239. Kịch bản thay thế

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 239 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cất kỹ khế ước bán thân, Kim Nguyệt Bạch lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi, sau đó cô ấy lấy khăn tay ra, cẩn thận giúp Phương Tự Ngữ lau sạch vết bẩn trên mặt.
Cậu bé thật xinh đẹp.
Là một vẻ đẹp rất dịu dàng, hoàn toàn chẳng có chút sự hung dữ nào, ai cũng có thể bắt nạt.
Thực tế, khi còn nhỏ, cậu ta thường xuyên bị những đứa trẻ nghịch ngợm khác ức hiếp.
Chúng vén váy, giật tóc, thậm chí còn cố gắng dò xét giới tính của cậu ta.
Kim Nguyệt Bạch đã ở phố Hoa nhiều năm, lại lớn hơn Phương Tự Ngữ vài tuổi, dù không hoàn toàn chính xác, nhưng cô cũng coi như đã chứng kiến Phương Tự Ngữ lớn lên.
Tuy tuổi tác không chênh lệch nhiều, nhưng cô ấy đã sớm nhìn thấu sự đời. Còn Phương Tự Ngữ, dù thường bị bắt nạt vì vẻ ngoài và cách ăn mặc, nhưng cậu ta vẫn luôn được mọi người bảo vệ nên rất ngây thơ, vừa ngây ngô vừa bao dung. Thế nên, cô ấy đã xem cậu ta như một đứa trẻ.
Nhiều năm trôi qua, Phương Tự Ngữ vẫn chẳng hề trưởng thành chút nào.
Kim Nguyệt Bạch lau sạch sẽ rồi, khẽ thở dài.
Cô ấy nhìn vào tách cà phê mới chỉ nhấp một ngụm trước mặt Phương Tự Ngữ.
Nếu Phương Tự Ngữ thực sự muốn chết cùng, cậu ta đã không chỉ nhấp một ngụm nhỏ như vậy. Cậu ta vẫn muốn sống, dẫu biết rằng sau này có thể nghiện, có thể rất đau đớn, nhưng trong khoảnh khắc uống tách cà phê đó, cậu ta vẫn muốn sống.
Có điều, cậu ta lại rơi vào ngõ cụt, ngõ cụt mà bấy lâu nay cậu ta vẫn chưa thể thoát ra.
Vì không thể thoát ra, không thể hiểu rõ, nên cậu ta đã giao sinh mạng mình cho cha, để ông ta quyết định liệu mình có nên chết hay không.
Phương Tự Ngữ không nên có kết cục này, kết cục này chẳng hề tốt đẹp.
Sau khi giải quyết xong vài người, Tiêu Tùng Dã đi đến. Chị ta lặng lẽ đặt cây rìu xuống, giúp Phương Tự Ngữ chỉnh lại vạt áo.
"Cậu ấy thường không vui."
Một lát sau, chị ta nói: "Sau này sẽ không còn buồn nữa."
Trong lúc hai người nói chuyện, Khương Yếm với Thẩm Tiếu Tiếu chỉ ở cách đó hai mét.
Lúc này, thi thể Phương lão gia đã bị Thẩm Tiếu Tiếu hành hạ đến mức không còn ra hình người.
Em không ngừng giơ cao con dao trong tay, chém xuống liên tục như một cỗ máy. Khương Yếm cũng không ngăn cản, chỉ đứng bên cạnh nhìn. Hành động vừa đau đớn vừa phẫn nộ này, vừa giống Thẩm Tiếu Tiếu lại vừa không giống em.
Có lẽ em đã kích hoạt câu hỏi, đó là điều mà nhân vật của em buộc phải làm.
Hoặc có lẽ em không hề kích hoạt câu hỏi, đây là điều mà Thẩm Tiếu Tiếu muốn làm.
Vào khoảnh khắc này, Thẩm Tiếu Tiếu và nhân vật của em đã hòa làm một.
