Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 92: Hoa Rừng Tàn Phai Xuân Hồng
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Hướng Giang đã qua đời, người thân của ông sẽ đến nhận thi thể. Sớm nhất là vài giờ sau, muộn nhất là khi mặt trời lặn, Mạnh Hận Thủy nhất định sẽ có mặt. Trước đó, cô ta đã liên hệ với Khương Yếm qua điện thoại, hơn nữa còn động chạm đến bức tường ở tầng 3, Mạnh Hận Thủy chắc chắn sẽ tìm đến Khương Yếm. Đến lúc đó, hỏi rõ chân tướng vẫn còn kịp.
Khương Yếm giải thích mục đích tìm hai người họ: "Có lẽ ngày mai sẽ cần đến Thẩm Tiếu Tiếu. Khả năng Xuân Hồng còn sống không cao, có lẽ Mạnh Hận Thủy sẽ muốn biết tin tức về em ấy hoặc Tô Tri Ngư."
Thẩm Hoan Hoan hiểu ra: "Dùng năng lực của Tiếu Tiếu để đổi lấy sự thật từ Mạnh Hận Thủy, đây là một giao dịch rất hợp lý."
Thẩm Tiếu Tiếu không có ý kiến gì, vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy."
"Vậy đến lúc đó, chị Khương Yếm cứ liên hệ trực tiếp với chị em nhé. Em không thường xuyên xem điện thoại di động nên không thể lập tức phản hồi tin nhắn được."
"Ừm."
Khương Yếm đứng dậy cáo từ. Trước khi ra khỏi cửa, cô chợt nhớ ra điều gì đó nên quay đầu lại hỏi: "Lâm Hâm Cửu có năng lực gì đặc biệt không? Hình như anh ta có khả năng nhìn xuyên tường."
Thẩm Hoan Hoan sững sờ, nhất thời cô nàng có chút xấu hổ, mím môi đáp: "Xin lỗi chị, em cứ tưởng mình đã nói với chị rồi, ai dè lại quên mất."
"Anh ta có đôi mắt âm dương trời sinh, từ khi chào đời đã có thể nhìn thấy linh thể rồi. Sư phụ em nói rằng đôi mắt âm dương của Lâm Hâm Cửu là loại lợi hại nhất, có thể nhìn thấy những vật thể siêu nhiên xuyên qua chướng ngại vật."
"Không sao cả, do trước giờ chị không hỏi em." Khương Yếm đáp.
Sau khi rời khỏi tầng 2, Khương Yếm tiếp tục lên tầng 3. Khi đi đến giữa cầu thang, Lâm Hâm Cửu đã không còn ở đó nữa.
Cánh cửa tầng 4 chỉ khép hờ, Ngu Nhân Vãn đang ngồi xổm giữa cửa để mang giày.
Khi nhìn thấy Khương Yếm trở về, em ấy thở phào một hơi dài, rồi lại từ từ cởi giày ra lần nữa.
"Vừa mới định tìm chị thì chị đã đến rồi…" Ngu Nhân Vãn ôm Tiểu Oa nhỏ giọng nói: "Chị đi lâu quá à."
Khương Yếm hỏi: "Tìm chị làm gì?"
Ngu Nhân Vãn nói bóng gió: "Trên người chị thơm quá, có mùi lẩu đấy."
Vừa nói, em ấy vừa hít một hơi thật sâu.
Con quạ đen cũng hít một hơi thật sâu.
Khương Yếm: "…"
Cô lấy hai hộp lẩu tự sôi trong túi đưa cho Ngu Nhân Vãn, nói: "Chị muốn đi ngủ, em tự ăn đi."
Ngu Nhân Vãn 'thụ sủng nhược kinh' (được yêu chiều mà lo sợ) chỉ vào bản thân: "Cho em ăn ư?"
Khương Yếm thẳng thắn đáp: "Thẩm Tiếu Tiếu cứ cố nhét cho chị đấy."
Ngu Nhân Vãn ôm chặt Tiểu Oa, đôi mắt nhìn xuống sàn nhà, nhỏ giọng oán trách: "Cho nên đây là đồ người khác tặng chị, chị không ăn nên mới tặng lại em…"
Khương Yếm cụp mắt nhìn đôi tai đột nhiên đỏ bừng của Ngu Nhân Vãn, cô nhịn không được đưa tay véo một cái.
"Khá là nóng đấy nhỉ."
Ngu Nhân Vãn:!!!
Khương Yếm ngáp một cái, vẫy tay, chậm rãi đi ngang qua Ngu Nhân Vãn rồi bước vào phòng ngủ.
Ngu Nhân Vãn ngơ ngác đứng tại chỗ. Một lúc lâu sau, em ấy mới bế Tiểu Oa đang nghẹt thở trong lòng ngực ra.
