Hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, nhưng không phải sắc hoàng hôn bình yên, mà là màu máu tanh tưởi vương vãi khắp ngàn dặm đất Đông Thổ. Xương trắng chất chồng thành núi, oán linh gào thét không ngừng, biến nơi đây thành địa ngục trần gian.
Hơn hai thế kỷ loạn lạc, binh đao không ngớt, các chư hầu tranh đấu không ngừng, khiến bách tính ly tán, hàng triệu tướng sĩ hóa thành oan hồn trên chiến trường. Tiếng gào thét của họ, mùi máu tanh nồng nặc, là bản trường ca bi thương của những sinh linh vĩnh viễn không thể siêu thoát.
Giữa cảnh hỗn mang ấy, một vị Thành Hoàng nhỏ bé, run rẩy theo sau một bóng hình thanh tịnh, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng chẳng dám. Đối với y, đây không chỉ là sứ mệnh nghênh đón Khâm sai từ Tây Thiên Diệu Cảnh, mà còn là niềm hy vọng cuối cùng cho mảnh đất này.
Đó là Chiết Y Tôn giả – hiện thân của sự thanh tịnh giữa bể khổ trần gian. Tương truyền, ngài từng là ngọn đèn vĩnh cửu trước bảo tọa của Phật Di Lặc, hấp thụ Phật pháp mà khai ngộ Đại đạo, trở thành một vị Tôn giả từ bi, siêu phàm thoát tục. Áo bào trắng bay bay, tóc đen như suối, đôi mày thanh tú, ánh mắt trong veo tựa ngọc, ngài mang vẻ đẹp thoát tục, tinh khiết hơn cả tiên nhân, từ bi hơn cả Bồ Tát.
Người đời tin rằng, ánh đèn từ bi của ngài có thể hóa giải vạn ác nghiệp, xua tan mọi phiền não, gột rửa bụi trần. Sự giáng lâm của Chiết Y Tôn giả từ Tây Thiên Diệu Cảnh, liệu có phải là dấu hiệu cho một kỷ nguyên mới, khi khí vận Đông Thổ xoay chuyển, và chúng sinh sẽ thoát khỏi vòng luân hồi khổ ải này?
Truyện Đề Cử






