94. Tạ Hoài: Vẫn vẹn nguyên là chính anh

Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Tạ Hoài: Vẫn vẹn nguyên là chính anh

Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Hoài nán lại khu chung cư của Hạ Hạ đến tối. Giải quyết xong công việc, hai người bắt tàu điện ngầm vào thành phố mua sắm.
Mùa thu sắp tàn, Tạ Hoài muốn mua cho Hạ Hạ vài bộ quần áo mới. Thế nhưng, Hạ Hạ lại chẳng mảy may để tâm đến việc mua sắm. Cô đi xem phim mà không nhìn màn hình lớn, chỉ chỉnh điện thoại về độ sáng thấp nhất, lẩm bẩm học từ vựng, co ro trên ghế.
Xem phim xong, tàu điện ngầm cũng đã ngừng chạy, Tạ Hoài tìm một khách sạn có đánh giá tốt, định nghỉ lại qua đêm. Vào đến phòng, Hạ Hạ chợt nhớ ra mình vẫn chưa hoàn thành mục tiêu học môn chính trị đã đặt ra. Cô đặt cặp sách xuống, ngồi trước tủ TV học bài qua video của Tiểu Tú Vinh*.
Tạ Hoài không ngờ Hạ Hạ có thể học bài trong tình huống này, khiến anh cũng phải cạn lời.
Anh ngồi phịch xuống bên cạnh cô đầy chán nản, thử lật xem sách chuyên ngành của cô. Chẳng biết bao lâu sau, anh bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, không kìm được mà ngủ gật ngay bên cạnh cô. Đành đóng sách, anh tiến đến hôn cô.
“Em đã đọc xong chưa?”
Hạ Hạ dụi dụi mắt, nói: “Em đi tắm đã.”
Tạ Hoài thường bỏ qua các môn học anh cho là không quan trọng, và tìm mọi cách trốn những lớp anh nghĩ mình không thể qua môn. Mỗi lần thi môn chuyên ngành, anh đều đủ điểm đỗ. Anh không được xem là một sinh viên giỏi trong mắt giáo viên và các bạn cùng lớp. Anh vừa không chịu học hành, vừa không tuân thủ kỷ luật.
Dịch Mỹ Hiên từng nghi ngờ anh đã gian lận trong kỳ thi đại học để vào được Đại học Nam Kinh. Nếu không, cô thực sự không thể tin được Tạ Hoài, với những hành vi vi phạm kỷ luật của mình, lại có thể đỗ vào một trường tốt như vậy.
Điểm thi đại học của Tạ Hoài đều là thật. Chính Kiều Như đã ép anh phải học hành chăm chỉ để đỗ đại học. Trong lòng Kiều Như, bi kịch của Tạ Trí Thịnh là do ông ấy không được học hành đến nơi đến chốn. Tạ Hoài thì không nghĩ vậy, anh chỉ muốn lấy bằng tốt nghiệp cấp ba rồi lo kiếm tiền. Sau kỳ thi đại học, anh và mẹ đã cãi nhau một trận lớn. Anh đã nói những lời khó nghe, còn Kiều Như thì mắng Tạ Hoài rằng nếu không vào đại học thì đừng hòng gọi điện cho bà nữa.
Đi học là một điều tốt, nhưng nếu đi học, anh không có thời gian để kiếm tiền. Tạ Hoài từng phải trả hàng chục nghìn tệ tiền lãi cho bọn cho vay nặng lãi mỗi tháng, rồi còn lo tiền học phí. Đã lâu lắm rồi anh mới bình tâm đọc sách như thế này. Số chữ anh đọc trong một học kỳ còn không bằng số chữ anh đọc trong một đêm nay.
Nhìn thấy Hạ Hạ đi vào phòng tắm, Tạ Hoài vui vẻ chạy xuống dưới lầu mua một chai Coca đá, còn mang về hai bát hoành thánh về ăn khuya.
Lúc về đến, Hạ Hạ đã tắm xong, đang ngồi trên giường sấy tóc, hai mí mắt đã díp lại.
