Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Bộc Lộ Bản Tính, Cơ Hội Cuối Cùng Tại Nhà Hát
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 221 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Hoan Hoan trầm ngâm vài giây.
Lúc thấy phần giới thiệu bối cảnh của thôn Linh Nhân và ba lựa chọn, cô nàng cũng không có phản ứng gì quá lớn. Thế nhưng sau khi nhìn thấy những bàn tay đứt lìa ấy, cùng với con dao chặt xương rõ ràng là hung khí, Thẩm Hoan Hoan cuối cùng cũng cảm nhận được…
Trong thế giới này, cô nàng dường như đã có một thiết lập nhân vật không hề yếu đuối.
Chỉ còn chưa đầy hai phút nữa là thời gian sẽ kết thúc, Thẩm Hoan Hoan nhanh chóng ngồi xổm xuống, quan sát những bàn tay bị chặt đứt.
Trong những bàn tay ấy có những vết chém, phần thịt rõ ràng là bị một con dao cắt đứt, vết cắt rất ngọt. Điều này cho thấy "cô ấy" dùng dao chặt xương rất giỏi. Xét theo mức độ biến dạng của những ngón tay, chắc hẳn lúc đó chủ nhân của bàn tay chưa chết, vậy nên "cô ấy" đã chặt đứt bàn tay của đối phương khi người nọ vẫn còn sống.
Thẩm Hoan Hoan lại cảm nhận tình trạng cơ thể mình lúc này.
Tuy chân tay mỏi nhừ, nhưng cô nàng vẫn có cảm giác no bụng. Điều này có nghĩa là, trong suốt hành trình, cô nàng không hề cảm thấy đói, hay nói cách khác… hai ngày qua cô nàng đã ăn uống no đủ rồi.
Còn về ăn gì…
Rõ ràng câu trả lời đã quá hiển nhiên.
Cô nàng và em gái mình đã ăn thịt đám dân tị nạn đó.
Thẩm Hoan Hoan nhặt con dao chặt xương trên mặt đất lên. Tuy cô nàng chưa từng chạm vào con dao nào như thế, nhưng những ngón tay cô lại vô thức di chuyển, con dao sắc bén xoay tròn trong tay. Những chuyển động vô cùng thuần thục khiến lưỡi dao phản chiếu ánh mặt trời, tạo ra vài vệt sáng chói.
Thẩm Hoan Hoan đã hoàn toàn bị thuyết phục.
Con dao này thuộc về cô nàng, không phải của nhân vật do Tiếu Tiếu thủ vai.
Đồng hồ đếm ngược chỉ còn lại hai mươi giây, Thẩm Hoan Hoan hít một hơi thật sâu rồi nhìn bảng lựa chọn.
Cô nàng có thiết lập nhân vật có khả năng dùng dao chặt xương thành thạo, và cũng đã học được các kỹ năng tự vệ. Điều quan trọng nhất là đám dân tị nạn này đã kiệt sức vì đói khát nhiều ngày, cô nàng hoàn toàn có thể đối đầu trực diện với họ.
Nghĩ tới đây, Thẩm Hoan Hoan không còn chút do dự nào nữa.
Sau khi thầm cổ vũ bản thân, cô nàng nghiến răng, kiên quyết chọn vào "lựa chọn số 2".
Giây tiếp theo, những người xung quanh đã bắt đầu di chuyển.
Thẩm Hoan Hoan căng thẳng nắm chặt dao, chuẩn bị chiến đấu. Song cô nàng còn chưa kịp ra tay, bỗng cơ thể cô như bị ai đó điều khiển, tay chân không còn nghe theo ý muốn của mình nữa.
Cô nàng thấy bản thân sau khi vén vài sợi tóc lòa xòa ra sau tai thì dùng sức đẩy cậu bé trước mặt ra, rồi bước hai bước về phía người đàn ông đang cầm đá định ném cô nàng.
