Chương 47: Chuỗi hạt bồ đề đứt

Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 47: Chuỗi hạt bồ đề đứt

Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi Hạ Hạ chuyển đến, cuộc sống của Tạ Hoài khá thoải mái. Việc bỏ bữa sáng là chuyện thường ngày, ăn trưa ở ngoài, về nhà thì nấu mì ăn liền cho bữa tối. Sống với Hạ Hạ hai tháng, anh lúc nào cũng có đồ ăn sẵn, chẳng bao giờ phải lo lắng về chuyện ăn uống. Cả khẩu vị lẫn dạ dày của anh đều đã bị chiều chuộng đến hư hỏng.
Sau khi Hạ Hạ rời đi, chất lượng cuộc sống của Tạ Hoài giảm sút rõ rệt.
Hạ Hạ đã dán băng dính kín mít các hộp mì ăn liền của anh, không chừa một khe hở nào. Cô vứt hết đồ ăn vặt cay và rau ngâm trong tủ lạnh, chỉ để lại cho anh một ít nguyên liệu tươi, buộc anh phải tự nấu. Tạ Hoài đã thử làm theo vài ngày, nhưng ngay cả khi sử dụng cùng một nguyên liệu, món ăn anh nấu vẫn không thể sánh bằng Hạ Hạ.
Anh ngồi vào bàn ăn, nhìn chằm chằm vào các nguyên liệu để làm món ớt chuông xanh xào thịt lợn.
Hạ Hạ đã bọc chiếc đĩa bằng nhiều lớp màng bọc thực phẩm, cố tình đặt nó ở phía trước tủ lạnh cùng với một tờ giấy nhớ dán kèm theo.
[Anh Hoài thân yêu:
Đây là cách chế biến bữa tối của anh. Đầu tiên, đun nóng dầu trong chảo, sau đó giảm nhiệt và cho tỏi băm vào để tạo mùi thơm…]
Hạ Hạ viết một trang hướng dẫn cách xào ớt chuông với thịt. Tạ Hoài lật tờ giấy: “Em biết tôi không thích ớt chuông xanh, em đang tìm cách gây sự à…”
Mặt sau của tờ giấy còn có dòng chữ.
[Ớt chuông xanh nhiều vitamin C. Anh đừng kén ăn, phải bổ sung vitamin C. Nếu anh không muốn ăn ớt chuông xanh, hãy xuống cửa hàng trái cây mua hai quả cam. Nhớ gửi cho em ảnh sau khi mua. Nếu em phát hiện ra anh không ăn ớt chuông xanh cũng không chịu ăn cam…]
Hạ Hạ đe dọa anh bằng văn bản: [… vậy thì anh chết chắc.]
Đi xuống lầu đến cửa hàng trái cây là nhiệm vụ bất khả thi đối với một người lười biếng như Tạ Hoài. Sau khi cân nhắc các lựa chọn, anh ngoan ngoãn mang ớt chuông xanh vào bếp và làm theo chỉ dẫn của Hạ Hạ để tự nấu một đĩa thức ăn. Anh chụp ảnh bằng điện thoại rồi gửi cho Hạ Hạ làm bằng chứng đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng khi anh ngồi lại vào bàn, anh lại không muốn ăn nó.
“Cái thứ quỷ quái này có ăn được không đây?”
Tạ Hoài gắp ăn vài miếng thịt, sau đó vị thịt còn sống xộc lên tận mũi.
Hạ Hạ đang bận việc gì đó nên vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh.
Mặt trời đang lặn.
Tạ Hoài đang nhàn nhã chơi điện thoại. Anh vừa mới tắm xong, tóc mới khô một nửa, dính bết vào hai bên mặt.
Anh đứng dậy tìm bánh bao đông lạnh trong tủ lạnh, sau khi hấp xong thì đi đến tủ tìm giấm.
Nhà bếp thường do Hạ Hạ sắp xếp. Anh không tìm thấy giấm, theo thói quen liền gọi: “Hạ Hạ!”
Lời vừa thốt ra, anh lập tức khựng lại.
Căn nhà trống rỗng và yên tĩnh, không có ai trả lời.
Tạ Hoài quay lại bàn ăn.
