Chương 38: Mây và bùn

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 38: Mây và bùn

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bước ra khỏi khách sạn, đường phố đã dần trở nên nhộn nhịp, người qua người lại, ai nấy đều vội vã để kịp giờ làm buổi sáng. Chu Thời Dã nắm chặt điện thoại, chần chừ bước về phía trước.
Điện thoại hiển thị tin nhắn mà Đường Thế Anh gửi tới, nói rằng tối qua chị đã trò chuyện rất lâu, khuyên nhủ Khâu Chi, bảo Chu Thời Dã đừng lo lắng.
Chu Thời Dã hiểu được tâm trạng của Khâu Chi.
Gia đình Khâu Chi trọng nam khinh nữ, bốn người chị gái của cô đều bị đem cho từ khi còn nhỏ, tất cả mọi người đều biết chuyện bố mẹ cô làm chẳng khác gì bán con ruột.
Bản thân La Vận Lan đã rơi vào ngục tù, nhưng vẫn cố gắng hết sức để kéo cô bé này ra khỏi vũng lầy.
Một người dũng cảm và lương thiện, không nên bị thế giới đối xử như vậy.
– Chu Thời Dã!
Một người dũng cảm và lương thiện, không nên...
– Cẩn thận!
Ai đó đẩy mạnh một cái từ phía sau, Chu Thời Dã loạng choạng bước mấy bước về phía trước, điện thoại tuột khỏi tay, chiếc xe tải chở đầy hàng phát ra tiếng phanh chói tai...
...
Khi Chu Thời Dã quay đầu lại, chỉ nhìn thấy đầu xe tải. Anh chống cửa xe bước về trước mấy bước, bấy giờ mới nhìn thấy Lâm Dụ Chi đứng sững sờ.
Tài xế cũng hoảng loạn mở cửa xuống xe.
Thấy không ai bị làm sao, anh ta thở phào một hơi, đang định nổi nóng thì lại thấy người đang qua đường tự dưng ngơ ra đó nổi cáu trước:
– Em đang làm cái trò gì thế hả?
Hai cốc sữa đậu nành rơi dưới đất, lớp màng bọc bị rách một đường, sữa đậu nành trắng bắn tung tóe khắp chân Lâm Dụ Chi. Xe tải chở hàng chỉ cách cậu chưa đầy nửa mét, rõ ràng cậu cũng đang rất sợ hãi, đứng chôn chân tại chỗ nói:
– Emm...
Chu Thời Dã kéo mạnh cậu một cái:
– Em không biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào à? Em tưởng rằng mình làm bằng sắt đá chắc?
Tài xế đang định mắng bọn họ mấy câu, nhưng cũng do anh ta phân tâm nhìn điện thoại trước, nhìn người đang nổi nóng kia vô cùng hung dữ, cuối cùng anh ta chỉ hạ giọng càu nhàu một câu:
– Không biết nhìn đường à.
Bấy giờ Lâm Dụ Chi mới để ý tới chiếc điện thoại rơi dưới đất của Chu Thời Dã. Cậu vội bước tới nhặt điện thoại lên.
Điện thoại vỡ một góc màn hình.
– Màn hình vỡ rồi. – Cậu nhỏ giọng nói.
Chu Thời Dã cầm lấy điện thoại từ tay cậu, thử mở khóa màn hình, vẫn có thể sử dụng bình thường. Lâm Dụ Chi xin lỗi:
– Hay là em mua cho anh... – Cậu ngừng một lát, sửa lời – Em đền anh cái khác nhé.
– Không cần, vẫn dùng được. – Chu Thời Dã nói.
Anh nhét điện thoại vào túi, nhặt cốc sữa đậu nành vỡ lên, băng qua đường đến quầy Lâm Dụ Chi mua đồ ăn sáng để xin ít giấy.
– Đừng giận nữa. – Lâm Dụ Chi ngoan ngoãn đi theo sau anh, nhỏ giọng thanh minh cho mình – Vừa rồi chuyện xảy ra đột ngột quá, em không kịp nghĩ nhiều...
