135. Chương 135

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Nhạc Nhất chết, rạp xiếc ngầm chỉ còn lại một diễn viên.
Tưởng Hà đã gửi nhiều dữ liệu lâm sàng ra nước ngoài, bên kia hứa trong vòng hai tháng sẽ cấp cho bà ta lô thuốc mới nhất, mạng sống của bà ta sẽ được kéo dài tối đa.
Tưởng Hà càng cười càng rạng rỡ, bà ta thường vuốt tóc Bình Bình, nói nếu cô bé ngoan ngoãn thì sẽ chữa đôi mắt cho cô bé.
Bình Bình không bao giờ trả lời.
Vì đã thoát khỏi thân phận 'bình hoa' (vật thí nghiệm), Tưởng Hà không chỉ tiêm thuốc cho cô bé mà còn dùng những phương pháp chữa trị tốt nhất, hơn nữa phản ứng đào thải trong cơ thể rất nhẹ, nên cô bé có thể sống sót một cách kỳ diệu. Nhưng cô bé chẳng hề cảm kích, vì cô bé biết sự quan tâm chăm sóc của Tưởng Hà xuất phát từ đâu.
Đó là vì để có thể lấy máu của Nhạc Nhất tốt hơn.
Dòng máu thuộc về Nhạc Nhất trong cơ thể cô bé.
Tưởng Hà đối xử với Bình Bình như con gái ruột. Tuần thứ ba sau khi tất cả bạn bè đều đã chết, Bình Bình đang mê man bất tỉnh lại có một giấc mơ, một giấc mơ vừa hạnh phúc vừa đau đớn.
Sau đó cô bé bắt đầu sốt cao, sốt đến mức nói mê sảng. Tưởng Hà đã thử đủ mọi cách nhưng không thể hạ sốt cho cô bé.
Tưởng Hà tưởng rằng đó là phản ứng đào thải sau khi cấy ghép tủy xương, bà ta lo lắng suốt một tuần. Ngay khi bà ta tưởng chừng mọi nỗ lực đều vô ích, thân nhiệt của Bình Bình lại đột ngột giảm xuống.
Đúng là một sinh mạng kỳ tích.
Bình Bình mở mắt ra.
Tưởng Hà vui mừng khôn xiết, tiến về phía trước. Bốn năm nhân viên y tế vây quanh cô bé, thực hiện đủ loại kiểm tra khác nhau cho cô bé.
Các dấu hiệu sinh tồn đều bình thường.
Tưởng Hà thở dài nhẹ nhõm, bà ta định vuốt tóc Bình Bình như vài ngày trước, nhưng khi đối mặt với Bình Bình, bà ta đột nhiên khựng lại.
Dù rõ ràng Bình Bình không thể nhìn thấy, nhưng ánh mắt cô bé lại vô cùng rõ ràng, như thấu suốt mọi thứ.
Tưởng Hà ngập ngừng, hỏi: "Bình Bình?"
Bình Bình không nói chuyện một lúc lâu.
Lâu đến mức Tưởng Hà tưởng cô bé bị mất giọng vì sốt cao.
Nhưng cuối cùng cô bé cũng lên tiếng.
"Cận kề cái chết đau khổ vô cùng."
Nằm trên giường bệnh, Bình Bình bình tĩnh nói: "Thi thể của bà sẽ bị người thân giấu dưới đáy sông, linh hồn của bà sẽ không bao giờ lên bờ được."
Nhất thời Tưởng Hà không phản ứng.
Các nhân viên y tế khác là những người đầu tiên phản ứng, họ nhanh chóng bịt miệng Bình Bình lại.
"Tôi không muốn nhìn thấy các người."
Sau đó mọi thứ diễn ra như phim quay chậm, tất cả mọi người, kể cả Tưởng Hà, đều chậm rãi quay người lại.
Các nhân viên y tế rời khỏi phòng bệnh và đi làm công việc của mình. Tưởng Hà cũng đến phòng viện trưởng thu dọn đồ đạc rồi đi thẳng về nhà.