Gã đàn ông sửng sốt một lúc nhưng đã lập tức chuyển sang vẻ mặt hả hê, gã nắm chặt hòn đá, chuẩn bị đập một cú vào đầu cô gái.
Có điều biểu cảm của Thẩm Hoan Hoan lúc này còn điên cuồng hơn cả gã.
Cô nàng nắm chặt con dao, đá vào chân gã đàn ông. Nhân lúc gã không đứng vững, cô nàng dùng con dao chặt xương chém vào cổ tay phải của đối phương. Tiếng dao cắt vào thịt vang lên rợn người. Gã đàn ông kia la hét thảm thiết, hệt như một con lợn bị chọc tiết.
Đám dân tị nạn đang định tiến lên bỗng dừng lại.
Tuy vậy, Thẩm Hoan Hoan vẫn không ngừng di chuyển. Cô nàng điều khiển con dao linh hoạt, liên tục chém vào da thịt của gã đàn ông. Chưa đầy năm giây sau, xương cổ tay của gã đã đứt lìa, toàn bộ bàn tay phải của gã rơi xuống đất, máu tươi cứ thế tuôn trào xối xả.
Máu bắn tung tóe lên mặt Thẩm Hoan Hoan. Cô nàng thấy bản thân đang sờ lên mặt, máu chảy xuống cằm, thấm vào cổ áo, khiến cô trông hệt như một ác quỷ bò lên từ địa ngục, điên cuồng khát máu.
Cô nàng nhìn sang những người khác: "Có ai muốn bàn tay này không?"
Đám dân tị nạn nhìn nhau, do dự vài giây nhưng chẳng ai di chuyển cả.
Gã đàn ông đau đớn ngã xuống đất, lăn lộn ôm lấy cổ tay trống rỗng. Đứa con của gã chạy tới, trên môi là nụ cười tươi.
"Ba ơi… khát… nước…"
Cậu nhóc bôi ít máu của gã đàn ông lên môi, sau đó mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền, trông rất thỏa mãn.
Thẩm Hoan Hoan cảm thấy tim cô thắt lại, nhưng giờ đây cô nàng vẫn chưa thể giành lại quyền điều khiển cơ thể.
Cô nàng nhìn bản thân cầm dao đi về phía trước, cứ mỗi một bước, ánh mắt của đám dân tị nạn lại hạ thấp xuống một bậc.
Cho đến khi Thẩm Hoan Hoan một tay cầm con dao, tay kia kéo Thẩm Tiếu Tiếu, người vẫn còn đang kinh hãi, bước vào thôn Linh Nhân.
Cuối cùng cô nàng cũng được tự do.
Thẩm Tiếu Tiếu đã chứng kiến toàn bộ sự việc, vậy nên sau khi vào thôn Linh Nhân, em vẫn luôn im lặng, liên tục nhìn chị gái mình.
Ngoài khiếp sợ ra thì còn chút sùng bái.
Một lúc sau, khi thấy mặt Thẩm Hoan Hoan tái nhợt, em bắt đầu an ủi chị gái mình: "Không sao đâu, gã đàn ông đó định dùng hòn đá sắc nhọn đập vào đầu chị, nên chị chỉ là đang tự vệ thôi mà!"
"Kỹ thuật dùng dao của chị thật sự quá tuyệt vời! Chẳng lẽ đây là một kỹ năng mới sao?"
"Với lại ở đây…" Thẩm Tiếu Tiếu lắc đầu: "Cũng chẳng có ai quan tâm đám dân tị nạn kia sống hay chết cả."
"Chúng ta có chết cũng không ai quan tâm, bọn họ có chết cũng không ai quan tâm. Thế nên chị hãy yên tâm, chẳng có người tới bắt chúng ta đâu!"
Giọng điệu Thẩm Tiếu Tiếu dần mất đi sự nhiệt tình. Thẩm Hoan Hoan thấy thế thì lập tức giải thích, rằng đấy không phải cô nàng.
