Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 176
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dường như Hạ Hoa đã ném thứ gì đó trong phòng học, rồi gục xuống khóc lớn. Tiếng khóc vọng đến phòng chứa đồ, vẻ mặt Lam Lâm có chút khó tả.
Khương Yếm bình tĩnh cụp mắt.
Cô lấy ra hai mảnh giấy từ trong túi, chúng được tìm thấy ở căn chòi, cũng là manh mối đầu tiên cô tìm thấy khi tiến vào Trường Năng Lượng.
*Dường như phổi của tôi đang co thắt, tôi thường cảm thấy rất ngột ngạt.*
*Anh ta lại xuất hiện sau cửa sổ nhà vệ sinh, tôi rất sợ, nhưng không ai quan tâm.*
Có vẻ như chữ "anh ta" này ý chỉ anh trai ruột của Hạ Hoa.
Hạ Hoa từng bị chính anh trai ruột của mình nhìn trộm từ sau cửa sổ nhà vệ sinh hai lần, cô ta luôn cảm thấy ngột ngạt trong môi trường sống của mình. Cô ta cũng kể chuyện này cho cha mẹ nhưng không ai quan tâm, cha mẹ luôn bênh vực anh trai và sẽ không bớt đi sự thiên vị chỉ vì anh ta là một tên khốn nạn.
Chỉ cần là giới tính đúng là được rồi.
Mười phút sau, tiếng khóc trong phòng học dần dần lắng xuống. Khương Yếm nhìn Hạ Hoa cúi đầu nhặt cuốn sách rơi xuống ở cửa sổ phía sau của phòng học.
"Xin lỗi." Hạ Hoa nhỏ giọng nói.
"Em biết chị rất khó chịu, chị cũng rất khó khăn."
Hạ Hoa vừa dọn dẹp phòng học vừa nhỏ giọng nói: "Lúc trước khi chị trốn ở nhà em, anh trai em đã đến nhà chị để tranh luận thay chị, người mà chị lén thích chính là anh ấy…"
"Chị nói xem tại sao anh ấy lại là một kẻ khốn nạn chứ? Vì sao nhất định phải là một kẻ khốn nạn chứ?"
Hạ Hoa thu dọn đống bừa bộn, nghiến răng ken két, khóc thút thít, xách theo thùng rác đi ra khỏi phòng học.
Sau khi những người khác rời đi, Khương Yếm và Lam Lâm đi đến phòng học.
Sàn nhà được quét dọn cực kỳ sạch sẽ, mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp.
Lam Lâm đứng ở chỗ Hạ Hoa vừa khóc, nhắm mắt lại.
Một lúc sau, cô ấy mới nói ra những lời Hạ Hoa nói rất nhỏ mà hai người không nghe rõ:
"Đúng là đồ khốn mà."
- -
Sau khi Khương Yếm trở về ký túc xá, đôi mắt của Hạ Hoa có chút đỏ nhưng khi nhìn Khương Yếm, cô ấy vẫn hỏi dạo này cô cảm thấy như thế nào, có chỗ nào cần giúp đỡ không.
Khương Yếm lắc đầu.
Chu Hạ Hoa giũ giũ chăn trên tay: "Vậy thì tốt."
Khương Yếm hỏi: "Cậu có cần giúp đỡ gì không?"
Hạ Hoa trải thẳng chăn bông, nhẹ nhàng nói: "Mọi người cứ nhìn về phía trước là được rồi."
Tâm trạng cô ấy có chút buồn bã.
Một lúc sau, cô ấy lại hỏi Khương Yếm: "Mấy ngày nữa được nghỉ lễ, cậu có về nhà không?"
Khương Yếm: "Không về."
"Vân Minh Nguyệt và Diệp Điềm cũng không về nhà, cậu có biết bơi không? Đến lúc đó bảo bọn họ dạy cậu bơi đi."
Vân Minh Nguyệt ló đầu từ trên giường ra: "Tại sao cậu cũng không về nhà vậy?"
Ngu Nhân Vãn ở trong góc giơ tay lên: "Tớ… tớ cũng không về nhà."
"Đáng thương thật đó, vậy các cậu đi theo tôi và Diệp Điềm đi."
Nói xong Vân Minh Nguyệt lại nằm xuống giường.
Khương Yếm cũng nằm lên giường. Nếu cô đoán đúng, ngày mai khi thức dậy trường trung học cơ sở Vụ Hải sẽ được nghỉ. Trải qua vài mốc thời gian nữa, câu chuyện này cũng sẽ nhanh chóng kết thúc.
