35. Chiếc váy và nhật ký kỳ lạ

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chiếc váy và nhật ký kỳ lạ

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người thuê nhà mới, mặc chiếc sườn xám đỏ, đứng khuất nửa mặt trong bóng tối ở góc cầu thang, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm thím Vương không biết từ lúc nào. Thím Vương vứt điếu thuốc xuống đất, giẫm mấy cái rồi xua tay: "Này, cô đứng đó định hù chết tôi à? Muốn phát sóng trực tiếp thì cứ việc làm, đừng đứng lù lù ra đó làm tôi sợ, tim tôi không được khỏe đâu!"
Thím Vương lại nhìn Khương Yếm thêm mấy bận: "Tôi nói thật, trên đời này làm gì có ma quỷ, cô cứ ở đó mà phát sóng trực tiếp mấy hiện tượng siêu nhiên đi, sớm muộn gì cũng tự mình dọa mình thôi! Nhìn cô bây giờ xem, cứ âm u thế này, dọa mấy đứa trẻ con sợ hãi hết cả!"
Khương Yếm đáp: "Cảm ơn, tôi sẽ suy xét."
Thím Vương: "?"
Khương Yếm lấy con búp bê từ sau lưng ra, giơ giơ trước mặt thím Vương: "Cái này có cần trả lại cho chủ nhà không ạ? Lúc nãy tôi dọn dưới gầm giường thì thấy nó."
Thím Vương nhìn mấy lượt, rồi phất tay tỏ vẻ ghét bỏ: "Chắc chắn là búp bê của Hà Sấu Ngọc rồi, người ta chết rồi thì không mau vứt nó đi. Đúng là xúi quẩy! Bình thường cô ta đã thích sưu tầm mấy thứ này rồi, cách làm việc cũng kỳ dị nữa. Cuối tháng trước tôi đi thu tiền nhà còn thấy cô ta mặc váy đỏ cho con trai nữa kìa, chồng cô ta cũng chẳng thèm ngăn cản. Chiếc váy đó màu đỏ đậm lắm, hơn nửa đêm còn đứng ngay bên cạnh cửa, dọa tôi thót cả tim!"
"Thím có biết lý do tại sao cô ấy lại sưu tầm những thứ đó không?" Khương Yếm hỏi.
"Để tìm tư liệu kinh dị đó mà, nghe nói cô ta là tiểu thuyết gia truyện kinh dị. Cửa lớn không ra, cửa nhỏ không vào, lúc tôi đi thu tiền nhà, cô ta cứ ngồi lì trên giường, lười đến mức chẳng thèm đứng dậy, chẳng có tí lễ phép nào cả! Hơn nữa đầu óc cũng không bình thường, hơn nửa đêm còn lấy dao rạch mặt rồi la hét om sòm làm cho không ai ngủ được cả!" Lúc thím Vương nhắc đến Hà Sấu Ngọc, trên mặt bà ta lộ rõ vẻ không ưa, nói chuyện cũng chẳng lựa lời: "Cái loại người này có chết cũng không đủ…"
Khương Yếm ngước mắt lên.
Thím Vương đột nhiên ngừng bặt, liên tục lẩm bẩm: "Người chết là lớn nhất, người chết là lớn nhất.", rồi vẫy tay bảo Khương Yếm về phòng.
*
Một giờ chiều, Trình Quang đến phòng 604, rủ hai người cùng ra ngoài ăn cơm trưa. Xung quanh không có tiệm cơm nào cả, nên đợi đến khi ăn uống xong xuôi về đến nhà tập thể đã gần ba giờ.
Thẩm Tiếu Tiếu giải thích cho Khương Yếm về chiếc máy đo năng lượng của Cục Quản lý siêu nhiên.
"Máy đo năng lượng ở Cục không được tốt lắm. Ngoại trừ những linh hồn có năng lượng dao động cực lớn, chết bi thảm và oán hận mãnh liệt, hoặc linh hồn có chấp niệm lúc sinh thời quá mạnh mẽ, thì thông thường phải mất 1 đến 2 năm mới có thể đo lường được."
"Giống như những người dân bình thường, chấp niệm trước khi chết của họ thường là nhìn thấy con mình vào đại học. Phải chờ đến khi những linh hồn này bị ô nhiễm bởi chướng khí của nhân gian, khiến cho năng lượng trở nên mạnh mẽ hơn, thì máy đo lường mới có thể phát hiện ra được."
Thẩm Tiếu Tiếu tự tin nói: "Linh hồn của chủ nhân phòng 709 chết do hỏa hoạn đã tan biến rồi, cho nên chắc chắn kết quả đo của máy chính là Hà Sấu Ngọc ở phòng 604. Cô ấy chết quá thảm, thuộc về nhóm có oán niệm nặng nhất, chắc chắn vừa mới qua đời đã bị máy đo phát hiện!"