Bình Bình nằm thẳng trên giường bệnh.
Nước mắt cô bé vô thức chảy ra làm ướt chiếc gối.
Chỉ nói vài câu, tứ chi tàn tật của cô bé đã lành lặn trở lại, mắt cô bé đã nhìn thấy được. Đã có cơ hội nhìn thấy dòng sông rồi, nhưng khi đã nhìn thấy được, cô bé lại chẳng còn trông thấy dòng sông rực rỡ sắc màu trong giấc mơ nữa.
Chỉ trong chốc lát, cô bé có thêm rất nhiều ký ức, biết được vô vàn chuyện.
Sau khi cơ thể bị phá vỡ cấu trúc rồi tái tạo lại, dòng máu khác được cấy ghép vào cơ thể, linh hồn cô bé cũng thay đổi. Năm chín tuổi, cô bé đã có được khả năng ngoại cảm.
Một khả năng ngoại cảm phi thường.
Mà khả năng phi thường này đi kèm với những ký ức được truyền lại, nên đương nhiên cô bé biết cách sử dụng và biết rõ những hạn chế của nó.
… Không thể thay đổi những gì đã xảy ra.
… Đừng cho rằng sự thay đổi chắc chắn sẽ đến.
… Chỉ có thể sử dụng trong không gian được chỉ định.
… Không thể sử dụng được với những người mạnh hơn.
Nhưng Bình Bình vẫn muốn thử.
"Tôi muốn họ trở về." Cô bé thì thầm.
Cô bé đã đợi rất lâu.
Không có chuyện gì xảy ra.
Thế là cô bé lại thì thầm:
"Tôi muốn tất cả bọn họ đều sống lại."
"Xuất hiện trong phòng."
"Giống như trước đây."
"Sống lại."
Giọng cô bé lẩm bẩm nhưng căn phòng vẫn trống rỗng, không có ai khác ngoài Bình Bình.
Nỗ lực vô ích này kéo dài rất lâu, cho đến khi Bình Bình bật khóc trong căn phòng trống. Cuối cùng, cô bé từ từ ngồi dậy, ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào lòng bàn tay, cuộn tròn người lại.
Cô bé suy nghĩ rất lâu, từ hoàng hôn đến bình minh.
Cô bé nghĩ đến khi còn được mẹ ấp ủ trong vòng tay, nghĩ đến nỗi sợ hãi khi bị Tưởng Hà mua về rồi đưa xuống tầng hầm, niềm vui khi lần đầu gặp mặt bốn người bạn, nụ cười rạng rỡ của Nhạc Dao, sự ôn nhu của Tiểu Gia, những trò ảo thuật mà Tiểu Thiên luôn biểu diễn cho cô bé xem và chùm chìa khóa mà Nhạc Nhất đã lấy trộm cho cô bé mỗi đêm.
Cô bé yêu họ.
Rất yêu rất yêu.
Bình Bình lau nước mắt, bắt đầu ước những điều ước khác.
"Chỉ cần thi thể xuất hiện."
"Không có linh hồn cũng được."
Sau đó trong phòng xuất hiện thi thể của những đứa trẻ, chúng đứng đó trong bóng tối, còn đáng sợ hơn cả những cảnh đáng sợ nhất trong phim kinh dị, nhưng Bình Bình lại không hề sợ hãi.
"Em sẽ là linh hồn của mọi người." Cô bé thì thầm: "Sau này chúng ta sẽ sống trong căn nhà thật to, rồi sẽ đi học."
Cô bé vẫn nhớ tâm nguyện của Tiểu Thiên, nên đã làm cho Tiểu Thiên trông béo hơn.
Cô bé cũng nhớ tâm nguyện của Nhạc Nhất.
Nhạc Nhất hy vọng sẽ không có kiếp sau, cô bé đã bối rối một hồi lâu, rồi cũng không để cơ thể Nhạc Nhất xuất hiện.