Tạ Hoài gọi cô ăn khuya trước rồi mới vào phòng tắm. Lúc anh bước ra, cái cô gái gan dạ nói muốn ở cùng chồng mình đã ngủ trước rồi.
Hạ Hạ luôn nằm sát tường, cuộn tròn người trong tư thế đầy bất an.
Hộp hoành thánh trên bàn cạnh giường ngủ vẫn chưa được mở. Hạ Hạ vẫn cầm trên tay một cuốn sách chuyên ngành dày cộp. Tạ Hoài nhẹ nhàng đến xem cô, thấy cô gái đang đắm chìm trong giấc ngủ, nước dãi chảy ra từ khóe môi làm ướt sách.
Tạ Hoài không biết nên giận hay nên cười, cúi người bế cô dịch vào giữa giường.
Hạ Hạ ban ngày làm việc mệt mỏi, buổi tối học tập cũng mệt mỏi, vừa chạm gối đã ngủ say như chết, nghe loáng thoáng Tạ Hoài hỏi: “Lạnh không?”
Cô ậm ừ, Tạ Hoài tăng nhiệt độ điều hòa lên.
Tạ Hoài ôm lấy cô, để cô rúc vào trong ngực mình, không nhịn được mà nói: “Anh là đến nhận phòng hay là đến cùng em học đây?”
Hạ Hạ hiện phải ôn luyện mỗi ngày và chỉ có chút thời gian để đọc sách. Cô học đến mức ngủ cũng bị ám ảnh bởi việc học. Khi nghe Tạ Hoài hỏi, cô liền đáp: “Học, em muốn học...”
Sắc mặt Tạ Hoài tái xanh.
Hạ Hạ tưởng mình chỉ chợp mắt một lát, khi tỉnh dậy, cô nhìn điện thoại, phát hiện đã bảy giờ sáng.
Theo bản năng, cô đứng dậy xỏ giày, chuẩn bị giặt giũ rồi đi làm. Vừa đặt chân xuống, cô mới phát hiện đôi dép đó không phải đôi cô vẫn đi trong ký túc xá. Đêm qua cô và Tạ Hoài đã ở khách sạn. Cô chợt nghĩ ra điều gì đó, quay mặt lại thì bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của Tạ Hoài.
Tạ Hoài chậm rãi nói: “Anh tự nghĩ, mình không phải ở độ tuổi 40 hay 50 cơ bắp lỏng lẻo, thể lực và chức năng sinh lý suy giảm, đúng không? Vậy làm sao có người dám ngủ quên khi anh đang tắm? Em nghĩ anh sẽ không tức giận và trừng trị em, hay em nghĩ em có thể chống lại anh nếu anh tức giận?”
Hạ Hạ im lặng, đảo đôi mắt đẹp trong hốc mắt: “Không đời nào, em không thừa nhận.”
Cô mím môi nịnh nọt, kéo cánh tay anh cầu xin tha thứ: “Đêm nay thì sao, đêm nay em sẽ không ngủ nữa đâu.”
“Thôi!” Tạ Hoài cúi xuống xỏ giày, “Anh không muốn ôm em cả đêm nữa. Không làm được gì cả, cũng không ngủ được. Nếu em muốn lấy mạng anh thì cứ nói thẳng, đừng hành hạ anh như vậy.”
Hạ Hạ cũng cảm thấy áy náy: “Anh có thể đánh thức em mà.”
Gần đây cô không ngủ nghỉ đủ giấc, quầng thâm dưới mắt xanh đen, đôi mắt hằn đầy gân máu.
Tạ Hoài đi vào phòng tắm tắm rửa, Hạ Hạ cũng theo anh đi vào. Cô giống như một con mèo con tinh nghịch, chọc vào eo Tạ Hoài, rồi vuốt ve cánh tay anh, cuối cùng túm lấy vai rồi nhảy lên lưng anh: “Anh Hoài, đừng giận em. Anh muốn em đền bù thế nào cũng được, em sẽ không bao giờ từ chối bất cứ điều gì anh yêu cầu.”
