Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Cái miệng của bóng đêm
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa rồi, trước mặt Trương Thiêm, cô đọc hai câu đó lên, giữa chừng còn cố ý dừng lại một giây. Lúc đó, dục vọng của Trương Thiêm trỗi dậy mãnh liệt, dường như muốn che khuất tầm nhìn và lời nói của cô, nhưng lại chẳng thể bịt được tai cô.
Cô đã nhìn thấy loại dục vọng này không ít lần rồi. Điều đó có nghĩa là hắn muốn làm cô mù quáng, khiến cô mất đi khả năng phản bác, chỉ còn biết tin vào lời dối trá của hắn mà không thể phản bác lấy một lời.
Nhưng khi cô đọc lên câu thứ hai, dục vọng của Trương Thiêm lại rút về trong cơ thể hắn, rồi hắn nói: "May là cảnh sát đã chứng minh được tình yêu của tôi dành cho cô ấy."
Điều đó có nghĩa là lúc đó Trương Thiêm không còn ý định lừa dối cô nữa, đối với tình yêu dành cho Hà Sấu Ngọc, hắn tuyệt đối không hổ thẹn.
Khương Yếm kết luận: "Mặc dù Trương Thiêm ngoại tình nhưng hắn tự cho rằng mình yêu Hà Sấu Ngọc sâu đậm."
"Hắn không phải là người giết Hà Sấu Ngọc."
*
Thẩm Tiếu Tiếu khẽ xoa mặt, dù hơi thất vọng nhưng vẫn chấp nhận suy luận này.
Lúc ăn tối, Khương Yếm bắt đầu trao đổi với em, sắp xếp công việc cụ thể cho cả hai, cố gắng xóa bỏ sự nghi ngờ của Trương Thiêm về hai người thuê phòng 604, đồng thời để hắn bộc lộ thái độ thật sự đối với Hà Sấu Ngọc.
Khi ấy Khương Yếm khẳng định chắc chắn rằng chỉ cần Trương Thiêm đọc được mảnh giấy thì cô có thể phân biệt được liệu hắn có đang nói dối hay không. Vậy nên hiện tại, Khương Yếm trong mắt em giống như một chuyên gia tâm lý học, có thể đánh giá tường tận suy nghĩ của một người chỉ qua ánh mắt. Còn em thì làm được gì cơ chứ, em chỉ là một con rái cá nhỏ bé, chỉ biết vỗ tay bộp bộp mà thôi.
"Được rồi." Thẩm Tiếu Tiếu chu môi lên: "Trong bản tin thời sự cũng có những gã đàn ông tồi tệ thế này, coi ngoại tình là một việc kích thích. Hỏi vì sao ngoại tình thì chúng bảo vợ là chân ái, còn tình nhân là gia vị, tự coi mình là một món ăn ngon, trong lòng muốn có cả hai mỹ nhân. Cuối cùng khi bị phát hiện thì khóc lóc thảm thiết không chịu ly hôn…"
Thẩm Tiếu Tiếu ngừng suy nghĩ miên man, ngoan ngoãn hỏi Khương Yếm: "Vậy nếu Trương Thiêm không phải là hung thủ thì chúng ta nên làm gì bây giờ?"
Bên ngoài cửa sổ đã không còn những tiếng chơi bài hò hét nữa, yên tĩnh đến kỳ lạ.
Khương Yếm nhìn đồng hồ: "Hôm nay tạm thời thế này trước đi."
"Chúng ta đã đọc câu chuyện mà Hà Sấu Ngọc muốn cảnh sát biết rồi, cũng đã biết mối quan hệ thân thiết giả dối mà cô ấy muốn nhắn gửi là gì rồi. Thời gian báo cảnh sát cũng trùng với thời điểm Hà Sấu Ngọc qua đời, nên cái chết của Hà Sấu Ngọc không phải là ngẫu nhiên."
"Còn chuyện Trương Thiêm ngoại tình có liên quan đến cái chết của Hà Sấu Ngọc hay không…"
Khương Yếm lấy đồ vệ sinh cá nhân ra: "Ngày mai hẵng nghĩ tiếp đi, đã hơn chín giờ rồi, chị muốn đi ngủ."
Đêm nay là đêm đầu thất của Hà Sấu Ngọc, nhất định không được ngủ quá lâu, vẫn nên nghỉ sớm chút thì tốt hơn.
Trong phút chốc, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở đều đều.
...
