Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Lời Tạm Biệt Của Nhạc Nhất
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù không thể nhìn thấy gì nhưng cô bé vẫn thích những thứ có màu sắc sặc sỡ. Trong tâm trí cô, tất cả những dòng sông đều rực rỡ sắc màu, với những chiếc lá hồng, đỏ nổi bồng bềnh trên mặt nước.
Có vài đứa trẻ từng vẽ tặng cô bé một bức tranh như vậy vào ngày sinh nhật. Lúc đó, Bình Bình đã rất vui và hôn lên bức tranh không rời.
Nhạc Nhất không thích điều ước này: "Em đúng là không có tham vọng gì cả."
Bình Bình hiền lành hỏi: "Vậy mong muốn của Nhạc Nhất là gì thế?"
"Chị muốn sống trong một ngôi nhà thật lớn và được đi học." Cô bé tự mãn nói tiếp: "Với sự thông minh của chị, chị chắc chắn có thể nhảy cóc một lớp, chỉ cần nhảy thêm vài lần nữa thôi là chị có thể học cùng lớp với khóa trên. Đến lúc đó khi mọi người gặp chị thì đều phải gọi một tiếng 'đàn chị'."
"Nhưng điều ước này khó khăn quá, ước muốn thực sự của chị là trở thành sát thủ." Nhạc Nhất minh họa: "Cầm một thanh kiếm dài như thế này này, mặc áo khoác gió màu đen và đi giày cao gót, chạy nhanh trong đêm mưa và vung vẩy vài cái, chị có thể giết hết kẻ thù và giải cứu thế giới!"
"Ò…" Bình Bình chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, nhưng cô bé vẫn cảm thấy, Nhạc Nhất nhất định là có thể làm được.
"Chị Nhạc Nhất giỏi quá!!"
Nhạc Nhất lắc đầu.
Thời gian hạnh phúc thì vẫn luôn ngắn ngủi. Nửa năm sau, Tưởng Hà đã đưa vài người xuống tầng hầm.
Bởi vì thị trấn Bạch Sơn cách xa thành phố, nơi có địa điểm biểu diễn ngầm. Hơn nữa, lũ trẻ cũng không còn ai quan tâm nữa nên Tưởng Hà cũng không còn lo lắng về việc chúng sẽ bị phát hiện. Thế là, chúng cứ thế sống tại viện điều dưỡng Bạch Sơn.
Bệnh nhân ở viện điều dưỡng Bạch Sơn ít ỏi đếm trên đầu ngón tay, họ ốm đau rất nhiều, thế nhưng tính tình lại rất hiền lành, luôn cho lũ trẻ kẹo và đồ ăn vặt.
Do ngoại hình của mình nên Bình Bình không thể lộ diện. Thế nên khi mọi người được cho đồ ăn vặt, bọn họ sẽ bí mật chạy xuống tầng hầm bên dưới, bò qua phòng đông lạnh, đến phòng của Bình Bình, mang đồ ăn vặt đến cho cô bé.
Có lần Nhạc Nhất nhận được một túi bánh khoai tây chiên vị cà chua, cô bé tiết kiệm lắm mới chia cho Bình Bình hai miếng.
Đó là lần đầu tiên Bình Bình được ăn khoai tây chiên.
Cô bé thề rằng đó là món ăn tuyệt vời nhất từ trước đến nay mà cô bé được thưởng thức. Và cô bé cũng đã yêu thích món khoai tây chiên ấy cả đời.
Nhưng cô bé cũng chỉ ăn nó một lần.
Đôi khi không thể nhìn thấy ánh sáng thì lại an toàn hơn. Tưởng Hà lo lắng lũ trẻ sẽ bỏ chạy, bà ta cũng cảm thấy việc đánh gãy chân chúng thì phiền phức, chăm sóc chúng lại càng phiền toái nên bà ta đã tiêm thuốc an thần cho lũ trẻ. Thuốc có tác dụng phụ nghiêm trọng.
Có thể thấy rõ, trạng thái tinh thần của lũ trẻ ngày càng kém đi, trí nhớ lúc nhớ lúc quên. Đôi khi vừa đi tìm Bình Bình thì bọn chúng đã quên mất lý do.
Bình Bình không nhìn thấy gì nên thường xuyên, cô bé sẽ nghe thấy tiếng bước chân ngập ngừng dừng lại trước mặt mình, nhưng sau đó lại không có ai lên tiếng.
