Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Hà Thanh Phù: Gánh nặng làm mẹ và vị phụ phi bất ngờ
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 253 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Yếm cúi đầu đọc kỹ dòng chữ dưới cùng.
Bé con.
Một cách xưng hô rất kỳ lạ, Khương Yếm chẳng nhớ mình từng được gọi như thế bao giờ.
Giờ cô đọc lại nhật ký của Hà Thanh Phù, như thể đang quan sát cuộc đời của người khác, cũng như nhớ lại cuộc đời của chính mình, từ từ hồi tưởng về tuổi thơ. Do ở trong lăng mộ quá lâu, nhiều đoạn ký ức đã phai mờ, chỉ còn nhớ vài người và vài sự kiện quan trọng.
Khương Yếm im lặng hồi lâu, sau khi lấy lại bình tĩnh, cô tiếp tục lật cuốn nhật ký.
Cuốn nhật ký ghi lại rất chi tiết những suy nghĩ của Hà Thanh Phù.
Làm sao để nuôi một đứa trẻ đây?
Cuốn nhật ký thể hiện rõ sự bất lực của bà:
Dù ta đã từng dạy sư đệ sư muội, nhưng chỉ dừng lại ở việc dạy họ cách vẽ bùa chú. Giờ đây ta rất đau đầu, từng miếng ăn, giấc ngủ của con bé, ta đều phải lo lắng.
Đôi khi ta còn sợ con bé đã ngất xỉu, bởi vì con bé cứ nằm mãi chẳng chịu nói câu nào...
Có điều ta đã nhận ra, con bé sẽ phản đối bằng cách nằm lì trên bệ đá, vì chiếc giường nhỏ xinh mà ta hứa làm cho con bé vẫn chưa hoàn thành.
Thông cảm cho ta, thông cảm cho ta đi mà, ta vẫn đang tìm cách lén làm chiếc giường, đây là một công việc lớn lao đối với ta, khó đến mức ta không ngủ được, thật sự, việc này còn khó hơn cả làm thuật sĩ ngoại cảm.
Từ đó về sau, kế hoạch thoát khỏi Khương Xích Khê của Hà Thanh Phù hoàn toàn đổ vỡ. Bà buộc phải nuôi một đứa trẻ dưới địa cung, dù tiểu váy cưới trông có vẻ ủ rũ, thường mất kiên nhẫn, đôi khi lại tự hờn dỗi, nhưng quả thật cô bé cực kỳ dễ nuôi. Cô bé không cần ai ở bên cạnh, chẳng đòi hỏi gì, cũng không hề làm ồn ào. Cô bé có thể nằm một mình trong địa cung cả ngày.
Hà Thanh Phù vừa thấy khó chăm sóc, lại vừa thấy quá dễ nuôi.
Cuối cùng, bà kết luận rằng chính bản thân bà mới là nguyên nhân khiến việc nuôi dưỡng trở nên khó khăn, vì bà không có gì để cho. Dù sao cô bé dễ thương như thế, bất kỳ người mẹ nào cũng sẵn lòng chiều theo mọi ý muốn của cô bé.
Có những lúc tiểu váy cưới không vâng lời, chẳng hạn như cô bé rất kén ăn.
Hà Thanh Phù rất đau đầu.
Khi dùng bữa Khương Xích Khê không thích có người bên cạnh nên luôn dùng bữa một mình. Sau một hồi bàn bạc, mỗi ngày Hà Thanh Phù sẽ lấy vài món nhỏ từ bữa ăn của Khương Xích Khê rồi lén đưa xuống địa cung. Tuy nhiên Khương Xích Khê thích ăn rau mùi, trong khi cô bé lại không thích.
Thực ra chuyện này cũng chẳng nghiêm trọng gì. Nếu có thời gian thì Hà Thanh Phù sẽ nhặt hết rau mùi đi cho cô bé, nhưng dù vậy mỗi khi cắn phải miếng nào có mùi rau mùi, cô bé lập tức nhổ ra.
