Chương 8

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt Chu Thời Dã. Anh không ngờ rằng mười năm sau, con thuyền giấy thời niên thiếu mình tiện tay gấp lại xuất hiện trước mắt anh theo cách này. Anh vẫn còn nhớ bãi cát mềm mại, ánh hoàng hôn mờ ảo hôm đó. Con thuyền buồm anh gấp không hề hoàn hảo, thậm chí có thể nói là làm qua loa cho có.
Nó vốn dĩ không phải là một vật đáng để ai đó trân trọng như báu vật.
Anh đang thất thần thì bỗng có cuộc điện thoại gọi tới.
Chu Thời Dã nhìn dãy số xa lạ, do dự mấy giây rồi mới nhấn nghe. Nhưng đầu bên kia lại chẳng có ai lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, điện thoại vang lên giọng một chàng trai xa lạ: "Đưa điện thoại cho tôi."
Ngay sau đó, một giọng nói ôn hòa lịch sự vang lên: "Cậu là bạn cùng phòng của Lâm Dụ Chi đúng không? Cậu ấy uống say rồi, có thể gửi định vị ký túc xá của hai cậu cho tôi được không? Lát nữa tôi sẽ đưa cậu ấy về."
Chu Thời Dã không trả lời ngay lập tức. Dường như đối phương đang để điện thoại ra xa, nói với một người khác như đang thương lượng: "Thôi bỏ đi, để tao kiếm đại khách sạn nào cho mày."
Lâm Dụ Chi ngồi đối diện Tống Ức Văn, căng thẳng đến mức nín thở. Trên bàn có tám chai bia rỗng, nhưng cậu chỉ uống một chai thôi, mặt cậu còn vương chút hơi men, nhưng ánh mắt lại vô cùng tỉnh táo. Cậu nhìn chằm chằm vào mặt Tống Ức Văn, dường như muốn tìm kiếm phản ứng từ đầu dây bên kia thông qua nét mặt ấy.
Một lát sau, Tống Ức Văn ngạc nhiên nhướng mày.
Giọng nói lạnh lùng của Chu Thời Dã vang lên trong điện thoại.
"Hai người đang ở đâu."
***
Lâm Dụ Chi nằm nhoài trên bàn, trong lòng vô cùng hỗn loạn. Cậu hỏi số điện thoại của Chu Thời Dã với ý định add Wechat, kết quả không add được, nhưng ngược lại còn có nhiều tác dụng hơn.
Cậu cảm thấy rằng, có lẽ Chu Thời Dã cũng quan tâm đến cậu.
Nếu như hoàn toàn không quan tâm thì tại sao phải làm tới mức này?
Chu Thời Dã có thể thờ ơ mặc kệ cậu say xỉn, hoặc đơn giản là đưa địa chỉ ký túc xá cho Tống Ức Văn cho phù hợp với lẽ thường tình là xong.
Nhưng anh lại đích thân đến đây.
Thế nhưng suốt cả một tuần này, Chu Thời Dã luôn xa cách cậu, dường như không có ý định tiến thêm một bước với cậu.
Lâm Dụ Chi không hiểu nổi anh.
Tống Ức Văn khách sáo gật đầu với Chu Thời Dã, coi như chào hỏi, sau đó đứng dậy, vươn tay vỗ vỗ Lâm Dụ Chi đang nằm trên bàn:
– Dậy đi, bạn cùng phòng của mày tới rồi này.
Lâm Dụ Chi không có phản ứng gì hết.
Tống Ức Văn còn chưa kịp nói câu thứ hai, Chu Thời Dã đã đi tới bên cạnh Lâm Dụ Chi rồi. Anh ngồi xổm xuống, kéo cánh tay trái của Lâm Dụ Chi khoác lên vai mình, rồi đến tay phải, cuối cùng kéo cả hai cánh tay xuống dưới, nửa thân trên của Lâm Dụ Chi thuận thế tựa vào người anh.
"Giữ chặt." Chu Thời Dã vừa nói, vừa đứng dậy đồng thời đỡ lấy hai chân Lâm Dụ Chi. Trọng tâm cơ thể Lâm Dụ Chi đột ngột ngả về sau theo động tác ấy, suýt nữa thì trượt xuống khỏi lưng anh.
Cậu lập tức siết chặt cánh tay theo phản xạ.
Tim đập ngày một nhanh hơn.
Lần này cậu không giả vờ ngủ nữa.
Lâm Dụ Chi ngoan ngoãn ôm chặt cổ Chu Thời Dã, nói bằng giọng khàn khàn như người vừa mới tỉnh giấc bên tai anh:
– Anh đến rồi à?
Tống Ức Văn trố mắt nhìn.