Lúc này, ba người Khương Yếm đã đi tới.
Nhìn thấy ba người họ, Thẩm Hoan Hoan mới thở phào nhẹ nhõm, cũng bớt lo hơn vì chuyện cô vừa ra tay với người khác.
"Bọn chị vừa mới chứng kiến." Khương Yếm thẳng thắn: "Em bị đoạt quyền kiểm soát cơ thể sao?"
Thẩm Tiếu Tiếu chớp chớp mắt.
"…" Em sờ sờ cằm bảo: "Em đã nói rồi mà, chị không thể đăng ký khóa học đó mà không rủ em được."
Thẩm Hoan Hoan bị chọc cười, cổ tay cứng ngắc cũng dần thả lỏng.
Cô nàng nhét con dao chặt xương vào túi, giải thích mọi chuyện vừa xảy ra.
Nói ra thì rất đơn giản, chỉ cần hai ba phút là đã trình bày xong.
Thẩm Hoan Hoan dứt lời, tất cả mọi người đều lộ vẻ suy tư.
Sau vài giây, Khương Yếm lên tiếng trước: "Chị nghĩ suy đoán của em rất đúng. Những câu hỏi trắc nghiệm kia xuất hiện nhằm giúp em làm rõ thiết lập nhân vật của bản thân, đồng thời ngăn cản em sử dụng năng lực của mình."
Thẩm Hoan Hoan hỏi: "Lúc tới đây mọi người không dùng năng lực sao?"
"Ngu Nhân Vãn với Bình Bình đều đã dùng." Khương Yếm nói: "Nhưng tình huống lúc họ sử dụng năng lực lại khác."
"Khi họ dùng năng lực, những người khác không hề nhận ra mình đang bị sức mạnh huyền bí đó ảnh hưởng. Chỉ cần Bình Bình và chị không nói thì chẳng ai biết trạng thái của bọn chị đã trở nên tốt hơn. Chỉ cần Ngu Nhân Vãn không nói, gã đàn ông kia cũng không biết gã bị ngã là do Ngu Nhân Vãn làm."
"Nhưng nếu em trói đám dân tị nạn đó thì chắc chắn họ sẽ phát hiện ra, dễ dàng đoán được là em làm. Khi ấy đám dân tị nạn cũng vào thôn Linh Nhân, chuyện em có sức mạnh kỳ lạ sẽ trở thành điểm yếu chí mạng, và mạch truyện cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
"Linh hồn phía sau sẽ không để chuyện đó xảy ra, nên nó mới ngăn cản em sử dụng năng lực."
Khả năng trói buộc linh hồn của Thẩm Hoan Hoan sẽ bị hạn chế, nhưng người bị hạn chế nhất lại chính là Bình Bình.
Là nhà ngoại cảm có năng lực biến lời mình nói thành sự thật, Bình Bình có thể thay đổi tuyến nhân vật và diễn biến câu chuyện theo ý muốn. Nhưng từ giờ trở đi, linh hồn phía sau đã thiết lập tính cách và khả năng riêng cho mỗi người. Một khi có hành vi nào đó vượt quá giới hạn, linh hồn phía sau sẽ dùng các biện pháp tạm thời để ngăn chặn hành vi bất thường và việc sử dụng năng lực của họ, sau đó giành lấy quyền kiểm soát cơ thể.
"Tạm thời đừng thách thức quyền uy của linh hồn phía sau." Khương Yếm nói: "Theo tình hình hiện tại, nếu muốn bớt rắc rối thì phải cố gắng hành động theo đúng thiết lập nhân vật của bản thân, không nên sử dụng năng lực nữa."
Nhưng hiện tại ngoại trừ Thẩm Hoan Hoan ra, những người khác đều chẳng biết thiết lập của mình là gì.
