Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 229
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 229 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Hoan Hoan ngáp một cái sau khi dứt lời, gạt bỏ những cảm xúc rối bời rồi nhìn Ngu Nhân Vãn.
Nàng giục giã: "Chị đã quên yêu cầu của Hề trưởng đoàn với chị rồi à?"
Mọi người cũng dần lấy lại tinh thần sau câu chuyện về Lữ Thiêu Xuân.
Ngu Nhân Vãn lộ vẻ mặt cay đắng: "Nhớ mà, ngày mai phải rời giường lúc bốn giờ sáng."
Thẩm Hoan Hoan thở dài: "Em thì đỡ hơn chị một chút, năm giờ dậy là được rồi, chị phải dậy sớm quá rồi."
Làm học trò trong rạp hát chẳng dễ dàng gì, ai nấy đều phải chăm chỉ luyện tập, ngay cả Hề Quyết Vân cũng không ngoại lệ. Dù không phải lên sân khấu nhưng ngày nào nàng cũng dậy sớm luyện tập, hơn nữa yêu cầu của nàng là khi nàng thức dậy thì Ngu Nhân Vãn đã phải ăn mặc chỉnh tề.
"Cố lên." Khương Yếm nói.
Tuy nàng không hiểu hí khúc, cũng chẳng biết giọng của ai hay hơn của ai dở hơn, nhưng nàng chắc chắn Ngu Nhân Vãn là người có thiên phú hí khúc rất cao.
Nếu không Hề Quyết Vân cũng chẳng nhận các nàng vào làm gì.
Đây là đãi ngộ đặc biệt dành cho thiên tài… Có thể dẫn theo người nhà.
"Với cả không phải em rất thích hát hí khúc à?" Khương Yếm nói một cách thản nhiên: "Ngày thường chẳng có cơ hội học tập, bây giờ có một giáo viên dạy miễn phí, nếu không luyện thì thật lãng phí. Biết đâu sau khi ra khỏi đây em còn có cơ hội lên sân khấu biểu diễn, đến lúc đó bọn chị còn phải xin em vé vào cửa ấy chứ."
Hai mắt Ngu Nhân Vãn sáng lên.
"Em… Em lên sân khấu á?"
Khương Yếm gật đầu.
Ngu Nhân Vãn nghĩ ngợi một lát, tinh thần vừa phấn chấn lên một chút đã lại ỉu xìu: "Nhưng em cảm thấy nhân vật này có thiên phú còn cao hơn cả em."
Nhân vật đó có thể học được, còn em thì chưa chắc.
"Ôi dào, chỉ mới bắt đầu học thôi, còn cả một quá trình dài để cố gắng nữa, dù có thiên phú nhưng cũng cần sự cố gắng mà!"
Thẩm Tiếu Tiếu cũng không ngừng cổ vũ nàng. Nàng chạy đến trước mặt, ôm lấy vai Ngu Nhân Vãn lắc lắc: "Hơn nữa kỹ năng là thứ dễ quên được sao, đây là tài sản vô giá đó, chẳng phải chị cũng từng nói Hề Quyết Vân là người hát hí khúc giỏi nhất mà chị đã từng gặp à, họ hàng nhà chị hát kém xa nàng ấy, nàng ấy là người thầy tuyệt vời nhất đấy!"
Ngu Nhân Vãn bớt căng thẳng hẳn: "Vậy chị sẽ cố gắng hơn!"
Thẩm Hoan Hoan cười đáp: "Vậy mới đúng chứ."
"Sau khi chúng ta rời khỏi đây, em sẽ bao trọn rạp hát hí khúc Giang Thành cho chị, nơi đó có thể tổ chức những buổi biểu diễn đặc biệt. Em sẽ tổ chức miễn phí trước, đợi đến khi chị nổi tiếng thì sẽ thu vé vào cổng, chắc chắn sẽ kiếm được kha khá tiền đấy."
Mọi người càng nghĩ càng thấy có lý, Ngu Nhân Vãn không kìm nổi mà đi loanh quanh trong phòng, để kiềm chế sự hưng phấn của mình.
