồng nghĩa với việc thừa nhận sai lầm, đồng nghĩa với việc phủ nhận mọi chuyện đã xảy ra đêm qua.
Anh không muốn xin lỗi.
Anh bình tĩnh đáp:
– Anh biết bản thân mình đang làm gì.
Lâm Dụ Chi định thần lại, bật cười:
– Không quấy rầy cuộc sống của hai bố con tôi, là như vậy à?
– Để quay về phải mất hai tiếng đồng hồ. – Chu Thời Dã không trả lời thẳng vào vấn đề – Em ngủ một lát đi.
Giống như trước đây, không thể nói chuyện đàng hoàng với anh ta được.
Nhưng anh cứ nằng nặc đòi làm tài xế miễn phí, Lâm Dụ Chi cũng không định ngăn cản. Cảnh tượng hoang đường đêm qua vẫn còn in đậm trong tâm trí, bọn họ làm từ trên giường sang phòng tắm rồi lại từ phòng tắm trở về giường. Mới đầu Chu Thời Dã còn kiềm chế, sau đó thì mặc kệ tất cả, ngoại trừ việc thiếu ngủ dẫn tới mệt mỏi, bây giờ toàn thân Lâm Dụ Chi từ trên xuống dưới đều như rã rời, vừa đau vừa nhức.
Tình trạng cơ thể này không thích hợp để lái xe đường dài, cậu tháo dây an toàn ra, ngả ghế ra sau một chút, nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào.
Chu Thời Dã cũng thắt dây an toàn. Anh nhìn về phía ghế sau, đột ngột chuyển chủ đề:
– Sao tối qua anh ấy không quay lại?
Tất nhiên Lâm Dụ Chi biết anh đang nói ai. Cậu vẫn nhắm mắt, bực bội nói:
– Anh nên cảm ơn tối qua anh ấy không quay lại, nếu không sẽ bắt gặp cảnh tôi trần truồng bị người ta vần vò trên giường rồi.
– Lâm Dụ Chi. – Chu Thời Dã trầm giọng nói.
Nhưng ngắt lời Lâm Dụ Chi rồi, anh lại chẳng biết phải nói gì nữa. Anh không phản bác Lâm Dụ Chi, cũng không giải thích cho mình. Men say sẽ giết chết lý trí con người, tối qua anh thực sự uống quá nhiều, đầu óc bị men say làm cho mụ mị, không nghĩ đến những chuyện đó.
Mặc dù có một người bố nát rượu, nhưng lớn đến nhường này, số lần anh uống say cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhớ tới tối qua, anh bất giác cảm thấy buồn cười. Anh có thói quen đón sinh nhật bao giờ nhỉ? Sau khi mẹ mất, anh chẳng đón sinh nhật thêm lần nào. Sinh nhật chỉ là một cái cớ đường hoàng cho việc lòng ghen tị trở nên mất kiểm soát mà thôi. Nếu nói không hề hối hận thì là giả, nếu không uống rượu thì, anh sẽ không cho phép bản thân mình làm những chuyện đó...
Không đúng. Chu Thời Dã không thể tự lừa dối chính mình. Trong lòng anh vô cùng rõ ràng, anh muốn làm như vậy, cho nên mới dung túng bản thân uống say.
Vậy mà, trời sáng, tỉnh rượu rồi, thì phải gánh chịu hậu quả của sự bốc đồng. Đêm qua, hoặc là rạng sáng nay, một mình Lâm Dụ Chi đã suy nghĩ gì, anh không biết, cũng không dám hỏi.
Anh biết Lâm Dụ Chi sẽ không cho anh câu trả lời mà anh cần.
– Những lời trước đây anh nói. – Anh hạ giọng – Anh nghiêm túc đấy, chờ bố em ra ngoài rồi, anh sẽ không quấy rầy hai người nữa.
Anh im lặng mấy giây, hít sâu một hơi:
– Nhưng, nếu em cần anh...
Lâm Dụ Chi lập tức cắt ngang lời anh nói:
– Tôi không cần anh.
– Mười năm sau, hai mươi năm sau, ba mươi năm sau, hoặc thậm chí lâu hơn thế nữa, – Chu Thời Dã nhìn gương mặt thờ ơ của cậu, vẫn cứ nói tiếp – Nếu em cần anh, anh sẽ có mặt.
Lâm Dụ Chi im lặng.
Điên rồi. Tên điên cố chấp này.
Cậu thầm mắng một lần trong bụng.
Nói xong những điều này, Chu Thời Dã im lặng, gài số, khởi động xe, rời khỏi bãi đỗ.
Anh lái xe không nhanh, rất vững, bầu không khí chỉ còn sự im lặng. Lâm Dụ Chi thực sự mệt rồi, cậu nhanh chóng thiếp đi trong hành trình tẻ nhạt và u ám này.
***
Lâm Dụ Chi ngủ một giấc rất say.
Khi tỉnh giấc, chiếc xe đã dừng trên bãi đỗ xe chung bên dưới tòa nhà của mình. Cậu không chào hỏi Chu Thời Dã, im lặng xuống xe, vốn định đứng dưới tầng hút một điếu thuốc rồi mới về nhà, nhưng Chu Thời Dã vẫn đứng bên cạnh xe như lần trước, không hề có ý định rời đi.
Lâm Dụ Chi kiềm chế cơn thèm thuốc, xoay người bước vào hành lang, vừa mới lên tới tầng hai, điện thoại rung lên, cậu lấy ra nhìn, thì ra là một tin nhắn.
"Sáng ngày thứ Hai, anh sẽ đến đón em."
Lâm Dụ Chi bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Cậu mở tin nhắn lên, ngón tay dừng trên nút xóa, nhưng suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn tắt tin nhắn đi.