Đêm đang buông xuống, vầng trăng xa xăm treo lơ lửng như một vệt trắng nhạt trên nền trời xanh thẳm.
Trước mặt anh là một đĩa ớt chuông xào thịt nguội ngắt và một đĩa bánh bao nhão nhoét vì hấp quá lâu. Anh ngồi một mình, như một đứa trẻ cô đơn.
Bỗng điện thoại của anh rung lên – Hạ Hạ đã trả lời.
[Em vừa nói chuyện với một tiền bối, anh đã ăn gì chưa?]
Tạ Hoài lộ ra vẻ bối rối. Anh nhìn hai chữ “tiền bối” rồi ngẫm đi ngẫm lại hai chữ này trong đầu. Tin nhắn lạnh nhạt, vô cảm khiến anh cảm thấy khó chịu. Tạ Hoài trở nên sốt ruột, anh gọi lại cho Hạ Hạ.
Hạ Hạ nhanh chóng trả lời: “Anh Hoài?”
Tạ Hoài hỏi: “Muộn thế rồi, em còn đi cùng ai?”
Hạ Hạ nói: “Anh ấy là sinh viên năm cuối, anh ấy nói sẽ dẫn em đi tham quan trường.”
“Tiền bối nào thế?”
“Là sinh viên cùng chuyên ngành, anh ấy phụ trách hướng dẫn sinh viên trao đổi như bọn em” Hạ Hạ thành thật giải thích. “Có vấn đề gì không?”
Tạ Hoài nhìn đồng hồ trên tường – chín giờ ba mươi tối.
Một loạt lời muốn nói nghẹn lại trong cổ họng anh. Cuối cùng, anh nói bằng giọng đều đều: “Không có gì.”
Hạ Hạ đang lén lút nấp sau bụi cây.
Sau khi cúp điện thoại, cô mỉm cười với Trần Mạn Hy đang đợi bên ngoài: “Xin lỗi, mình phải nghe điện thoại.”
Trần Mạn Hy (陈曼希): “Là bạn trai của cậu à?”
Trước mặt người bạn cùng phòng mới quen, Hạ Hạ lại trở về vẻ ngoan ngoãn như chú thỏ con, cúi đầu ngượng ngùng: “Hình như là vậy.”
Thấy cô ngượng ngùng, Trần Mạn Hy không tiếp tục chủ đề này nữa.
Hạ Hạ hỏi: “Tụi mình đã tham quan trường xong rồi, mình quay về ký túc xá nhé?”
Trần Mạn Hy là bạn cùng phòng của cô tại Đại học Hải Nam. Ngay từ lần đầu gặp mặt, Hạ Hạ đã cảm thấy cô gái này giống như sự pha trộn giữa Chúc Tử Du và Triệu Sơn Kỳ.
Ngoại hình của Trần Mạn Hy có chút quyến rũ của Chúc Tử Du – cao ráo, thân hình đầy đặn, từ đầu đến chân toàn đồ hiệu xa xỉ đến mức khiến người ta lóa mắt. Trước đây, Hạ Hạ không hiểu những thương hiệu này, nhưng sau khi sống chung với Triệu Sơn Kỳ một năm, cô cũng đã hiểu biết đôi chút.
Ví dụ, Hạ Hạ chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết bộ trang phục hiện tại của Trần Mạn Hy có giá không dưới ba mươi nghìn nhân dân tệ.
“Mình không đi cùng cậu về được” Trần Mạn Hy nói, “Bạn trai mình rủ đi chơi.”
Sau khi Trần Mạn Hy đi khỏi, Hạ Hạ chưa vội rời đi. Cô ngồi bên bồn hoa, mở Weibo trên điện thoại.
Vài ngày trước, cô đã đăng ký một tài khoản phụ để ghi lại những chuyện vụn vặt.
[Ngày 15 tháng 8, bị phát hiện đang hôn trộm anh Hoài, anh ấy say rượu và đè cô xuống giường hôn lại. Anh ấy tiêu rồi.]
[Ngày 16 tháng 8, anh Hoài gọi điện cho cô, cô đã vạch trần bản chất ngoài lạnh trong nóng của anh ấy, anh ấy còn tức giận và đe dọa sẽ cho cô thấy ‘khả năng’ của anh ấy.]
