Đêm ở Thôn Tằm: Tiếng nước kỳ lạ

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Đêm ở Thôn Tằm: Tiếng nước kỳ lạ

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí đột nhiên chùng xuống.
Anh ta chưa nhận ra điều gì, nhưng nếu thân phận của họ bị bại lộ, hậu quả sẽ rất khó lường. 'Hồng Chẩm' là tổ chức trực thuộc Cục Quản lý Siêu nhiên Quốc gia, mọi nhà ngoại cảm đã đăng ký tham gia đều có địa vị tương đương với công chức nhà nước. Việc họ tiến vào thôn lúc này chẳng khác nào cảnh sát mặc thường phục đang thi hành nhiệm vụ.
Tuy nhiên, trong bối cảnh phần lớn dân số cả nước là người vô thần, việc công khai thừa nhận sự tồn tại của quỷ sẽ gây ra vô số rắc rối. Không ai muốn thách thức thế giới quan của người dân, cũng không muốn can thiệp vào cuộc sống bình thường của họ.
Giang Ngữ Tình nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Sau khi loại bỏ các khả năng khác, cô hỏi thẳng câu hỏi có vẻ hợp lý nhất: "Anh là người của thôn Tằm à?"
Người đàn ông nhìn cô một lúc lâu rồi chậm rãi gật đầu.
Giang Ngữ Tình hỏi: "Tôi nên xưng hô với anh thế nào đây?"
"Vương Bảo Dân."
Giang Ngữ Tình thở phào nhẹ nhõm. Trước đó, cô đã liên hệ với trưởng thôn Tằm, ông ấy nói sẽ cử Tiểu Vương ra đón họ ở cổng thôn. Thế mà người đàn ông này lại đích thân lên tận đỉnh núi, xem ra anh ta đã suy nghĩ rất chu đáo.
Sau khi đã thông suốt mọi chuyện, Giang Ngữ Tình ngẩng đầu nhìn Vương Bảo Dân, cảm thấy anh ta thân thiện hơn rất nhiều. Cô cố tình lảng tránh câu hỏi trước đó, thử nói: "Chắc anh đã đợi lâu lắm rồi nhỉ? Thời tiết lạnh thế này, anh vất vả quá."
Vương Bảo Dân chưa kịp trả lời thì Khương Yếm đã lên tiếng trước.
"Anh ta vừa mới đến, không hề đợi lâu."
Giang Ngữ Tình lập tức thả lỏng người. May quá, không bị lộ thân phận thì sau này cô sẽ tránh được rất nhiều phiền toái, khi quay về cũng dễ ăn nói hơn. Cô liếc nhìn Khương Yếm đầy cảm kích. Vương Bảo Dân không nói gì, chỉ bật đèn pin trong tay lên rồi quay người đi về phía ngọn núi.
Thời gian không chờ đợi ai, sau khi chào Giang Ngữ Tình, sáu người liền theo Vương Bảo Dân đi về phía thôn Tằm.
Đi bộ ban đêm rất tốn sức, cộng thêm đường dốc khiến mọi người đều phải tập trung nhìn xuống chân. Suốt một đoạn đường dài, chỉ có tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc. Cuối cùng, Trình Quang không nhịn được bèn gọi Vương Bảo Dân: "Anh ơi, còn bao lâu nữa thì đến nơi ạ?"
"Sắp rồi."
"Sắp là bao lâu nữa ạ?"
"Sắp rồi."
Trình Quang muốn hỏi lại, nhưng thấy giọng Vương Bảo Dân có vẻ khó chịu nên đành thôi, cúi đầu tiếp tục đi trên đường núi.
Tuy nhiên, vài phút sau, lại có người không biết nhìn sắc mặt mà thử hỏi.
Lần này là Thẩm Hoan Hoan. Cô nàng vừa nắm tay Thẩm Tiếu Tiếu vừa hỏi Vương Bảo Dân: "Cháu có thể hỏi tại sao trưởng thôn lại muốn bọn cháu vào thôn vào ban đêm không ạ?"
Vương Bảo Dân dừng lại, quay đầu nhìn Thẩm Hoan Hoan: "Suốt năm trong thôn không có người ngoài, một số thôn dân rất khó chịu với người lạ. Nếu đến vào ban ngày, còn chưa bước chân vào thôn đã bị đuổi ra rồi."
Giọng Vương Bảo Dân nghe khàn khàn như bánh răng rỉ sét, kêu ken két khiến người ta chỉ muốn thông yết hầu của anh ta ngay lập tức.
Trình Quang xen vào: "Tôi hiểu rồi. Vậy thì bây giờ chúng ta cứ 'tiền trảm hậu tấu'* thôi, cứ vào hết đi, đuổi cũng không đi!"