Năm phút sau, nàng bỗng dừng lại rồi nói: "Vậy em đi ngủ đây!"
Khương Yếm xua xua tay: "Đi đi."
Sau khi Ngu Nhân Vãn và Thẩm Hoan Hoan rời đi, Khương Yếm và Thẩm Tiếu Tiếu lần lượt lên giường đắp chăn. Hôm nay thật sự quá mệt mỏi, sự mệt mỏi này xuất phát từ tinh thần, dần dần thấm sâu vào xương cốt, cho nên đêm nay Khương Yếm ngủ rất nhanh, chỉ hai ba phút sau nàng đã chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Thẩm Tiếu Tiếu quấn chăn nằm im một lúc, thấy Khương Yếm tựa như đã ngủ, nàng bèn rón rén gác chân lên bắp chân của Khương Yếm một cách bạo dạn.
Động tác rất nhẹ nhàng, hệt như một tên trộm.
Khương Yếm mơ màng mở mắt ra: ?
Thẩm Tiếu Tiếu ngừng thở: "Em sợ hãi, cần ở gần chị!"
Khương Yếm trở mình, lười từ chối: "Muốn gác thì gác đi."
Bốn người họ đã chìm vào giấc ngủ sâu, còn bên kia Bình Bình vẫn còn đang thắp đèn học bài.
Kim Nguyệt Bạch hoàn toàn không tiếc tiền điện đắt đỏ, căn phòng của Bình Bình sáng trưng, cô bé nằm trên bàn gỗ miệt mài viết một trăm chữ.
Trước đây Bình Bình còn lo lắng, chẳng biết được khả năng tiếp thu của bản thân, dù sao cô bé cũng không cần phải học những từ này, hơn nữa cô bé rất thông minh, tuy mới là học sinh tiểu học nhưng đã tự học hết chương trình cấp ba, nhưng khi vừa ngồi xuống thắp đèn, cô bé đã hoàn toàn nhập vai vào nhân vật.
Những con chữ trước mắt biến thành những nét nguệch ngoạc như gà bới, tuy tách từng chữ ra cô bé đều biết, nhưng khi ghép lại thì chẳng hiểu gì, chỉ còn lại ấn tượng mơ hồ.
Bình Bình đành phải đọc đi đọc lại cách phát âm, vừa đọc vừa viết, cố gắng dùng tay ghi nhớ từng con chữ một cách máy móc. Sau một giờ đồng hồ, cô bé kiệt sức mà dừng lại.
Cô bé đứng lên lấy cốc nước.
Khi về phòng, cô bé vừa uống nước vừa học những chữ ấy, vì đã thoát khỏi vai diễn nên nhìn chữ nào cô bé cũng dễ dàng đọc được, nhưng vừa đặt cốc nước xuống học tiếp, đầu óc cô bé lại trở nên mơ hồ.
Bình Bình lại học thêm một giờ nữa.
Trong khoảng thời gian này cô bé học chữ bốn mươi phút, nghịch ngợm đầu bút ba phút, xé sợi chỉ trên quần áo năm phút, thậm chí còn bắt được một con kiến đang bò trên mặt đất. Cuối cùng cái bụng kêu lên, cô bé hơi rụt rè liếc nhìn về phía phòng bếp.
Đêm đã rất khuya.
Bình Bình nhìn chiếc đồng hồ mà Kim Nguyệt Bạch đã đưa cho, hiện tại là mười hai giờ đêm, trên bầu trời có rất nhiều ngôi sao. Ở Giang Thành những ngôi sao ấy không rõ ràng như vậy, tuy rất xa nhưng chúng lại đang tỏa sáng lấp lánh.
Một bầu trời đầy sao.
Bình Bình đứng nhìn hồi lâu, nhưng vẫn không từ bỏ ý định vào phòng bếp.
Cánh cửa phòng bếp đã đóng lại, trong nồi lớn còn vài miếng bánh bao, dù sao cũng đang ở nhà người khác, Bình Bình không dám ăn nhiều, cô bé chỉ bẻ một góc của chiếc bánh bao bỏ vào miệng, bánh bao để lâu đã cứng lại, cô bé vừa cắn một miếng mà vụn bánh đã rơi lả tả, cứ như đang nhai đất vậy.