Những ngón tay của Hạ Hạ trở nên bay bổng khi cô gõ:
[Ngày 23 tháng 8, anh Hoài nhắn tin cho cô, cô cố tình không trả lời. Anh ấy gọi điện hỏi cô đi với ai, cô nói đi với một tiền bối. Anh ấy có vẻ tức giận rồi.]
Trong làn gió đêm dịu mát, Hạ Hạ chống cằm suy nghĩ một lúc rồi thêm một câu nữa.
[Đáng đời, cứ để anh ấy chịu khổ một chút.]
Cô tắt điện thoại. Tâm trí cô tràn ngập hình ảnh Tạ Hoài lẩm bẩm một mình khi ôm cô vào lòng đêm đó.
Khi say, Tạ Hoài giống như một đứa trẻ bám dính, chỉ còn hành động theo bản năng, ngay cả lời nói cũng trở nên lắp bắp.
Nhưng cái ôm của anh vẫn rất chặt, chặt đến nỗi vai cô đau nhức.
Căn phòng không có điều hòa khiến hơi ấm từ cơ thể họ hòa quyện vào nhau. Những đụng chạm mơ hồ cùng không khí oi bức khiến nhịp tim họ đập nhanh hơn.
Hạ Hạ toàn thân đẫm mồ hôi, nghe Tạ Hoài liên tục gọi tên cô.
Hạ Hạ: “Bản thân anh đâu có thích em, vậy thì anh có quyền gì ngăn cản em đi?”
Ý thức của Tạ Hoài bị rượu làm cho mờ đi. Đôi mắt đỏ hoe nhìn cô chằm chằm, không nói được lời nào.
Một lúc lâu sau, môi anh ấy mấp máy: “Anh có tiền rồi.”
Hạ Hạ hỏi như đang dỗ trẻ con: “Bao nhiêu thế?”
“Năm mươi nghìn,” Tạ Hoài thấp giọng nói, không hề tỏ ra vẻ kiêu ngạo thường thấy.
Hạ Hạ bình thản trả lời: “Chỉ có năm mươi nghìn thôi sao?”
Vừa nói xong, Tạ Hoài đã ôm chặt lấy cô, giọng nói trầm thấp, đè nén, run rẩy đến mức gần như không thể nhận ra.
Môi anh ấy áp vào cổ cô: “Sẽ còn được nhiều hơn thế nữa.”
Hạ Hạ cảm thấy mình như bị anh đè bẹp, khó khăn lắm cô mới tạo ra được một khoảng trống nhỏ giữa hai người. Dưới ánh trăng lạnh lẽo qua cửa sổ, cô cẩn thận quan sát lông mày và biểu cảm của anh ấy.
Trong tâm trí cô mơ hồ hiện về rất nhiều điều.
— Lòng tốt của Tạ Hoài đối với cô, sự hung dữ của anh ấy đối với cô.
Khi cô nghĩ kỹ hơn, cô nhớ lại mùi xà phòng dễ chịu trên người anh ấy khi họ đi tàu trở về thành phố Thường vào mùa đông, nụ cười của anh ấy khi anh cầm cây đàn ghi-ta trong tuyết rơi, cái nhíu mày thiếu kiên nhẫn của anh ấy sau khi cô hôn anh dưới ánh trăng, ánh mắt anh ấy khi anh đứng bên ngoài trại tạm giam dưới những cây phượng tím nở hoa.
Tạ Hoài không ngừng gọi: “Hạ Hạ… Hạ Hạ…”
Vào khoảnh khắc đó, vô số suy nghĩ tràn ngập trong đầu Hạ Hạ, và ngay lúc đó, cũng rất nhiều điều dần trở nên rõ ràng.
— Biểu hiện kỳ lạ của Tạ Hoài, tính tình luôn thất thường, không biết cách bộc lộ cảm xúc thật của mình…
Hạ Hạ không khỏi vỗ đầu, thầm mắng bản thân vì bình thường thông minh là thế mà khi đối mặt với Tạ Hoài lại trở nên ngu ngốc.