Chu Thời Dã im lặng với vẻ mặt nghiêm nghị, anh ngồi xuống lau ống quần và giày dính sữa đậu nành của cậu. Anh lau rất cẩn thận, đến cả mép giày cũng lau sạch sẽ. Lâm Dụ Chi thấy anh dịu giọng đi, bèn nhỏ giọng nói:
– Em sợ anh bị đâm, anh lại nổi giận với em, phim truyền hình đâu có diễn cảnh này.
Chu Thời Dã ngẩng đầu nhìn cậu một cái.
– Biết rồi, biết rồi, em biết rồi. – Lâm Dụ Chi vội vàng cầu xin – Anh đừng mắng em nữa.
Chu Thời Dã không nói thêm gì, lau xong giày cho cậu, ngồi dưới đất một lúc lâu, chờ tâm trạng trở lại bình thường mới đứng dậy gọi cậu một tiếng:
– Lâm Dụ Chi.
– Sao thế? – Lâm Dụ Chi bĩu môi đáp.
Chu Thời Dã:
– Sau này đừng hành động thiếu suy nghĩ như vậy.
Lâm Dụ Chi chau mày ấm ức:
– Đó đâu phải hành động thiếu suy nghĩ...
– Anh phải về Ổ Châu một chuyến.
Lâm Dụ Chi sửng sốt.
– Anh muốn về nhà ạ? – Cậu ngạc nhiên nói – Đột ngột thế? Nhà anh xảy ra chuyện gì à?
Nói đến đây, cậu chợt im bặt như chợt nhận ra. Chẳng trách gần đây Chu Thời Dã lại có tâm trạng như vậy. Nhưng cậu chợt nghĩ, mẹ của Chu Thời Dã đã qua đời rồi, quan hệ của anh và bố còn không tốt...
– Anh xin nghỉ ba ngày. – Chu Thời Dã kéo cổ áo phông của cậu lên trên, che đi dấu hôn vô ý để lại từ sáng sớm – Ngày mai đi, ngày kìa mới về.
– Ba ngày? Lâu vậy ạ? – Lâm Dụ Chi buột miệng.
Cậu ngừng một lát, thăm dò:
– Em có thể, đi chung...
Dường như đoán ra được cậu định hỏi gì, Chu Thời Dã nói trước:
– Chờ anh về.
Lâm Dụ Chi cúi đầu, buồn bã "ờ" một tiếng, sau đó lại ngẩng phắt đầu lên khi nghe câu nói tiếp theo của anh.
– Sau khi về, anh sẽ xin nghỉ.
***
Đường núi khúc khuỷu.
Lần trước đó Chu Thời Dã đi trên con đường này là khi mới tốt nghiệp đại học, anh mang theo tấm bằng tốt nghiệp về Ổ Châu một chuyến, rồi lên Thượng Hải.
Từ năm mười bốn tuổi đến năm hai mươi lăm tuổi, anh tận mắt chứng kiến con đường núi khúc khuỷu, chật hẹp trở nên bằng phẳng, rộng rãi, nhưng anh chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ hãi khi trở về nơi đây.
– Cậu xem gì thế, tôi thấy cậu cứ nhìn mãi.
– Thuyền buồm. – Chu Thời Dã hạ giọng nói.
Tối qua lúc ngồi trên xe lửa, anh đã dùng chiếc điện thoại vỡ màn hình của mình tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng tìm được tài khoản mà Lâm Dụ Chi nhắc tới trên một ứng dụng mạng xã hội.
Tài khoản này khá đơn giản, bên trong toàn là video quay cảnh lướt thuyền buồm đơn. Chàng trai trong video rất tự tin, tươi sáng, rạng rỡ, dường như trên thế gian này chẳng có chuyện gì có thể làm khó được cậu.
Nhưng kể từ lúc Lâm Dụ Chi bước chân vào phòng ký túc của anh, tài khoản này không đăng thêm nội dung mới nào nữa.
