33. Tiếng hát búp bê và chuyện hồi hồn

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Tiếng hát búp bê và chuyện hồi hồn

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng 'la la la la' vang vọng trong căn phòng chật hẹp, kín mít, hòa cùng tiếng 'lịch kịch' ken két từ những khớp tay chân nhựa đang vặn vẹo, tạo nên một cảm giác rợn người.
Nghe hết lời bài hát, Khương Yếm liếc nhìn Thẩm Tiếu Tiếu.
"Cứu, cứu, cứu…"
Lúc này, Thẩm Tiếu Tiếu đã hoàn toàn mất kiểm soát biểu cảm, gương mặt em nhăn nhó khó coi, ngã vật xuống giường, rồi lại cuống cuồng giơ tay chân định vứt con búp bê đang hát trong lòng ra ngoài.
Tiếng hát đột ngột im bặt.
Con búp bê rũ đầu xuống ngực, bất động. Căn phòng một lần nữa chìm vào tĩnh lặng, như thể mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác của cả hai. Thẩm Tiếu Tiếu cố gắng ổn định tâm trạng một lúc nhưng vẫn không thể bình tĩnh hoàn toàn, thế là em bùng nổ. Em lại bò lên giường, đá con búp bê vừa hát vào thùng rác, làu bàu:
"Em xin chịu thua kiểu cha mẹ nào mà đi mua mấy con búp bê Tây như này nhé! Con nít không hiểu thì không sợ, chứ em là người lớn mà còn bị nó dọa chết khiếp!"
Khương Yếm tiến đến sau lưng Thẩm Tiếu Tiếu: "Sao vậy?"
Cảm nhận được hơi ấm từ phía sau, Thẩm Tiếu Tiếu vội vùi đầu vào vai Khương Yếm: "Huhu… Em sợ chết mất, may mà chị vẫn ở đây với em."
Khương Yếm xoa gáy Thẩm Tiếu Tiếu, vừa xoa vừa trấn an em bâng quơ.
Ban đầu lực đạo còn vừa phải, Thẩm Tiếu Tiếu thấy gân cốt như được đả thông, nhưng càng lúc lực của Khương Yếm càng mạnh. Thẩm Tiếu Tiếu có cảm giác nếu không phản đối, cổ em sẽ bị bóp gãy mất.
Em nhăn nhó, nhe răng ngẩng đầu lên kêu: "Chị Khương Yếm, đau, đau!"
Chỉ thấy Khương Yếm hơi cúi đầu, chăm chú nhìn chân em như đang suy tư điều gì đó.
Thẩm Tiếu Tiếu: "..."
Đầu óc nhỏ bé của em xoay chuyển rất nhanh, có lẽ do đau đớn kích thích, nhưng em chợt nảy ra một ý tưởng, rồi cẩn thận suy nghĩ kỹ ngọn ngành mọi chuyện.
Thẩm Tiếu Tiếu hoảng sợ đến mức nhảy dựng lên.
Em không ngờ rằng đời này mình còn có lúc phải chứng minh bản thân là người, em vội vàng nói: "Em là người, em là người mà chị Khương Yếm! Đa số mọi người lúc bò dưới gầm giường đều sẽ bị tê chân mà, nhưng mà giờ chân em hết tê rồi, em chắc chắn… chắc chắn không nhảy lò cò nữa đâu! Chị Khương Yếm mau buông em ra, em nhảy mấy điệu cho chị coi!"
Khương Yếm nới lỏng tay.
Thẩm Tiếu Tiếu lập tức nhảy điệu clacket.
"Chị xem, hai chân em đều tốt cả mà! Linh hồn em có khuyết tật, cho dù em có bị nhập hồn thì những linh hồn khác cũng không thể ở trong cơ thể em quá năm phút, em tuyệt đối không thành vấn đề đâu, bạn bè tốt không lừa nhau đâu!"
Khương Yếm nhìn gương mặt nôn nóng của Thẩm Tiếu Tiếu, biểu cảm trên mặt cô dịu dàng hơn: "Chị tin em."
Gương mặt Thẩm Tiếu Tiếu đầy vẻ cảm động: "Em biết mà! Vừa nãy đúng là quá trùng hợp, ai gặp cũng phải nghi ngờ thôi, không sao đâu chị, chị không cần phải có gánh nặng tâm lý gì đâu."
Khương Yếm 'ừ' một tiếng rồi hỏi em: "Chị nhớ là em 16 tuổi?"
Thẩm Tiếu Tiếu không hiểu sao Khương Yếm lại đột nhiên hỏi vậy nhưng vẫn đáp: "Đúng ạ, em vừa qua sinh nhật 16 tuổi."
Khương Yếm: "Thảo nào."
Thẩm Tiếu Tiếu: "Thảo nào gì ạ?"
Khương Yếm: "Ngây thơ đáng yêu."
Phòng 604 không có thêm tin tức nào đáng giá, ít nhất là vẻ ngoài cho thấy vậy. Khương Yếm bước ra khỏi phòng, Thẩm Tiếu Tiếu tung tăng theo sau, mặt mày hớn hở.