Không biết đã trôi qua bao lâu, sau cơn cuồng loạn lặng lẽ đó, Thẩm Tiếu Tiếu cuối cùng cũng dừng lại. Con dao sắc bén trượt khỏi tay, rơi xuống đất. Em lảo đảo ngã ngồi xuống đất.
Vài giây sau, em từ từ nhắm mắt lại, cơ thể yếu ớt ngả ra sau, "bịch" một tiếng, em ngất lịm trên nền gạch.
Khương Yếm lập tức bước tới đỡ em dậy.
Nhưng lúc này Thẩm Tiếu Tiếu đã rơi vào trạng thái hôn mê, tâm trí mơ hồ, hơi thở dồn dập. Khương Yếm đặt tay lên ngực em, phát hiện tim em đập rất nhanh, vượt xa mức bình thường.
Tiêu Tùng Dã chú ý đến động tĩnh bên này, vội vàng chạy về phía Khương Yếm:
"Chuyện gì vậy?"
Khương Yếm đứng dậy: "Có lẽ do cảm xúc thay đổi đột ngột khiến tim đập quá nhanh, tôi sẽ đưa em ấy đến hiệu thuốc khám xem sao."
Tiêu Tùng Dã gật đầu.
Chị ta đưa cho Khương Yếm một khẩu súng vừa lấy được từ thi thể của đội tuần tra: "Cô biết dùng không?"
Khương Yếm trả lời: "Không biết."
Thế là Tiêu Tùng Dã nói sơ qua cách sử dụng, sau đó nghiêm túc bảo: "Khẩu súng này có độ giật rất mạnh, cô chưa được huấn luyện, có lẽ cũng chẳng bắn chính xác được, nhưng cô có thể dùng nó để dọa người. Nếu gặp phải nguy hiểm thì giơ súng lên."
"Phương lão gia đã chết, thôn Linh Nhân chỉ còn lại Vương lão gia, nhưng có lẽ bây giờ ông ta vẫn chưa biết chuyện nhà họ Phương, vì vẫn còn có người lợi hại hơn nên ông ta sẽ khá kiềm chế. Có điều, nếu đối phương biết Phương lão gia đã chết, thì chắc chắn ông ta sẽ còn kiêu căng hơn cả Phương lão gia."
"Thế nên, khi các cô về, đừng đi đường lớn, hãy tránh né, đừng để người ta biết các cô vừa từ nhà họ Phương ra."
Khương Yếm đáp lại một tiếng.
Tiêu Tùng Dã nghĩ ngợi, rồi bổ sung:
"Chúng tôi phải ở nhà họ Phương tìm đồ, cố gắng tìm được càng nhiều súng đạn càng tốt. Nếu tìm được, sau khi về rạp hát, tôi, trưởng đoàn và Nguyệt Bạch sẽ đến nhà họ Vương."
"Bây giờ đã có súng trong tay, chúng ta không cần phải sợ bọn họ nữa." Tiêu Tùng Dã nói: "Chỉ cần giết được Vương lão gia, thôn Linh Nhân sẽ yên bình, mọi người sẽ có cơ hội chạy thoát."
Nói xong, Tiêu Tùng Dã gọi Hề Quyết Vân vào nhà tìm đồ.
Đi được vài bước, chị ta đột nhiên quay đầu lại: "Thôi, tôi vẫn nên đi cùng cô."
Nhưng lúc này, Thẩm Tiếu Tiếu trên lưng Khương Yếm cố gắng mở mắt, yếu ớt từ chối Tiêu Tùng Dã.
"Không sao đâu, em biết rõ cơ thể mình... em về ngủ một giấc là ổn thôi."
Nghe Thẩm Tiếu Tiếu nói vậy, Tiêu Tùng Dã cũng không cố chấp nữa.
