Chương 50

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bốn mươi phút sau, khi Chu Thời Dã về đến nhà, Lâm Dụ Chi và Vương Nghiêu đang ngồi cười nói trên ghế sofa. Thấy anh về, không khí thoải mái bỗng trở nên gượng gạo, Vương Nghiêu liền thức thời đứng dậy chào tạm biệt:
– Vậy cậu nghỉ ngơi đi, tôi về công ty trước đây, lát nữa còn có cuộc họp.
Nụ cười trên môi Lâm Dụ Chi nhanh chóng tắt ngấm khi Vương Nghiêu rời khỏi phòng. Cậu không nán lại phòng khách mà đi thẳng vào phòng ngủ, nằm vật xuống giường.
Bông hồng lớn kia vẫn đặt trên bàn, Chu Thời Dã ngửi thấy hương hoa thoang thoảng khi bước qua. Bên cạnh là túi rau củ quả anh đã đặt mua trực tuyến tối qua. Anh vào bếp rửa tay, lấy rau củ quả trong túi ra, cất từng thứ vào tủ lạnh, cuối cùng dừng chân trước cửa phòng ngủ.
– Anh đi lấy xe. – Anh nói.
Nghe anh nói vậy, Lâm Dụ Chi mới nhớ ra, hôm chuyển nhà, Chu Thời Dã đã đỗ xe bên dưới căn hộ mà cậu từng thuê. Cậu gồng đôi vai gầy gò, hạ giọng nói:
– Đừng nói với tôi.
Chu Thời Dã hỏi:
– Em có muốn ra ngoài đi dạo không?
Lâm Dụ Chi quay đầu nhìn anh:
– Anh muốn đi thì tự đi một mình đi.
Dứt lời, cậu cười khẩy một tiếng:
– Hay là sau này không có ai giám sát giúp anh, anh sẽ không cho tôi ra khỏi cửa nữa?
Chu Thời Dã đáp:
– Đúng vậy.
Lâm Dụ Chi hỏi:
– Chu Thời Dã, anh không mệt sao?
Chu Thời Dã đáp:
– Mệt.
Sự thẳng thắn của Chu Thời Dã khiến không khí im lặng chừng nửa phút. Lâm Dụ Chi nhìn chằm chằm vào gương mặt bình tĩnh của anh, rồi trở mình nằm xuống:
– Anh đừng như vậy nữa. Thật đấy. Tôi không sao nữa rồi.
Chu Thời Dã bước đến bên giường, cũng nằm xuống. Chiếc áo hoodie của anh vẫn còn vương hơi lạnh từ bên ngoài, bàn tay đặt trên bụng dưới của Lâm Dụ Chi lạnh như băng. Hai người cứ nằm như vậy một lát, không ai nói lời nào.
Lâm Dụ Chi chợt lên tiếng:
– Anh có còn nhớ, trước đây tôi từng kể với anh về việc tôi gặp một người bên bờ biển không?
Cậu ngừng một lát, giọng nói dần trở nên dịu dàng:
– Hôm đó, người ấy đã gấp cho tôi một chiếc thuyền giấy, chính là chiếc thuyền đặt trên giá sách kia. Người ấy nói với tôi, ngồi lên con thuyền đó là có thể tìm được mẹ.
Hơi thở lướt qua sau gáy bỗng ngừng lại, Lâm Dụ Chi nói tiếp:
– Sau này, tôi đã thực sự học thuyền buồm.
Cậu nhắm mắt lại, cảm giác như giọng nói của bố mình xuyên qua thời gian bốn năm, một lần nữa vang vọng bên tai.
– Bố tôi thấy chơi trò này nguy hiểm, khuyên tôi đừng học nữa. Nhưng tôi kiên quyết không nghe theo. Tôi nói với bố, lật thuyền thì có sao, lật rồi thì lật lại là xong.
Dứt lời, cậu lẩm bẩm lặp lại như tự tẩy não bản thân:
– Lật rồi thì lật lại là xong.
Sau đó là một khoảng lặng kéo dài.
Chu Thời Dã cúi đầu, tựa trán sát vào cần cổ Lâm Dụ Chi.
Thuyền buồm có lẽ chính là một trong số ít ỏi những ký ức đẹp đẽ mà người ấy để lại cho Lâm Dụ Chi.
– Tôi thực sự không sao nữa rồi. – Lâm Dụ Chi kéo cánh tay đang đặt trên người mình ra, quay người nhìn anh – Vậy nên, anh không cần phải trông chừng tôi như trông chừng phạm nhân nữa đâu. Ngày mai tôi sẽ đến công ty làm việc.
Chu Thời Dã ngẩng đầu nhìn cậu:
– Tại sao em lại gấp gáp như vậy?
– Đi làm kiếm tiền. – Lâm Dụ Chi nói với giọng thoải mái – Tôi còn nợ chưa trả.
Chu Thời Dã há miệng, nhưng không nói nên lời. Lâm Dụ Chi khẽ cười một tiếng:
– Có phải anh đang định nói, tôi không cần gánh vác những khoản nợ ấy đúng không?