Nhưng cô bé rất nhớ Nhạc Nhất, nên đã thay đổi khuôn mặt của chính mình để giống Nhạc Nhất.
Cứ xem như Bình Bình đã chết đi.
Bình Bình muốn tất cả mọi thứ như một kẻ tham lam, không ngừng cầu ước.
"Tôi muốn trái tim của chị Nhạc Dao."
Phần lớn nội tạng của mọi người đều đã bị Tưởng Hà bán đi. Bình Bình không thể chấp nhận được, cơ thể của mọi người đều là giả, nhưng cô bé hy vọng có được một thứ gì đó chân thật.
"Tôi muốn gan và phổi của Tiểu Gia."
"Còn có đôi mắt của Tiểu Thiên."
Mỗi lời nói của Bình Bình đều rất chân thành.
Những thứ này lại thêm khuôn mặt của Nhạc Nhất, mọi người đều có thể sống trong cơ thể cô bé.
Trời đã sáng.
Bình Bình ngồi bó gối bên cửa sổ. Nhiều năm qua, cô bé luôn mang hình hài mong manh, dù phải chịu rất nhiều đau khổ nhưng cô bé chưa bao giờ cảm thấy quá đau khổ, vì cô bé có rất nhiều bạn bè.
Bây giờ cô bé đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng lại cảm thấy cô đơn, đau khổ hơn bao giờ hết.
Sau này Tưởng Hà sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng vẫn còn rất nhiều người không xứng đáng tồn tại. Mọi nhân viên trong viện điều dưỡng Bạch Sơn đều đáng phải chết.
Là bọn họ đã chặt tay chân của cô bé, mổ xẻ lồng ngực bạn bè cô bé. Bọn họ chẳng có tư cách sống hạnh phúc.
Nhưng mà chết đi lại là chuyện đơn giản nhất.
Viện điều dưỡng Bạch Sơn chỉ còn lại một số bệnh nhân bị bệnh nặng. Bình Bình đã đồng hành cùng họ trong những ngày tháng cuối đời, sau đó bắt đầu nghĩ xem những nhân viên y tế đó phải chết ra sao.
Bình Bình chưa gặp nhiều người. Để đánh lừa thế giới bên ngoài, tạo ra ảo tưởng rằng mọi thứ trong viện điều dưỡng Bạch Sơn đều bình thường, cô bé tạo ra một nhóm người đã chết từ lâu để đóng vai bệnh nhân. Bởi vì cô bé không thể tưởng tượng ra những người vốn không tồn tại mà không có căn cứ, nên tất cả khuôn mặt của các bệnh nhân đều là những gương mặt từng xuất hiện trên các tờ báo cũ mà cô bé đã đọc.
Cô bé đã thay đổi ký ức của các nhân viên y tế, khiến họ quên đi những chuyện trong phòng thí nghiệm bí mật, những thí nghiệm lâm sàng mà họ đã tham gia và thân phận thật sự của những đứa trẻ. Cô bé còn khiến họ nghĩ rằng tất cả bệnh nhân đều là thật.
Cô bé đứng trên tầng cao nhất nhìn những nhân viên y tế này hành hạ những người đã chết từ lâu, thấy dù họ đã quên đi quá khứ tàn ác, bản chất ích kỷ và độc ác của họ vẫn không hề thay đổi.
Bình Bình suy nghĩ xem những người này đã làm chuyện gì.
Có người đã từng nhấn Tiểu Gia xuống bể bơi, có người đã phạt cắt ống thở của Tiểu Thiên, có người đã từng giúp Tưởng Hà giấu thi thể của những đứa trẻ, có người đã hỗ trợ ca phẫu thuật đổi máu của Nhạc Nhất cho cô bé.
Xem xét kỹ càng, Bình Bình quyết định tạo ra một trò chơi.
Thời gian là vào rạng sáng chủ nhật hàng tuần, 0 giờ bắt đầu, 6 giờ kết thúc.