Tạ Hoài nhìn cô trong gương, vẻ mặt lạnh tanh, không nói lời nào.
Đánh răng xong, anh đi ra ngoài thu dọn cặp sách của Hạ Hạ, nhét hết đống sách giáo khoa chết tiệt của cô vào đó, ôm cặp ngồi trên ghế đợi cô rửa mặt.
Hạ Hạ tắm rửa xong lúc 7h30, tám rưỡi đi làm, bắt tàu điện ngầm về Xương Bình là vừa kịp.
Tạ Hoài đi trước, Hạ Hạ theo sau. Tạ Hoài cao ráo, chân dài, eo thon vai rộng. Anh mặc áo phông trắng và quần jean, trông trẻ trung, tràn đầy sức sống. Dù đang giận dỗi, anh vẫn cố ý giúp cô đeo ba lô, lười biếng nghiêng một bên vai. Hạ Hạ không giấu nổi ánh mắt yêu thương. Nhìn chằm chằm bóng lưng Tạ Hoài, cô cười ngốc nghếch.
Tạ Hoài dừng lại trước xe bán bánh khoai lang ở lối vào tàu điện ngầm, chỉ vào xe đẩy hàng: “Anh muốn ăn.”
Hạ Hạ nhanh chóng trả tiền bánh khoai lang cho anh.
Tạ Hoài trong lúc chờ tàu điện ngầm, ăn xong chiếc bánh, ném túi nhựa vào thùng rác, chậm rãi nói: “Hóa ra tức giận và được dỗ dành lại dễ chịu đến vậy, chả trách em cứ thích bám lấy anh.”
Hạ Hạ: “…”
“Vậy anh đã hết giận chưa?” cô thận trọng hỏi.
Tạ Hoài không trả lời, nhíu mày kiêu ngạo.
Khi tàu điện ngầm đến, anh vẫn ôm Hạ Hạ lên tàu, tìm một góc vắng vẻ, rồi chặn cô giữa anh và vách toa tàu.
Giờ cao điểm buổi sáng đông đúc, ồn ào và hỗn loạn, người chen chúc người, không còn khoảng cách. Khoang tàu tràn ngập mùi đủ loại thức ăn, nào là bánh bao, bánh nướng, quẩy, bánh crepe, trái cây, trộn lẫn với mùi cơ thể của đủ loại người xộc vào mũi, thật khó chịu.
Hạ Hạ được Tạ Hoài che chở trong vòng tay anh, chóp mũi cô chạm vào ngực anh.
Tạ Hoài không bao giờ xức nước hoa. Nhưng trên người anh luôn thoang thoảng mùi cây cỏ, giống như cỏ xanh ẩm ướt được phơi nắng sau cơn mưa, trong lành dễ chịu.
Khi tàu điện ngầm dừng lại, toa tàu hơi nghiêng về phía trước do quán tính. Thay vì nắm tay cầm phía trên đầu để đứng vững, anh lại cố tình loạng choạng theo độ nghiêng của toa rồi nhân cơ hội hôn trán Hạ Hạ.
Hạ Hạ lập tức nói: “Anh hôn em!”
“Không có,” Tạ Hoài thản nhiên nói dối: “Anh vẫn còn tức giận, ai mà hôn em.”
Hạ Hạ nghi hoặc nhìn anh, Tạ Hoài lại dùng ánh mắt ngạo mạn liếc nhìn cô.
Khi tàu điện ngầm dừng ở ga tiếp theo, Tạ Hoài lặp lại chiêu trò cũ của mình, Hạ Hạ lần này kiên quyết nói: “Anh lại hôn em!”
“Đừng tự luyến nữa,” Tạ Hoài nói: “Chuyện tối qua anh không đánh chết em đã là may lắm rồi, anh hôn em sao? Mơ đi.”
Cứ mỗi trạm dừng lại, Tạ Hoài lại hôn cô như mèo vờn chuột, rõ ràng đã hết giận dỗi. Nhưng mỗi khi Hạ Hạ muốn nói chuyện với anh, anh đều giả vờ lạnh lùng, không thèm để ý đến cô.