*Tiền trảm hậu tấu (先斩后奏) - Chém trước tâu sau: Thường dùng để ví trường hợp tự ý giải quyết, xong rồi mới báo cáo, không xin ý kiến trước
Vương Bảo Dân nhếch môi, rồi tiếp tục dẫn đường.
Suốt đường không ai nói lời nào, chỉ có một con đường độc đạo dẫn đến thôn Tằm. Vì ban đêm trên núi ẩm ướt nên đường đi lầy lội, mỗi bước chân đều như muốn nuốt chửng gót giày. Khương Yếm đi đôi giày leo núi mà Trình Quang mang đến, nhưng vì không vừa chân nên cô bị tụt lại phía cuối.
Khương Yếm quay đầu lại, nhìn màn sương trắng mờ mịt trên núi, như thể muốn xuyên thấu mọi thứ ẩn giấu bên trong.
"Có gì trong sương mù sao?"
Có người đột nhiên hỏi.
Khương Yếm quay đầu lại, đáp: "Không có gì."
"Em cũng thấy thế, em vừa dùng một tấm bùa nhưng không có tác dụng, nên chắc trong sương mù không có gì đâu." Thẩm Hoan Hoan thở dài: "Không biết đây là loại quỷ gì, hy vọng nó chưa vào thôn gây rối."
Khương Yếm nói: "Chị cũng mong là vậy."
Thẩm Tiếu Tiếu nhỏ giọng thúc giục: "Đừng nói nữa, sắp không nhìn thấy cả đoàn rồi."
Thẩm Hoan Hoan khẽ đáp một tiếng.
Ba người bước nhanh hơn, nói là "không nhìn thấy" nhưng thực tế chỉ là họ đã tụt lại vài bước. Tuy nhiên, sương mù quá dày đặc, chỉ cách xa hai mét thôi là đã không còn nhìn rõ ai nữa.
Khi mọi người đã kiệt sức, Vương Bảo Dân cuối cùng cũng dừng lại.
"Đến rồi."
"Đến rồi sao?" Trình Quang thở phào nhẹ nhõm, tiến lại gần Vương Bảo Dân: "Ở đâu ạ? Cháu không nhìn thấy thôn."
Thẩm Hoan Hoan bật đèn pin trong tay lên, nhìn quanh: "Ở kia."
"Kìa, nhìn tảng đá đằng kia kìa."
Trình Quang nhìn theo hướng ánh sáng, cậu thấy một tảng đá to bằng đầu người nằm cách đó không xa, trên đó khắc hai chữ "Thôn Trùng" bằng sơn đỏ.
Trình Quảng đọc lên: "Thôn Trùng?"
Vương Bảo Dân giải thích: "Là thôn Tằm. Vì không có người ngoài vào thôn, nếu sơn bị chảy thì cũng không sửa chữa được."
Trình Quảng gật đầu qua loa: "Được cả, được cả, tên gì cũng được. Anh mau dẫn chúng tôi vào thôn đi. Ban đêm trời ẩm ướt thế này, đầu gối của thầy không tốt, ban ngày làm sao có thể giúp các anh xem tằm được?"
Thẩm Tiếu Tiếu cũng nhớ đến thân phận của đoàn người lần này, em phụ họa theo: "Đúng vậy, thầy của chúng tôi giỏi lắm, cơ thể cực kỳ quý giá."
Có lẽ cũng lo lắng về tình trạng sức khỏe của "chuyên gia", bước chân của Vương Bảo Dân rõ ràng nhanh hơn. Ngay sau đó, anh ta dẫn mọi người đến ngôi nhà hai tầng ở đầu thôn.
Anh ta đứng ở cửa gõ, nghe thấy giọng một ông lão từ bên trong vọng ra: "Ai đấy?"
"Chú Niên, là cháu đây."
Cánh cửa mở ra, một ông lão khoảng sáu mươi, bảy mươi tuổi bước ra. Ông cụ khom lưng, mặc chiếc áo khoác bông dày màu xanh quân đội, trên tay cầm một ngọn đèn dầu.
"Nhiều người thế này sao?" Ông cụ khẽ ho một tiếng rồi nhìn về phía sáu người cùng Vương Bảo Dân.
"Vâng, bọn họ nói nhiều lắm, nói không ngừng suốt cả dọc đường." Vương Bảo Dân đáp.
Trình Quang cảm thấy mình đang bị chỉ trích, hơn nữa còn có bằng chứng rõ ràng.
Ông cụ dường như muốn cười, nhưng một cơn ho dữ dội đã kìm nén nụ cười của ông lại, chỉ còn vẻ ốm yếu hằn trên khuôn mặt.