Khương Yếm cõng Thẩm Tiếu Tiếu ra ngoài. Lúc đến cổng chính, cô cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài, sau khi đảm bảo không có tiếng động nào, cô mới hé đầu ra.
Phương lão gia thích yên tĩnh, bình thường chẳng ai dám tùy tiện đi qua cổng nhà ông ta.
Lúc này, cả con đường chẳng có một bóng người. Khương Yếm thở phào nhẹ nhõm, an tâm cõng Thẩm Tiếu Tiếu ra ngoài.
Từ nhà họ Phương về rạp hát chỉ mất khoảng mười mấy phút, nhưng vì phải cõng thêm một người, hơn nữa nhân vật của Khương Yếm lại không phải người khỏe mạnh gì, thế nên mười mấy phút đã trôi qua mà cô mới chỉ đi được một nửa quãng đường.
Dưới ánh mặt trời chói chang, Khương Yếm khó chịu lau mồ hôi trên trán.
Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ rệt cơ thể con người, yếu ớt và nhạy cảm đến vậy.
Nhiệt độ chỉ hơi cao một chút đã khiến cô bực bội, chút trọng lượng này đã khiến cô mệt bở hơi tai. Lúc làm yêu quái không giống thế này, cô ghét ánh mặt trời là vì ánh sáng quá chói chang, cô ghét cõng người là vì không muốn tiếp xúc gần gũi với con người.
Cô vốn quen sống theo ý mình.
Nhưng giờ đây tất cả những điều này đã trở thành khách quan, cô không có cơ hội lựa chọn. Cả tinh thần lẫn thể xác của cô đều vô cùng mệt mỏi.
Quãng đường còn lại càng mệt hơn.
Khương Yếm phải mất gần hai mươi phút mới đi đến phố mua sắm. Cuối phố là rạp hát, và cách rạp hát không xa có một hiệu thuốc, Khương Yếm vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vừa thở phào xong, cô lập tức nhận ra điều không ổn.
Suốt quãng đường Thẩm Tiếu Tiếu cứ rên rỉ mãi, tại sao giờ lại đột nhiên im lặng?
Khương Yếm lập tức đưa tay ra phía sau, chạm vào khuôn mặt Thẩm Tiếu Tiếu trên lưng, phát hiện má em nóng hổi.
Em đang sốt.
Bước chân của Khương Yếm nhanh chóng tăng tốc, nhưng cho dù cô có cố gắng dồn hết sức lực vào việc "mình phải nhấc chân lên", thì ánh mắt vẫn vô thức chú ý đến những ánh nhìn khó hiểu từ những người trong các cửa hàng.
Ý nghĩa của những ánh mắt ấy rất khác nhau: có người nhìn với vẻ hả hê, có người lại hờ hững, cũng có người tỏ ra lo lắng.
Sau khi nhìn thấy Khương Yếm, ánh mắt của cô gái ở tiệm may chợt né tránh, nhưng sau khi cúi đầu suy nghĩ một lúc, cô ấy vẫn ngẩng đầu lên, bước nhanh về phía Khương Yếm.
Cô ấy nói nhỏ: "Đừng về nữa."
"Khoan hãy về."
Khương Yếm sửng sốt, dừng bước.
Cô định hỏi gì đó, nhưng ngay lúc này, trong đầu cô bỗng vang lên tiếng "ding dong".
Thẩm Tiếu Tiếu rất sợ hãi cái âm thanh này.
Dù giờ đây em đang vô cùng khó chịu, nhưng vẫn vô thức vội lấy tay bịt tai lại, không muốn nghe âm thanh đó nữa.
Nhưng giọng nữ lạnh lùng vẫn vang vọng:
Ngu Nhân Vãn đã chết.
Chúc mừng bạn đã hoàn thành kết cục của nhân vật Hứa Thanh Tuệ.
Tiếp tục diễn xuất.
