Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 44: Ly Nước Của Cô Ấy và Kẻ Trộm Đêm Khuya
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm.
Hôm nay Hạ Hạ không vội đi, đang rán trứng và xúc xích thơm lừng, nhàn nhã làm bánh sandwich trong bếp. Tạ Hoài từ trong phòng đi ra.
Anh trông có vẻ đêm qua ngủ không ngon giấc, vì phải thức dậy sớm với mái tóc bù xù.
Hạ Hạ chủ động mang chiếc bánh sandwich đã làm xong đến cho anh như một lời cầu hòa.
Đêm qua, Tạ Hoài nằm trên giường, nhắm mắt lại nhưng vẫn cứ thấy những hình ảnh tương tự trong đầu.
Anh không dám ngủ vì sợ mình sẽ mơ những giấc mơ không thể kiểm soát như đêm ở trại tạm giam.
Anh chơi điện thoại suốt đêm, đến gần sáng mới dậy uống nước.
Máy lọc nước trong phòng khách kêu ùng ục, anh quên mất cốc của mình ở đâu nên vờ như vô tình cầm cốc của Hạ Hạ trên bàn ăn. Người ta thường cảm thấy tội lỗi khi làm chuyện lén lút – Tạ Hoài nghe thấy tiếng gió thổi từ cửa sổ ban công, quay đầu lại nhìn, sau đó liếc trộm về phía cửa phòng Hạ Hạ.
Mình giống như kẻ biến thái vậy, anh tự nghĩ.
Sau đó, anh rót đầy nước vào cốc của Hạ Hạ rồi uống cạn một hơi.
Trở lại phòng, anh càng tỉnh táo hơn.
Khuôn mặt tê dại vì bị chiếc quần lót của Hạ Hạ rơi trúng tối qua giờ đã dễ chịu hơn, nhưng môi anh lại nóng rát, cảm giác nóng bỏng vô hình.
Vì không buồn ngủ, anh lôi chồng sách giáo khoa chất đống trên bàn ra, đọc cuốn “Giới thiệu về xã hội học” suốt đêm dưới ánh đèn bàn. Anh chưa bao giờ được giáo viên tán thưởng – nếu giáo viên trung học của anh nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ sờ trán anh xem có sốt không.
Tạ Hoài ăn bánh sandwich ở bàn ăn.
Hạ Hạ cầm lấy ly nước, nghi ngờ: “Tối qua còn nửa ly mà, sao giờ lại cạn thế này?”
Cô nhìn Tạ Hoài với ánh mắt đầy suy tư.
Tạ Hoài vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Sao em lại nhìn tôi như vậy? Cứ như tôi thèm khát uống nước của em lắm ấy?”
Hạ Hạ sờ tóc mình: "Anh nói đúng, có lẽ em nhớ nhầm."
Sau đó cô lại nhìn về phía Tạ Hoài lần nữa, hung hăng nói: “Thế anh muốn uống nước gì? Uống nước tiểu đi!”
Mặc dù sống chung nhưng Tạ Hoài và Hạ Hạ không gặp nhau thường xuyên.
Hạ Hạ đi sớm, Tạ Hoài về muộn, hai người gặp nhau nhiều nhất là trên bàn ăn.
“Gần đây nhà mình bị ma ám.”
Vào cuối tuần, Hạ Hạ được nghỉ làm, nằm sưởi nắng trên ghế sofa, vừa sơn móng chân vừa gọi điện cho Chúc Tử Du.
“Nhiều lần, trước khi đi ngủ, cốc nước của mình chỉ còn nửa cốc, nhưng sáng ra đã cạn sạch,” Hạ Hạ nghiêm túc nói, “Còn có đồ ăn vặt mình để trong tủ lạnh ăn dở, ngày hôm sau, đến một mẩu vụn cũng không còn.”