Điểm chung duy nhất của mọi người là "những người tị nạn chạy nạn đến thôn Linh Nhân".
Mà nếu là những người tị nạn không một xu dính túi, việc đầu tiên khi tới thôn Linh Nhân là phải tìm một nơi trú thân, một nơi có thể dung chứa họ.
Trước khi tìm nơi ở, mấy người đã kiểm tra lại tất cả những gì họ mang theo trên người.
"Em không thấy ba lô của mình đâu." Ngu Nhân Vãn nói.
"Khương Yếm và em cũng không có." Bình Bình bảo.
Thẩm Tiếu Tiếu lên tiếng: "Em với chị gái mình cũng bị mất rồi. Chiếc ba lô này là giả. Ba lô mà linh hồn phía sau đưa cho chứa đầy móng tay gớm ghiếc, cả mấy bàn tay bàn chân nữa, nhìn thật rợn người."
Vậy nên giờ đây họ không những không có tiền, mà còn không có thức ăn hay vật dụng gì.
"Các em còn bùa hay đạo cụ nào không?" Khương Yếm hỏi mọi người.
"Mất hết rồi, quần áo bị thay, ba lô cũng chẳng còn, mấy thứ đó còn có thể để ở đâu nữa chứ." Vẻ mặt Thẩm Tiếu Tiếu đau khổ, hai tay vô thức siết chặt, tức giận đấm vào không khí mấy cái.
Cô nàng Thẩm Hoan Hoan chỉ vào mắt phải của mình: "Em có thể cảm nhận được, lá bùa dự đoán vẫn còn."
Khương Yếm nhìn Bình Bình với Ngu Nhân Vãn, cả hai đều lắc đầu.
Vì vậy, Khương Yếm nói về chính mình: "Chị vẫn còn lá bùa thời gian, những loại bùa khác cũng đã mất."
"Có lẽ linh hồn phía sau không thể lấy chúng đi được."
Chỉ còn lại hai tấm bùa, cũng chẳng có giấy bùa vàng hay chu sa để họ vẽ bùa. Mạng sống của họ đang bị đe dọa. Thẩm Hoan Hoan thở dài an ủi mọi người: "Còn hai cái là may mắn rồi, đỡ hơn là không có gì cả."
"Rõ là linh hồn phía sau không muốn chúng ta dùng năng lực của mình, có thể ngay cả bùa cũng chẳng được dùng."
Trước khi tiến vào nhà tang lễ Nam Tạng thì mọi người đã dự đoán trước tình hình ở đây. Dù hiện tại tình hình trở nên gian nan hơn, nhưng vẫn chưa vượt quá dự đoán của họ. Chẳng mấy chốc, mọi người đã lấy lại tinh thần.
"Tìm một nơi để ở đi." Khương Yếm nói.
Vừa nãy mọi người đều vội vàng chia sẻ thông tin với nhau, còn chưa kịp xem xét tình hình xung quanh thôn Linh Nhân. Bây giờ mới bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh.
Địa hình thôn Linh Nhân hơi cao, phải leo qua hai ngọn núi mới đến được. Nếu không, đã chẳng có nhiều dân tị nạn chết trên đường đi đến vậy. Những người đó vừa phải trải qua thảm kịch, lúc nhìn vào thôn Linh Nhân, chắc chắn sẽ thấy nó phồn vinh đến lạ thường.
Không phải chỉ là phồn vinh hơn so với bên ngoài, mà nó thực sự rất phồn vinh.
Rõ ràng chỉ cách bởi một cánh cửa đá, nhưng bên ngoài là đám dân tị nạn chết hàng loạt, bên trong lại là những ngôi nhà ngay ngắn với những bức tường quét vôi trắng tinh. Còn có những người đàn ông mặc áo choàng, phụ nữ mặc sườn xám, váy dài. Đám trẻ con ngồi trên xe kéo, thậm chí cách đó vài chục mét còn có một chiếc ô tô màu đen sang trọng.