Bình Bình khó khăn lắm mới nuốt hết rồi lại ngồi xổm xuống đất nhặt những vụn bánh kia.
Vừa nhặt cô bé vừa thở dài mệt mỏi, Bình Bình chậm rãi ngẩng đầu lên, từ góc độ này chỉ có thể nhìn thấy lò bếp, bên trong có một tờ báo chưa cháy hết.
Bình Bình nghĩ đến cách Kim Nguyệt Bạch nâng niu tờ báo như bảo bối, cô bé hơi ngạc nhiên chớp chớp mắt.
Chần chừ vài giây, cô bé bèn lấy tờ báo ra.
Tuy hành vi này không tốt lắm, nhưng rất có thể đây là manh mối, Bình Bình vừa sám hối xong đã nhanh chóng cầm lên xem, tờ báo này chính là tờ báo buổi sáng cô bé tình cờ đọc được, trên đó có những dòng chữ bị khoanh tròn.
Chiến sĩ Trần Ân Vinh, Hồ Hải, Cầu Ninh đã bắn chết hơn hai mươi người để yểm hộ cho đồng đội rời đi, hy sinh anh dũng.
Lúc Kim Nguyệt Bạch đọc báo thường có thói quen lấy bút đen gạch dưới những dòng chữ, thấy chữ nào thì gạch chân chữ đó, vậy nên dưới mỗi chữ trên tờ báo đều có vết gạch chân, chỉ là vết gạch ở dưới ba chữ Trần Ân Vinh đã bị ngắt quãng.
Bình Bình đọc thầm tên này lần nữa.
Cô bé bỗng nhớ đến những lời Lâm Tiểu Đường đã nói trước đây, rằng một tháng trước khi đón khách, Kim Nguyệt Bạch thường xuyên đến nhà Trần thiếu gia, Trần thiếu gia từng du học, dung mạo lại tuấn tú, sau này Trần thiếu gia muốn đưa Kim Nguyệt Bạch đi nhưng Kim Nguyệt Bạch đã từ chối.
Bình Bình không biết hai người này có quan hệ gì với nhau hay không, hay chỉ đơn giản là hai người có cùng họ.
Trong lúc Bình Bình tự hỏi thì bên ngoài phòng bếp nghe thấy tiếng bước chân, Bình Bình sửng sốt, cô bé chưa kịp nhét tờ báo vào lò bếp lại thì Kim Nguyệt Bạch đã đẩy cửa đi vào.
Nàng nhìn tờ báo trong tay Bình Bình, chẳng nói gì, chỉ nhóm lò lên.
Nàng hỏi Bình Bình: "Đói bụng à?"
Bình Bình lập tức gật đầu.
Vậy nên Kim Nguyệt Bạch nhanh chóng đập hai quả trứng gà, đổ một ít dầu mè lên chảo rồi làm cho Bình Bình món trứng chiên, làm xong nàng đẩy đĩa trứng đến trước mặt Bình Bình, bảo: "Ăn xong thì đi học bài thêm lát nữa, học hành rất vất vả, chẳng còn cách nào khác đâu."
Bình Bình ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ, cô bé ăn mấy miếng trứng chiên rồi lại gắp một miếng cho Kim Nguyệt Bạch.
Nhưng Kim Nguyệt Bạch từ chối.
"Chị không đói bụng, em ăn đi."
Bình Bình cứ ăn vài miếng lại liếc nhìn trộm Kim Nguyệt Bạch một cái, đang ăn thì cô bé chợt nhớ vai trò của mình là một người không biết chữ, dù có nhặt được tờ báo đó thì trong mắt Kim Nguyệt Bạch chỉ là đứa nhỏ tự tìm đồ chơi mới thôi, nàng ấy sẽ chẳng nghĩ ngợi nhiều.
Thế nên động tác của Bình Bình dần trở nên bạo dạn hơn, món trứng chiên này rất thơm, cô bé thỏa mãn nhai xong mới nuốt xuống bụng.