Phải thừa nhận rằng người bạn cùng phòng mà Lâm Dụ Chi theo đuổi đích thị là một anh chàng đẹp trai. Nhưng Tống Ức Văn cảm thấy anh không phù hợp với những từ ngữ như dịu dàng, kiên nhẫn, tỉ mỉ, chu đáo chút nào, từng động tác đều toát lên vẻ cứng rắn. May mà Lâm Dụ Chi thích thể thao, cơ thể săn chắc, chứ nếu không, cậu ta đã phải lo lắng Lâm Dụ Chi sẽ bị người kia làm cho tan nát mất.
Cậu ta vội vàng đuổi theo, lo lắng nói:
– Để tôi về chung với hai người.
– Bye bye... – Lâm Dụ Chi lười biếng vẫy vẫy tay.
Chu Thời Dã chẳng hề dừng bước, Tống Ức Văn bước nhanh hơn một chút:
– Lâm Dụ Chi. – Cậu ta ấn vào vai Lâm Dụ Chi, nghiêm túc nhắc nhở – Tao cảm thấy mày vẫn nên suy nghĩ cẩn thận thì hơn.
Lâm Dụ Chi gật đầu lia lịa với cậu ta, nhưng trong lòng thì vô cùng cảm thán.
Không hổ là anh em tốt, màn kịch phụ họa này đúng là hoàn hảo.
Tống Ức Văn không đi làm diễn viên thì phí quá.
***
Đi bộ từ quán ăn về ký túc xá mất khoảng mười lăm phút, nhưng Chu Thời Dã lại phải cõng một người trưởng thành khá nặng. Mười lăm phút sau, mới đi được nửa đường, người đi đường đã nhao nhao nhìn họ với ánh mắt kỳ quái. Da mặt Lâm Dụ Chi có dày đến mấy đi nữa thì lúc này cũng cảm thấy xấu hổ, cậu không khỏi cúi đầu thấp hơn, nằm nhoài trên vai Chu Thời Dã nhỏ giọng nói:
– Ngày mai, bọn họ sẽ nói anh làm hư em mất.
Nghe vậy, Chu Thời Dã chợt dừng bước:
– Tỉnh rượu rồi thì xuống, tự đi đi.
Lâm Dụ Chi lập tức nói:
– Em thấy vẫn còn hơi choáng.
Chu Thời Dã biết cậu đang nói dối, nhưng không vạch trần cậu mà chỉ nhấc chân tiếp tục bước đi. Lâm Dụ Chi lại hỏi:
– Tại sao anh không chấp nhận lời kết bạn của em?
Chu Thời Dã hỏi ngược lại:
– Cậu là ai?
– Cái nào ạ? – Lâm Dụ Chi sửng sốt, ngạc nhiên hỏi – Mỗi ngày có bao nhiêu người kết bạn với anh?
– Nhiều lắm. – Chu Thời Dã bình thản nói – Lừa đảo qua mạng, vẫn nên đề phòng thì hơn.
Xét trên một góc độ nào đó, bản thân Lâm Dụ Chi cũng là "kẻ lừa đảo". Cậu chột dạ nuốt khan, không trả lời. Chu Thời Dã cũng nghiêng đầu liếc nhìn cậu một cái, hỏi tiếp:
– Avatar hình con thuyền hả?
Nhắc tới con thuyền giấy kia, Lâm Dụ Chi càng chột dạ hơn, ánh mắt bất giác nhìn về phía xa.
Chu Thời Dã truy hỏi:
– Ảnh đó cậu tự chụp à?
Tấm ảnh ấy Lâm Dụ Chi chụp trong phòng học của mình, chỉ cần không mù là có thể nhận ra bài trí trong căn phòng rất đẹp. Cậu cắn răng, cố tỏ ra bình tĩnh:
– Em tìm trên mạng, sao thế?
Cuối cùng thì Chu Thời Dã cũng xóa tan nghi vấn trong lòng bấy lâu nay.
Nhìn phản ứng của Lâm Dụ Chi thì có lẽ cậu không hề biết anh chính là người gấp con thuyền giấy năm nào, hơn nữa chiếc avatar này cũng không phải vì anh mà đổi.
Lâm Dụ Chi sợ anh sẽ hỏi thêm về mình cho nên vội vàng chuyển chủ đề sang chuyện của anh:
– Chu Thời Dã, trước đây mẹ anh cũng làm ở nhà máy của chúng ta ạ?
***
Chu Thời Dã khựng lại.
Anh im lặng một lát, rồi mới chậm chạp quay đầu lại, nhìn Lâm Dụ Chi:
– Sao cậu biết?