*
Ngay khoảnh khắc nghe thấy âm thanh đó, Thẩm Tiếu Tiếu sụp đổ, nhắm chặt mắt. Em đang rất nóng, tinh thần em đã cực kỳ yếu ớt, chẳng nghĩ được gì cả, chỉ biết bạn mình đã chết rồi.
Em muốn mặc kệ tất cả mà hét lên thật to, nhưng ý nghĩ này vừa mới xuất hiện đã kích hoạt câu hỏi.
Sau khi chọn xong lựa chọn, em bị khống chế, hoàn toàn mất đi ý thức.
Tin tức đến quá đột ngột, đầu Khương Yếm cũng chợt trở nên trống rỗng.
Miệng cô gái ở tiệm may cứ mở ra rồi khép lại, từ khẩu hình miệng của cô ấy, cô mơ hồ nhận ra ba chữ…
"Vương lão gia."
Khương Yếm cố gắng giữ bình tĩnh, cô nhắm mắt hỏi: "Vương lão gia... ông ta đã làm gì?"
Cô gái vội nói: "Ông ta bị một cô gái rất giống Hề trưởng đoàn làm mù một mắt, mắt còn lại cũng nhìn không rõ. Ông ta điên cuồng tìm cô gái đó, nhưng mãi mà không tìm thấy."
"Cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên bốn mươi phút trước, ông ta tới rạp hát, nói rõ muốn gặp Hề trưởng đoàn, nếu không thì cứ năm phút sẽ bắn chết một người. Thi thể của Lâm Tiểu Đường và dì Ngô vẫn còn nằm bên ngoài rạp hát..."
Trong đầu Khương Yếm lập tức hiện lên hình ảnh của Lâm Tiểu Đường và dì Ngô.
Lâm Tiểu Đường thì chẳng cần phải nói, cậu ấy là một cậu bé mười lăm tuổi, lanh lợi, ghét cái ác, thích nhiều chuyện, và cực kỳ hâm mộ Kim Nguyệt Bạch.
Còn dì Ngô là người giặt quần áo cho rạp hát. Lúc đầu Khương Yếm không biết giặt quần áo sao cho sạch, dì là người đã chỉ dạy cô.
Dạy cô cách ngâm quần áo bao lâu, cách giặt quần áo, và cách phơi nắng thế nào để không bị nhăn.
Vì thương Khương Yếm ngâm tay vào nước đến mức sưng phồng trắng bệch, có vài lần dì đã giành giặt giúp cô một nửa số quần áo.
Tóm lại, dì là một người hiền lành, tính tình rất tốt.
Nói đến đây, dường như cô gái nhớ đến cảnh tượng nào đó, cơ thể vô thức run rẩy.
Cô ấy hạ giọng, giận dữ bảo: "Hề trưởng đoàn tốt như vậy, thường xuyên cho chúng tôi đồ ăn. Nếu không nhờ cô ấy... nếu không phải cô ấy, mọi người đã chết đói cả rồi!"
"Vương lão gia không cần mạng nữa sao? Phương lão gia còn đó, Phương Tự Ngữ cũng còn đó, sao ông ta dám động vào Hề trưởng đoàn chứ?"
"Chắc chắn Phương Tự Ngữ sẽ báo thù cho Hề trưởng đoàn. Ngoài cửa rạp hát có rất nhiều máu, đáng sợ cực kỳ, cô đừng về nữa." Cô gái nói với Khương Yếm: "Đến cửa hàng của tôi đợi một lát đi."
Nhưng Khương Yếm không hề nhúc nhích.
Cô khẽ cụp mắt, trong lòng đã hiểu ý đồ của Vương lão gia.
Không phải Vương lão gia không cần mạng nữa, mà ông ta nghĩ bây giờ động vào Hề Quyết Vân sẽ chẳng có vấn đề gì.
Cái chết của Phương lão gia được giấu kín, tin tức sẽ không truyền đi nhanh đến thế được. Vương lão gia làm vậy không phải vì ông ta biết Phương lão gia đã chết, mà vì ông ta biết Phương lão gia chuẩn bị chạy trốn rồi.