“Tớ cũng vậy này!” Chúc Tử Du nói. “Nước trong cốc của tớ cũng cạn một cách bí ẩn, cho đến một đêm khi tớ thức dậy để đi vệ sinh thì bắt gặp con mèo của mình đang uống nước. Con mèo ngốc đó có bát nước riêng nhưng cứ khăng khăng thò đầu vào cốc của mình để uống, cái miệng đó còn dùng để liếm mông nó hàng ngày!”
“Nhưng mình không có nuôi mèo,” Hạ Hạ nói, “Hơn nữa, mèo có thể tự mở tủ lạnh sao?”
Chúc Tử Du: “Vậy thì chắc chắn là Tạ Hoài rồi nhỉ?”
Hạ Hạ nghiêm túc nói: “Tuyệt đối không thể là Tạ Hoài, cậu không biết anh ấy ghét mình đến mức nào đâu. Hôm trước mình vô tình ném chiếc quần lót lên đầu anh ấy vậy mà mấy ngày nay anh ấy hầu như không nói chuyện với mình nữa. Anh ấy mà ăn đồ mình để thừa á? Anh ấy là một người đàn ông thối tha – dù có trộm đồ ăn, cũng không phải anh ấy.”
Giọng nói của Chúc Tử Du mang theo ý cười: “Sao lại thành người đàn ông thối tha thế? Không phải trước kia cậu vẫn ngọt ngào gọi anh ấy là anh Hoài sao?”
Hạ Hạ dang hai tay nhún vai dưới ánh mặt trời.
Móng tay cô tròn trịa, sơn màu xanh lá cây đậm trong suốt, đầu móng tay lấp lánh dưới ánh nắng.
“Dù sao thì anh ấy cũng biết con người thật của mình rồi.” Hạ Hạ nhăn mũi, giả vờ không quan tâm, “Bây giờ giả vờ ngoan ngoãn cũng chẳng tác dụng gì, anh ấy sẽ không tin đâu.”
Cô phấn chấn hẳn lên khi nhắc đến Tạ Hoài: “Để mình nói cho cậu biết, Tạ Hoài nhất định là một kẻ tham ăn từ kiếp trước.”
“Mỗi sáng trước khi đi làm, mình đều nấu đồ ăn, lúc về nhà, bát đĩa đều sạch trơn. Anh ấy không về nhà cho đến khi mình sắp đi ngủ, sau đó cứ như con ma đói đòi mình phải nấu đồ ăn khuya cho anh ấy.” Hạ Hạ vui vẻ nói xấu Tạ Hoài, “Anh ấy hống hách như vậy, tại sao mình còn phải nấu đồ ăn khuya? Mình đâu phải người hầu…”
Chuông cửa reo, Hạ Hạ chạy ra mở cửa.
Tạ Hoài bước vào, đưa cho cô một túi đồ mua từ siêu thị.
"Tôi đói quá," anh nói. "Làm cho tôi ít mì nhé."
Không nói lời nào, cô cúp máy với Chúc Tử Du, thái độ hoàn toàn khác với vẻ vênh váo trước đó, “Anh muốn ăn mì gì?”
Tạ Hoài: “Cái gì cũng được.”
Hạ Hạ nói: “Em cũng chưa ăn, chúng ta cùng ăn nhé.”
Cô vào bếp: “Dạo này anh đang làm gì thế?”
Tạ Hoài ngã ngồi vật vờ trên ghế sofa, toàn thân như muốn vỡ tan: “Gặp một người bạn làm trong ngành vật liệu xây dựng. Bố tôi trước kia cũng làm, tôi giúp ông ấy kiếm chút tiền.”
Hạ Hạ lẩm bẩm: “Bạn bè gì mà đến muộn thế này cũng không cho anh ăn?”
Tạ Hoài vẫn im lặng.
Tất nhiên, không phải là Hứa Đại Long không mời anh ăn mà là Tạ Hoài không muốn ăn.