Cùng lúc đó, Trình Quang ở tầng trên cũng đang rất buồn ngủ. Nhưng phòng 709 lại khá đặc biệt, bởi thứ chết là một con chó, nhưng Trình Quang chưa từng trải qua cảm giác chó hiện hồn về nên cậu không biết liệu mình có nên đi ngủ hay không.
Thứ nhất là con chó này từng cắn người, không thể xác định được nó còn giữ được lý trí hoàn toàn hay không, thế nên nó cũng rất khó đưa ra manh mối, dù có đưa ra manh mối gì thì việc tin hay không lại là chuyện khác.
Thứ hai là chủ cũ của phòng 709 đã chết rồi, con chó hiện hồn về thì có thể làm gì được chứ, nơi đây cũng đã không còn người để nó từ biệt nữa rồi.
Chính vì vậy Trình Quang thậm chí còn không thể xác định được liệu con chó có quay trở về phòng 709 không. Trong lúc cậu còn đang trằn trọc không biết liệu có nên đi ngủ hay không thì thời gian đã vô thức trôi đến mười một giờ đêm.
Tiếng chuông báo thức vang lên, Trình Quang vừa tỉnh dậy đã kiểm tra tấm phù văn mà cậu giấu sau bằng khen. Phù văn có thể tự động kích hoạt khi cảm nhận được mùi máu, chỉ cần con chó không tấn công cậu thì cả cậu và con chó đều sẽ bình yên vô sự.
Sau khi chắc chắn rằng không có gì sai sót, cậu quyết định nghỉ ngơi thêm một lúc.
Cậu ngủ say sưa, đến khi tỉnh dậy lần nữa thì đã là 1 giờ 30 phút sáng.
Lúc Trình Quang nhìn rõ thời gian trên điện thoại thì đã tỉnh hẳn ngủ, cậu nhanh chóng lấy ra một thứ gì đó giống như thuốc nhỏ mắt từ trong túi rồi nhỏ vào mắt phải.
Trước mặt là một mảng tối đen.
Trình Quang chớp mắt mấy cái rồi nhắm tịt mắt lại, cố gắng làm quen cảm giác nhức nhối nơi nhãn cầu.
Loại nước thuốc này giúp nhà ngoại cảm có thể thấy ma quỷ trong vòng bốn tiếng, vô cùng đắt tiền, dù một tấm bùa hộ thân cũng chỉ mua được hai mi-li-lít, đắt thì đắt thật nhưng tác dụng lại rất rõ ràng.
Theo lẽ thường, khi một linh hồn vừa rời khỏi thể xác thì chỉ có thể ám những người có mối quan hệ nhân quả mạnh mẽ với họ lúc còn sống, còn những linh hồn lưu lại nhân gian sau khi hiện về sẽ bị ô nhiễm bởi khí đục, dần dần có thể tấn công con người một cách bừa bãi.
Nói cách khác, đối với những người hoàn toàn xa lạ, linh hồn vừa mới thoát xác là một thứ thuần khiết vô hại. Con người không thể nhìn thấy linh hồn thì linh hồn cũng không thể tấn công con người.
Nhưng cũng có ngoại lệ, chẳng hạn như loại nước thuốc này hoặc những loại bùa chú có chức năng tương tự.
Ma quỷ vốn dĩ có thể chạm vào con người, và loại nước thuốc này cũng có thể giúp con người cảm nhận được ma quỷ trong trạng thái mờ ảo, có thể nhìn, sờ, ngửi thấy ma quỷ, thậm chí còn có thể tấn công chuẩn xác.
Tương tự như vậy, một khi ma quỷ nhận ra bạn có thể nhìn thấy nó thì nó không chỉ có thể chạm vào bạn mà còn có thể tấn công bạn.
Giữa người và ma có nhân quả, nên việc mở thiên nhãn tạm thời là một con dao hai lưỡi, tất cả nhà ngoại cảm đều phải suy nghĩ thận trọng.
Trình Quang tham gia livestream về ngoại cảm đã nửa năm, hiển nhiên cũng đã hiểu rõ nguyên tắc này. Cậu biết việc mình phải làm bây giờ là quay người một cách tự nhiên trên giường, lặng lẽ quan sát con chó đang ở đâu, suy đoán xem nó đang làm gì, linh hồn nó đang ở trạng thái nào, rồi cuối cùng là ngả đầu xuống ngủ tiếp.
Sau khi thở nhẹ vài hơi, cảm giác nhức nhối trong nhãn cầu cũng giảm dần, Trình Quang từ từ mở mắt ra.
