Địa Ngục Sâu Hơn

Đại Đào Sát Chốn Hậu Cung thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần này, ta còn ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí.
Tiếp đó là nhóm thứ ba.
Suốt ba nhóm trôi qua, không một ai bước ra khỏi điện.
E rằng bọn họ đều đã gặp chuyện chẳng lành.
Ta tức giận bấm mạnh vào đùi mình, ép bản thân phải giữ bình tĩnh.
Mấy tú nữ cùng nhóm với ta thì run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu.
Cung điện nguy nga rực rỡ bỗng hóa thành một con quái vật khổng lồ há miệng chờ mồi, sẵn sàng lột da xẻ thịt, nuốt chửng chúng ta.
Dù cho chúng ta có liều mạng cầu xin thời khắc của mình đến muộn hơn, muộn hơn nữa.
Nhưng lưỡi đao định mệnh vẫn vô tình giáng xuống.
Nhóm tú nữ thứ tư, vào điện.
15
Vừa bước vào đại điện, mùi máu tanh nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi ta.
Cả sàn điện gần như bị máu tươi nhuộm đỏ.
Thậm chí mỗi bước đi, chân ta còn giẫm phải những mảnh thịt vụn.
Trong không khí ngoài mùi máu tanh, còn phảng phất cả mùi hôi thối.
Ta cúi gằm mặt xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, không để tâm trí xao động.
“Nữ nhi của Học chính Quốc Tử Giám, Hạ Vân, mười sáu tuổi ——”
Giọng thái giám the thé cất lên.
Hạ Vân run rẩy tiến lên hành lễ:
“Thần nữ Hạ Vân bái kiến Hoàng thượng, bái kiến Hoàng hậu nương nương. Nguyện Hoàng thượng, Hoàng hậu vạn phúc kim an.”
Từ phía thượng tọa, một tràng cười sắc nhọn vang lên, không giống tiếng người mà tựa như tiếng yêu quái nơi sơn lâm.
“Có tài nghệ gì không?”
Hạ Vân cúi đầu đáp:
“Thần… thần nữ ngu muội. Chỉ biết chút việc bếp núc, thêu thùa may vá.”
Lại một tràng cười the thé nữa vang lên.
“Nếu đã vậy, ngươi liền nấu cho trẫm một món ăn.
“Chỉ cần mùi vị làm trẫm hài lòng là được, ngươi thấy sao?”
Rất nhanh, thái giám đã mang đủ đồ dùng bếp núc lên.
Nồi niêu, dao thớt đều đầy đủ, chỉ thiếu nguyên liệu.
Hốc mắt Hạ Vân đỏ hoe, giọng nàng run rẩy hỏi: “Không biết bệ hạ muốn thần nữ làm món gì?”
Giọng nói từ phía thượng tọa thong thả vang lên:
“Làm một món… nhãn cầu chiên.
“Còn nguyên liệu, ngươi cứ lấy ngay tại đây.”
Tất cả đều chết sững.
Một nỗi kinh hoàng khó tả trườn dọc sống lưng ta.
Hạ Vân run run cầm lấy dao, quay đầu nhìn về phía chúng ta.
Chỉ chốc lát sau, nàng sụp xuống đất, khóc nức nở:
“Không được, ta không làm được!
“Vì sao… vì sao lại đối xử với chúng ta như vậy?
“Rốt cuộc chúng ta đã làm sai điều gì?”
Giọng nàng tràn đầy tuyệt vọng.
“Thà chết quách cho xong, còn hơn sống mà chịu đủ dày vò!”
Trên mặt nàng bỗng hiện lên nụ cười điên dại.
“Dù có được tuyển vào cung, đó cũng chỉ là một tầng địa ngục sâu hơn mà thôi.
“Đã vậy, thà tự kết liễu còn thoải mái hơn!”
Nàng cầm lấy một con dao lóc xương nhọn hoắt, không chút do dự đâm thẳng vào cổ mình.
Máu tươi phun trào không ngừng, nhuộm đỏ cả mặt mũi và thân thể ta.