Chu Thời Dã nuốt nước bọt. Anh có thể đọc thuộc làu làu các điều luật, nhưng khi chú chim cánh cụt ương bướng đột nhiên đưa ra quyết định trở về đàn, anh không dám, cũng không thể tạt một gáo nước lạnh lên người nó được.
Anh còn chưa kịp lên tiếng, điện thoại trong túi quần đã rung lên. Anh rút điện thoại ra nhìn rồi ấn tắt, vậy mà người kia vẫn kiên trì gọi cuộc thứ hai.
Lâm Dụ Chi nói:
– Có việc thì đi đi...
Chu Thời Dã ấn tắt điện thoại lần hai, nói:
– Là Chu Dũng.
Lâm Dụ Chi không ngờ rằng hai bố con nhà này vẫn còn liên lạc với nhau, cậu cau mày:
– Ông ta tìm anh làm gì?
Chu Thời Dã không bất ngờ với việc này, anh trả lời qua loa:
– Chắc là hết tiền rồi.
– Ông ta đòi tiền anh à? – Lâm Dụ Chi dựa vào đầu giường ngồi dậy – Anh cũng cho luôn sao?
Chu Thời Dã nói:
– Đến tiền giấy anh còn không đốt cho ông ta.
Lâm Dụ Chi cụp mắt nhìn đỉnh đầu anh, chợt nhớ ra rằng mặc dù bố Chu Thời Dã vẫn còn sống, nhưng trên thực tế, Chu Thời Dã đã không còn nơi nào để gọi là nhà từ khi anh lên mười bốn tuổi rồi.
Cậu thở dài một tiếng rất khẽ.
– Tôi rất cảm ơn anh vì đã ở bên cạnh tôi trong thời gian khó khăn nhất. Nhưng mà, anh có biết tình trạng của hai người chúng ta hiện tại giống như điều gì không? Giống như hai người cùng đuối nước rồi bám víu lấy đối phương, cuối cùng lại chìm xuống một nơi còn sâu hơn.
Cậu ngửa mặt lên, ngơ ngác nhìn trần nhà, khẽ nói:
– Chu Thời Dã, chúng ta thế này, sớm muộn rồi cũng sẽ chết chìm cùng nhau.
Chu Thời Dã không nói gì, vùi mặt vào bụng dưới của cậu, dùng một cánh tay siết chặt lấy eo cậu.
Bốn năm trước anh thuê căn hộ này, nhưng anh chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày anh thực sự được cùng Lâm Dụ Chi thức giấc trên chiếc giường này.
Bây giờ mỗi ngày trôi qua đều giống như vay mượn của ông trời. Nhưng vừa rồi, biểu cảm rạng rỡ của Lâm Dụ Chi khi ở cạnh Vương Nghiêu giống như một cái gai đâm vào đầu anh. Đã rất lâu rồi anh mới thấy Lâm Dụ Chi cười thoải mái như vậy.
Anh hết lần này đến lần khác kéo chú chim cánh cụt lạc đường kia về, tìm cách giữ nó trong một môi trường sống an toàn.
Nhưng...
Chu Thời Dã cảm thấy bản thân anh còn hoang mang hơn cả bốn năm trước.
Có lẽ, chính anh mới là chú chim cánh cụt ngoan cố kia.
Sáng hôm sau, Lâm Dụ Chi ăn mặc chỉnh tề, xuất hiện đúng giờ tại bàn làm việc. Mới đầu Chu Thời Dã còn không yên tâm, nhưng rất nhanh sau đó anh phát hiện ra rằng Lâm Dụ Chi đã thực sự trở lại trạng thái làm việc, bắt đầu liên tục tăng ca, công tác và tham gia các hoạt động xã giao.
***
Đầu tháng 12, chuyến đi Vũ Hán kết thúc sớm hơn dự kiến hai ngày. Khi Lâm Dụ Chi đang tranh thủ trả lời mấy tin nhắn công việc trong lúc xếp hàng đợi taxi, cậu tiện tay mở hộp thư tin nhắn lên.
Không có tin nhắn mới, tin nhắn gần nhất là của Chu Thời Dã gửi tối hôm qua: "Uống ít một chút."
Sắc trời đã dần tối, cậu không về công ty mà về thẳng nhà. Vừa mới ra khỏi thang máy, cậu đã ngửi thấy mùi khói sặc sụa.
Có người đang hút thuốc ở hành lang.
Cậu cau mày đi tới trước cửa nhà, cắm chìa khóa vào ổ, phía sau bất ngờ vang lên một câu nói bằng giọng địa phương.
Lâm Dụ Chi giật mình thót tim.
Cậu không hiểu đối phương nói gì, hoang mang quay đầu nhìn. Đốm lửa thoắt sáng thoắt tối trong hành lang tối tăm. Người kia ném mẩu thuốc xuống đất rồi giẫm tắt, hỏi lại một lần nữa bằng giọng phổ thông không chuẩn:
– Cậu sống ở đây à?