Phía trước vẫn là bóng tối bao trùm.
Màn đêm bao trùm tối đen như mực, không thấy năm ngón tay, cũng không pha lẫn bất kỳ màu sắc nào khác, tựa như một hố đen muốn hút con người vào trong đó.
Sự mệt mỏi khiến đại não trở nên chậm chạp nên Trình Quang không nhận thấy có gì bất thường với bóng đêm này, nhưng khi trở mình về phía cửa ra vào, cậu chợt nhớ ra trước khi đi ngủ bản thân chưa tắt đèn bàn.
Mặc dù cậu đã điều chỉnh chiếc đèn bàn sạc đó ở mức thấp nhất nhưng nó vẫn chiếu đủ ánh sáng cho cậu.
Vậy thì ánh đèn đâu?
Chẳng lẽ cậu nửa tỉnh nửa mê tắt mất rồi?
Trình Quang vẫn giữ nguyên tư thế, tay phải bắt đầu mò mẫm tìm chiếc đèn bàn. Không có ánh sáng khiến cậu chẳng thể nhìn thấy gì, chẳng lẽ chiếc đèn bàn này hỏng rồi sao, Thẩm Tiếu Tiếu cũng không đáng tin cậy lắm nhỉ. Trình Quang vừa mò mẫm vừa thầm mắng trong lòng, nhưng rất nhanh, cậu đã chạm được vào chiếc đèn đặt ở đầu giường.
Lông mày Trình Quang giãn ra, nhưng bàn tay còn chưa kịp chạm tới nút công tắc, cậu chợt giật mình, đột ngột rụt tay lại.
"Shh!"
Trình Quang đau đến mức vung tay không ngừng.
Vừa nãy cậu bất cẩn chạm phải bóng đèn. Nhiệt độ của một chiếc bóng đèn đã hoạt động suốt mấy tiếng đồng hồ cũng đủ để khiến da tay cậu bỏng rát. Trình Quang nhanh chóng thổi vào lòng bàn tay.
Nhưng cơn đau không những không thuyên giảm mà còn nặng hơn, lại thêm mùi tanh hôi nồng nặc trong không khí. Tất cả những chuyện không như ý cứ ập đến cùng một lúc, Trình Quang chỉ muốn nhanh chóng tìm ra manh mối rồi kết thúc chuyến đi ở khu tập thể này mà thôi. Vì để tránh làm kinh động đến con chó, cậu đành cẩn thận nhẹ nhàng trở mình, kéo cao chăn lên rồi thổi vào lòng bàn tay mấy lần nữa, nhưng đột nhiên, động tác của cậu dừng lại.
"..."
Trình Quang kinh hãi mở to mắt, cuối cùng cậu cũng nhận ra điều bất ổn.
Tại sao bóng đèn nóng như thế mà cậu lại chẳng thấy ánh sáng đâu?
Với lại...
Gió đâu? Tại sao cậu không cảm nhận được gió?
Trình Quang còn chưa kịp hiểu rõ, chợt có một giọt chất lỏng tanh hôi rơi xuống gương mặt cậu.
Thật ra Trình Quang không cảm nhận được giọt chất lỏng rơi trên mặt, nhưng lại ngửi thấy mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi. Cậu vô thức giơ tay lên định lau đi giọt nước rơi trên mặt nhưng vừa mới giơ lên, tay cậu đã cứng đờ khựng lại giữa không trung. Cảm giác nước rơi trên mặt càng lúc càng rõ ràng, như thể mưa đang trút xuống. Một giọt, hai giọt... Vô số chất lỏng đặc sệt và tanh hôi rơi xuống mặt khiến Trình Quang không khỏi run lên bần bật.
Cậu đã hiểu ra rồi, và may mắn là chưa quá muộn. Cậu cố gắng thả lỏng toàn thân và tứ chi, cố gắng gãi cổ một cách thật tự nhiên, rồi từ từ rụt tay lại vào trong chăn.
Sau khi hoàn thành những động tác này, Trình Quang lại nhắm mắt lần nữa, cắn chặt răng.
Bây giờ cậu chỉ có một lựa chọn, đó là giả vờ như không có chuyện gì mà ngủ tiếp đến khi trời sáng.
Bởi vì nếu cậu để lộ vẻ mặt sợ hãi, và khi con chó phát hiện ra cậu có thể nhìn thấy nó thì cậu sẽ chết chắc.
Bởi vì bây giờ nó đang ngậm đầu cậu trong miệng.