Trình Quang không đồng ý: "Không thể nào! Hà Sấu Ngọc mới chết sáu ngày. Sư phụ tôi đã từng nói, quá trình linh hồn còn vương vấn ở nhân gian là: Thân thể tử vong => đúng 0 giờ đêm đầu thất hồi hồn, linh hồn sẽ thoát ra khỏi thân thể => trở về nhà => sáng sớm ngày sau đêm đầu thất đó linh hồn sẽ chuyển thế. Chỉ có 1% khả năng linh hồn ở lại nhân gian vì những lý do khác nhau."
Trình Quang kiên định với ý kiến của mình: "Đêm đầu thất hồi hồn của Hà Sấu Ngọc còn chưa tới, linh hồn còn chưa thoát khỏi thi thể thì làm sao lại đo lường được cơ chứ?"
Thẩm Tiếu Tiếu chống nạnh: "Vậy anh nói xem đó là ai? Hiện giờ chỉ có hai người chết thôi mà."
Trình Quang không chịu thua, đáp: "Dù sao thì chắc chắn đó không phải là Hà Sấu Ngọc!"
Khương Yếm: "Đó là linh hồn của phòng 709."
Thẩm Tiếu Tiếu và Trình Quang đồng thời quay đầu lại, đồng thanh nói: "Càng không thể nào!"
Đối với Lâm Hâm Cửu mà nói, việc đánh tan linh hồn là chuyện không khó khăn. Lúc ấy, cảnh tượng Lâm Hâm Cửu vừa niệm ngày sinh tháng đẻ của đối phương, vừa đánh tan linh hồn đều bị hơn một nghìn nhà ngoại cảm chứng kiến rõ ràng.
Quan trọng nhất chính là, máy đo năng lượng đã khôi phục bình thường trước mắt mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp.
Cho nên linh hồn lần này, bất kể là ai, cũng tuyệt đối không phải là người phụ nữ phòng 709.
Khương Yếm cũng chỉ thuận miệng nói ra thôi, những quy tắc đó cô không hiểu. Vì vậy, cô làm động tác "mời", không nói nữa và tiếp tục lắng nghe cuộc thảo luận giữa hai người.
Sau nửa giờ cãi lộn không có kết quả, Trình Quang đi theo Thẩm Tiếu Tiếu lên tầng 6, định bụng tiếp tục làm ầm ĩ. Nhưng chân cậu vừa bước đến cửa thì tim đột nhiên đập loạn xạ.
Cậu đột nhiên nhanh trí quay đầu lại.
Khương Yếm cười như không cười: "Sao lại không vào nữa?"
Trình Quang lùi về sau một bước theo bản năng.
Cậu bối rối, không dám tự tiện bước vào khi chưa được Khương Yếm mời.
Thẩm Tiếu Tiếu cười lạnh: "Sao thế, chột dạ rồi à, cảm thấy bản thân mình sai rồi sao?"
"..." Trình Quang chán nản lùi về sau ba bước lớn: "Hừ, ai mà biết ai sai đâu."
Thẩm Tiếu Tiếu: "Ái chà chà… "
Trình Quang muốn phản bác nhưng không dám lên tiếng, chỉ để lại bóng lưng tỏ vẻ giận dỗi mà không dám nói gì.
Đối với một người có thể độc thoại với chính mình như Thẩm Tiếu Tiếu, thì thời gian trôi qua rất nhanh.
Có lẽ Khương Yếm đã ở dưới lòng đất rất lâu, ngày nào cũng nằm đó, khoảnh khắc nào cũng mong chờ sự xuất hiện của bọn trộm mộ để làm cô vui lên. Thế nên cô không hoài niệm những ngày chỉ có thể duy trì hình dạng thật của mình, cũng không thấy phiền chán khi Thẩm Tiếu Tiếu nói chuyện không dứt.
Ở bên kia, Thẩm Hoan Hoan gửi bút danh của Hà Sấu Ngọc qua.
Thẩm Tiếu Tiếu xem qua. Đó là một tác giả chỉ có hơn một vạn người hâm mộ, thời gian đăng ký là 4 năm, đã viết 7 cuốn. 6 cuốn đầu tiên không mấy nổi tiếng, nhìn số tiền thưởng thì cũng chỉ miễn cưỡng đủ ăn đủ mặc. Nhưng gần đây có một cuốn đang rất hot, tuy nhiên nó đã ngừng cập nhật được hai tuần rồi.
Thẩm Tiếu Tiếu nhấp chuột mở chương mới nhất.
Thứ Tư, ngày 27 tháng 01 năm 20X3, nắng đẹp.
Có lẽ bà nội đã lớn tuổi rồi, ra ngoài thường quên mất mình định làm gì. Hôm nay bà lại về tay không, giờ ở nhà không có rau để ăn, chúng tôi đành ở nhà gặm màn thầu cả ngày.