Sau đó im lặng nhìn bà.
Đối mặt với ánh mắt trách móc của cô bé, Hà Thanh Phù vô thức hứa hẹn: "Lần sau…"
Cô bé lạnh mặt, bảo: "Đây là lần thứ ba mươi hai người nói 'lần sau' rồi đấy."
Hà Thanh Phù: "…"
Khương Xích Khê thích ăn rau mùi thì biết làm sao bây giờ, Khương Xích Khê không thể đột nhiên thay đổi khẩu vị. Khi bà thay đổi khẩu vị, ngự trù và những người liên quan cũng sẽ phải thay đổi theo, khi ấy dòng chảy lịch sử sẽ bị thay đổi. Vậy nên cô bé chỉ có thể ăn rau mùi giống Khương Xích Khê.
Nhưng cô bé lại cứ âm thầm than vãn mãi, khiến Hà Thanh Phù không thể chịu đựng thêm được nữa.
Bà bắt đầu bí mật nấu ăn cho cô bé vào nửa đêm.
Hà Thanh Phù nấu nướng rất vất vả, mọi thứ trong cung đều được chuẩn bị theo kế hoạch đã định. Vậy nên bà đành lén xuất cung, đánh cắp ngô từ những gia đình giàu có, vì họ giàu có nên dù có thiếu vài trái ngô cũng chẳng ai phát hiện. Sau đó bà tìm nơi vắng vẻ để nướng ngô rồi mang về cung.
Chuyện này sẽ không thay đổi gì cả, vì trước khi đến nước Khương, Hà Thanh Phù đã sử dụng phù văn để chuyển ký ức của người dân và toàn bộ lịch sử hằng ngày của nước Khương vào trong đầu mình. Những ký ức này thường không làm phiền bà, nhưng mỗi khi bà làm gì đó, những trải nghiệm lịch sử ấy sẽ hiện lên trong tâm trí bà như những dòng chữ trong sách.
Cảnh tượng đơn giản như: Một người nông dân trồng rất nhiều ngô, sau khi thu hoạch sẽ kiểm tra từng trái, ăn phần nhỏ, phần còn lại để bán. Cuối cùng vài quả ngô bị hỏng vì để quá lâu, chúng chất thành đống. Hà Thanh Phù biết ngô hỏng ở khu vực này sẽ không gây ra bất kỳ vấn đề gì, chúng không thể trở thành chất dinh dưỡng cho đất để mọc cỏ, cũng chẳng bị trâu bò ăn, kết cục của chúng chỉ là biến mất hoàn toàn không dấu vết.
Thế nên dù bà có trộm vài trái thì người khác cũng không phát hiện được, điều đó cũng chẳng thể thay đổi tương lai.
Những ký ức ấy đã tiếp thêm dũng khí cho Hà Thanh Phù, hơn nữa Khương Xích Khê đã học võ từ nhỏ, ngay cả đã lên ngôi nữ đế nhưng bà vẫn không bỏ bê việc luyện tập. Với kỹ năng võ thuật vượt trội ấy, Hà Thanh Phù có thể sử dụng cơ thể của Khương Xích Khê để tránh mọi tai mắt của người khác, dễ dàng lén lút thực hiện hành động của mình.
Và thế là, sau lần nỗ lực đầu tiên, bà đã an toàn trở về cung.
Cuộc mạo hiểm này đã mang lại cảm giác phấn khích cho Hà Thanh Phù. Bà có mang theo vài lá bùa xóa trí nhớ, một khi bị phát hiện, bà có thể xóa ký ức của đối phương ngay lập tức, đưa mọi chuyện trở về đúng quỹ đạo ban đầu.
Tóm lại, miếng ngô nướng quý giá này cuối cùng cũng được đưa đến tay cô bé.
Ánh mắt Hà Thanh Phù lộ rõ vẻ mong chờ:
"Thế nào?"
Cô bé ăn ngon lành, cứ cách vài hạt lại cắn một miếng.