Những người giàu có bước đi khoan thai, sống cuộc đời thái bình thịnh vượng giữa thời loạn lạc.
"Chắc chắn chủ nhân của chiếc xe kia rất giàu có." Thẩm Tiếu Tiếu lẩm bẩm.
"Là giàu có trong số những người giàu có luôn ấy chứ."
Dân tị nạn trong thôn không nhiều, nhìn quanh chỉ có khoảng chục người. Khương Yếm nghĩ đến đám dân tị nạn tụ tập ngoài cửa đá, nhận ra có gì đó không ổn.
Tất nhiên những người khác cũng đã nhận ra. Thẩm Hoan Hoan bèn hỏi một người bán hoa quả.
Tuy đối phương hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn nói cho họ biết lý do.
"Các cô chỉ có nửa ngày, không tìm được việc thì sẽ bị đội tuần tra đuổi ra ngoài. Cái thôn lớn thế này, sao mà nuôi người rảnh rỗi được? Ừm…" Dì đó chỉ về phía xa xa: "Có người đang giám sát các cô đấy, đừng quan tâm tốt xấu, mau tìm việc đi."
Thấy dì đó chuẩn bị đuổi người, Khương Yếm vội hỏi lại:
"Tôi chưa từng ra khỏi thôn nên không biết nhiều. Nghe nói vùng đồng bằng phía Bắc yên bình hơn, còn có nhiều thị trấn lớn, tại sao những người giàu có lại chọn đến thôn này sống?"
Dì đó "ha" một tiếng: "Giờ này làm gì còn chỗ nào yên bình nữa chứ!"
"Ngay cả vợ của một vị lão gia giàu có còn biến thành kỹ nữ, cô gái đang chăm chỉ học hành ở trường thì bị đám lính ngoại quốc trêu chọc, bắt nạt ngay trước mắt mọi người. Cô gái đó lại là cháu của một người nổi tiếng thường xuyên xuất hiện trên báo đấy… Thôi bỏ đi, các cô biết gì không?"
"Thôn Linh Nhân này ở nơi xa xôi, hai bên không giao tranh, lính ngoại quốc cũng hiếm khi lui tới. Nếu các cô gặp may mắn giống tôi, trước đây tôi được Hà lão gia tặng lại toàn bộ tài sản, trong đó có vài món đồ cổ truyền lại từ thời tổ tiên nữa. Nếu không, tôi cũng chẳng thể ở lại đây được đâu!"
"Các cô tự cầu phúc đi."
Sau khi hiểu sơ bộ về tình hình thôn Linh Nhân, ai nấy bỗng trở nên căng thẳng. Nếu vài tiếng nữa mà không tìm được việc thì sẽ bị đuổi ra ngoài, ở đây chỉ giữ lại những người có ích.
Hoặc là đủ giàu, hoặc là có thể mang lại giá trị cho người giàu.
Sau khi bàn bạc xong, bọn họ bắt đầu tìm việc làm ở các tiệm kinh doanh xung quanh. Nhưng dù là cửa hàng hoa quả, tiệm trang sức, các quán trà hay quán rượu, những người phục vụ bên trong vừa thấy bóng dáng của đám dân tị nạn đói khát thì đã xua đuổi họ đi ngay lập tức.
Cả con phố có hơn hai chục cửa hàng, mỗi nơi họ dừng lại chưa được đến ba phút. Khoảng một giờ sau, mấy người từ cửa hàng in ấn bước ra, sắc mặt khó coi.
Dân tị nạn, phụ nữ gầy yếu, còn cả một đứa trẻ.
Tổng hợp những điều trên, chẳng có cửa hàng nào chịu thuê họ cả. Dù Bình Bình có chủ động đề nghị hãy bỏ cô bé ra, nhưng cũng chẳng có cửa hàng nào đồng ý nhận.