Lần đầu tiên Chu Thời Dã cảm nhận rõ ràng rằng Lâm Dụ Chi sống ở một thế giới khác hoàn toàn với anh.
Mây và đất bùn vốn dĩ không nên dính dáng gì đến nhau.
Cho tới khi mây tự biến mình thành mưa.
– Tôi tưởng rằng cái đó là... là gì ấy nhỉ... – Tài xế cho anh đi nhờ xe là người địa phương ngoài ba mươi tuổi, anh ta dừng xe lại, cuối cùng cũng nhớ ra tên gọi đó – "Ván lướt sóng".
Sau đó anh ta lẩm bẩm một mình:
– Cậu trai này, nhìn màu tóc thì có vẻ không phải người Trung Quốc nhỉ?
Chu Thời Dã như chợt bừng tỉnh.
Anh cất điện thoại đi, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc đưa qua:
– Làm phiền anh đưa em đi chuyến này.
– Haiz, không cần đâu. – Lái xe phất tay, đẩy thuốc về – Tôi đã nhận tiền xe của cậu rồi mà, sao còn nhận cái này nữa. Nơi này vắng tanh vắng ngắt, cậu về kiểu gì?
– Em xuống núi bắt xe qua đường.
Tài xế nghĩ một lát:
– Nếu cậu đợi được thì muộn một chút tôi sẽ đưa cậu về khách sạn, dù sao buổi chiều tôi cũng phải về thành phố.
– Em không về khách sạn. – Chu Thời Dã nói – Em đến ga tàu hỏa, chuyến tám giờ bốn mươi lăm phút.
– Hai điểm này cũng không xa lắm. – Tài xế nói – Chuyến tám giờ hơn chứ gì, yên tâm đi, kịp.
Đi từ đây lên trên, chỉ có một nghĩa địa, bây giờ không phải Thanh Minh cũng không phải Rằm Tháng Bảy, không nhiều người tới đây thăm viếng, đến đây một mình lại càng hiếm, tài xế nhìn đóa hoa bách hợp trong tay anh, hỏi:
– Cậu đến thăm người nhà hay bạn bè thế?
Chu Thời Dã tháo dây an toàn, đặt bao thuốc lá lên hộp tỳ tay, nói:
– Mẹ em.
***
Mọi chuyện dần dần trở nên tồi tệ hơn từ lúc nào, Chu Thời Dã cũng không biết nữa.
Khi còn ở trường học, anh gần như chẳng về nhà, ngày hôm ấy trở về vì La Vận Lan cũng về. Bà gọi một cuộc điện thoại tới trường báo với Chu Thời Dã rằng mình sẽ không làm thuê ở Nhạc Thành nữa mà về nhà.
Nhưng tối hôm đó, khi Chu Thời Dã về đến nhà, trong nhà vô cùng bừa bộn. Chu Dũng nổi cáu, Chu Thời Dã tưởng là vì chuyện La Vận Lan nghỉ việc ở nhà máy bèn tiến tới ngăn cản, ấy vậy mà Chu Dũng chỉ hỏi đi hỏi lại, tiền của La Vận Lan từ đâu ra.
La Vận Lan nói rằng đó là tiền bồi thường của nhà máy.
Chu Dũng cho rằng bà đang nói dối bèn giơ tay định đánh bà:
– Đang yên đang lành, tại sao tự dưng người ta lại bồi thường cho cô!
Chu Thời Dã không hiểu bọn họ đang nói gì, anh chỉ biết ngăn cản Chu Dũng, không cho ông ta động vào La Vận Lan. Tối ngày hôm ấy, bất kể La Vận Lan có giải thích ra sao, có phủ nhận thế nào thì Chu Dũng vẫn rất bảo thủ, khẳng định bà có tình nhân ở Nhạc Thành.
Rất nhanh sau đó, tin đồn La Vận Lan được ông chủ lớn ở Nhạc Thành bao nuôi lan truyền khắp làng trên xóm dưới.