"Giờ chúng ta sẽ làm gì đây chị?" Em hỏi Khương Yếm.
"Đi lên tầng 7 xem phòng của Trình Quang." Khương Yếm liếc nhìn sàn nhà màu nâu trong một căn phòng cách đó không xa. Vệt màu nâu chiếm một diện tích khá rộng, có lẽ cũng do ánh sáng nên trên mặt đất còn đọng lại một lớp màng mỏng. Có thể dễ dàng hình dung cảnh mỡ trong cơ thể đã chảy hết xuống sàn nhà.
Cũng dễ hiểu tại sao người chồng và đứa con lại nhanh chóng rời khỏi căn phòng này sau khi sự việc xảy ra.
"Được được, chúng ta đi thôi, em sẽ bảo vệ chị." Thẩm Tiếu Tiếu ngoan ngoãn gật đầu, bình tĩnh đi theo sau Khương Yếm.
Khương Yếm hơi cụp mắt liếc nhìn cánh tay Thẩm Tiếu Tiếu, mặt không đổi sắc bước đi. Khi đến cầu thang, cô chợt dừng chân.
"Sao, có chuyện gì thế?" Giọng Thẩm Tiếu Tiếu hơi run rẩy.
"Em đang sợ hãi."
Lời này của Khương Yếm là một câu trần thuật. Quả thực, tần suất run rẩy của Thẩm Tiếu Tiếu khiến cô không thể nào bỏ qua, nó làm cô rất khó tập trung suy nghĩ.
"Khụ khụ." Thẩm Tiếu Tiếu xấu hổ liếm đôi môi khô: "… Chuyện xấu hổ này chị có thể đừng nói toạc ra không, em đã cố gắng khống chế rồi."
Khương Yếm: "Sợ mà còn đi làm nhà ngoại cảm?"
Thẩm Tiếu Tiếu ưỡn ngực: "Em là người lương thiện, em phải làm việc vì dân."
"..."
Khương Yếm im lặng, từng bước lên cầu thang dẫn lên tầng 7.
Tòa nhà tập thể này không được thiết kế theo kiểu ngang như các khu chung cư sinh viên hiện đại, mà theo lối kiến trúc cũ của cuối thế kỷ trước. Phần mái nhà được trát xi măng, chỉ để lại một ô cửa sổ rộng một mét vuông. Những tia sáng yếu ớt chen chúc nhau chiếu vào tòa nhà, tạo nên một không gian mờ ảo. Rõ ràng đang là buổi trưa nhưng lại có cảm giác như chiều tà.
"Chị Khương Yếm, chị đã từng nghe chuyện này chưa?" Thẩm Tiếu Tiếu bắt đầu bắt chuyện.
Vì tầng 7 xảy ra hỏa hoạn nên trên tay vịn cầu thang dính một ít chất đen đen, có mùi rất nồng, khó chịu đến mức dù có đeo khẩu trang cũng không thể chịu nổi. Khương Yếm cau mày hỏi: "Nghe chuyện gì?"
"Khi tiếng chuông vang lên lúc nửa đêm là lúc đêm đầu thất hồi hồn* bắt đầu." Hành lang tối mịt, bóng tối che khuất tầm nhìn của họ. Không biết vòi nước nhà ai chưa vặn chặt, tiếng 'tí tách' vang vọng trong hành lang, tựa như tiếng thở dài u sầu của phụ nữ.
*Đêm đầu thất hồi hồn: được gọi là "Đêm linh hồn trở về", ám chỉ đêm cuối cùng khi linh hồn của người đã khuất vẫn còn ở thế giới vài ngày sau khi chết. Trong đêm này, linh hồn người chết trở về nơi mà linh hồn người chết yêu thích khi còn sống, đa phần vong linh người đã khuất sẽ trở về thăm gia đình.
"Qua 12 giờ đêm nay chính là ngày thứ 7 cô ấy mất." Thẩm Tiếu Tiếu cười gượng nhằm thay đổi không khí: "Lúc trước không phải cánh tay phải và đùi cô ấy bị chó gặm hết sao, đến đầu cũng lăn tới cầu thang… Chị nói xem liệu lúc đó cô ấy có bò lăn lóc khắp căn phòng để tìm đầu không? Kiểu chân tay bò khắp nơi, cái đầu bị đứt ra cũng sẽ lăn qua lăn lại, cô ấy vừa la hét thảm thiết vừa bò lung tung trong căn phòng để tìm đầu ấy, ha ha ha…"
Khương Yếm không nói một lời.
Thẩm Tiếu Tiếu càng run rẩy hơn.
Khu bình luận im lặng vài giây.
Thẩm Tiếu Tiếu quả là có tiềm năng tự dọa mình…
... Tôi có một câu không biết có nên nói ra không…
Nói đi?
Thật ra thì tình huống này cũng có thể xảy ra nhỉ?