Chu Thời Dã sẽ không lùi bước đâu.
Cậu gõ hai từ "đừng đến" vào khung tin nhắn, còn chưa kịp gửi đi, màn hình đột ngột sáng lên, một số điện thoại lạ gọi đến.
Số điện thoại này hoàn toàn xa lạ.
Cậu ấn nghe, trong lòng cảm thấy ngờ vực nhưng giọng điệu vẫn rất lịch sự: "Xin chào."
***
Chu Thời Dã ngửa đầu nhìn chằm chằm vào cửa sổ hướng tây ở tầng bốn.
Lần đầu tiên đưa Lâm Dụ Chi về nhà, sau khi Lâm Dụ Chi bước vào tòa nhà, căn hộ đó nhanh chóng sáng đèn. Vài phút sau, Lâm Dụ Chi xuất hiện phía sau cánh cửa.
Bây giờ đang là buổi sáng, đèn sẽ không bật, nhưng mãi mà không thấy Lâm Dụ Chi xuất hiện ở đó.
Anh nhìn điện thoại, cũng không có tin nhắn mới.
Anh nhìn tin nhắn hiển thị đã gửi nhưng mãi không nhận được hồi âm. Do dự một hồi, cuối cùng anh gọi thẳng cho cậu.
***
Máy bận.
Căn hộ Chu Thời Dã thuê không gần công ty và nhà Lâm Dụ Chi. Đi xe máy từ đây về nhà mất khoảng bốn mươi phút, nếu đi xe buýt thì phải mất ít nhất một tiếng. Mười giờ sáng, trên xe buýt chẳng có mấy người, Chu Thời Dã đi thẳng đến hàng ghế cuối cùng, ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ, mở video anh đã xem không biết bao nhiêu lần.
Anh chưa từng tận mắt nhìn thấy Lâm Dụ Chi với mái tóc màu xám bạc, nhưng đã từng thấy màu tóc khác của cậu. Mặc dù đều là màu xám, nhưng tông màu đậm, thoạt nhìn không quá phô trương.
Chính là màu xám ấy. Anh nhanh chóng mở tấm ảnh cũ từ album trong máy. Khi chụp tấm ảnh này, anh vẫn còn dùng chiếc điện thoại cũ. Khi ấy anh vẫn còn học Đại học Nhạc Thành, anh còn nhớ rõ, thời điểm đó chỉ còn nửa tháng là đến Giao thừa. Bạn bè đã về nhà hết rồi, anh xin ở lại trường như mọi năm.
Mặt đường trơn trượt, người trên phố chen chúc, còn náo nhiệt hơn cả năm ngoái.
Chỉ vì hôm ấy, Nhạc Thành có một trận tuyết rơi hiếm hoi.
Ở Ổ Châu, mùa đông có tuyết rơi chẳng phải là chuyện hiếm gặp. Chu Thời Dã không thích tuyết, bởi vì giao thông sau mỗi lần tuyết rơi đều trở nên rất tồi tệ. Kỳ nghỉ đông năm nay anh đi dạy gia sư cho mấy học sinh cấp ba, hôm nay giao thông ùn tắc, anh đã không còn nhiều thời gian nữa.
Nhưng anh chợt nghe thấy ai đó gọi lên cái tên quen thuộc giữa đám đông.
Anh tưởng rằng mình nghe nhầm, nhưng vẫn nhìn về phía đó.
Lâm Dụ Chi xuất hiện trong tầm mắt anh một cách tình cờ đến thế.
Cậu bé hay khóc nhè với đôi mắt đỏ hoe ngày nào đã trưởng thành rồi. Có lẽ cậu ấy thực sự rất thích tuyết, cười rất vui vẻ, đôi mắt sáng lấp lánh, còn giơ điện thoại lên, không biết đang chụp ảnh tự sướng hay chụp cảnh tuyết nữa. Phía sau lưng cậu còn có một thanh niên trạc tuổi. Khi ấy Chu Thời Dã còn chưa biết cậu trai đó tên Tống Ức Văn, là bạn thân nhất của Lâm Dụ Chi.
Chu Thời Dã cũng không hiểu tại sao lúc ấy mình lại chụp tấm ảnh này. Có lẽ anh muốn ghi nhớ diện mạo sau khi trưởng thành của con trai Lâm Mục Vi. Có lẽ là vậy.
Anh dùng ngón tay vuốt ve gương mặt Lâm Dụ Chi qua màn hình, nhớ tới dáng vẻ của cậu trong vòng tay mình đêm qua.
Mái tóc đen ướt, hơi rối, bám sát vào da, hơi nước dâng lên dưới đáy mắt đỏ hoe, như thể sẽ bật khóc bất cứ lúc nào.
Chưa kịp thoát khỏi dòng ký ức, dòng thông báo tin nhắn chợt hiện ra. Anh nhìn dòng chữ đó, ngơ ra mất vài giây, ngồi thẳng người ở ghế sau, lại gọi điện cho Lâm Dụ Chi.
Máy vẫn bận.
Anh nghĩ một lát, dùng số điện thoại phụ gọi cho cậu.
Lần này điện thoại nhanh chóng được kết nối, nhưng vừa mới đổ chuông một tiếng, Chu Thời Dã đã ấn ngắt.
Chỉ có một khả năng.
Lâm Dụ Chi đã chặn số điện thoại của anh rồi.
Xe buýt lắc lư, cửa xe mở ra rồi đóng lại, một đợt hành khách ùa lên, xung quanh trở nên ồn ào.
Chu Thời Dã vẫn im lặng nhìn dòng chữ trên màn hình.
Cuối cùng anh cũng nhận được tin nhắn của Lâm Dụ Chi.
Chỉ có chín chữ.
"Chúng ta đừng liên lạc với nhau nữa."