Khi Hứa Đại Long nhận dự án, ông đã quen với việc phải chiêu đãi đối tác trong kinh doanh – nói đến kinh doanh là phải ăn uống, karaoke, mát-xa trọn gói. Tạ Hoài không thích bầu không khí và môi trường đó nên thường về sớm. Chỉ khi cần thiết anh mới ở lại uống rượu.
Hôm nay Hứa Đại Long dẫn anh đi xem vật liệu tại một nhà máy thép ở thành phố lân cận, buổi tối định kéo anh ra ngoài giải trí, nhưng Tạ Hoài lại viện cớ từ chối, một mình ngồi tàu cao tốc trở về nhà.
Trong lúc Hạ Hạ đang rửa rau trong bếp, điện thoại trên bàn trà của cô reo lên.
Là Chúc Tử Du gọi đến. Hôm nay Tạ Hoài rất mệt mỏi, ngón tay gần như tê liệt, thực sự không muốn động đậy.
Anh gọi lớn nhiều lần để Hạ Hạ nghe máy, nhưng tiếng nước quá lớn khiến cô không nghe thấy.
Anh chủ động trả lời điện thoại: “Hạ Hạ đang nấu cơm, lát nữa gọi lại nhé.”
Chúc Tử Du sửng sốt: “Nấu cơm? Cho anh ấy sao?”
Tạ Hoài cau mày: “Chứ còn cho ai nữa?”
Chúc Tử Du “Ồ” một tiếng đầy ẩn ý: “Chẳng trách cô ấy lại vội vàng cúp máy với tôi như vậy. Cô bạn này đúng là nhiều mặt thật.”
Tạ Hoài: “Ý cô là sao?”
Hạ Hạ lau tay đi ra: “Anh muốn ăn mì xào hay… Tạ Hoài, anh đang nói chuyện với ai vậy?”
Tạ Hoài bật loa ngoài, là giọng Chúc Tử Du: “Hạ Hạ ra ngoài rồi à? Đang nấu ăn á? Không phải vừa rồi cậu bảo Tạ Hoài ăn lại cơm thừa sao---”
Hạ Hạ hét lên, vội vàng giật lấy điện thoại: “Im ngay!”
Tạ Hoài giơ điện thoại lên cao quá đầu cô, tỏ ra bình tĩnh: “Cái gì? Đừng có dừng nửa chừng.”
Nghe thấy lời cảnh báo trong giọng nói của Hạ Hạ, Chúc Tử Du khôn ngoan giữ im lặng.
So với Tạ Hoài, cánh tay của Hạ Hạ lại ngắn ngủn – dù cô có vươn ra thế nào cũng không thể với tới điện thoại.
Hạ Hạ chửi anh “Thôi đi”, gọi anh là chó, gọi anh là đồ nam nhân thối. Lần này Hạ Hạ gọi anh thế nào, anh cũng không chớp mắt, chỉ muốn biết bình thường không có anh, cô ghét anh đến mức nào, trong miệng cô sẽ thốt ra những lời kỳ lạ gì.
Thấy Chúc Tử Du im lặng, Tạ Hoài đoán: “Cơm gì chứ? Cơm dính chán?”
Tạ Hoài không hề nghĩ theo hướng bị chửi là “tham ăn” chút nào. Anh đột nhiên nhớ đến một câu nói của Trương Ái Linh:
— “Cưới hoa hồng đỏ, lâu dần, hoa đỏ trở thành vệt máu của con muỗi dính trên tường, hoa trắng vẫn là “trăng sáng treo đầu giường”. Cưới hoa hồng trắng, hoa trắng chỉ còn là hạt gạo vương trên áo, hoa đỏ lại trở thành nốt chu sa trên ngực."*
Ý nghĩa thì khá đơn giản.
Anh có thể chịu đựng bất kể Hạ Hạ xúc phạm anh thế nào, nhưng nếu tình cảm của cô dành cho anh đã phai nhạt và cô không còn thích anh nữa thì—
—Biểu cảm của anh ấy đột nhiên thay đổi.