Tại sao lại cách vài hạt mới cắn một miếng, đương nhiên là vì Hà Thanh Phù nướng cháy, một phần ba số ngô đã cháy đen, trông hơi đáng sợ, cứ như bị tẩm độc vậy.
"Cũng tạm được." Cô bé trả lời.
"Có vài chỗ hơi đắng, nhưng chắc do ngô có vấn đề rồi."
Cô bé ghi nhận công sức của Hà Thanh Phù: "Nó ngon hơn rau mùi nhiều, ngày mai còn nữa không?"
Nói xong, cô bé chăm chú nhìn Hà Thanh Phù.
Hà Thanh Phù nghĩ tới phiền phức vừa rồi, lắc đầu từ chối: "Không có chuyện ngày nào cũng có đâu."
Nói xong, bà lại cười: "Rốt cuộc con không thích rau mùi tới mức nào thế?"
Tiểu váy cưới nhấn mạnh: "Con rất không thích ăn."
Hà Thanh Phù bất đắc dĩ bảo: "Nhưng ta hết cách rồi, đồ ăn của ta toàn rau mùi."
Cô bé nghĩ ngợi rồi hỏi lại bà: "Người thích rau mùi không?"
Hà Thanh Phù trả lời: "Cũng tạm."
Cô bé hiểu: "Tức là ăn cũng được, không ăn cũng được, nhưng vì đầu bếp đã chuẩn bị nên người buộc phải ăn. Nếu đầu bếp làm món không ngon, chúng ta phải chịu đựng."
Nhưng vừa nói xong, cô bé hiện vẻ nghi ngờ.
Hà Thanh Phù hỏi cô bé: "Sao thế?"
Cô bé ngẩng mặt lên, nói: "Nhưng người không phải là hoàng đế ư? Hãy lôi tên đầu bếp ra và xử lý hắn đi, như vậy thì hắn không thể ép người ăn rau mùi nữa."
Hà Thanh Phù nhận ra rằng mình đã nói quá nhiều với cô bé.
Khi trò chuyện bà không thể tách mình khỏi Khương Xích Khê, bà cần đóng vai Khương Xích Khê. Mặc dù kinh nghiệm sống của cô bé không nhiều, nhưng nếu biết nhiều điều hơn thì có thể cô bé sẽ nhận ra vấn đề của bà.
Dù sao tính tình của Hà Thanh Phù khác hẳn Khương Xích Khê, từ sở thích đến cách làm việc.
Hà Thanh Phù cố gắng thay đổi tình hình bằng cách nói rằng mình thích ăn rau mùi để trả lại sự trong sạch cho đầu bếp, nhưng những câu tiếp theo của cô bé đã cắt đứt dòng suy nghĩ của bà.
"Tất cả chúng ta đều bị ép phải làm điều chúng ta không thích."
Cô bé nói: "Có lẽ cảm giác này chính là sự bất lực. Hóa ra vua của một nước cũng chẳng thể làm theo ý mình. Người sống có vui không?"
Hà Thanh Phù hơi giật mình.
Cô bé gục đầu xuống: "Ngày mai con sẽ thử ăn rau mùi."
Hà Thanh Phù cảm thấy mình đã bị chinh phục bằng sự hiểu chuyện của cô bé, dù cô bé còn rất nhỏ, mới chỉ cao có chút, rất dễ suy nghĩ chủ quan, nhưng cô bé lại bằng lòng chịu thiệt. Sao bà có thể đồng ý với điều đó đây?
Không thích rau mùi đâu có phạm pháp.
Bà vội nói: "Ngày mai vẫn ăn ngô nướng."
Cô bé gật đầu lia lịa.
Trời đã tối, vừa gật đầu, cô bé lại trở về hình dáng ban đầu, bay lên bệ đá rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi. Hà Thanh Phù nhẹ nhàng rời khỏi địa cung trở lại tẩm điện.
Bà lấy bút ra, định ghi lời khen tiểu váy cưới vào nhật ký, nhưng chưa kịp viết, bà đột nhiên nghĩ đến tương lai.