Trời lạnh, sương mù dày đặc, ông cụ không nói gì thêm, nhỏ giọng dặn dò: "Tôi là trưởng thôn ở đây. Đã lâu rồi thôn mình không có người ngoài, tôi chỉ dọn dẹp được một phòng, tối đa có thể ở ba người. Còn những người còn lại… Khụ khụ, Bảo Dân, cháu mau đưa họ về nhà nghỉ ngơi nhanh lên."
Vương Bảo Dân nhìn sáu người: "Ai sẽ đến chỗ tôi?"
Mọi người nhìn nhau. Một lúc sau, Thẩm Tiếu Tiếu hỏi: "Ông trưởng thôn, trong phòng chỉ có một giường thôi ạ?"
Trưởng thôn gật đầu.
Thẩm Tiếu Tiếu đi tới trước mặt Khương Yếm: "Chị ơi, chị đi cùng bọn em nhé?"
Vừa nói, em vừa chỉ vào mình rồi lại chỉ vào Thẩm Hoan Hoan.
Khương Yếm thấy sao cũng được, đáp: "Được thôi."
Vậy là việc phân chia chỗ ở đã được quyết định xong. Ba cô gái sẽ ở nhà trưởng thôn, còn ba chàng trai sẽ ở nhà của Vương Bảo Dân.
Trưởng thôn cầm chiếc đèn dầu ọp ẹp, quay người đi về phía căn phòng. Thẩm Tiếu Tiếu vội vàng đi theo, thấy hai người đi quá chậm, em thúc giục: "Mau lên đi, em đứng đây sắp ngủ gật đến nơi rồi."
Sau khi trưởng thôn dẫn ba người về phòng, ông dặn họ nhớ đóng cửa sổ vì ban đêm có gió rồi rời đi.
Căn phòng tối om.
Thẩm Tiếu Tiếu mò mẫm bật đèn pin lên, chiếu sáng khắp căn phòng. Căn phòng này đã rất cũ kỹ, nghe nói đã được dọn dẹp nhưng thực ra các góc và chao đèn đều đầy mạng nhện. Trong phòng bốc lên một mùi khó chịu, giống mùi dầu mỡ chua lòm của thịt lợn luộc đã để lâu ngày.
"Chị ơi, còn bật đèn không?" Thẩm Tiếu Tiếu nhìn quanh phòng rồi hỏi Thẩm Hoan Hoan: "Không biết chiếc đèn trần này còn dùng được không, cái chụp đèn đã mốc đen rồi."
Thẩm Hoan Hoan lắc đầu: "Thôi đi, người già chắc tiếc tiền điện, vừa rồi còn thắp đèn dầu kìa."
Thẩm Tiếu Tiếu nhún vai: "Đúng vậy, ngọn đèn dầu ấy rất có phong vị cổ xưa."
Nói xong, ba người lại dùng đèn pin rọi khắp căn phòng. Sau khi không phát hiện ra điều gì bất thường, Thẩm Tiếu Tiếu liền ngáp một cái rồi ngồi lên giường.
Thẩm Hoan Hoan nói: "Mau đi ngủ đi, đã khuya lắm rồi."
Thẩm Tiếu Tiếu đáp lời, tắt đèn pin, leo lên giường, nép sát vào tường. Em nhường chỗ cho hai người kia: "Em không chịu nổi nữa rồi nên ngủ trước đây."
"Các chị cũng nên đi ngủ nhanh đi."
Có lẽ vì thật sự buồn ngủ rũ rượi, sau khi vùi vào góc tường, Thẩm Tiếu Tiếu lập tức im bặt. Thẩm Hoan Hoan bất lực bước tới, đắp chăn cho Thẩm Tiếu Tiếu rồi tắt livestream.
Sau khi làm xong những việc đó, cô nàng nhìn Khương Yếm, hỏi: "Chị ngủ ở phía ngoài cùng có được không? Tiếu Tiếu ngủ không ngoan, rất hay đá người."
"Được." Khương Yếm gật đầu.
Hai người tắm rửa trong bóng tối một lúc rồi lần lượt lên giường.
Khương Yếm vừa nằm xuống, một cơn gió mạnh thổi qua bên ngoài ngôi nhà, không biết có thứ gì đó bị thổi bay mà phát ra tiếng cọt kẹt. Cô nhìn qua khe hở của tấm rèm cửa thì thấy một vùng trắng xóa trải dài như tuyết.
Cũng giống màu da của hai chị em sinh đôi.
Thẩm Hoan Hoan không ngủ được, cô nàng lật người hai lần, mở điện thoại ra. Thông qua ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại, cô nàng nhìn quanh, kết quả lại phát hiện Khương Yếm đang nhìn mình.