Hạ Hạ nhận thấy nét mặt anh có gì đó bất thường nên với tay định lấy lại điện thoại.
Anh một tay giữ cô lại, nói vào điện thoại: “Chúc Tử Du, cô có định nói cho Hạ Hạ biết hay không?”
Chúc Tử Du im lặng một lát: “Anh hai, chị hai, hai người nói chuyện đi. Em gái phải đi ngủ đây.”
Tạ Hoài: “Đừng có cúp máy!”
Hạ Hạ nhanh nhẹn, lợi dụng lúc Tạ Hoài quay lại nói chuyện với Chúc Tử Du, cô lao tới giật lấy điện thoại.
Cú va chạm quá mạnh, đẩy Tạ Hoài ngã xuống ghế sofa. Hạ Hạ cảm thấy bụng dưới có vật gì đó nặng trịch, nhưng trước khi kịp phản ứng, anh đã kêu lên một tiếng đau đớn.
Hạ Hạ nhanh chóng nhìn xuống, nhận ra khóa kéo quần của mình đã cọ trúng anh.
Quần mùa hè mỏng, mạch máu trên cổ Tạ Hoài nổi lên vì đau, điện thoại từ tay anh rơi xuống sàn.
Chúc Tử Du đang định cúp máy thì nghe thấy có gì đó không ổn nên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Hạ Hạ nhấc điện thoại: “Mình vô tình đụng trúng anh ấy.”
Cô vừa cúp máy vừa lo lắng hỏi: “Anh Hoài, anh có sao không?”
Tạ Hoài mất một lúc để hồi phục, sắc mặt anh đã dịu đi đôi chút.
Anh khom lưng: “Chúng ta phải hủy hoại thứ mình không có được à?”
“Yêu đơn phương không thành nên không đau lòng mà ra tay.” Anh nói từng chữ khi vẫn còn thở dốc trong đau đớn. “Hạ Hạ, em quá tàn nhẫn.”
Tạ Hoài từ bỏ bữa tối và đi về phòng để bình tĩnh lại.
Bên ngoài, máy hút mùi đã ngừng hoạt động – Hạ Hạ ngừng nấu ăn. Tạ Hoài nằm trên giường trằn trọc không yên.
Anh đợi cơn đau dịu đi, nhưng bụng anh lại quá đói nên không thể ngủ được.
“Chết tiệt!” Anh nhớ lại hành động thô bạo của Hạ Hạ trước đó và cố kìm lại ham muốn kéo cô vào và dạy cho cô một bài học.
Tạ Hoài lăn qua lăn lại trên giường, đứng dậy tìm mì gói trong tủ rồi rót nước nóng từ phích ra để pha.
Lần này anh thực sự tức giận – anh sẽ không tha thứ cho cô trừ khi cô xin lỗi một cách đàng hoàng.
Trong lúc thêm gói gia vị, anh nghĩ ra một cách hiểm độc rằng cô phải đích thân mang cho anh một bát thức ăn thì anh mới có thể nguôi ngoai.
Mùi mì thơm phức bay ra, Tạ Hoài hít một hơi, tự khen: “Ngay cả mì ăn liền mình làm cũng thơm thế này, Tạ Hoài đúng là người đàn ông phi thường.”
Khi sợi mì đã mềm, Tạ Hoài đang định ăn thì đột nhiên nhớ ra Hạ Hạ nói cô cũng chưa ăn.
Anh nảy ra một ý, bèn hé cửa ra một chút và đặt bát mì ăn liền bên cạnh cửa, sau đó thản nhiên lấy chiếc quạt trên bàn để quạt mùi ra ngoài.
Mùi thơm của mì bò rau chua lan tỏa.
Tạ Hoài nghĩ, khi Hạ Hạ phát hiện anh đang ăn mì gói một mình trong phòng, chắc hẳn cô sẽ cảm nhận được sự tức giận của anh?
