Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 82
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Tạ Hoài tỉnh lại, anh đã gọi điện cho đồn cảnh sát nhiều lần.
Số tiền anh đưa cho Hồ Thư Vinh vào đêm giao thừa vẫn luôn được hắn ta giữ bên mình. Vào ngày Hồ Thư Vinh bị bắt, cảnh sát đã lấy nó làm vật chứng và mang về đồn. Sau khi thu thập chứng cứ xong, phía cảnh sát đã gửi trả lại số tiền đó.
Tạ Hoài trả lại số tiền Hạ Hạ đã đi mượn. Nhưng anh lại không có ý định trả lại tiền cho Kiều Ba.
Hạ Hạ vừa hỏi, anh liền thản nhiên giải thích: “Hồi đó, ba anh thua lỗ hơn một triệu tệ. Nhưng cậu anh đã có đủ tiền rồi, vì bên chủ nợ (giấy nợ) nói rằng khoản tiền đó sẽ được hoàn trả trong vòng mười năm. Thế nên, không cần phải gửi lại tiền sớm đến vậy. Số tiền này nằm trong tay anh sẽ có ích hơn là trả lại cho ông ấy.”
Hạ Hạ vẫn không hiểu, thế là Tạ Hoài cười nói: “Anh Hoài muốn khởi nghiệp để kiếm tiền nuôi em.”
“Anh không cần nuôi em.” Hạ Hạ thấp giọng nói: “Em có thể tự mình kiếm tiền.”
“Anh biết Hạ Hạ của anh có thể làm bất cứ chuyện gì.”
Nụ cười trong mắt Tạ Hoài càng thêm sâu sắc. Khi nhìn cô, ánh mắt anh chăm chú và trìu mến, dường như chỉ cần cô ở bên cạnh, anh chẳng thể nhìn thấy bất cứ điều gì khác.
“Nhưng anh vẫn muốn nuôi.”
Anh nắm lấy bàn tay cô, bàn tay mát lạnh, mềm mại, trắng trẻo đến mức khiến người ta phải xót xa.
Gần đây Hạ Hạ bị cảm nặng, cô ốm đến mức không thể lấy lại tinh thần. Cô sợ lây sang Tạ Hoài nên luôn đeo một chiếc khẩu trang nhỏ màu xanh che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ ra ngoài một đôi mắt tròn như hạnh nhân.
“Bất luận em nói gì, trước đây anh đã từng nói rất nhiều lần, nhưng vẫn chưa thực hiện được.”
“Bọn người đó luôn để mắt tới em. Nếu anh không cố gắng hơn, lỡ em chạy trốn cùng bọn họ thì phải làm sao?” Tạ Hoài nắm lấy tay cô, chăm chú nhìn, từng chút một bao phủ lên bằng hơi ấm cơ thể mình. “Cho anh thêm thời gian, nhiều nhất là năm năm, anh nhất định sẽ cho em một mái nhà.”
Hạ Hạ chớp mắt, hàng lông mi đen dày.
Tạ Hoài ánh mắt không chớp, tựa như đang nhìn một chiếc quạt lông vũ màu đen. Anh tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mí mắt cô.
Môi anh ẩm ướt, chút hơi ẩm đọng lại trên mi mắt Hạ Hạ, khiến đôi mắt cô cũng trở nên ươn ướt.
…
Tạ Hoài đã được xuất viện sau khi được cắt chỉ khâu và tình trạng của Kiều Như cũng đã ổn định hơn nhiều.
Bọn côn đồ đột nhập vào nhà dường như không ảnh hưởng nhiều đến bà, hoặc có lẽ, những tác động tiêu cực đó đã bị lu mờ trước cái chết của Hồ Thư Vinh. Bà không có di chứng tâm lý, tâm trạng rất tốt, còn nghiêm túc phối hợp điều trị với bác sĩ. Lúc rảnh rỗi, bà hay trò chuyện với Hạ Hạ, nhìn Hạ Hạ và Tạ Hoài ngồi cạnh giường bà, cãi nhau chí chóe.