Tạ Hoài trêu chọc cô một hồi, nhịn không được bật cười.
Anh nhìn thấy Hạ Hạ tức giận phồng má, liền đưa tay véo má cô: “Cảm giác bị lạnh nhạt thế nào? Em còn dám làm vậy nữa không?”
Hạ Hạ nhẹ giọng nói: “Em không dám nữa.”
Cô nắm tay Tạ Hoài, chạm vào vết vảy còn chưa bong ra trên mu bàn tay anh, buồn rầu hỏi: “Khi nào thì chỗ này mới lành lại?”
Tạ Hoài lúc đối phó Trịnh Trí Minh thì bị thương ở tay, anh không cho Hạ Hạ xem vết thương, cho đến khi vết thương đóng vảy. Trước đây anh luôn nói rằng đó chỉ là một vết thương nhỏ, nhưng thực ra đó là một vết cắt rất dài và hoàn toàn không phải do sơ ý mà có. Tuy nhiên, dù Hạ Hạ có ép anh thế nào, anh cũng không chịu nói vết thương đó từ đâu mà có.
Tạ Hoài vuốt vết vảy màu nâu sậm: “Khi vảy bong ra sẽ không sao. Bác sĩ nói chỉ cần bôi thuốc đúng giờ sẽ không để lại sẹo.”
“Nếu biết sớm hơn em đã không để anh đi,” Hạ Hạ thấp giọng nói: “Chỉ cần lấy lại trong USB là được. Sao anh lại muốn đánh hắn ta?”
“Anh đương nhiên phải đánh hắn ta,” Tạ Hoài nhếch môi, “Vợ hắn ta đánh em, anh đánh chồng bà ta. Nếu không phải không được đánh phụ nữ, anh nhất định sẽ đánh chết bà ta.”
Anh xoa đầu Hạ Hạ, đánh lạc hướng cô: “Em đừng tội nghiệp anh, lo nghĩ xem hôm nay em sẽ sống sót thế nào kìa. Thành phố sẽ cử một đội đi kiểm tra vệ sinh đường phố, ủy ban nhất định sẽ bắt em làm việc cật lực hơn nữa cho xem.”
Hạ Hạ rũ mắt xuống, tựa đầu vào ngực Tạ Hoài.
Cô gõ ngón tay lên vạt áo trước ngực anh, đột nhiên hỏi: “Mấy tháng anh ở trại giam vị thành niên, rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra?”
Tạ Hoài: “Sao em lại hỏi chuyện này?”
Hạ Hạ vẫn luôn tò mò về khoảng thời gian đó, nhưng Tạ Hoài toàn giữ im lặng.
Kiều Như từng nói với Hạ Hạ rằng trải nghiệm đó giống như một ngưỡng cửa trong cuộc đời Tạ Hoài. Sau khi anh vượt qua nó, nó thúc đẩy anh từ một cậu bé chưa trưởng thành trở thành một người đàn ông đúng nghĩa.
Nhưng ngay cả Kiều Như cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với Tạ Hoài trong trại giam vị thành niên.
Hạ Hạ không thể giải thích vì sao đột nhiên mình muốn hỏi, có lẽ là đang nghĩ đến việc Tạ Hoài xử lý Trịnh Trí Minh, lại nghĩ đến khi anh đối mặt Hạ Quân, Hồ Thư Vinh, cùng hai tên đàn ông đã sỉ nhục cô trước đây. Còn cả sự tự tin, sự thẳng thắn của Tạ Hoài và những mánh khóe kiếm tiền của anh. Nếu thật sự nói kỹ, cô chỉ muốn biết lý do cho bộ dạng hiện tại của Tạ Hoài và cái gọi là 'sự trưởng thành' trong lời Kiều Như.
Tạ Hoài: “Em ghét anh Hoài, vì từng vào tù à?”
Hạ Hạ nói: “Em không ghét, em chỉ muốn biết thôi. Anh không nói cho em cũng được.”