Nếu đã muốn chạy trốn thì sẽ không lãng phí thời gian, sức lực và của cải, sẽ chẳng vì một trưởng đoàn nhỏ bé của rạp hát mà nhắm vào ông ta. Dù thế lực của Vương lão gia thua xa Phương lão gia, nhưng nếu thực sự giao chiến, Phương lão gia cũng sẽ bị tổn thất.
Trên đường chạy trốn, dù chỉ là một viên đạn cũng có thể dùng để giữ mạng.
Vương lão gia hiểu rõ chuyện này. Ông ta cũng biết bình thường Phương lão gia chiều chuộng Phương Tự Ngữ, nhưng những lúc như thế này, Phương lão gia sẽ không ra mặt thay bạn của con trai. Thậm chí, ông ta còn mong rạp hát bị phá hủy để Phương Tự Ngữ từ bỏ ý định hát kịch.
Cho nên, Vương lão gia mới không chút do dự đến tìm Hề Quyết Vân.
Dù sao ông ta đã thèm muốn Hề Quyết Vân từ lâu, bây giờ lại bị một cô gái giống hệt Hề Quyết Vân móc mắt. Thù mới hận cũ cộng lại, ông ta nhất định phải hủy hoại Hề Quyết Vân.
Nhưng vấn đề là, Hề Quyết Vân không có ở rạp hát.
Liên tưởng đến âm thanh vừa rồi, Khương Yếm đã đoán được ngọn ngành sự việc.
Cô vô thức nhỏ giọng.
"Vương lão gia đi rồi sao?"
Cô gái buồn bã gật đầu: "Đi rồi."
"Đi vội đến mức Hề trưởng đoàn còn không kịp tẩy sạch lớp phấn trên mặt, thậm chí còn mặc bộ hí phục trong vai diễn Ngu Cơ đi theo Vương lão gia. Có điều, cô ấy không cầm theo thanh kiếm uyên ương."
Cô gái đoán: "Có thể là do thanh kiếm quá sắc bén, Vương lão gia không cho mang theo."
Khương Yếm không phủ nhận suy đoán của cô gái.
Câu chuyện đầy biến động, sự thật thì phức tạp.
Không phải là không cho mang.
Mà thanh kiếm đó đang nằm trong tay Hề Quyết Vân thật.
Người thay Hề Quyết Vân đi chết là Ngu Nhân Vãn.
Cũng chính là Hứa Thanh Tuệ của trăm năm trước.
Để không bị Vương lão gia nhận ra, cô gái cực kỳ tài năng ấy đã vội vàng bôi lên mặt mình lớp phấn dày cộm trên tầng, để lớp phấn không quá nổi bật. Cùng với tiếng súng thứ hai, em ấy đã kìm nén hết mọi cảm xúc, bình thản mặc bộ đồ hí phục của Hề Quyết Vân vào.
May mắn thay, dáng người em ấy trông hệt như bản sao của Hề Quyết Vân.
May mắn thay, dù phải chết, Lâm Tiểu Đường và dì Ngô cũng không tiết lộ Hề Quyết Vân thật đang ở đâu.
Chỉ cần có người trong rạp hát nói ra sự thật, thì hôm nay đã có một câu chuyện hoàn toàn khác. Vương lão gia sẽ lao đến nhà họ Phương, nhốt hết mọi người ở đó cho đến chết, và thôn Linh Nhân sẽ chẳng còn tương lai nữa.
Vậy nên, nếu ai tình cờ đọc được câu chuyện này, thì phải biết rằng, vở kịch nào cũng phải có vai chính vai phụ, nhưng suy cho cùng, tất cả đều là vai chính.
Họ được phân công rõ ràng, gắn kết với nhau.
Họ đều có lý tưởng của riêng mình.