"Ai đó?"
Không có ai nói gì, chỉ có tiếng thở dốc.
Thường phải rất lâu sau, Bình Bình mới nghe thấy một tiếng thở dài.
"Vốn dĩ chị mang thạch đào đến cho Bình Bình." Nhạc Dao nói: "Nhưng giờ tìm lại không thấy."
Bình Bình trả lời ngay lập tức: "Không sao đâu mà, chị Nhạc Dao tới gặp em, em rất vui."
"Bọn họ cũng muốn tới." Nhạc Dao nói: "Nhưng gần đây tính tình của Tưởng Hà càng ngày càng tệ, bà ta bắt tất cả mọi người về phòng."
Tính tình của Tưởng Hà vẫn luôn rất tệ, nên Bình Bình cũng không thể tưởng tượng nổi tính tình của Tưởng Hà mà kém hơn nữa thì sẽ tệ thế nào.
Nhạc Dao tiếp tục nói chuyện một mình: "Mấy ngày trước bà ta cảm thấy không khỏe nên đi khám và bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư gan."
"Trông bà ta như sắp chết vậy."
Bình Bình yên lặng lắng nghe, khi biết Tưởng Hà sắp chết, cô bé không có bất kỳ cảm xúc vui mừng nào. Cảm thấy vui mừng trước cái chết của người khác dường như là một điều rất tệ. Cuối cùng, cô bé nhẹ nhàng gật đầu: "Em biết rồi."
Ở nơi mà Bình Bình không thể nhìn thấy, ánh mắt của Nhạc Dao rất buồn.
"Nhưng còn Bình Bình thì sao?"
Bình Bình giả vờ không hiểu mà cười: "Nên làm gì thì cứ làm. Mọi người chỉ cần tự chăm sóc bản thân mình thật tốt thôi."
…
Một lời thành sấm.
Đôi khi đau buồn tới quá sớm và người đầu tiên bị số phận trừng phạt lại là bạn.
Sức khỏe của Bình Bình vẫn luôn trong tình trạng không tốt. Sau khi chuyển đến viện điều dưỡng Bạch Sơn, Tưởng Hà đã tiêm cho cô bé rất nhiều loại thuốc để kéo dài sự sống, nhưng cô bé lại không ngờ rằng, chính cơ thể tàn tạ này lại trở thành lý do giúp cô bé sống sót.
Sau khi Tưởng Hà bị ung thư gan, mọi tham vọng của bà ta đều được gói gọn lại chỉ còn một câu - bà ta muốn sống.
Vì vậy, bà ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để mua một lượng lớn thuốc đặc trị ung thư gan từ nước ngoài. Thế nhưng vì nó vẫn chưa được thử nghiệm lâm sàng, cho nên một số đứa trẻ tương đối khỏe mạnh đã trở thành chuột bạch thí nghiệm.
Tưởng Hà vẫn luôn liên lạc với phòng khám trái phép - nơi đã thực hiện các ca phẫu thuật cắt chi cho Bình Bình. Bà ta đã mua lại phòng khám này, những bác sĩ và y tá thiếu y đức đã đến viện điều dưỡng Bạch Sơn. Phòng thí nghiệm cũng đã được cải tạo, bọn họ không hề kiêng dè, thí nghiệm thuốc lên lũ trẻ. Tiền của Tưởng Hà đổ ra như nước, nhưng… Bình Bình không hề biết gì về những chuyện này.
Lúc đầu, tất cả những gì cô bé biết là những người bạn của mình đột ngột biến mất.
Viện điều dưỡng Bạch Sơn không có gì đáng lo ngại nên nhân viên y tế ra vào cũng không cố tình giữ im lặng.
Hai tháng sau, cuối cùng Bình Bình cũng nghe được tin tức.
Cô bé biết được Nhạc Nhất đã được chẩn đoán có nhóm máu hiếm. Cô bé cũng biết suốt hai năm nay có một vị đại gia ở nước ngoài vẫn luôn tìm kiếm nhóm máu hiếm này, vị đại gia đó muốn tìm kiếm nhóm máu này vì cô con gái độc nhất của mình. Cô bé cũng biết rằng có những đứa trẻ được yêu thương thật lòng, nhưng cũng có những đứa trẻ chỉ có thể trở thành ngân hàng máu sống.