Hà Thanh Phù: "…"
Bà vừa nhớ lại cảnh vừa rồi vừa viết:
Hình như cô bé gật đầu hơi nhanh thì phải?
Hình như hơi nhanh, rất nhanh, giống như đang đợi mình vậy...
Viết xong hai câu này, Hà Thanh Phù không nhịn được muốn tìm hiểu, bèn âm thầm quay lại địa cung.
Bà nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn thấy tiểu váy cưới đang nằm trên bệ đá, lúc này tiểu váy cưới nhỏ đang ngân nga một giai điệu, bốn góc váy đều vểnh lên, đung đưa bay, rõ ràng là cô bé đang rất đắc ý, như thể vừa giành được chiến thắng vậy.
Tiểu váy cưới nhỏ: "Ngô nướng, ngô nướng ~"
Khóe miệng Hà Thanh Phù vô thức cong lên, nhưng sau khi kịp phản ứng, bà vội nhéo mạnh vào cánh tay mình, cố gắng nín cười, rồi lặng lẽ đóng cửa lại.
Bà quay về tẩm cung lần nữa, mở cuốn sổ của mình ra.
Đây có lẽ chính là nhân quả.
Hà Thanh Phù nghiêm túc viết: Khương Xích Khê đã tạo ra con bé, ta nuôi con bé, con bé dễ thương như thế thì phải để ta nuôi dưỡng mới đúng.
*
Là nữ đế của nước Khương, Khương Xích Khê thường rất bận rộn.
Khi có nhiều việc, bà còn thức xuyên đêm phê tấu chương, bên cạnh luôn có người thay phiên hầu hạ. Lúc này Hà Thanh Phù không thể ra ngoài, dù bà có ra ngoài cũng vô ích, chỉ có thể làm từng việc mà Khương Xích Khê nên làm, cũng không thể đến địa cung được.
Sau một tháng chung sống với tiểu váy cưới nhỏ, Hà Thanh Phù đã bắt đầu nhớ cô bé.
Thật sự rất khó để không nghĩ đến cô bé, cô bé trông rất giống bà, bởi vì có bà ở đây nên dù thế giới này rất nguy hiểm, cô bé vẫn hóa hình, sẵn sàng sống dưới địa cung tăm tối.
Địa cung không có cửa sổ, không có hoa cỏ, không có bạn bè, chỉ có chiếc giường đá mà Hà Thanh Phù dày công làm cho cô bé.
Hà Thanh Phù nhìn tấu chương trước mặt qua đôi mắt của Khương Xích Khê, cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp. Bà nhớ lại ký ức mà mình liên kết lúc đầu, nhớ ra đêm nay Khương Xích Khê vẫn sẽ thức suốt đêm.
Hà Thanh Phù khẽ thở dài một tiếng.
Bà bắt đầu nhớ đến dáng vẻ cô bé gặm ngô mấy ngày trước, bây giờ kỹ thuật nướng ngô của bà ngày càng thành thạo, có thể làm những món khác, ví dụ như cá nướng? Vấn đề là làm sao tìm được con cá phù hợp...
Hà Thanh Phù càng nghĩ càng xa xôi, mãi đến khi một vệt màu đỏ đột ngột xuất hiện trong tầm nhìn của bà.
Sợi chỉ đỏ cực kỳ mỏng manh, giống như sợi tơ hồng không dài hơn móng tay. Vì sợi chỉ đỏ xuất hiện chớp nhoáng nên ngoại trừ Hà Thanh Phù, chẳng ai phát hiện ra.
Hà Thanh Phù chợt nảy ra suy tính, thần kinh bà bỗng căng thẳng, lập tức khống chế cơ thể, khó hiểu nhìn sang bên cạnh.
Vài giây sau, một sợi chỉ đỏ thò ra từ vạt áo của bà.
Còn lắc qua lắc lại, rõ ràng là muốn đối phương thấy mình.