Ánh nắng chiếu vào cửa sổ, rải lên những chiếc lá xanh trên bậu cửa sổ, làm bừng lên sức sống tươi tốt.
Không gian xung quanh sáng sủa, tường trắng. Cả căn phòng tràn ngập sự ấm áp và hy vọng.
Kiều Như nhận lấy quả táo đã gọt vỏ từ tay Hạ Hạ: “Nhìn xem, chúng ta trông có giống một gia đình không?”
Bà vui vẻ hỏi: “Con định khi nào cưới Tạ Hoài? Bác đã nóng lòng lắm rồi, không đợi được nữa đâu.”
Tạ Hoài đang tựa người vào cửa sổ nghịch điện thoại di động, nghe vậy liền liếc nhìn Hạ Hạ bên cạnh. Không biết có phải vì bệnh nên gần đây cô im lặng hơn bình thường.
Cô sửng sốt một lúc khi nghe những lời của Kiều Như. Sau đó cô nhỏ giọng nói: “Dì ơi, đừng chọc ghẹo con nữa mà.”
Tạ Hoài nhéo mặt cô, tự nhiên kéo cô vào lòng, cười trêu chọc: “Câu hỏi này khó trả lời lắm sao? Sao em lại đỏ mặt thế kia?”
Sau khi siết chặt cô trong vòng tay, anh cười vui vẻ nói: “Mẹ không những không đợi được, mà anh cũng không đợi được nữa rồi.”
…
Bệnh cảm của Hạ Hạ vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Kiều Như cho rằng là do trong bệnh viện có quá nhiều vi khuẩn, dễ lây bệnh. Nên bà đã bảo Tạ Hoài đưa Hạ Hạ về nhà trước.
Không có ai trở lại ngôi nhà kể từ vụ đột nhập hôm đó. Sàn nhà và ghế sofa trong phòng khách dính đầy máu khô, trông chẳng khác gì cảnh trong phim hành động sát nhân.
Tạ Hoài dọn dẹp nhà cửa mất cả ngày, anh tháo vỏ sofa vứt đi. Lại dùng chất khử trùng lau sàn nhà cẩn thận. Làm xong mọi việc, anh mới nằm dài trên ghế sofa xem TV.
Hạ Hạ đang nấu canh gà tẩm dược liệu cho Kiều Như trong nồi đất, những dược liệu này cô mua từ hiệu thuốc. Cô đun lửa nhỏ suốt buổi chiều.
Tạ Hoài ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong phòng khách, anh khẽ cử động mũi, rồi lần theo đó đi vào phòng bếp.
Hạ Hạ cảm thấy lò sưởi trong nhà quá nóng nên cô xắn quần lên đến đầu gối, để lộ một phần bắp chân trắng nõn. Cô đeo một chiếc tạp dề màu đỏ nhạt lủng lẳng, ôm sát lấy thân mình, trông đẹp đến chói mắt.
Quạt thông gió phía trên đầu phát ra âm thanh ù ù.
Tạ Hoài tựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn cô. Hạ Hạ buộc tóc đuôi ngựa, vén phần tóc thừa ra sau tai. Ánh mắt anh dõi theo mái tóc bồng bềnh của cô, xuyên qua chiếc cổ thon dài, tấm lưng mịn màng. Từ vòng eo thon thả trở xuống là đôi bắp chân trắng nõn và thẳng tắp.
Cô ngoan ngoãn, lễ phép, không ồn ào cũng không cầu kỳ, giống như một cô vợ nhỏ đang đảm đang nấu bữa tối cho chồng. Anh cảm thấy cảnh tượng này chính là điều tuyệt vời nhất mà anh muốn nhìn thấy trong tương lai của hai người họ.
Ánh hoàng hôn buông xuống không quá chói mắt, hắt qua cửa sổ, chiếu một tầng ánh sáng vàng nhạt bao quanh cô.
Cảnh tượng đó dù có ấm áp đến đâu, trong lòng Tạ Hoài vẫn dấy lên những suy nghĩ khó nói của cánh đàn ông.