Cô sẽ đến xin lỗi và cầu xin sự tha thứ.
Nhưng mì đã nguội rồi, Hạ Hạ vẫn chưa vào.
Tạ Hoài không nhịn được mở cửa nhìn. Hạ Hạ không bật máy hút mùi để nấu ăn, mà mua đồ ăn Chu Hắc Áp giấu trong tủ lạnh, hiện tại một tay cầm cổ vịt, tay kia cầm trà sữa mới pha, mồ hôi nhễ nhại vì cay. Trước mặt là một đĩa trái cây cắt miếng, dưa hấu và dưa lưới xếp cạnh nhau, trông rất ngon miệng.
Tạ Hoài nhìn xuống bát mì bò chua ăn liền của mình, đột nhiên cảm thấy nó chẳng có chút hấp dẫn nào.
Hạ Hạ nghe thấy tiếng cửa mở liền quay lại gọi anh.
Cô có vẻ thoải mái, như thể không có chuyện gì xảy ra: “Anh Hoài, anh thấy khỏe hơn chưa? Đến ăn chút gì đi.”
Tạ Hoài không để ý tới cô, quay về phòng khóa cửa lại.
Tạ Hoài chỉ ăn một bát mì ăn liền nên đói đến nỗi nửa đêm không ngủ tiếp được.
Anh lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài. Đèn trong phòng Hạ Hạ đã tắt – cô đã đi ngủ.
"Đồ vô tâm!" anh chửi, "Thậm chí không thèm hỏi xem anh Hoài của mình có đau không. Nếu chỗ đấy có vấn đề gì, tương lai của em cũng sẽ không tốt đẹp nữa đâu."
Tạ Hoài lục tủ lạnh tìm ăn một ít dưa lưới.
Cốc nước của Hạ Hạ trên bàn ăn đã đầy, anh thản nhiên cầm lên uống.
Đã quen uống cốc của cô trong mấy ngày nay, khuôn mặt anh không còn biểu lộ sự lo lắng như lần đầu tiên anh lấy trộm cốc của cô.
Tiếng khóa cửa kêu tách.
Khi cửa phòng Hạ Hạ mở ra, Tạ Hoài vẫn còn cầm quai cốc.
Cô đi chân trần, ôm chặt chú thỏ bông của mình.
Cô nhìn vào cánh cửa tủ lạnh đang mở.
Tạ Hoài nói: “Em nhìn gì thế? Tôi đói.”
Hạ Hạ nhìn vào cốc nước trong tay anh: “Thì ra là anh uống nước của em.”
Tạ Hoài ngượng ngùng giải thích: “Tôi ra ngoài lấy nước quên bật đèn. Trong này tối quá, cầm nhầm cốc cũng là chuyện bình thường, đúng không?”
“Ồ.” Hạ Hạ thản nhiên nói, “Mỗi đêm cầm nhầm cốc cũng là chuyện bình thường sao?”
“Bình thường.” Tạ Hoài nghiêm mặt nói.
Hạ Hạ hỏi: “Vậy lời anh vừa nói cũng là bình thường sao?”
Tạ Hoài nhíu mày: “Lúc nãy tôi nói gì cơ?”
Hạ Hạ ngẩng đầu, nhìn anh với vẻ khó hiểu: “Nếu chỗ đấy có vấn đề gì, tương lai của em cũng sẽ không tốt đẹp.”
Cô gái tỏ vẻ bối rối: “Tại sao tương lai của em lại không tốt đẹp?”
Tạ Hoài: “…”
(*) Đoạn này ý nói: đàn ông hay thích đứng núi này trông núi nọ, chỉ lấy được một mà muốn cả hai. Nam chính sợ nữ chính sau này cũng thay lòng?!
(*) Chu Hắc Áp(周黑鸭): thương hiệu đồ ăn đóng gói nội địa Trung.