Đến lúc này ta mới hiểu vì sao những tú nữ trước đó không một ai còn sống sót rời khỏi đại điện.
Sau khi Hạ Vân chết, tú nữ tiếp theo được lệnh biểu diễn cầm nghệ.
Mấy sợi dây thép quấn chặt quanh cổ nàng, từng chút một siết lại, đó chính là “dây đàn” mà nàng phải gảy.
Nàng tuyệt vọng dùng tay bẻ những sợi thép sắc bén đó.
Hai kẻ ở hai đầu ngày càng kéo mạnh, siết chặt…
Cuối cùng, sống sờ sờ cắt đứt đầu nàng.
Kẻ giỏi múa thì bị bẻ gãy tứ chi, lê lết mà “múa”; kẻ giỏi ca thì bị nhét than hồng vào miệng mà “hát”...
Cả đại điện, chẳng khác nào A Tỳ địa ngục trần gian.
“Nữ nhi của huyện thừa Thẩm Văn Hòa, Thẩm Tòng Nghi, mười bảy tuổi ——”
Ta hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước lên.
“Thần nữ Thẩm Tòng Nghi bái kiến Hoàng thượng, bái kiến Hoàng hậu nương nương. Nguyện Hoàng thượng, Hoàng hậu vạn phúc kim an.”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm đại điện.
Người ngồi phía trên dường như có chút do dự, rồi mới cất tiếng:
“Tiến lên vài bước, để trẫm nhìn kỹ ngươi.”
“Vâng.”
Ta thuận theo tiến lên mấy bước.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt y phục, nhưng ta vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, duy trì lễ nghi.
Rất lâu sau, từ phía thượng tọa bỗng vang lên một tràng cười quái dị đến tột cùng.
“Ha ha ha ha ha ha ha! Tốt!
“Y phục trên người ngươi, trẫm rất thích!
“Chọn ngươi!
“Giữ thẻ, ban hương nang!”
Hai chân ta mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ tại chỗ.
Quả nhiên —
Cố Sở Dung không lừa ta.
Hay nói đúng hơn, thiên thư không lừa ta.
Hoàng đế thích y phục màu xanh, chỉ cần mặc y phục màu xanh là có thể được tuyển chọn.
Nhưng điều kiện tiên quyết là phải gặp được Hoàng đế.
Ngày đó, Cố Sở Dung e rằng đã bỏ lỡ vòng sơ tuyển, trong lúc hoảng loạn lạc đường. Nàng vô tình gặp được Hoàng đế, được ngài để mắt tới, thế nên trực tiếp vượt qua toàn bộ quá trình tuyển tú, đặc cách phong làm Lệ tần.
Và nàng không quên lời hẹn 'phú quý chớ quên nhau', sai người đưa cho ta chiếc váy màu xanh lục này.
Chỉ cần mặc nó, là có thể thuận lợi vượt qua tuyển chọn.
Đi đến bước cuối cùng này, ta chỉ cảm thấy chút sức lực cuối cùng trong người cũng bị rút cạn.
“Thần nữ… đa tạ bệ hạ đã khen ngợi.”
Mọi chuyện rốt cuộc cũng kết thúc.
Ánh rạng đông dường như đã ở ngay trước mắt.
“Bình thân, lại đây bên trẫm. Trẫm muốn nhìn ngươi cho kỹ.”
Ta theo giọng nói ấy, từng bước từng bước tiến lên.
Cách một lớp rèm che, ta thấy một thân ảnh mờ mịt, khổng lồ.
Tựa như một ngọn núi được chồng chất từ thịt thừa; lại như một quái vật được vá víu từ vô số bộ phận cơ thể tan rữa.
Ta từng bước tiến về phía đó.
Bên tai ta vẫn vang vọng lời Hạ Vân nói không lâu trước khi tự vẫn: “Dù có được tuyển vào cung, đó cũng chỉ là một tầng địa ngục sâu hơn mà thôi.”
Thứ đang chờ đợi ta, có lẽ chẳng phải là ánh sáng, mà chỉ là một tầng địa ngục sâu hơn nữa mà thôi.