Hà Thanh Phù lập tức ấn nó xuống, bình tĩnh tiếp tục phê duyệt tấu chương.
Nhưng sợi chỉ đỏ không hài lòng với cách sắp xếp này, nó cố gắng ló đầu ra ngoài. Hà Thanh Phù nghĩ ngợi, bắt nó lại đặt trên lớp vải có phần màu đỏ của hoa văn phượng hoàng, sợi chỉ đỏ gắn trên đó sẽ không bị phát hiện.
Lần này sợi chỉ đỏ đã hài lòng, không nhúc nhích nữa.
Hà Thanh Phù cũng thỏa mãn, dù trong lòng vẫn bất an, nhưng về mặt cảm xúc lại cảm thấy hài lòng.
Đến sau nửa đêm, ngoài cửa đột nhiên có tiếng động, Hà Thanh Phù nhận ra điều gì đó, lập tức trả lại quyền điều khiển cơ thể cho Khương Xích Khê.
Sau vài hơi thở, một cô gái khoảng mười hai, mười ba tuổi mở cửa, mỉm cười chạy vào, đến gần Khương Xích Khê.
Cô ấy đặt bát thuốc bổ đã nấu lên bàn:
"Mẫu thân, con nghe cung nhân nói người không ngủ được nên đã tự tay nấu cho người."
"Nếu người khát thì nhớ uống, không khát thì cứ đổ đi cũng được!"
Khương Xích Khê có mấy nam phi, nhưng lại chẳng có ý định sinh con. Khi mới hai mươi mấy tuổi, bà đã nhận nuôi một cô gái ở dòng thứ, đích thân dạy dỗ. May mà cô bé vừa thông minh lại hiếu thảo, không phụ sự mong đợi của Khương Xích Khê. Cách đây không lâu cô bé đã được phong làm hoàng thái nữ.
Khương Xích Khê bưng bát trên bàn lên, uống từng ngụm nhỏ rồi trả lại cho cô bé:
"Phụ phi của con đâu rồi?"
Cô gái nhún vai: "Đang nghiên cứu công thức nấu ăn trong thư phòng, ngài ấy cũng muốn tự tay nấu canh, nhưng con đã giành làm trước rồi."
Khương Xích Khê mỉm cười, nói: "Được rồi, con đi ngủ đi."
Cô bé rất nghe lời, khom người cáo lui rồi rời khỏi tẩm cung của Khương Xích Khê. Khương Xích Khê lại tiếp tục phê duyệt tấu chương. Hà Thanh Phù nghĩ chỉ cần sợi chỉ đỏ động đậy, bà sẽ chiếm quyền kiểm soát lần nữa để chặn nó lại, nhưng mãi đến khi trời gần sáng, sợi chỉ đỏ vẫn chẳng hề nhúc nhích.
Khương Xích Khê thay y phục lên triều, ý thức của Hà Thanh Phù cũng theo lên triều.
Đến tận đêm khuya hôm nay Hà Thanh Phù cũng không nhìn thấy sợi chỉ đỏ nữa. Đêm đã khuya, Khương Xích Khê chìm vào giấc ngủ, cuối cùng bà lại nắm quyền kiểm soát cơ thể rồi đi đến địa cung.
Tiểu váy cưới nằm trên chiếc giường đá lạnh lẽo, góc váy vểnh lên như bị treo.
Hà Thanh Phù bỗng cảm thấy đau lòng.
Bà cảm thấy cô bé cần có người chăm sóc, cần được quan tâm, cần có người bầu bạn, nếu không cô bé sẽ không nhịn được mà đi tìm bà. Bà suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách.
Đêm nay ở nước Khương sẽ có một con hạc yêu bị giết, hồn phi phách tán.
Do bị thiên địch làm trọng thương nên linh hồn của ông ta gần như đã tan nát. Hiện giờ đang bị lũ trẻ nghịch ngợm ném đá, chẳng bao lâu nữa ông ta sẽ bay đi với thân thể đầy vết thương, bay vào rừng sâu để chờ chết, sau đó tan thành tro bụi.