Hạ Hạ có làn da trắng nên chiếc tạp dề màu đỏ nhạt rất hợp với cô. Cô nhón chân lấy chiếc hộp giữ nhiệt trong tủ, dùng lòng bàn tay đỡ thớt, nghiêng người về phía trước, để lộ đường cong tuyệt đẹp của eo và hông. Điều đó có thể khơi dậy mọi *ham muốn* được che giấu trong lòng đàn ông. Đồng thời, nó cũng có thể khơi dậy mọi *ham muốn* chiếm hữu, mãnh liệt.
Yết hầu của Tạ Hoài khẽ cử động, hai mắt anh nóng bừng.
Hạ Hạ đổ súp gà vào bình giữ nhiệt. Lúc này, cô mới giật mình quay lại, thì ra Tạ Hoài đang đứng sau lưng mình.
“Anh làm gì vậy!?” Cô gái suýt chút nữa làm đổ bát súp, nhỏ giọng phàn nàn: “Sao anh lại đứng phía sau, trông đáng sợ như vậy chứ?”
Tạ Hoài quay mặt đi, mất tự nhiên nói: “Em xong chưa?”
Dù không còn là một cậu bé ngây thơ, nhưng anh vẫn không thể bộc lộ những suy nghĩ thầm kín nhất trong lòng mình.
——“Anh muốn bắt nạt cô ấy mà không chút do dự. Anh muốn ôm ghì cô ấy để thoải mái bày tỏ cảm xúc của mình. Anh muốn nhìn thấy làn da cô ấy đỏ bừng khi anh vò vĩnh cô ấy đến khóc.”
Những hình ảnh ấy không ngừng hiện ra trong tâm trí Tạ Hoài.
Mặc dù khuôn mặt anh trông bình thường, nhưng miệng anh lại khô khốc không thể kiểm soát nổi.
…
Tạ Hoài đang ngủ say thì bị Kiều Như đánh thức.
Phòng bệnh cần người chăm sóc vào ban đêm. Tạ Hoài đến ở suốt đêm, sáng hôm sau mua bữa sáng cho Kiều Như rồi lại bắt xe về nhà.
Tạ Hoài vẫn còn đang ngái ngủ, anh liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Kiều Như, dù là ban đêm, mắt vẫn sáng ngời: “Mẹ vừa mới nằm mơ.”
Tạ Hoài buồn ngủ dụi dụi mắt, ngáp một cái: “Mơ gì vậy ạ?”
“Mẹ nằm mơ thấy Hạ Hạ và con chia tay, mẹ đã bật khóc.” Kiều Như nói: “Mẹ cảm thấy hoảng hốt, trong lòng luôn có cảm giác bất an.”
Tạ Hoài cười: “Mẹ nghĩ gì vậy chứ?”
Kiều Như nhìn đồng hồ: “Dù sao trời cũng sắp sáng rồi, con đừng ở lại với mẹ nữa, về nhà xem Hạ Hạ thế nào đi.”
Tạ Hoài bị bà nói vậy, không thể ngủ được nữa. Anh mặc áo khoác đi ra cửa thì bị Kiều Như chặn lại.
Kiều Như nhìn anh: “Mẹ nghĩ dạo này Hạ Hạ có tâm sự. Mấy ngày nay con tốt nhất đừng tới đây nữa, hãy dành nhiều thời gian hơn cho con bé đi.”
…
Bốn giờ sáng, đèn đường vẫn còn bật sáng.
Tạ Hoài một mình bước đi trên con đường vẫn còn rực rỡ ánh đèn trong thành phố, những luống hoa ven đường phủ đầy tuyết trắng. Bề mặt đường đã được quét tuyết mấy ngày trước, nên dù bị bụi bám đen, nó vẫn trơ ra bướng bỉnh và mạnh mẽ.
Tạ Hoài buồn chán, dùng mũi giày nhặt một miếng bánh tuyết bẩn, đá từ đầu này đến đầu kia đường. Miếng bánh lớn vỡ thành nhiều vụn nhỏ.
Kiều Như nói, tâm trạng Hạ Hạ đang không vui. Đương nhiên anh biết điều đó từ sớm.