Đêm đó, Hạ Hạ không ngủ. Sau khi Tạ Hoài say khướt ngủ thiếp đi, cô ngồi ở cửa sổ trong phòng, ngắm trăng suốt đêm.
Chỉ đến khi bình minh ló dạng, cô mới đứng dậy, đi đến bên giường, ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của Tạ Hoài, cúi xuống hôn lên tóc mai của anh ấy.
Giọng nói của cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Anh Hoài, đừng ngốc nghếch như vậy, em sẽ không rời xa anh đâu.”
Hứa Đại Long khó có thể được coi là một doanh nhân khôn ngoan.
Bán lại vật liệu xây dựng căn bản chỉ là kiếm lời từ sự chênh lệch thông tin giữa nhà máy và các công ty xây dựng. Hứa Đại Long đã kiếm được một khoản tiền lớn từ thép trong nửa đầu năm và đang tràn đầy tham vọng, ông muốn mở rộng sang các lĩnh vực khác – xi măng, cát sông, gạch – thử mọi cách ông nghĩ ra được.
Tạ Hoài không tán thành cách tiếp cận kinh doanh dàn trải này, nhưng phải thừa nhận rằng Hứa Đại Long đã xây dựng được nhiều mối quan hệ rộng rãi trong những năm làm thầu xây dựng. Nếu không có những mối quan hệ đó mở đường, rất khó để nói doanh nghiệp của ông có thể phát triển đến đâu.
Học kỳ đầu tiên của năm thứ hai trôi qua trong bình yên. Điều làm khó Tạ Hoài nhất là thường xuyên phải đi làm ăn cùng Hứa Đại Long, khiến anh bỏ lỡ nhiều tiết học chính. Sau khi giáo sư gọi tên anh ba lần liên tiếp mà không có phản hồi, có người được cử đến thông báo với Tạ Hoài rằng nếu anh không đến buổi học tiếp theo, anh sẽ không cần đến lớp nữa.
Sau đó, Tạ Hoài đành cư xử đúng mực một thời gian, dành thời gian rảnh rỗi để đọc sách tại khu vực nhận hàng của trường.
Điểm năm nhất của anh rất tệ, một số khóa học thậm chí còn không đạt điểm qua môn. Nếu tình trạng này tiếp tục vào năm thứ hai, việc tốt nghiệp vào năm cuối sẽ gặp nhiều khó khăn.
Trước đây, anh phải gửi tiền lương hàng tháng về quê, chỉ còn lại rất ít sau khi trả hết các khoản vay nặng lãi.
Bây giờ, khi tình hình tài chính đã thoải mái hơn, trong thời gian rảnh rỗi, anh lại lên mạng tìm kiếm những dự án tiềm năng gần khu vực trường đại học.
Khi Triệu Nhất Lôi nghe nói anh đang tìm dự án, anh ấy vội vã chạy đến bàn bạc, lôi kéo anh cùng mở quán trà sữa.
Tạ Hoài không đồng ý.
Triệu Nhất Lôi không chịu rời khỏi ki-ốt giao hàng: “Việc kinh doanh của tôi không phải tệ vì vấn đề quản lý, cậu hiểu không? Mà là vì mặt bằng! Gần đây tôi phát hiện ra một cửa hàng, ngay đối diện Đại học Ngoại ngữ. Có rất nhiều sinh viên nữ ở đó, đông nghẹt khi hết giờ học, đảm bảo sẽ có lãi.”
Tạ Hoài ngồi phịch xuống ghế mây, nhàn nhã ăn bát mì gạo mua từ căng tin, mặc cho lời nói của Triệu Nhất Lôi chạy từ tai này sang tai kia.
“Tôi đang nói chuyện với cậu đấy” Triệu Nhất Lôi thúc khuỷu tay vào Tạ Hoài.
Tạ Hoài lười biếng trả lời: “Tôi đang nghe đây. Nếu anh muốn tiền của tôi cũng được, nhưng trước tiên hãy lập cho tôi một bản kế hoạch kinh doanh đi, bao gồm phân tích thị trường, phân tích dự án, mô hình kinh doanh, bối cảnh ngành nghề... không dưới năm nghìn chữ. Sau khi anh làm xong, tôi sẽ xem xét.”