Quả thật, trong đêm đầu thất hồi hồn ấy, ừm, lúc Hà Sấu Ngọc chết đã không còn đầu thì trong thời gian hồn về hẳn là cũng không có…
Thẩm Tiếu Tiếu là kiểu người càng sợ hãi thì càng nói nhiều, miệng em luyên thuyên không ngừng để tiếp thêm can đảm cho bản thân. Em nhìn hành lang tối đen như mực, săm soi xem số phòng. Phòng của Trình Quang là 709, không cách xa cầu thang là bao nhưng trong một không gian tối tăm như thế này thì khoảng cách một bước cũng trở nên xa xôi.
"Trước kia em cũng đã tham gia một chương trình phát sóng trực tiếp với chị em." Thẩm Tiếu Tiếu tiếp tục kể: "Nữ chủ nhân của căn nhà đó cũng qua đời vì hỏa hoạn. Đêm đầu thất hồi hồn của cô ấy, em với chị em đã ở trong căn phòng lúc sinh thời cô ấy từng ở, bọn em muốn thử xem liệu cách này có đem lại hiệu quả gì không.
Bọn em chờ mãi đến 0 giờ nhưng lại phải đợi thêm hai tiếng đồng hồ nữa, ai dè mãi mà vẫn không thấy linh hồn xuất hiện… Lúc ấy bọn em cũng sốt ruột lắm, thông thường thì sau khi chết, linh hồn đều về lại nhà mình, cho dù linh hồn có tỏa ra mùi thịt cháy khét cũng sẽ trở về nhà từ biệt.
Nhưng mà không có, cô ấy không về. Lúc đó hai chị em em rất hoang mang, sợ xảy ra chuyện gì đó. Oán niệm của người bị chết cháy rất lớn, tốc độ ô nhiễm của linh hồn nhanh hơn nhiều so với các loại quỷ hồn khác. Thế nên, mỗi khi những nhà ngoại cảm có thời gian rảnh cũng sẽ đến hiện trường vụ cháy xem chủ nhà có chuyển thế đầu thai sau đêm đầu thất hồi hồn hay không.
Bọn em vội ra khỏi phòng ngủ của chủ nhà, mở tất cả cửa phòng ra, tìm tới tìm lui cuối cùng cũng thấy linh hồn của nữ chủ nhân đó trong ống thông gió ở bếp. Trước khi cô ấy chết vì ngạt khói thì cô ấy đang dẫm chân lên ghế, cố gắng bò ra ngoài bằng ống thông gió. Thế nên, trong đêm đầu thất đó, linh hồn cô ấy đã tách khỏi tro cốt, ra khỏi ngôi mộ trở về nhà, tuy nhiên cô ấy lại không đi bằng cửa chính mà lại bò từ ống thông gió vào nhà."
Nói đến đây, Thẩm Tiếu Tiếu nuốt nước miếng một cái. Âm thanh không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng này, mọi tiếng động đều bị khuếch đại, tiếng 'ực' đó vừa quái dị lại vừa rợn người.
Thẩm Tiếu Tiếu tự biết mình nhát như thỏ, chỉ có thể dựa vào người khác để tiếp thêm can đảm, vì vậy em tiếp tục tựa vào người Khương Yếm, nói: "Lúc bọn em phát hiện ra cô ấy thì cô ấy đang lột xác."
Tốc độ đi của Khương Yếm không thay đổi: "Lột xác?"
Thẩm Tiếu Tiếu gật đầu: "Cũng không phải lột xác, hẳn là… Lột da? Cô ấy cứ lột từng lớp da của mình ra nhưng do lỗ thông gió quá nhỏ, cô ấy không thể nào chui vào được, thế nên đánh mất cơ hội được cứu. Cô ấy rất đau đớn, vì thế sau khi chết cô ấy lại trở về nơi đó, hoàn thành nguyện vọng lúc sinh thời không thể làm được – 'Nếu gầy hơn một chút thì tốt rồi, nếu không có lớp da này thì tốt rồi, cô ấy có thể chui vào trong đó.'
Từng lớp da một bị lột ra hệt như lột một củ hành tây. Đầu tiên cô ấy lột da hai bên mặt, trên mặt có hai con mắt, nhưng trong mắt lại không có da. Cũng không hẳn là trong mắt không có da, cô ấy đã xé con mắt thành từng lớp mỏng, nó có tính co giãn. Em nhìn cô ấy kéo thứ đó ra, càng kéo càng rách nhiều. Cô ấy nhìn chúng em xuyên qua thứ đó, những thớ thịt trắng hồng trên mặt còn nhúc nhích, hệt như gân thịt heo bị cắt ra, vừa mềm lại vừa dính… "
Thẩm Tiếu Tiếu bị chính lời kể của mình dọa cho hết hồn, em run rẩy, giọng nói cũng run theo: "Không nói nữa, không nói nữa, huhu, chị Khương Yếm ôm ôm!"
Thẩm Tiếu Tiếu quấn chặt lấy người Khương Yếm. Khương Yếm phải kéo vài lần mới lôi được em xuống.
"Sợ thì nói ít thôi." Khương Yếm cảnh cáo.
Thẩm Tiếu Tiếu vội vàng gật đầu lia lịa, sau đó dựa sát vào người Khương Yếm.