Nhưng Hạ Hạ không phải là cô gái thường xuyên làm nũng hay gây rắc rối. Cô có thế giới nội tâm của riêng mình. Nếu không hài lòng với Tạ Hoài, cô sẽ trực tiếp nói ra. Nếu cô không muốn anh biết, cho dù anh có hỏi thì cũng vô ích. Tạ Hoài cho rằng tâm trạng Hạ Hạ không tốt có thể là do đang bị bệnh, hoặc có lẽ cô không quen với không khí ở thành phố Chương.
Không đời nào cô lại giận anh được.
Trừ khi cô tức giận vì anh đã không bảo vệ bản thân mà để bị thương đến mức phải vào bệnh viện.
Ngoài ra, anh không thể nghĩ ra khả năng nào khác.
Tạ Hoài đứng dưới ngọn đèn đường, chán nản nhìn bầu trời một lúc, sao mai mờ nhạt chiếu trên bầu trời phía xa.
Thỉnh thoảng có vài chiếc xe ba bánh chạy qua, để lại đằng sau một hàng dài khói đen. Đó là những người bán hàng đang hối hả chạy xe ra chợ đầu mối mua hàng.
Gió buổi sớm trong lành nhưng có chút lạnh lẽo. Tạ Hoài kéo khóa áo, bước nhanh đến quán cháo cuối đường.
Đây là quán cháo nổi tiếng nhất ở thành phố Chương. Mỗi buổi sáng đều có một hàng dài người xếp hàng và tất cả đồ ăn đều được bán hết trước chín giờ.
Dì của anh ở nhà thường dậy rất sớm và xếp hàng mua cháo cho anh.
Hạ Hạ còn đang ngủ, Tạ Hoài chỉ đơn giản ngồi đợi trước cửa hàng.
Mới hơn năm giờ, anh chơi điện thoại di động đến khi hết pin. Một lúc sau, ông chủ mới ngáp một tiếng rồi mở cửa đón khách.
Một số nhân viên đang bận rộn trong bếp.
Ông chủ bước ra đưa cốc nước nóng cho anh: “Cháu đến sớm thế à?”
Tạ Hoài hừ một tiếng, cười nói: “Mua bữa sáng cho vợ.”
Chỉ sau sáu giờ, mọi người bắt đầu đổ về trước cửa hàng, chẳng mấy chốc hàng dài đã kéo dài hơn mười mét.
Tạ Hoài đứng trước đám đông, mua hai bát cháo nóng rồi rời đi. Lúc này quán đã mở cửa được một tiếng rưỡi, và giờ đã là 6 giờ 30 sáng.
Hạ Hạ ở nhà vẫn chưa tỉnh lại. Mùa đông ngày ngắn đêm dài, mãi đến bảy giờ trời mới sáng hẳn.
Cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu đen, nằm cuộn tròn trong chăn. Sau khi cọ xát suốt đêm, dây vai trượt xuống cánh tay, cổ áo xộc xệch, để lộ xương quai xanh xinh đẹp và làn da trắng nõn như tuyết.
Tạ Hoài ở trong gió lạnh hơn hai giờ. Vừa bước vào căn phòng ấm áp, hơi nóng đã khiến tóc anh ướt át.
Anh vào phòng tắm dùng khăn lau khô tóc, đặt cháo lên bếp hâm cho ấm. Sau đó thay lại bộ đồ ngủ rồi mới lên giường ôm Hạ Hạ.
Hạ Hạ lập tức tỉnh lại, nheo mắt: “Anh về sớm thế?”
Tấm rèm dày che mất ánh sáng, căn phòng vẫn tối lờ mờ. Cô lật điện thoại dưới gối xem giờ. Tạ Hoài ôm trọn cơ thể và cánh tay cô vào lòng.
Hạ Hạ hơi cựa quậy, nhưng không thể chống lại sức mạnh của anh, đành phải ngừng di chuyển.
“Mẹ nói gần đây trông em không vui.” Tạ Hoài khẽ nhéo cổ cô, “Sao vậy?”
“Em không phải không vui.” Trong mắt Hạ Hạ hiện lên một tia do dự, sau đó giọng nói cô mềm mại nũng nịu: “Em buồn ngủ quá, làm ơn hãy để em ngủ thêm một lát—“
Tạ Hoài buông tay cô ra. Hạ Hạ tựa đầu vào cánh tay anh, vùi mặt vào ngực anh.