Lâm Dụ Chi được anh cõng trên lưng, mặt hai người kề sát nhau, nhưng giọng của Chu Thời Dã lại vô cùng lạnh lùng. Lâm Dụ Chi cảm thấy câu hỏi của mình đâu có gì sai.
– Em... – Cậu dè dặt nói – Em nghe thấy một vài tin đồn ở xưởng.
Không thể nào. Chu Thời Dã buông cậu xuống khỏi lưng.
Khâu Chi đã thăm dò trong nhà máy này, ngay cả ở cấp bậc quản lý thì số lượng nhân viên làm việc hơn mười năm ở đây cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Người trong nhà máy này không thể nào biết được chuyện xảy ra mười một năm trước.
Chu Thời Dã lập tức hiểu ra, chuyện anh cõng Lâm Dụ Chi say mềm về ký túc xá đã bị truyền tới tai Lâm Mục Vi.
Có lẽ đây chính là nguyên nhân mà chiều nay Lâm Dụ Chi không đến nhà máy.
Anh không biết hai bố con đã nói với nhau những gì, nhưng bây giờ anh có thể khẳng định, Lâm Mục Vi đã biết anh là con trai của La Vận Lan rồi.
Ông ta biết rõ anh là ai, mà vẫn để cho anh ở lại nhà máy làm việc.
Chu Thời Dã bước tiếp, giọng điệu cũng dịu hơn nhiều:
– Bọn họ còn nói gì nữa không?
– Không. – Lâm Dụ Chi rảo bước theo sau anh, trả lời thành thật – Thực sự không nói gì.
Chu Thời Dã gật đầu, không nói thêm gì nữa.
***
Hai người bước sóng vai vào khu nhà máy, khi về tới ký túc xá đã gần mười giờ tối rồi. Lâm Dụ Chi cúi đầu ủ rũ bước vào trong nhà tắm, tự kiểm điểm sâu sắc bản thân trong không gian nhỏ hẹp này. Phải khó khăn lắm cậu và Chu Thời Dã mới gần nhau thêm một chút, vậy mà chỉ vì một câu hỏi đường đột mà khiến cho mọi thứ đổ bể.
Nhưng cậu thực sự không hiểu nổi Chu Thời Dã.
Nếu như Chu Thời Dã không có cảm giác gì với cậu, cậu sẽ không cố ý bám lấy anh. Dẫu sao tình cảm là chuyện đôi bên tình nguyện. Cậu không muốn nếm trải cái cảm giác chờ đợi trong vô vọng thêm một lần nào nữa.
Khi cậu tắm rửa xong, bước ra ngoài, Chu Thời Dã đã nằm xuống giường của anh rồi. Cậu ngồi xuống chiếc giường đối diện Chu Thời Dã, vừa lau tóc vừa hỏi:
– Bạn học của em, là người vừa nãy ấy, mới giới thiệu cho em một công việc.
Lâm Dụ Chi đã cân nhắc rất lâu mới nghĩ ra xưng hô "bạn học" này. Hôm nay Tống Ức Văn đi đôi AJ mà giá cả thị trường đã bị đẩy lên đến cả mấy chục nghìn tệ, nếu nói là bạn của cậu thì lại hơi kì lạ. Hơn nữa, cậu và Tống Ức Văn từng học chung một trường tiểu học, gọi như vậy cũng chẳng phải nói dối.
– Làm nhân viên văn phòng. – Cậu hỏi dò – Anh nói xem, em có nên đi không?
Chu Thời Dã nằm nghiêng người trên giường, quay lưng với cậu:
– Sao lại hỏi tôi?
– Em muốn nghe ý kiến của anh. – Lâm Dụ Chi nói – Anh lớn hơn em, chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn.
– Chuyện này là chuyện lớn liên quan đến tương lai của cậu. – Chu Thời Dã nói – Cậu phải tự quyết định.
Lâm Dụ Chi chậm rãi hít thở, tìm lại sự bình tĩnh và kiên định khi đương đầu với sóng gió.
– Em muốn đồng ý.
Cung đã giương, tên không thể không bắn.
Lâm Dụ Chi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Chu Thời Dã, bình tĩnh nói tiếp:
– Cơ hội trong đời luôn thoáng qua trong nháy mắt. Em không muốn bỏ lỡ, cũng không muốn hối hận.
Cậu thích mạo hiểm.
Nhưng cậu cũng chấp nhận những thách thức đi kèm với thất bại.
Lâm Dụ Chi nắm chặt chiếc khăn lông trong tay, dứt khoát như một kẻ đặt cược:
– Ngày mai em sẽ đến gặp quản lý xưởng để xin nghỉ, cảm ơn anh vì đã chăm sóc em trong khoảng thời gian qua.