Chuyện này do Chu Dũng buột miệng nói ra trên bàn rượu, nhưng về nhà ông ta lại mắng La Vận Lan, trách bà hại mình mất mặt trước bạn bè. Tin đồn càng lan truyền càng khó nghe, có người nói La Vận Lan đến Nhạc Thành làm việc không đứng đắn, nói rằng bà xinh đẹp, kiếm được cũng nhiều tiền, nhưng số tiền đó toàn là tiền bẩn, tiền bẩn thì không may mắn.
Bọn họ cười nhạo Chu Dũng suốt ngày dùng tiền bẩn vợ mình ra ngoài bán thân để đánh bài, chẳng trách càng ngày càng thua.
Cuối cùng La Vận Lan không chịu nổi sỉ nhục, nói sẽ bảo ông chủ nhà máy đích thân tới làm rõ, rồi kéo Chu Dũng đi Nhạc Thành một chuyến.
Chu Thời Dã không biết rốt cuộc chuyến đi tới Nhạc Thành ấy đã xảy ra chuyện gì.
Kể từ sau lần đó, La Vận Lan gầy rộc đi trông thấy, còn Chu Dũng càng ngày càng đánh bà nhiều hơn. Chu Thời Dã không yên tâm, bèn xin học ngoại trú, ở lại nhà.
Chu Thời Dã không thể tha thứ cho bản thân.
Đáng lẽ anh phải nhận ra cái chết của mẹ sớm hơn mới phải.
Sáng sớm ngày hôm đó, lúc Chu Dũng còn chưa dậy, La Vận Lan đã nhét ba nghìn bảy trăm ba mươi hai tệ tiền mặt vào tay Chu Thời Dã, dặn anh giấu số tiền đó đi, tuyệt đối đừng để Chu Dũng phát hiện.
Tối ngày hôm đó, Chu Thời Dã tan học về nhà, La Vận Lan đã không còn ở nhà nữa.
Bà không nói tạm biệt Chu Thời Dã mà chỉ lặng lẽ rời khỏi nhà, rời khỏi Ổ Châu.
Đáng lẽ anh phải nhận ra mới phải.
La Vận Lan phải chịu những đòn đánh của Chu Dũng, len lén chắt chiu từng chút mới có được khoản tiền tiết kiệm ba nghìn bảy trăm ba mươi hai tệ đó.
Đó là tất cả những gì bà có thể dành cho con trai mình.
Một người dũng cảm lương thiện như bà, không nên bị thế giới đối xử như vậy.
Cuối tháng Tám, mặc dù đã vào Lập Thu, nhưng nhiệt độ ở Ổ Châu vẫn chưa giảm, gió thổi vẫn còn vương vấn hơi nóng mùa hạ.
Chu Thời Dã quỳ trước mộ La Vận Lan, anh cắn chặt răng im lặng hồi lâu, cho tới khi nếm được vị máu tanh nồng trong miệng, mới cất tiếng khàn khàn:
– Mẹ.
Anh đập mạnh đầu xuống, lạy La Vận Lan một lạy thật mạnh.
– Mẹ mắng con đi.
Chỉ có tiếng gió đáp lại anh.
Lâm Dụ Chi đã từng nói, cậu ấy mong mẹ của mình ở trong gió. Chu Thời Dã không biết La Vận Lan có ở trong gió hay không, anh chỉ cảm thấy ngọn gió ấy sắc như dao, nhọn như gai, từng lưỡi dao cứa qua da anh, từng gai nhọn đâm vào tim anh.
Anh sẽ không bao giờ tha thứ được cho chính mình.
– Mẹ, con xin lỗi, con xin lỗi mẹ...
Chu Thời Dã quỳ rạp dưới đất, siết chặt nắm đấm, đấm mạnh xuống đất.
– Con đã mất đi mẹ rồi... con không muốn...
Bụi đất bay lên cuốn theo tiếng nức nở kìm nén vào trong gió.
– Con không muốn... – Anh nhắm mắt, giọng nói khàn khàn gần như không thành tiếng – Con không muốn mất đi cả Lâm Dụ Chi.