Vì sau đêm nay con hạc yêu này sẽ chẳng còn mối liên hệ nào với thế gian nữa nên ông ta nằm ngoài vòng nhân quả. Chỉ cần cứu ông ta, nói rằng có thể giúp ông ta sống tiếp, chỉ cần đối phương đồng ý ở lại địa cung, vĩnh viễn không được rời đi.
Hà Thanh Phù suy nghĩ hồi lâu, vất vả đến nửa đêm, cuối cùng cũng tìm được con hạc yêu.
Lúc này con hạc yêu đã không thể cử động được nữa, một nửa đôi cánh của ông ta đã bị gãy, khóe miệng chảy đầy máu.
Hà Thanh Phù lấy phù văn ra, chậm rãi tiến về phía ông ta: "Ta sẽ cứu ngươi, nhưng sẽ hạ chú vào linh hồn ngươi, bất cứ hành động nào của ngươi cũng không được trái ý ta. Dù ngươi chỉ có ý nghĩ không vâng lời, ngươi cũng sẽ chết ngay lập tức."
Hạc yêu yếu ớt nằm trên mặt đất, hồi lâu sau mới có chút sức lực để trả lời bà: "Ta cần phải đánh đổi điều gì?"
Hà Thanh Phù đáp: "Giúp ta chăm sóc một bé gái trong địa cung."
"Con bé muốn chơi gì thì hãy chơi cùng nó, sau khi ta chết ngươi phải trốn sâu trong rừng núi, không được tham gia vào vòng nhân quả trong suốt một ngàn năm."
So với việc hồn bay phách tán thì yêu cầu này không hề quá đáng chút nào.
Hạc yêu khẽ gật đầu, đồng ý với đề nghị của Hà Thanh Phù.
Vài phút sau, linh hồn sắp bị phá vỡ của ông ta được Hà Thanh Phù chữa trị. Hạc yêu theo Hà Thanh Phù trở lại cung điện, hóa hình ở lối vào địa cung.
Hạc yêu biến thành một người đàn ông có gương mặt rất đẹp trai, khoảng hai mươi tuổi, mặc bộ đồ màu trắng, tóc bạc, vẻ ngoài trông như một vị thần tiên không nhiễm khói bụi trần gian.
Nhưng Hà Thanh Phù lại chẳng xem đối phương là thần tiên, chỉ xem ông ta như người làm công việc chăm sóc tiểu váy cưới.
"Nhắc lại một lần nữa, ngươi không được phép rời khỏi địa cung, không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài."
Hạc yêu lại gật đầu.
Sau khi xác nhận đối phương đã hiểu rõ, Hà Thanh Phù xoay người đẩy cửa địa cung ra.
Lúc này cô bé đang ngồi trên giường nghịch mấy sợi chỉ đỏ của chính mình, ngón tay quấn rất nhiều sợi chỉ, cô bé tháo từng sợi ra, rồi lại buộc từng nút một.
Hà Thanh Phù khẽ ho một tiếng.
Cô bé lập tức ngẩng đầu lên.
Hà Thanh Phù do dự mấy giây, bà đang suy nghĩ nên giới thiệu hạc yêu thế nào, nhưng cô bé bỗng nhảy xuống giường, chỉ vào hạc yêu, nghiêm túc hỏi:
"Đây là phụ phi của con ạ?"
Hà Thanh Phù sửng sốt.
Trong phút chốc, mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay hiện lên trong đầu bà. Bà chợt hiểu tại sao sợi chỉ đỏ lúc đó không động đậy, cô bé đã nhìn thấy hoàng thái nữ do Khương Xích Khê chọn, phát hiện đối phương có rất nhiều thứ mà cô bé không có.
Hà Thanh Phù bối rối mất một lúc, bà ngước mắt lên nhìn hạc yêu rồi gật đầu:
"Ừm, ta đã giúp con tìm một phụ phi."