Cô không chớp mắt, như thể đang nhìn vào một điều gì đó mới lạ.
Thẩm Hoan Hoan nhỏ giọng hỏi: "Chị đang nhìn cái gì thế?"
Khương Yếm đáp: "Màu da của em rất giống những bông tuyết."
Thẩm Hoan Hoan đánh giá vẻ mặt Khương Yếm, nhẹ nhàng nói: "Tên phòng livestream của em và Tiếu Tiếu là Bạch Hóa*." Nói xong, cô nàng đột nhiên mỉm cười rồi nói: "Em rất thích tuyết, cảm ơn chị."
*Bạch Hóa: hay còn gọi là bệnh bạch tạng
Vẻ mặt Khương Yếm vẫn không thay đổi, đáp: "Không có gì."
Thẩm Hoan Hoan hơi chột dạ mím môi: "Không dọa đến chị là được." Cô nàng nhỏ giọng hỏi Khương Yếm: "Chị mới đăng ký làm nhà ngoại cảm à? Trước đây em chưa từng thấy chị trên trang web bao giờ."
Khương Yếm nghĩ thầm, cô chưa bao giờ đăng ký, cũng không phải là nhà ngoại cảm, nhưng vẫn "ừm" một tiếng.
Thẩm Hoan Hoan nói: "Tính cách của Tiếu Tiếu vô tư quá, vốn dĩ chúng ta phải bàn bạc xem nên ngủ thế nào, nhưng em ấy lại chọn góc giường ngủ trước mất rồi… Lần sau để chị chọn trước nhé."
Khương Yếm nhìn Thẩm Hoan Hoan: "Ở ngoài cùng chẳng phải dễ chạy hơn sao?"
Thẩm Hoan Hoan sửng sốt một lát, một lúc sau mới khẽ cười: "Cũng đúng."
Sau khi cười, cô nàng nhẹ nhàng thúc giục: "Mau ngủ đi, ngày mai chúng ta sẽ điều tra nguyên nhân khiến nơi đây hỗn loạn. Mấy ngày này, em và Tiếu Tiếu sẽ cố gắng hết sức để hướng dẫn chị hành động."
Khương Yếm suy nghĩ một lúc, cô định nói bóng gió về cách điều tra, nhưng lại nghe thấy tiếng thở đều đặn từ bên cạnh. Cô quay đầu lại thì thấy đối phương đã ngủ rất sâu.
Khương Yếm cũng nhắm mắt lại, rồi ngủ thiếp đi.
Nửa giờ sau, Khương Yếm đột nhiên mở mắt.
Có lẽ vì ban ngày ngủ quá nhiều nên cô ngủ không sâu. Ấy vậy mà ngay lúc này, cô lại nghe thấy tiếng nước.
Ban đầu, âm thanh giống như tiếng dòng suối chảy trong núi, nhưng rồi càng lúc càng có nhiều kênh nước, dòng suối dần chia thành vô số nhánh nhỏ hơn. Cuối cùng, đến một điểm nào đó, nó lặng lẽ rơi xuống đất.
Tí tách.
Để tham gia nhiệm vụ này, Khương Yếm đã đọc một số tiểu thuyết kinh dị, và cô dường như nghĩ ngay đến câu chuyện "Con chó trên trần nhà."
Trong câu chuyện, người phụ nữ ở nhà một mình sợ hãi giơ tay xuống dưới gầm giường vì tiếng nước không thể giải thích được vào ban đêm. Mỗi lần con chó mà cô ta yêu quý liếm liên tục vào lòng bàn tay, người phụ nữ cảm thấy vô cùng thoải mái. Tuy nhiên, ngay sáng hôm sau, cô ta nhìn thấy con chó đã khô cạn máu bị treo cổ trên trần nhà.
Vậy tiếng nước bây giờ cũng là máu sao?
Ánh mắt Khương Yếm từ từ xoay chuyển. Sương mù ngoài cửa sổ đã tan đi, mặt trăng khổng lồ treo trên cành cây cao, ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào căn phòng, khiến mọi thứ dường như được bao phủ bởi một tấm màn che mờ ảo.
Cô nhìn sang bên trái trước. Thẩm Hoan Hoan và Thẩm Tiếu Tiếu đều nằm trên giường, lồng ngực phập phồng đều đặn, hiển nhiên vẫn còn sống.
Vì thế, tiếng nước không phải là máu của họ.
Vậy có "con chó" nào trốn dưới gầm giường không?
Khương Yếm im lặng một lúc, rồi cô thò tay xuống gầm giường.
"..."
Quả nhiên là có thật.