“Năm nghìn chữ?” Triệu Nhất Lôi nói: “Cứ nói thẳng là không muốn hợp tác đi.”
“Vài năm trước, tôi có thể đầu tư theo cảm tính,” Tạ Hoài nói. “Nhưng không phải bây giờ. Tôi không có tiền để phung phí, tôi cần phải tiết kiệm để còn lấy vợ nữa.”
“Nói thật đi” Triệu Nhất Lôi cười lạnh, “Cậu là kẻ lạnh lùng khiến tất cả những cô gái tỏ tình với cậu phải bỏ chạy, giờ cậu nghĩ mình sẽ lấy được vợ sao?”
Tạ Hoài không trả lời. Anh đang lướt mạng xã hội thì thấy Hạ Hạ vừa đăng một bài viết mới.
Cô chia sẻ bức ảnh một bữa tiệc nướng, rõ ràng là một chiếc bàn dành cho hai người, bát và đũa được đặt đối diện với cô, nhưng không chụp thấy ai khác xuất hiện trong bức ảnh.
Tạ Hoài lập tức ngồi thẳng dậy, đặt bát lên bàn, không còn hứng thú ăn uống nữa.
Anh phóng to hình ảnh, cố gắng tìm kiếm manh mối từ ảnh phản chiếu trên cửa sổ gần đó và dụng cụ nướng thịt.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, Triệu Nhất Lôi còn tưởng anh đã tìm được dự án tiềm năng nào rồi.
Anh ấy cũng cúi xuống nhìn thì thấy Tạ Hoài đang chăm chú nhìn vào đống thịt ba chỉ nướng.
Triệu Nhất Lôi cạn lời: “…”
“Nguyên Thái” Tạ Hoài tắt điện thoại, “Nhắn tin cho Hạ Hạ hỏi xem cô ấy đang làm gì.”
Lương Nguyên Thái ngoan ngoãn mở điện thoại. Tạ Hoài bổ sung: “Cậu chỉ cần nói nhớ cô ấy thôi, đừng nhắc đến chuyện tôi nhờ cậu hỏi.”
Không lâu sau khi Lương Nguyên Thái gửi tin nhắn, Hạ Hạ trả lời: [Đang ăn thịt nướng với bạn.]
Tạ Hoài trực tiếp cầm điện thoại trả lời: [Bạn nào?]
Để giọng điệu của mình nghe giống Lương Nguyên Thái hơn, anh cố tình thêm một biểu tượng cảm xúc dễ thương vào cuối.
Hạ Hạ: [Với bạn cùng phòng.]
Tạ Hoài thả lỏng người, ngả ra sau như một quả bóng xì hơi.
Triệu Nhất Lôi chứng kiến hết thảy, vẻ mặt có chút thú vị: “Cậu không thích Hạ Hạ mà đúng không? Tôi nghe Cảnh Châu nói cậu từng từ chối em ấy, tại sao còn muốn làm khó em ấy như vậy?”
Tạ Hoài đe dọa: “Tốt nhất là anh nên ngậm miệng lại.”
“Tôi không hiểu” Triệu Nhất Lôi nói, “Cậu thích em ấy nhưng không dám nói ra, lại sợ em ấy sẽ có người khác. Cậu cho rằng em ấy sẽ chờ cậu mãi mãi nếu cứ kéo dài tình trạng này sao?”
Tạ Hoài tháo chuỗi hạt bồ đề ra, đếm từng hạt một.
Ánh mắt anh dừng lại ở những cây phong đỏ đang rụng lá bên đường: “Ít nhất là cho đến khi tôi trả hết các khoản vay nặng lãi. Tôi sẽ không để cô ấy chờ quá lâu đâu.”
“Tạ Hoài” Triệu Nhất Lôi rũ bỏ vẻ bỡn cợt thường ngày, nghiêm túc khuyên bảo, “Cậu có thể đợi, nhưng Hạ Hạ thì sao? Đến lúc cậu nghĩ mình đã sẵn sàng cho một mối quan hệ, thì Hạ Hạ có lẽ đã không còn đợi nữa rồi.”