Cuốn sách gần đây nhất của Hà Sấu Ngọc được viết dưới ngôi thứ nhất, mỗi chương được trình bày dưới dạng nhật ký kể lại một câu chuyện kinh dị. Theo yêu cầu của Khương Yếm, Thẩm Tiếu Tiếu vừa xem vừa đọc cuốn truyện này.
Thứ Năm, ngày 28 tháng 1 năm 20X3, trời âm u.
Hôm nay bà nội lại về với hai bàn tay trắng. Ba lớn tiếng mắng bà, mẹ nói ba trách móc nặng lời quá. Vẻ mặt bà bối rối, trông hơi đáng yêu, người lớn tuổi về già cũng giống như trẻ con cần được chăm sóc. Tôi đẩy ba ra rồi kéo bà vào phòng, đưa tay chải tóc lại cho bà để bà không còn buồn nữa. Nước da của bà màu bánh mật và đầy những vết đồi mồi, nhìn có vẻ hơi đáng sợ, nhưng bà vẫn ngồi ở mép giường cười ha hả, đôi mắt bà cứ nhìn chằm chằm tôi.
"Bà đang nhìn gì thế?" Tôi hỏi bà.
Bà nội kéo khóa kéo của chiếc áo khoác bông ra, bàn tay lục lọi bên trong lớp áo lông, móc ra một chiếc váy.
Bảo sao, tôi nói sao hôm nay bụng bà to thế, tôi còn tưởng bà có thai đấy. Bà nội nhét chiếc váy vào người tôi như đang nhét một món bảo bối. Chiếc váy đẹp quá, tôi thích đến độ chỉ sờ tới sờ lui không nỡ buông tay, nhưng tôi không dám mặc. Tôi đoán là bà nội lấy trộm trong cửa hàng quần áo, rốt cuộc thì những lúc ra ngoài bà chưa từng có tiền trong người.
Thứ Sáu, ngày 29 tháng 1 năm 20X3, trời âm u.
Tôi cười bảo bà nội mặc váy vào, rồi lại giục bà mặc chiếc váy này ra ngoài đi dạo. Hồi trẻ cuộc sống của bà vất vả quá, đến khi già rồi, cuộc sống bà vẫn không tốt hơn. Một món quần áo cũng thường xuyên được khâu vá lại, có thể mặc được 7-8 năm. Cả đời này của bà có lẽ chưa từng mặc váy. Bà nội vui vẻ mặc váy đi ra ngoài. Ba hỏi váy ở đâu ra, tôi nói tôi mua cho bà.
Chủ Nhật, ngày 7 tháng 2 năm 20X3, mưa nhỏ.
Gần đây bà nội rất vui vẻ, thời gian ngủ trưa của bà càng ngày càng dài, giống như một con lợn trắng trẻo.
Tuy vậy, chiếc váy này thật sự rất xinh đẹp.
Thứ Sáu, ngày 12 tháng 2 năm 20X3, mưa to.
Rạng sáng, tôi bị tiếng sấm đánh thức. Khi mở mắt ra, tôi đã thấy bà nội đang nhìn mình.
Nhìn tôi làm gì? Hết cả hồn!
Thứ Bảy, ngày 13 tháng 2 năm 20X3, nắng đẹp.
Tôi trả lại váy, bà nội không để ý.
Thứ Hai, ngày 1 tháng 3, trời nhiều mây.
Hôm nay bà nội ngủ sáu tiếng đồng hồ, bữa tối cũng không có ai nấu. Ba ném gạo chưa nấu vào mặt bà, ông ta thực sự chẳng ra gì cả. Nếu không có bà nội thì ông ta đã chết đói rồi!
Trong lúc bà nội nấu ăn, tôi ôm eo bà, làm nũng nói: "Bà nội, ban ngày bà ngủ lâu quá nhỉ?"
Bụng bà nội rất căng, khuôn mặt màu nâu bánh mật vừa hiền từ lại vừa dịu dàng.
"Bởi vì buổi tối bà phải trông chừng cháu mà."
Bà nói với tôi như thế.
Câu chuyện kết thúc ở đây.
Độc giả không biết tác giả đã qua đời, ở khu bình luận vẫn có rất nhiều người thúc giục cập nhật. Nhưng cũng có người nói rằng câu chuyện đã kết thúc ở đây.
Thẩm Tiếu Tiếu cảm thấy không ổn, em cảm thấy nội dung muốn truyền tải trong câu chuyện này nhiều hơn những gì nó thể hiện bên ngoài. Em chà xát cánh tay đã nổi hết da gà rồi cầm điện thoại lên đưa cho Khương Yếm xem: "Chị lại đây xem nè, có phải câu chuyện này…"
Khương Yếm cầm điện thoại nhìn một lúc rồi đột nhiên nói: "Là một chiếc váy màu trắng."
Thẩm Tiếu Tiếu: "Hả?"
Khương Yếm: "Không phải váy đỏ."