Nạn đói kéo tới, vô số dân tị nạn ra vào. Mấy người hoàn toàn chẳng có khả năng nổi trội nào.
Nói cách khác, mấy người vốn có thể nổi trội, nhưng vì thiết lập nhân vật nên chẳng biết điểm mạnh điểm yếu của mình là gì, cũng không dám dùng kiến thức hiện đại để tự đề cao bản thân.
Sau khi ra khỏi tiệm in ấn, mọi người đã đến rạp hát.
Đây là nơi cuối cùng họ có thể đến.
Chiếc xe màu đen cao cấp đậu ở trước cửa rạp. Có lẽ vì giờ đây không có ai hát hí kịch nên cửa rạp khóa chặt. Người qua đường đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại có ai đó nhìn về phía này.
"Tối nay có tiết mục của Hề Quyết Vân không nhỉ?" Một người qua đường hỏi.
"Không có à? Tôi đã chuẩn bị rồi, dù đắt thế nào tôi cũng phải tới nghe!" Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác xám đang xúc động lắc đầu: "Từ khi trở thành chủ rạp hát, Hề Quyết Vân rất hiếm khi lên sân khấu. Nghe được cô ấy hát một lần đã là điều cực kỳ khó khăn rồi."
"Nghe nói Vương lão gia muốn cưới cô ấy làm vợ lẽ thứ chín, cũng chẳng biết…"
"Họa từ miệng mà ra, họa từ miệng mà ra!"
Người đàn ông đối diện vội bịt miệng người kia lại, cả hai nhanh chóng rời khỏi rạp hát.
Thẩm Tiếu Tiếu nghe thấy toàn bộ câu chuyện, trong đầu em lập tức nảy ra một loạt tình tiết cẩu huyết. Vốn đang định cười, nhưng nghĩ tới tình cảnh hiện tại, em lại không cười nổi.
"Chúng ta biết đi đâu tìm việc đây…?"
Em đá hòn đá dưới chân một cái, chắp hai tay lại, lẩm bẩm: "Không tốn kém gì đâu, bọn tôi ăn ít lắm. Chỉ cần có chỗ ở thôi, tồi tàn thế nào cũng được."
"Ai đó làm ơn chứa chấp bọn tôi đi mà. Tôi sẽ biết ơn người đó cả đời, nếu ra ngoài được sẽ thắp hương tạ ơn. Tôi còn có thể làm nhiệm vụ tích điểm, giúp bạn thay đổi vận mệnh kiếp sau, làm ơn đi mà..."
Nói đến đây, bỗng Thẩm Tiếu Tiếu nghĩ tới kết cục của bản thân nếu bị linh hồn phía sau thủ tiêu, em xoa mặt, không nói tiếp nữa.
Nếu em là linh hồn phía sau, em cũng sẽ ước rằng họ không thể tìm được việc làm.
Mọi người chuẩn bị quay lại các cửa hàng để thử vận may. Nếu thực sự vẫn không được thì chỉ đành mạo hiểm tính mạng để sử dụng năng lực thăm dò. Chắc chắn ở đây có một nơi thích hợp để họ ở lại và làm việc, nhưng không biết cụ thể nó ở đâu.
Ngay khi mấy người định rời đi thì đột nhiên, bên trong rạp hát loáng thoáng vang lên tiếng hát hí khúc.
Ngu Nhân Vãn xuất thân từ dòng tộc hát hí kịch, dù đã bị xóa tên khỏi gia phả từ lâu, nhưng lúc còn nhỏ em ấy thường nghe người lớn trong nhà hát hí khúc, vậy nên em ấy có khả năng đánh giá và thưởng thức hí khúc rất tốt. Ngu Nhân Vãn vốn định rời đi, nhưng sau khi nghe vài câu hát, em ấy bỗng dừng bước.
"Tuyệt vời thật đấy." Em ấy nhẹ giọng nói.