Bởi vì thời điểm này cũng là lúc bọn họ từng biểu diễn ở sân khấu ngầm.
Mà trò chơi chính là bắt chuột bạch.
Bởi vì trước đây tất cả những đứa trẻ đều là chuột bạch, bây giờ Bình Bình hy vọng vai trò của mọi người có thể đảo ngược.
Bắt đầu từ tháng 1, kéo dài đến tháng 5, chủ nhật hàng tuần, Bình Bình sẽ cùng bạn bè đi bắt chuột. Có khi đi bắt rất nghiêm túc, có khi chỉ thích thú nhìn lũ chuột bạch suy sụp, biến thành trò hề.
Cô nhìn thấy sự tuyệt vọng, suy sụp của những người đang mệt mỏi, trốn đông trốn tây, y hệt như những người bạn của cô bé đã từng bị đưa lên bàn mổ, bị mổ xẻ không thương tiếc.
Trò chơi này kéo dài mấy tháng, số lượng nhân viên y tế ngày càng giảm đi. Mặc dù những người này đều có người thân, thấy người thân mất tích sẽ báo cảnh sát, nhưng năng lực của Bình Bình rất hiệu quả. Mỗi khi có người của sở Công an đến viện dưỡng lão, đều đưa ra những kết luận sai lệch.
Bình Bình có khả năng che mắt mọi người, cũng có khả năng khiến mọi chuyện trở thành vụ án không lời giải.
Cô bé nghĩ rằng rất hay. Cô bé dự tính sau khi tất cả các nhân viên y tế đã "chết một cách thích đáng", cô bé sẽ rời khỏi viện điều dưỡng Bạch Sơn cùng với ba người bạn của mình. Mọi người sẽ sống cùng nhau, cùng nhau đi học, cùng tan học, ăn khoai tây chiên, cùng xem phim.
Bốn người họ sẽ đồng hành cùng nhau cả đời.
Bình Bình biết thực ra tinh thần mình có phần vặn vẹo, nhưng làm sao có thể không vặn vẹo được, cô bé ôm lấy lồng ngực nơi có trái tim Nhạc Dao đang đập, cảm thấy chỉ có như vậy mới có được hơi ấm.
Chỉ như thế cuộc sống của cô bé mới có thể có chút ấm áp.
Nhưng dù nguyện vọng của cô bé chỉ đơn giản như vậy, vẫn có người muốn làm phiền cô bé cùng bạn bè.
Một cô gái ngất xỉu trước cổng viện điều dưỡng Bạch Sơn. Không lâu sau, một người đàn ông với tình trạng tương tự cũng đến viện điều dưỡng.
Viện điều dưỡng Bạch Sơn đang bị điều tra.
Bình Bình rất lo lắng chuyện của mình sẽ bị bại lộ, cũng lo lắng đối phương mạnh hơn mình.
Nhưng may thay, chỉ nói chuyện một lúc, cô bé đã nhanh chóng khống chế được đối phương, cũng biết trước về một chương trình ngoại cảm sẽ đến nơi này.
Để hiểu rõ nội dung cuộc thi, cô bé đã xem ba tập đầu tiên của chương trình trên điện thoại di động của đối phương.
Cô bé biết có một cô gái rất giỏi ràng buộc linh hồn, biết người chị song sinh của cô gái đó giỏi bói toán, biết thể chất của một ai đó sẽ mang lại xui xẻo cho những người xung quanh, biết rằng có một người phụ nữ vô cùng lợi hại, sẽ là mối nguy hiểm lớn nhất trong trò chơi này.
Nên Bình Bình quyết định ở chung phòng bệnh với người phụ nữ này.
Cô bé thiết lập lại luật chơi, lần nữa thay đổi ký ức của tất cả nhân viên y tế, khiến họ quên rằng lũ chuột bạch thực chất chính là họ. Cô bé cũng thử dùng năng lực để thăm dò, yêu cầu người phụ nữ tên Khương Yếm mặc đồ bệnh nhân.
