Chương 49: Vị Khách Bất Ngờ

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần

Chương 49: Vị Khách Bất Ngờ

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay trong ngày hôm đó, chiếc gương phòng tắm đã được thay mới, và sáng hôm sau, một chiếc tivi mới tinh cũng xuất hiện trên tủ ở phòng khách.
Kể từ đó, mỗi ngày đều bắt đầu trong một bầu không khí kỳ lạ. Lâm Dụ Chi luôn nằm ngủ quay mặt ra phía cửa sổ, còn Chu Thời Dã thì đặt tay lên hông cậu. Tư thế này cứ thế duy trì cho đến khi Lâm Dụ Chi mở mắt, kéo chăn ra và trở mình xuống giường. Dù động tác của cậu rất khẽ, nhưng Chu Thời Dã luôn thức giấc cùng cậu.
Ban ngày, hai người họ mỗi người ngồi một đầu sofa, âm lượng tivi được vặn rất nhỏ. Lâm Dụ Chi trả lời tin nhắn của khách hàng trên Wechat, còn Chu Thời Dã thì đặt laptop lên đùi để làm việc. Thỉnh thoảng, Chu Thời Dã sẽ đột ngột nghiêng người sang, lấy một miếng táo đã gọt sẵn từ đĩa sứ trên bàn trà, đút vào miệng Lâm Dụ Chi. Lâm Dụ Chi vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, nhai nuốt như một cái máy, dường như đây chỉ là phản xạ có điều kiện.
Cùng Chu Thời Dã thức giấc trong căn phòng này, cùng ăn cơm, cùng nhau xem những chương trình truyền hình thú vị hoặc tẻ nhạt – đó từng là ảo tưởng của Lâm Dụ Chi bốn năm trước.
Nếu bỏ qua thái độ gần như giám sát của Chu Thời Dã, bỏ qua những lời nói mê man vô thức của anh vào ban đêm, bỏ qua những con dao sắc bén mà anh cố ý giấu đi sau khi dùng xong.
Dưới mặt biển tĩnh lặng ấy, chôn vùi hài cốt của một con tàu đắm không thể nào phục hồi.
Vào ngày thứ bảy khi Lâm Dụ Chi chuyển đến đây, tiếng gõ cửa vang lên lúc mười giờ sáng. Chu Thời Dã đứng dậy ra mở cửa, nhưng bên ngoài lại không phải là người giao hàng của siêu thị.
– Là khách của tôi.
Giọng nói lười biếng của Lâm Dụ Chi vọng tới từ phía sau. Chu Thời Dã buông tay khỏi tay nắm cửa, ngồi xuống sofa tiếp tục gõ bàn phím như thể không có ai đến.
– Vào đây đi, không cần thay giày đâu. – Lâm Dụ Chi nói.
Ánh mắt Vương Nghiêu đảo qua đảo lại giữa Lâm Dụ Chi và Chu Thời Dã, nói câu "làm phiền rồi" rồi đặt giỏ hoa quả và một bó hoa xuống bàn ăn gần huyền quan. Bầu không khí trong phòng khách còn nặng nề hơn cả khi chỉ có hai người kia ở riêng với nhau. Lâm Dụ Chi đứng dậy khỏi sofa, liếc mắt về phía ban công, rồi hỏi Vương Nghiêu:
– Có mang thuốc không?
Vương Nghiêu đang lúng túng, nghe vậy vội vàng theo cậu ra ban công, hạ giọng thăm dò:
– Hiện tại, hai người là...
– Bạn cùng phòng. – Lâm Dụ Chi vừa nói vừa mở cửa ban công.
Cậu không hề hạ giọng khi nói chuyện, khiến Vương Nghiêu càng cảm thấy ngại ngùng hơn. Anh ta móc từ trong túi ra một hộp thuốc, đang định đưa cho Lâm Dụ Chi thì phía sau chợt vang lên một tiếng "cạch", chiếc laptop đã được gập lại.
– Tôi ra ngoài một lát. – Chu Thời Dã lên tiếng. – Trông chừng cậu ấy đấy.
Anh nói câu này với Vương Nghiêu, nhưng không đợi anh ta trả lời, anh đã xoay người đi về phía cửa. Cánh cửa chống trộm đóng sầm lại một cách nặng nề, Vương Nghiêu thoáng chút bối rối:
– Anh ta có ý gì vậy?
Lâm Dụ Chi nhìn bó hoa hồng tươi tắn xinh đẹp trên bàn, không trả lời mà hỏi ngược lại:
– Bó hoa của anh có ý gì?
– Tôi cũng phải gỡ gạc lại chút thể diện chứ. – Vương Nghiêu nhún vai.
Lâm Dụ Chi cười nhẹ lắc đầu, nhận lấy thuốc và bật lửa từ tay anh ta, rồi châm điếu thuốc.
Sau khi Lâm Mục Vi qua đời, cậu vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh. Thậm chí, trước khi xin Vương Mạn cho nghỉ phép, cậu còn sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong phòng. Tuy nhiên, điều này ngược lại còn khiến hai chị em Vương Mạn và Vương Nghiêu cảm thấy bất an. Vương Mạn có ý định để Vương Nghiêu đến gặp mặt trực tiếp Lâm Dụ Chi xem sao, nhưng Vương Nghiêu lại hơi e ngại khi nghĩ đến chuyện đây là nhà của Chu Thời Dã, cho nên cứ chần chừ mãi cho đến hôm nay. Anh ta nhìn gương mặt mỏi mệt của Lâm Dụ Chi, trong khi ánh mắt của Lâm Dụ Chi lại dừng lại trên gò má anh ta.