"Cực kì... cực kì tuyệt vời luôn."
Nói xong, em ấy vô thức bước lên bậc thềm ngoài rạp, nhìn lén qua khe cửa chỉ to bằng ngón tay cái. Qua khung cửa hẹp, em ấy trông thấy người trên sân khấu.
Cô gái trên sân khấu khoảng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, đứng một mình trên sân khấu, bước đi uyển chuyển. Mái tóc đen óng búi thật cao, trên đầu đội mũ miện như ý màu xanh lam, mặc giáp vảy cá xanh vàng, tay áo trắng tung bay. Ngón tay hướng về phía trước rồi gập lại thu về, trong lúc ống tay áo di chuyển, gương mặt được trang điểm của cô ấy ẩn hiện.
Ngu Nhân Vãn nín thở.
Em ấy đã từng xem rất nhiều người hát hí kịch, trong đó có vô số người nổi tiếng, thậm chí người nhà em ấy cũng đã từng hát hí kịch ở các rạp hát quốc gia. Nhưng chưa từng có ai mang đến cho em cảm giác đặc biệt này…
Dù đối phương sở hữu dáng người mảnh khảnh, nhưng chỉ cần đứng đó thôi cũng toát lên khí chất mạnh mẽ như một chiến binh.
Ngu Nhân Vãn không biết đây là khí chất vốn có của đối phương, hay là khí chất của nhân vật Ngu Cơ mà cô ấy đang hóa thân nữa.
Lúc này, người trên sân khấu đã rút thanh kiếm uyên ương ra, lùi lại vài bước rồi đặt thanh kiếm ngang cổ mình.
Cô ấy đang hát ca từ nổi tiếng trong vở hát "Bá Vương Biệt Cơ".
"Từ khi theo đại vương đánh nam dẹp bắc, ta đã chịu gió sương cùng vất vả khổ nhằn từ năm này sang tháng nọ…"
Cũng vào lúc ấy, bên tai Ngu Nhân Vãn bỗng "keng" lên một tiếng. Lời ca dừng lại, giọng hát cũng dần xa khuất.
Do lúc nãy Thẩm Hoan Hoan đã đề cập tới, vậy nên Ngu Nhân Vãn phản ứng rất nhanh chóng.
Em ấy lập tức ngước mắt nhìn lên phía trên.
Vài dòng ký tự màu đen đang lơ lửng trên không…
Mẹ bạn từng học việc trong rạp hát, bà rất thích dạy bạn hát hí khúc, bạn cũng có thiên phú khá cao, nhưng thời loạn thế địa vị của đào kép rất thấp. Cuối cùng mẹ bạn quyết định rời khỏi rạp hát, bắt đầu công việc kinh doanh vải lụa.
Sau trận hạn hán nghiêm trọng, mẹ bạn qua đời vì bệnh. Bạn theo người lớn đến thôn Linh Nhân, nhưng dọc đường lại lạc mất họ. Khi vào thôn, bạn kết bạn với nữ sinh cùng tuổi. Tuy chỉ gặp gỡ trong thời gian ngắn, nhưng bạn vẫn vui vẻ khi tìm được tâm giao.
Dù vậy, thôn Linh Nhân không phải là xứ thần tiên trong tưởng tượng của bạn. Sau lần thứ hai mươi ba bị đuổi khỏi cửa tiệm, bạn tìm đến rạp hát, lén lút nằm ngoài khe cửa nhìn người diễn kịch trên sân khấu, nghe đối phương hát những câu từ bạn yêu thích nhất.
Nhà hát là cơ hội cuối cùng của bạn. Để có thể ở lại đây, bạn sẽ…
Tặng cho người trên sân khấu một tràng vỗ tay, đồng thời lớn tiếng hô hoán cổ vũ.
Hát tiếp ca từ, cho đối phương nhìn thấy năng lực của bạn.
Nằm im ngoài cửa, xem hết vở kịch.