Cô bé biết nhiều hơn thế.
Cô bé biết Tiểu Thiên đã hôn mê.
Cô bé còn biết Tiểu Gia đã nôn ra máu vào sáng sớm ngày hôm qua.
Cô bé cũng biết chị Nhạc Dao đã bị cắm hơn ba mươi ống dẫn vào cơ thể.
Biết được Tưởng Hà đang điên cuồng tìm kiếm người phù hợp với Nhạc Nhất đang hấp hối để sau này bà ta có thể kiếm được càng nhiều tiền hơn.
Bà ta muốn tìm một người có thể có nhóm máu tương đồng với Nhạc Nhất.
Vào tháng thứ mười một sau khi đến viện điều dưỡng Bạch Sơn, và vào tháng thứ ba sau khi mất đi những người bạn đồng hành của mình, Bình Bình và Nhạc Nhất phù hợp. Lớp vỏ bọc an toàn của cô bé bị phá vỡ, cô bé bị Tưởng Hà đưa đến phòng thí nghiệm.
Các chuyên gia cấy ghép tủy xương nổi tiếng trong và ngoài nước đã đến phòng khám trái phép này và thực hiện các ca phẫu thuật cho cô bé và Nhạc Nhất.
Đồng thời, vì lý do thể chất, ba đứa trẻ còn lại đã hoàn toàn mất đi giá trị lợi dụng. Một số bộ phận cơ thể khỏe mạnh còn sót lại của chúng đã bị phẫu thuật cắt bỏ để bán với giá cao.
Có lẽ là vì biết ơn giá trị của Nhạc Nhất, sau khi xử lý xác của một số đứa trẻ, Tưởng Hà cũng không bán nội tạng của Nhạc Nhất ngay lập tức mà để cô bé tự sống tự chết trên giường bệnh.
Bình Bình đang nằm cạnh cô bé.
Toàn thân cô bé được bao phủ bởi các thiết bị y tế, còn Nhạc Nhất thì không có gì. Sự tương phản giữa hai cô bé rất rõ ràng.
Bình Bình cảm thấy vô cùng có lỗi với Nhạc Nhất, cô bé không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Rõ ràng là họ đều rất khỏe mạnh.
Rõ ràng việc biểu diễn xiếc rất vất vả và mệt mỏi nhưng họ vẫn rất khỏe mạnh.
Tại sao chỉ thoáng chốc mọi người đều đã chết?
Vào ngày thứ ba sau khi ca phẫu thuật thành công, Nhạc Nhất tỉnh dậy sau cơn hôn mê.
"Đúng là xui xẻo mà."
Giọng cô bé yếu ớt nhưng tinh thần cô bé lại rất tốt.
"Dù biết có thể sẽ có kiếp sau nhưng chị thực sự rất ghét chuyện sống sót theo kiểu này."
Trên giường bệnh, Bình Bình khóc nấc không thành tiếng, nước mắt cô bé tuôn rơi xối xả: "Em xin lỗi."
"Xin lỗi cái gì." Nhạc Nhất trợn tròn mắt: "Khóc, khóc, chỉ biết khóc thôi."
Nước mắt của Bình Bình vẫn cứ rơi.
Nhạc Nhất lười để ý tới cô bé, lẩm bẩm: "Chẳng qua chỉ thấy hơi đáng tiếc."
"Chị thực sự muốn có cái loại vũ khí ngầu bá cháy đó. Sát thủ giết người đêm mưa giải cứu thế giới, nghe thật ngầu."
Nói xong, Nhạc Nhất thở dài.
Cô bé thò tay vào túi lấy ra một nắm vụn bánh khoai tây chiên vị cà chua, sau đó hơi chán ghét mở tay ra và rắc những vụn bánh khoai tây chiên xuống đất như thể đang đổ rượu lên mộ.
"Tạm biệt Nhạc Dao."
Mỗi khi rắc một chút cô bé sẽ nói thêm một câu.
"Tạm biệt Tiểu Gia."
"Tạm biệt Tiểu Thiên."
Sau khi rải hết, cô bé nắm chặt tay lại và hướng về phía ánh nắng ngoài cửa sổ vung vẩy vài cái, giống như muốn đánh bại cả thế giới vậy.
Cuối cùng, hình như cô bé cũng cảm thấy mệt nên đã nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
"Tạm biệt Bình Bình."