“Tuổi thanh xuân của con gái rất quý giá, nhất là đối với một cô gái như Hạ Hạ, em ấy chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.”
Ngón tay Tạ Hoài dừng lại trên chuỗi hạt.
Chúc Tử Du từ phía cây phong bên đường đi tới, đang nói chuyện điện thoại: “Vị tiền bối kia giống Tạ Đình Phong lắm sao? Thật á? Mấy anh chàng ở Đại học Hải Nam đẹp trai thật à? Lát nữa gửi ảnh cho mình nhé, mình không làm phiền bữa ăn của cậu đâu, nhưng nếu có tiến triển gì thì báo cho mình biết nhé?”
Chúc Tử Du cúp máy, đứng ở quầy giao hàng: “Số 375.”
Tạ Hoài không đứng dậy: “Cô đang nói chuyện với ai vậy?”
Chúc Tử Du: “Hạ Hạ, cậu ấy đang ăn tối với một tiền bối nam, đang bận nên không thể nói chuyện tiếp với tôi được.”
“Tiền bối nam?” Giọng nói Tạ Hoài nhẹ nhàng, từng chữ một, trong mắt tràn đầy cảm xúc sâu thẳm.
“Hạ Hạ không nói cho anh biết sao? Có một anh chàng sinh viên năm cuối ở Đại học Hải Nam vẫn luôn chăm sóc cậu ấy, hình như dạo này đang theo đuổi luôn rồi. Anh ấy đẹp trai lắm, thành tích cũng tốt nữa.”
Ngón tay Tạ Hoài nắm chặt chuỗi hạt bồ đề. Môi mím chặt, im lặng. Vẻ mặt lạnh lùng khiến Chúc Tử Du rùng mình.
“Tạ Hoài” Chúc Tử Du hỏi thăm, “Tôi có thể lấy gói hàng của mình chưa?”
Tạ Hoài đứng dậy tìm đồ, trên điện thoại của Chúc Tử Du, Hạ Hạ gửi tin nhắn: [Anh ấy phản ứng thế nào?]
Chúc Tử Du trả lời: [Có vẻ hơi tức giận.]
[Ý cậu là ‘có vẻ hơi tức giận’ là sao? Cậu có thể nói cụ thể hơn không?]
Chúc Tử Du vốn vô tư, không thể phán đoán chính xác được Tạ Hoài có tức giận thật hay không.
Cô ấy gãi đầu, cảm thấy mình chưa hoàn thành tốt nhiệm vụ quan trọng mà Hạ Hạ giao cho.
Tạ Hoài xé biên lai gói hàng và đưa cho cô chiếc hộp.
Bản năng diễn xuất của Chúc Tử Du trỗi dậy, cô không thể không thêm một tình tiết ngoài kịch bản của Hạ Hạ.
“Hạ Hạ cũng thích vị tiền bối kia đấy” cô ấy nói với vẻ nghiêm túc, “Vị tiền bối kia đang định học thạc sĩ, nghỉ đông không về nhà đón năm mới mà ở lại Hải Thành. Anh ấy bảo Hạ Hạ thuê một căn nhà ngoài trường cùng anh ấy, và cô ấy đồng ý rồi.”
Tạ Hoài vẫn im lặng.
Chúc Tử Du âm thầm quan sát, thấy anh ấy vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không có chút tức giận nào trong biểu cảm hay động tác.
Chúc Tử Du thất vọng quay người định bỏ đi thì đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng động lạch cạch.
Cô quay lại nhìn thì thấy chuỗi hạt bồ đề của Tạ Hoài đã đứt trong bàn tay phải của anh ấy, những hạt chuỗi nảy lên rồi lăn tròn trên mặt đất.
Tạ Hoài giơ tay lên, lạnh lùng nhìn sợi dây giờ trống không, không còn một hạt nào.
Chúc Tử Du dừng lại, nhắn tin cho Hạ Hạ: [Hình như mình lỡ lời nói sai điều gì rồi.]
Cô lo lắng nói thêm: [Không ổn rồi!!? Tạ Hoài có vẻ tức giận thật đấy. Giờ cậu tự lo liệu đi nhé.]