– Mặt anh sao thế? – Lâm Dụ Chi hỏi trước. – Bị ai đánh à?
Trên mặt Vương Nghiêu có một vệt thâm tím đã rất nhạt, phải đứng gần mới nhìn rõ. Mặc dù chuyện này hơi xấu hổ, nhưng không cần thiết phải giấu Lâm Dụ Chi. Anh ta vươn tay xoa xoa gương mặt vẫn còn hơi đau, cười khổ một tiếng.
Xét cả về cách ăn nói lẫn diện mạo, Vương Nghiêu đều không phải kiểu người sẽ đánh nhau với người khác. Lâm Dụ Chi chỉ nói đùa mà thôi. Thấy anh ta im lặng, cậu ngạc nhiên nhướng mày:
– Thật không đấy?
Vương Nghiêu dựa vào lan can ban công, châm cho mình một điếu thuốc.
– Tôi không sợ bị cậu cười nhạo, nói ra để cậu nghe cho vui. – Anh ta thở ra một làn khói, giọng nói pha chút tự mỉa mai. – Mấy ngày trước, tôi hẹn gặp một người trên app.
– Tình một đêm à? – Lâm Dụ Chi suýt nữa thì sặc khói thuốc. – Anh ư?
Vương Nghiêu liếc mắt nhìn cậu:
– Người tôi theo đuổi bấy lâu nay giờ đã sống chung với người khác, tôi đau lòng nên buông thả là chuyện bình thường.
– Đừng đổ lỗi lên đầu tôi. – Lâm Dụ Chi dựa vào lan can phía sau, trêu chọc. – Vậy nên anh hẹn tình một đêm, kết quả là bị bạn trai chính thức của người ta bắt tại trận à?
– Không phải. – Vương Nghiêu ngập ngừng, hít một hơi thuốc thật sâu. – Người đó gửi nhầm số phòng.
– Sau đó thì sao?
– Sau đó tôi gõ nhầm cửa à?
– Gõ nhầm cửa cũng không đến mức bị đánh đâu nhỉ?
– Vấn đề ở đây là, tôi không nghĩ mình gõ nhầm cửa phòng. – Nói đến đây, Vương Nghiêu lúng túng quay mặt đi. – Trước khi đi, tôi đã uống chút rượu.
Ha, rượu khiến kẻ nhát gan trở nên liều lĩnh.
Như nhau cả.
Lâm Dụ Chi hừ lạnh một tiếng.
– Sau đó thì sao? – Cậu nói tiếp. – Anh làm gì?
Nói đến đây, Vương Nghiêu im lặng một lát, rồi ậm ừ nói:
– Ừm, chỉ thơm má thôi.
Ngừng một lát, anh ta lại nói tiếp:
– Còn sờ mó nữa.
Lâm Dụ Chi ngây người mất mấy giây rồi bật cười. Cậu cười đến mức vai run lên, tàn thuốc lá rơi lả tả xuống đất.
– Vương Nghiêu, trước đây tôi đã xem thường anh rồi. – Cậu quệt giọt nước mắt trào ra vì cười. – Người ta không kiện anh tội quấy rối à?
Vương Nghiêu thật thà đáp:
– Có kiện.
Lâm Dụ Chi sửng sốt:
– Kiện thật à?
– Kiện thật. – Vương Nghiêu đáp. – Nhưng lại rút đơn rồi.
Lâm Dụ Chi sửng sốt:
– Tại sao?
Vương Nghiêu bực bội:
– Làm sao mà tôi biết được?
Lâm Dụ Chi cười nói:
– Anh đã gây tổn thương tâm lý cho trai thẳng nhà người ta đấy.
Vương Nghiêu suy nghĩ:
– Chưa chắc đã thẳng...
– Tại sao? – Lâm Dụ Chi chợt ngừng một lát, rồi đột nhiên hiểu ra. – Anh ta cũng cứng à?
Thấy vẻ mặt kỳ quặc của Vương Nghiêu, cậu lại bật cười ha hả:
– Không phải đấy chứ? Trước khi hẹn gặp, anh không yêu cầu đối phương cho xem ảnh à? Mở blind box luôn à?
– Có xin ảnh. – Vương Nghiêu đáp. – Nhưng tôi tưởng anh ta cho tôi ảnh giả.
Lâm Dụ Chi im lặng một lát, híp mắt nhìn anh ta qua làn khói thuốc xoay quanh.
– Tôi nghĩ chắc người đó phải đẹp hơn trong ảnh. – Ánh mắt cậu toát lên vẻ tinh nghịch. – Nhưng, có ai lại đưa ảnh giả mà trông xấu hơn mình thật chứ?
Vương Nghiêu không trả lời, chỉ nghiêm túc nói:
– Cậu đừng kể chuyện này với chị tôi.
Lâm Dụ Chi gật đầu, coi như đồng ý.
Tàn thuốc rơi xuống từng chút, lặng lẽ tan vào trong gió. Cậu hạ giọng nói:
– Đáng lẽ anh phải đến sớm hơn mới đúng, đã lâu lắm rồi tôi không được cười thoải mái thế này.
Vương Nghiêu nói:
– Vậy lát nữa cậu đi cùng tôi.
Lâm Dụ Chi lại bật cười:
– Thiếu gia Vương, tại sao anh có thể nói ra những lời như vậy bằng đôi môi vừa mới hôn người khác xong chứ?
Vương Nghiêu thở dài một tiếng, dập tắt điếu thuốc giữa ngón tay.
– Nghĩ đến chuyện này thôi là tôi đã thấy khó chịu rồi. – Anh ta lẩm bẩm, rút từ trong hộp ra một điếu khác. – Thêm một điếu nữa.