Tạ Hoài nhướn mày, cẩn thận suy nghĩ.
“Không có gì đâu.”
“Ăn, ngủ, học tập, lao động cải tạo,” Tạ Hoài nói: “Thỉnh thoảng anh cũng bị đánh vài trận, nhưng không đau.”
Anh mỉm cười: “Anh biết em đang nghĩ gì.”
“Anh biết à?” Hạ Hạ không tin, cười hỏi: “Vậy nói cho em biết đi.”
Tạ Hoài vẻ mặt bí hiểm, đùa cợt: “Nói đúng có khen thưởng không?”
Hạ Hạ: “Ừm”
“Có gì?”
Hạ Hạ: “Anh nói cho em biết trước đã, sau đó em sẽ nói cho anh biết.”
Tạ Hoài: “Những ngày đó thật sự rất khó khăn.”
Anh chỉ nói khó khăn chứ không nói khó khăn thế nào. Đây là phong cách thường ngày của anh, anh từ chối nói về những rắc rối của mình với cô. Hạ Hạ không tin những lời nói qua loa của anh có thể tóm tắt cả quãng thời gian anh ở trại giam vị thành niên. Cô cũng không tin những gì anh nói chỉ là thỉnh thoảng bị đánh vài trận, không đau đớn là bao.
“Nhưng nó không thể thay đổi được anh,” Tạ Hoài cười nói: “Anh Hoài của em là người bị đánh vài trận là sẽ ngã quỵ sao?”
Anh ngửa mặt cười kiêu ngạo, nhưng không hiểu sao khóe môi Hạ Hạ cũng cong lên, cô cũng muốn cười theo anh một cách vô cớ.
“Làm sao có thể có những sự kiện hay ranh giới rõ ràng cho sự trưởng thành của một con người? Đó có thể là một bữa ăn, một cuộc trò chuyện, đọc một cuốn sách hay xem một bộ phim, hay thậm chí chỉ là ngắm trăng trước khi đi ngủ vào ban đêm. Con người đến với thế giới này và hằng ngày phải đối mặt với biết bao chuyện tầm thường, sau bao tích lũy, cái kén cuối cùng cũng sẽ vỡ ra.”
“Đối với anh, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc nào đó. Anh thậm chí không thể nhớ đó là khoảnh khắc nào.”
Tạ Hoài nói: “Em cho rằng người khác đánh giá thấp anh vì anh từng vào trại giam vị thành niên rồi trở thành như bây giờ sao? Anh từ trước đến nay đều như vậy, người trước mắt em chính là Tạ Hoài nguyên bản và hoàn chỉnh nhất. Anh chưa bao giờ bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì mà thay đổi.”
“Những thứ em thấy đều là anh Hoài,” anh nói chắc nịch.
Hạ Hạ không khỏi mỉm cười. Lông mày cô cong lên như trăng non, trong đầu không khỏi hiện lên một câu nói.
Thế gian đè nặng lên anh, khiến anh bị gió mưa vùi dập, gió mạnh cuốn tung mái nhà, sóng lớn ập vào nhà. Nhưng anh vẫn đứng giữa sóng, sắp xếp thuyền, thả neo, căng cánh buồm. Mắt anh vẫn sáng, xương sống anh vẫn chưa bị uốn cong. Thế giới từ bỏ việc thuần hóa anh và để anh tự mình ngược dòng sang bờ bên kia.
Tạ Hoài nói: “Phần thưởng.”
Hạ Hạ tỉnh táo lại, gãi đầu: “Em còn chưa nghĩ ra.”
Tạ Hoài nói: “Vậy thưởng cho anh đi ăn cơm trưa với em đi.”
-------------------------------------------------
Chú thích:
(*) Tiểu Tú Vinh (肖秀荣): giáo viên luyện thi tuyển sinh sau đại học nổi tiếng. Ông là giáo sư và trợ giảng thạc sĩ tại Đại học Dân tộc Trung ương (MUC), Trung Quốc.