Thấy Bình Bình ăn xong rồi, Kim Nguyệt Bạch lập tức đứng dậy.
Nhưng Bình Bình lại nghĩ tới tờ báo, cô bé gọi Kim Nguyệt Bạch, vẻ mặt ngây thơ, chỉ tay vào tờ báo còn dang dở kia: "Cái chữ đó là Trần ạ, Trần Ân gì ạ?"
"Trần Ân Vinh." Kim Nguyệt Bạch nói tiếp.
Bình Bình không hỏi nữa, cô bé ngoan ngoãn gật đầu, xoa xoa cái bụng no tròn của mình, cô bé khẽ liếc nhìn trộm Kim Nguyệt Bạch, rồi từ từ quay trở về phòng.
Kim Nguyệt Bạch nhìn biểu cảm của cô bé, không nhịn được mà mỉm cười.
"Còn nhỏ thế mà đã biết nhiều chuyện rồi cơ à."
"Lâm Tiểu Đường nói cho em biết hả?"
Bình Bình chắp tay sau lưng, ngượng ngùng mím môi.
Giọng của Kim Nguyệt Bạch mang theo chút bất đắc dĩ: "Một người rồi lại một người."
Lát sau nàng mới nói tiếp: "Cũng chẳng phải chuyện gì không thể nói."
"Là anh ấy, Trần thiếu gia, rất lâu về trước, anh ấy từng sống ở thôn Linh Nhân, lúc đó anh ấy mới mười bảy mười tám tuổi, rất đẹp trai, còn đẹp hơn cả nam sinh trắng trẻo mà em từng gặp ở quán trà nhiều."
Bình Bình im lặng một lát, nhỏ giọng hỏi: "Em nghe Lâm Tiểu Đường nói anh ấy… Anh ấy muốn đưa chị đi ạ?"
"Cái đó gọi là bỏ trốn." Kim Nguyệt Bạch đáp.
"À…" Bình Bình gật đầu: "Chị không muốn bỏ trốn, bỏ trốn không tốt."
Kim Nguyệt Bạch đáp lời: "Tất nhiên là chị không muốn rồi."
"Mấy chuyện như bỏ trốn, người khác sẽ nói đàn ông phong lưu đa tình, là một câu chuyện hay ho, còn phụ nữ sẽ bị gọi là hồ ly tinh lẳng lơ, không biết xấu hổ, danh tiếng tốt thuộc về anh ấy, còn tiếng xấu thì chị phải gánh chịu. Hơn nữa bỏ trốn là làm thiếp, chị sẽ không làm thiếp."
Bình Bình còn nhỏ, tuy từng chịu nhiều đau khổ nhưng cô bé lại không hiểu được chuyện tình cảm nam nữ.
Vẻ mặt cô bé hiện lên vẻ thơ ngây.
Kim Nguyệt Bạch giải thích tỉ mỉ hơn: "Không chỉ vì bỏ trốn là không tốt đâu."
"Còn có nhiều nguyên nhân khác."
Bình Bình hỏi: "Nguyên nhân gì ạ?"
Kim Nguyệt Bạch đáp: "Cha mẹ anh ấy đã dạy dỗ anh ấy bấy nhiêu năm, thậm chí còn cho anh ấy đi du học, cho anh ấy ăn ngon mặc đẹp, ai cũng biết đó là cuộc sống an nhàn sung sướng của một tiểu thiếu gia. Kết quả anh ấy lại vì chị - một người như chị - mà cắt đứt quan hệ với gia đình, đưa chị bỏ trốn đến nơi xa. Nói thật, trông thì chị là người được lợi, nhưng chị chẳng thấy anh ấy làm vậy là đúng, ngược lại chỉ thấy anh ấy được bao bọc quá mức, vô cùng ấu trĩ."
"Chị không dám phó thác chung thân cho một người có thể vứt bỏ cha mẹ, anh em..."
"Chị không tin tưởng anh ấy."
Bình Bình: "Anh ấy trông có vẻ rất lợi hại, còn được lên báo nữa kìa."
Kim Nguyệt Bạch: "Đúng vậy."