Trước khi đi ngủ, Khương Yếm hỏi Hạ Hoa: "Gần đây tớ luôn cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh."
"Còn bao lâu nữa nghi lễ dâng tế của thôn làng mới diễn ra vậy?"
Hạ Hoa vội vàng trả lời: "Còn bốn mươi hai ngày nữa."
Khương Yếm đáp lại.
Sáng sớm ngày hôm sau khi tỉnh dậy, thời gian thực sự đã trôi qua rất nhanh rồi.
Chu Hạ Hoa và Vân Phồn Tinh đã rời khỏi ký túc xá, kỳ nghỉ này kéo dài năm ngày. Dưới hình thức tự nguyện nghỉ học, người được yêu cầu về nhà làm việc đều trở về, người được yêu cầu về nhà chăm sóc sức khỏe cũng đều đã về rồi.
Những học sinh cũ còn lại trong trường chỉ có Vân Minh Nguyệt và Diệp Điềm.
Vì trong nhà các cô ấy không có việc gì phải làm và các cô gái bị bỏ rơi cũng không cần phải trở về nhà.
Cách khá xa phía sau trường học có một con sông nhỏ. Sau khi ăn sáng xong không chút do dự, Vân Minh Nguyệt dẫn mọi người đi về phía con sông nhỏ.
Dọc đường đi Diệp Điềm hăng hái giải thích cho mọi người:
"Con sông nhỏ này là do thôn dân tự đào, bình thường các nữ sinh sẽ đến bơi lội, các nam sinh có chỗ đặc biệt để nghịch nước, phải đi xa hơn chút."
"Từ xa tớ đã nhìn thấy chỗ đó rồi, mặc dù rộng rãi nhưng chất lượng nước không bằng con sông này, chúng ta ở chỗ này là được."
Không có ai phản đối.
Mặc dù Vân Minh Nguyệt là một cô chiêu nhưng vẫn rất nghiêm túc trong việc dạy người, cho dù vì Thẩm Tiếu Tiếu không biết bơi mà túm cổ em ấy, cô ấy cũng không thực sự khó chịu hay mắng mỏ Thẩm Tiếu Tiếu.
Thời gian buổi sáng trôi qua rất nhanh, cuối cùng Thẩm Tiếu Tiếu cũng có thể nhẹ nhàng nổi lên trong nước.
Vân Minh Nguyệt chưa từng thấy có người không biết nín thở dưới nước, cô ta trêu chọc vài câu. Thẩm Tiếu Tiếu vốn muốn cãi lại, nhưng cuối cùng lại bị sặc nước suýt chút nữa thì chìm xuống sông.
Sau một hồi loay hoay, Vân Nguyệt Minh không thể chịu đựng được nữa, ném Thẩm Tiếu Tiếu lên bờ ngay tại chỗ.
Thẩm Tiếu Tiếu: "…"
Vân Minh Nguyệt đứng ở trên bờ: "Tôi đi dạo một vòng, Diệp Điềm cậu lo cho bọn họ đi."
Nói rồi, Vân Minh Nguyệt đi về phía con sông xa hơn đó.
Diệp Điềm ở phía xa kêu ngăn cô ta lại: "Minh Nguyệt! Người trong thôn nói con gái không được đi đến dòng sông đó!"
Vân Nguyệt Minh xua tay: "Tôi muốn thấy anh trai tôi, tôi muốn anh ấy khó chịu."
Đây là muốn đi xem bơi lội.
Vân Nguyệt Minh càng đi càng xa, dường như không còn nhìn thấy bóng dáng đâu nữa. Diệp Điềm thò đầu ra khỏi nước: "Các cậu nghỉ ngơi trước đi, tớ đi tìm Minh Nguyệt. Các nam sinh trong thôn không phải hạng tử tế gì, mong cậu ấy đừng để bị bắt nạt."
Thẩm Hoan Hoan bất giác nói: "Chúng tớ và cậu…."
Nhưng chưa kịp nói ra từ "cùng nhau", lời nói của Thẩm Hoan Hoan đã bị Khương Yếm ngắt lời.
"Đi đi, chúng tớ chờ ở đây." Khương Yếm nói.
Thẩm Hoan Hoan vội vàng im bặt.
Một lát sau, bóng dáng Diệp Điềm cũng rời đi, Thẩm Hoan Hoan nhỏ giọng nói: "Cốt truyện?"