Nhưng Khương Yếm không bị cô bé ảnh hưởng.
Cô nhìn bộ quần áo đó với ánh mắt chán ghét, mãi một lúc lâu sau mới chịu mặc vào.
Lúc Khương Yếm vào phòng tắm để thay quần áo, trong lòng Bình Bình rất căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cô bé gặp người không bị năng lực của mình ảnh hưởng.
Mà vì sự tồn tại của Khương Yếm, cô bé không dám kiểm soát các nhà ngoại cảm khác.
Bộ não cô bé hoạt động hết công suất. Cuối cùng cô bé quyết định hành động theo nhiệm vụ của họ.
… Giả như đây là trường năng lượng chưa hoàn chỉnh, giả như phía sau viện điều dưỡng Bạch Sơn có một linh hồn. May mắn thay, những trải nghiệm bi thảm của vài người xấu số cũng đủ để khai thác.
Cô bé lạc quan cho rằng trò chơi này là một cơ hội.
Một khi trải nghiệm của họ được khai thác, họ sẽ nhận được sự đồng cảm và sẽ được ban cho một thân phận chân thực để bước ra thế giới bên ngoài, một thân phận mà ai cũng công nhận.
Cô bé đã suy nghĩ rất nhiều.
Cô bé đã suy nghĩ rất nhiều rất nhiều.
Nghĩ xem làm thế nào để trò chơi trông hợp lý, làm thế nào để chắc chắn rằng Bình Bình đã chết, nghĩ cách diễn tròn vai Nhạc Nhất, làm sao để khiến linh hồn đằng sau trở thành Tưởng Hà hoặc Bình Bình, hoặc cả hai cùng lúc cũng được.
Chỉ cần làm cho những nhà ngoại cảm này… tin rằng những người khác còn sống là đủ rồi.
Sống giả cũng là sống.
Bởi vì cô bé thực sự không thể rời xa họ, dù chỉ một giây thôi cũng cảm thấy khó thở.
*
Khương Yếm nói xong câu: "Em không thể thao túng thi thể bọn họ cả đời", đợi Bình Bình trả lời.
Bình Bình bình tĩnh nhìn Khương Yếm.
Khi cô bé ngừng cố gắng đóng vai Nhạc Nhất, khí thế mạnh mẽ nhưng khó chịu của cô bé đã biến mất. Cả người cô bé như bị khóa chặt vào một nơi nào đó, không thể nhúc nhích dù chỉ một bước.
"Quá mức rồi," Khương Yếm giải thích: "Để tỏ ra rằng họ vẫn bình thường, em đã dùng quá nhiều sức rồi."
"Ví dụ như thỉnh thoảng để những bệnh nhân khác bị khống chế, làm nổi bật sự bình thường của các bạn ấy. Đặc biệt là khi chị đến khu vườn nhỏ, mọi người đều không bình thường, chỉ có Tiểu Gia và Tiểu Thiên cầu cứu chị một cách rất mâu thuẫn."
Khương Yếm nói: "Trên bụng của Tiểu Gia còn có vết sẹo phẫu thuật, phẫu thuật ruột thừa không thể để lại vết sẹo như vậy. Lại thêm lời của Tôn Tân Tri nói rằng đã từng phẫu thuật cho tất cả những đứa trẻ, cuộc phẫu thuật đó chắc hẳn không hề nhẹ nhàng."
Khương Yếm hỏi Bình Bình: "Tại sao em lại không xóa vết sẹo phẫu thuật của các em ấy?"
Dù sao thì như vậy cũng làm giảm nguy cơ bị lộ.
Bình Bình không trả lời một lúc lâu.
Một lúc lâu sau, cô bé mới nói: "Bởi vì vết sẹo là thật."
Có quá nhiều thứ là giả, vẫn cần có thứ gì đó là thật.
Có vết sẹo thì họ mới có quá khứ, có quá khứ mới là người.