Bình Bình: "Vậy giờ chị đã tin tưởng anh ấy chưa?"
Kim Nguyệt Bạch mỉm cười, nàng nói: "Vĩnh viễn chị cũng sẽ không tin vào đàn ông đâu."
Nàng quan sát Bình Bình một hồi, rồi bảo: "Em cứ bình an trưởng thành trước đi đã, có lẽ sau này em sẽ thử tin tưởng một người đàn ông nào đó."
"Có người đáng để tin tưởng là một chuyện vô cùng vui." Vừa nói xong thì Kim Nguyệt Bạch lộ vẻ mặt suy tư, chốc sau nàng khẽ gật đầu: "Ừ, quả là một chuyện vô cùng vui vẻ."
Bình Bình: "Vậy chị đã từng thích anh ấy ạ?"
Kim Nguyệt Bạch: "Không có."
Bình Bình như bừng tỉnh: "Em biết rồi, lúc đó chị cũng chẳng còn cách nào khác."
"Đúng, chẳng còn cách nào."
Kim Nguyệt Bạch nói: "Chị là một người ích kỷ, chuyện gì cũng nghĩ đến bản thân đầu tiên, chị dây dưa với anh ấy cũng chỉ vì muốn có một không gian để thở, muốn có cơ hội tạo dựng danh tiếng ở phố Hoa, giành được thế chủ động, anh ấy không phải mẫu người chị thích."
Bình Bình hỏi nàng: "Vậy chị thích mẫu người thế nào, em có thể tìm giúp chị."
Kim Nguyệt Bạch nghe xong thì bật cười, nhan sắc nàng chỉ thuộc dạng bình thường, nhưng nụ cười của nàng lại cực kỳ quyến rũ, Bình Bình không nhịn được mà nhìn nàng mãi.
Cười đủ rồi, Kim Nguyệt Bạch vươn tay xoa đầu Bình Bình:
"Không phí công nuôi em, em còn quan tâm đến chị nữa."
Bình Bình chẳng thèm để ý đến mái tóc rối bời của mình, chỉ chuyên tâm hỏi lại: "Chị nói đi, chị thích mẫu người thế nào?"
Kim Nguyệt Bạch suy nghĩ một lát, rồi bảo: "Người chị muốn tìm, khi tới gặp chị thì tuyệt đối không được rón rén."
Bình Bình ngẩn ngơ.
"Trước phòng chị rất sạch sẽ, trước cửa phòng của các tỷ muội khác cũng rất sạch sẽ. Thế nên người đó không được phép rón rén tới trước cửa phòng chị, như thể chị là người độc nhất vô nhị, chị không cần người đàn ông làm nổi bật chị bằng cách ghê tởm hạ thấp các tỷ muội xung quanh."
"Chị trong sạch, các tỷ muội ấy cũng trong sạch, các tỷ muội ấy trong sạch, chị cũng trong sạch."
Bình Bình không ngờ đây là tiêu chuẩn của Kim Nguyệt Bạch.
Cô bé còn tưởng tiêu chuẩn sẽ cao hơn thế này nhiều.
Kết quả lại chỉ có vậy thôi ư?
Kim Nguyệt Bạch chậm rãi đứng lên.
Nàng thúc giục Bình Bình đi học bài thêm lát nữa, Bình Bình bị nàng nắm tay đưa vào phòng, rồi Kim Nguyệt Bạch về phòng cầm cái quạt hương bồ sang, ngồi xuống bên cạnh Bình Bình.
Bình Bình lại nghiêm túc tập viết từng chữ một.
Kim Nguyệt Bạch ngồi cạnh quạt cho Bình Bình, một lúc sau, nàng bỗng nhỏ giọng nói:
"Những người ở phố Hoa ấy à, nếu không mang thân phận phụ nữ thì hẳn đã xông pha, làm nên tên tuổi lớn, chị đã dõi theo các tỷ muội ấy từ lâu rồi, chị hiểu họ hơn bất cứ ai."
Bình Bình đột nhiên cảm thấy khó chịu, cô bé siết chặt cán bút trong tay, trầm ngâm gật đầu.