Khương Yếm gật đầu: "Có lẽ vậy."
"Đi thôi, chúng ta theo sau xem xem."
Các sự kiện đã xảy ra không thể thay đổi được mà chỉ có thể theo dõi.
Khương Yếm đứng dậy lên bờ.
Cô muốn xem vì sao linh hồn phía sau lại dừng dòng thời gian ở đây, là do Vân Minh Nguyệt và Diệp Điềm cãi nhau, hay là do hai người cãi nhau với một nam sinh khác. Nhưng khi mọi người đi đến bờ sông thì không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì.
Hai cậu nam sinh đứng trên bờ, bọn họ run rẩy mặc quần áo, sắc mặt tái nhợt nhìn mọi người.
Vân Minh Nguyệt và Diệp Điềm ngồi bên bờ sông với vẻ mặt hoảng hốt.
Một người phụ nữ ăn mặc như pháp sư ghé vào tai của hai người họ, liên tục gọi tên họ.
"Minh Nguyệt…"
Cách đó không xa, một nhóm thôn dân chạy tới, một người phụ nữ trung niên có hơi giống Vân Minh Nguyệt hốt hoảng chạy tới: "Ngài pháp sư, đây là…."
"Họ đã bước vào dòng sông này."
"Hiện tại rất rắc rối, bọn họ đều được Thần Động chọn trúng." Pháp sư nói: "Nhưng danh sách dâng tế cho Ngưu Tiên đã quyết định, không thể thay đổi được, cho nên chúng ta cần phải dâng tế hai người cho Ngưu Tiên trước khi Thần Động kết hôn, Ngưu Tiên sẽ giúp chúng ta xua tan sự phẫn nộ của Thần Động."
Người đứng đầu ba linh hồn tà ác ở Tương Tây, cô gái động Lạc Hoa.
Truyền thuyết kể rằng nếu có một cô gái yểu điệu, còn trinh đến gần cửa hang động ở Tương Tây thì sẽ bị Thần Động địa phương chọn làm cô dâu mới. Những cô gái như vậy được gọi là cô gái động Lạc Hoa.
Sau khi trở thành cô gái động Lạc Hoa, dung nhan các cô sẽ rạng rỡ như hoa đào, đôi mắt tinh anh hơn sao trời. Dù tính cách ban đầu là gì thì đều sẽ trở nên hiền dịu và trầm tĩnh, mỗi ngày đều trang điểm lộng lẫy, quét dọn sân nhà, chỉ để trở thành cô dâu mới của Thần Động.
Ở bên bờ sông này thực sự có một hang động… Nhưng ở đây không có Ngưu Tiên, còn có thể có Thần Động sao?
Có lẽ là vì hang động mà Ngưu Tiên sống không phải là hang động mà Thần Động sống, cho nên cả hai người đều cùng song song tồn tại.
Pháp sư đứng lên, đưa ra lời cảnh báo cuối cùng cho thôn dân: "Cô gái động Lạc Hoa thường không sống quá ba tuần."
"Lễ dâng tế tiến hành sớm, nửa tháng sau mời tất cả các thôn dân đều phải có mặt ở hiện trường."
Vừa dứt lời, Vân Minh Nguyệt từ từ đứng dậy.
Vì từ nhỏ được nuôi dưỡng trong điều kiện chiều chuộng, cả ngoại hình lẫn khí chất của Vân Minh Nguyệt đều là nổi bật nhất trong đám người.
Nhưng vào lúc này, vẻ kiêu hãnh thường thấy trên mặt cô ta đã biến mất, như thể linh hồn đã bị Thần Động nuốt chửng, cô ta tràn đầy sự hiền dịu và biết vâng lời.
Cô ấy nhẹ nhàng giơ tay phải, khẽ chạm vào bên trái khuôn mặt, rồi cúi nhẹ đầu, mỉm cười e ấp, xoay người uyển chuyển. Những động tác mềm mại, thướt tha của cô ấy khiến bộ đồng phục đơn giản trông như một chiếc váy đang bay phấp phới trong gió.
Dường như sắp hóa thành một cánh bướm và bay đi vậy.
Nhìn điệu múa của Vân Minh Nguyệt, Thẩm Hoan Hoan thở dài một hơi, dường như muốn kìm nén cảm xúc gì đó.
Nhưng cuối cùng cô nàng vẫn không nhịn được mà nhìn về phía bờ sông:
"Các cô ấy không thể rời khỏi Thôn Đào Nguyên được nữa."