Cô giống như một chú mèo con đang hấp thụ hơi ấm. Sau khi chìm vào giấc ngủ, cô liên tục rúc vào người anh và cựa quậy trong vòng tay anh.
Tạ Hoài không nhớ đã bao lâu rồi anh mới được ôm cô ngủ như thế này. Kể từ ngày anh trở về thành phố Chương, hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra khiến anh choáng ngợp. Lần cuối cùng anh ôm cô như thế này là ở trong ngôi nhà nhỏ ấm áp tại Nam Thành.
Hơi thở của cô gái mềm mại như nhung, nhẹ nhàng phả xuống bộ đồ ngủ mỏng trên ngực anh.
Trong khoảnh khắc đó, trong lòng Tạ Hoài tràn ngập cảm xúc khó tả. Anh sợ đánh thức người trong lòng nên không dám động đậy cho đến khi trời sáng hẳn.
Hạ Hạ ngủ ngon lành, nhưng Tạ Hoài lại chẳng thể chợp mắt. Anh nhìn cô gái trong vòng tay mình, từ mái tóc đến gò má, không muốn bỏ lỡ bất cứ thứ gì. Anh cúi đầu, cọ môi dọc theo trán đến cằm cô, hôn cô nhẹ nhàng từng chút một.
…
Hạ Hạ ngủ đến chín giờ. Rèm cửa che kín ánh sáng nên trước mắt cô mờ mịt trong chốc lát.
Cô cựa quậy muốn quay người lại, nhưng lại bị một cánh tay ngăn lại. Đầu óc cô còn mơ màng ong ong mấy lần. Lúc này cô mới nhớ ra hôm nay anh đã trở về vào khoảng sáu giờ sáng.
“Anh Hoài.” Cô nhẹ giọng gọi: “Em đói.”
Đôi mắt đen của Tạ Hoài nhìn chằm chằm vào cô, hồi lâu sau anh mới nói: “Anh cũng đói.”
Anh ép cơ thể về phía trước, cảm giác cứng và nóng rực khó mà không nhận ra.
Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi môi mềm như thạch của Hạ Hạ, thăm dò khe hở giữa hai cánh môi. Chợt anh đẩy ngón tay mới cắt tỉa gọn gàng vào hàm răng trắng ngần của cô.
Hạ Hạ theo bản năng hé miệng.
Tạ Hoài đưa tay vào, đầu ngón tay anh chạm vào chiếc lưỡi mềm mại của cô. Hạ Hạ vẫn chưa tỉnh hẳn, theo bản năng quấn lấy ngón tay anh mà *mút*.
---Ẩm ướt và trơn trượt.
Vẻ mặt ngây thơ lại đầy phong tình của cô đủ sức khơi dậy mọi sự hung hãn, mọi dục vọng chiếm hữu trong lòng đàn ông.
Tâm trí Tạ Hoài trong nháy mắt nổ tung. Trong suy nghĩ anh, mọi thứ như trộn lẫn tro bay và mảnh vụn, vừa khẩn trương vừa háo hức.
Anh lăn qua và ôm chặt lấy cô.
Dù Hạ Hạ có chậm chạp đến mấy, cô vẫn nhận ra việc anh muốn làm hôm nay khác với nhiều lần trước đây. Cô chỉ cảm thấy ánh mắt anh như muốn xé nát cô, nuốt chửng cô vào bụng.
“Anh Hoài.” Cô không tự tin ấn vào vai anh, “Em vẫn chưa khỏi bệnh…”
---Cảm lạnh rất dễ lây.
Hạ Hạ thầm nghĩ, bây giờ Tạ Hoài sẽ không mạo hiểm để bị bệnh phải không?
Đôi mắt Tạ Hoài sâu không thấy đáy. Anh chậm rãi cúi xuống cắn vào *dái tai* cô, *liếm láp*, giọng nói trầm khàn:
“Em bị cảm à? Anh sẽ tiêm cho em một mũi.”