Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta
Chương 1
Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới những áng mây vàng rực, ngàn dặm đất đỏ au, xương trắng phủ khắp cánh đồng, ác linh tràn ngập.
Loạn thế ở Đông Thổ đã kéo dài hai trăm ba mươi năm. Chư hầu tranh đấu không ngừng, bách tính ly tán, ngàn vạn tướng sĩ đều hóa thành oan hồn trên chiến trường. Chưa đến gần đã có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết xen lẫn mùi máu tanh, như kể lại nỗi oan khuất muôn đời khó bề siêu thoát.
Thành Hoàng run rẩy theo sau Chiết Y Tôn giả nửa bước, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng chẳng dám. Vùng đất y cai quản chỉ là một mảnh nhỏ bé này, bởi vì cấp trên tạm thời có việc, nên mới căn dặn y đến đón Khâm sai đại thần giáng trần từ Tây Thiên Diệu Cảnh. À không phải, chính xác hơn là vị Tôn giả hầu cận Phật Tổ.
Vị Tôn giả này tương truyền là một ngọn đèn trường minh trước bảo tọa hoa sen của Di Lặc Phật Tổ. Kể từ khi Di Lặc phi thăng, ngài đã luôn hầu cận bên cạnh, ngày ngày lắng nghe Phật Tổ giảng kinh thuyết pháp, tự mình khai ngộ thấu hiểu tạo hóa, từ đó tu thành Đại đạo, trở thành một vị Tôn giả từ bi, đứng trên vạn chúng sinh, dưới hàng La Hán. Lúc này Thành Hoàng lén nhìn, thấy vị Tôn giả kia vạt áo bay phấp phới, tóc dài như mực, mày ngài thanh tú, ánh mắt trong veo. Thật sự là dáng vẻ thoát tục, còn tiên hơn cả tiên nhân, còn Bồ Tát hơn cả Bồ Tát.
Tương truyền ánh sáng từ ngọn đèn của ngài có thể hóa giải mọi ác nghiệp, dứt bỏ mọi phiền não, gỡ bỏ mọi bụi trần. Tây Thiên đã cử ngài đến, vậy thì kiếp số của Đông Thổ ắt hẳn đã đến hồi kết, khí vận sẽ luân chuyển, chúng sinh cũng chẳng cần phải chịu khổ nữa…
“Ác linh nơi đây, nhiều đến bất thường.”
Tôn giả đột nhiên lên tiếng, khiến Thành Hoàng giật mình hoảng hốt. “À, cái này… cái này có lẽ là do Ma Quân đã đến… Mấy hôm trước Ma Quân đã trấn áp Đông Hải, trên đường đi tới chỗ này, nhưng tiểu nhân lo lắng, Ma Quân giáng trần đã lâu, không biết tôn thể của ngài liệu có chịu đựng nổi không…”
“Ngươi lo cho ngài ư?” Tôn giả thản nhiên cười khẽ. “Ngài chính là hậu duệ cuối cùng của tộc A Tu La, chuyên trừng trị tà ác, pháp lực vô biên.”
Lời này hẳn là một câu khen ngợi, nhưng Thành Hoàng nghe vào tai lại cảm thấy có chút chua chát, không dám tùy tiện đáp lời. Tộc A Tu La gần vạn năm trước từng bị thảm sát, cả gia tộc bị tiêu diệt gần hết, chỉ còn lại duy nhất vị Ma Quân này. Tương truyền Phật Tổ đã ra tay cứu mạng ngài. A Tu La tuy bẩm sinh hiếu chiến, khát máu, không chịu quản thúc, nhưng ý chí lại cường hãn, có thể trấn áp yêu tà thế tục. Vị Ma Quân A Tu La duy nhất còn sót lại này, liền thường xuyên được phái xuống phàm trần để thu phục ác linh, cũng coi như là báo đáp nhân quả Phật Tổ năm xưa đã cứu mạng ngài.
Chiết Y Tôn giả là Phật tử được đích thân Phật môn giáo hóa, còn Ma Quân nhiều lắm cũng chỉ là làm việc cho Phật Tổ. Tôn giả không coi trọng ngài cũng là điều đương nhiên. Thành Hoàng suy nghĩ một chút, rồi lại cúi người nói: “Phải, phải, huống hồ giờ Tôn giả cũng đã giáng lâm, tiểu nhân cuối cùng cũng có thể an tâm rồi…”
Tôn giả lại không tiếp lời. Hai người cưỡi mây chẳng mấy chốc đã đến phía trên chiến trường. Lúc này cờ tàn rách nát bay phất phơ, gió tanh mùi máu hừng hực. Chỉ còn vài binh sĩ đứt tay gãy chân đang lê bước với vẻ mặt bi thương giữa biển máu núi thây. Không xa có mấy túp lều trại đơn sơ, trước lều là đống lửa trại đã cháy tàn, bên cạnh lều còn treo mấy cây trường mâu gãy nát.
Tôn giả từ trên mây nhảy xuống, bước đi nhẹ nhàng thanh thoát trên mặt đất nhân gian. Người sống không thể nhìn thấy ngài, nhưng những linh hồn đã khuất nhất thời đều mở to đôi mắt âm u, trừng trừng nhìn vị thần tiên vô tình, thanh cao thoát tục kia. Dưới tay áo ngài nhẹ nhàng tỏa ra làn khói thơm, những tử hồn ở gần ngửi thấy, vẻ mặt dần trở nên mơ hồ, như được giải thoát.
Thành Hoàng cảm thấy sợ hãi, không kìm được mà nép sát hơn vào vạt áo của Tôn giả. Vì đi quá nhanh, y suýt nữa va vào lưng Tôn giả, buột miệng kêu lên một tiếng “Ôi chao”.
“Việc của ngươi, làm chẳng ra sao cả.”