Tiểu Oa tức giận kêu quang quác, không ngừng đập cánh vào mặt Ngu Nhân Vãn.
Ngu Nhân Vãn: "Tao, tao không cố ý làm mày nghẹt thở!"
Tiểu Oa 'phi phi' hai tiếng rồi ngậm lấy hộp lẩu tự sôi bay vào phòng bếp. Ngu Nhân Vãn sờ tai mình, em ấy lấy điện thoại di động trong túi ra mở bản ghi chú.
Sau lần đầu tiên được ngủ chung giường với người khác, em ấy đều ghi chép lại vào bản ghi chú của mình những lần đầu tiên như được người khác tặng quà, lần đầu tiên gần gũi với người khác.
Cả ba lần đều là Khương Yếm.
Ngu Nhân Vãn vô cùng biết ơn, viết thêm vào:
"Khương Yếm tốt quá."
"Cho dù sau này Khương Yếm có chết, mình cũng sẽ không để Tiểu Oa moi tròng mắt chị ấy ra, không một ai được phép moi mắt chị Khương Yếm cả."
***
Ngày hôm sau, mặt trời đã lên cao.
Bầu trời không một gợn mây, ánh nắng chói chang chiếu thẳng xuống mặt đất khiến nhiệt độ bề mặt tăng nhanh.
Nhưng Khương Yếm không phải bị ánh mặt trời chiếu vào mà tỉnh ngủ, mà cô bị đánh thức bởi hương thơm từ bữa sáng do Ngu Nhân Vãn chuẩn bị.
Mùi hương thật nức mũi. Khương Yếm lăn lộn trên giường vài phút, sau đó từ từ ngồi dậy.
Rèm cửa dày che kín ánh sáng mặt trời, tầm nhìn trong phòng rất tối. Khương Yếm xoa lông mày, chờ đến khi tỉnh táo lại cô mới nhảy xuống giường kéo rèm cửa ra.
Ánh mặt trời chói chang ập vào, Khương Yếm theo bản năng nhắm mắt lại.
"Khương Khương?" Giọng nói thăm dò của Ngu Nhân Vãn vang lên từ phía sau.
Khương Yếm cho rằng mình nghe lầm, cô che nửa mắt, xoay người hỏi: "Cái gì?"
"Em đã chuẩn bị bữa sáng xong rồi." Ngu Nhân Vãn lau khô nước trên tay vào tạp dề, vô cùng vui vẻ nói: "Cháo hải sản, còn có cả tôm chiên nữa. Em đã nếm thử một chút rồi, ăn rất ngon."
Khương Yếm: "Vừa nãy em gọi chị là gì?"
Ngu Nhân Vãn há miệng lắp bắp, luống cuống tay chân nhìn Khương Yếm: "Em…"
Khương Yếm nhìn thẳng Ngu Nhân Vãn, thấy sự hưng phấn trên gương mặt em ấy đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đầy hoảng hốt và chán nản.
"Em xin lỗi…"
Ngu Nhân Vãn ngập ngừng khều tay áo Khương Yếm.
Khương Yếm: "Không có lần sau đâu."
"Không biết lớn nhỏ là gì cả."
Ngu Nhân Vãn nhìn bóng dáng Khương Yếm rời đi. Cho đến khi cảm giác ngột ngạt khiến trái tim mình bị bóp nghẹt yếu đi, em ấy mới nghiêng đầu bối rối: "Không biết lớn nhỏ là gì sao…?"
Khi Khương Yếm đã ngồi vào bàn ăn, Ngu Nhân Vãn thận trọng liếc nhìn cô.
"… Khương, chị Khương?"
Khương Yếm cau chặt mày như thể có thể kẹp chết một con kiến. Cô không nói chuyện, chỉ cầm muỗng lên hớp một ngụm cháo, sau đó đôi mày cô nhanh chóng giãn ra.
"Thôi."
Khương Yếm lại múc một muỗng cháo, thấp giọng lặp lại:
"Thôi."
"Thôi, không cần thiết."
Bữa ăn kết thúc. Trong suốt bữa ăn, Khương Yếm thỉnh thoảng lại nói "thôi". Dưới tầng truyền đến vài tiếng còi ngắt quãng. Nhà xưởng cũ ở tầng dưới không có chỗ đậu xe, người có thể đến vào lúc này nhất định là người nhà của Mạnh Hướng Giang.
Khương Yếm lau miệng rồi nhìn xuống dưới từ cửa sổ nhà bếp.
Một chiếc xe tang chuyên dụng màu đen và một chiếc xe việt dã màu đỏ.
Ngay cả những người không biết nhiều về những điều cấm kỵ như Khương Yếm cũng biết rằng khi đưa tang không thể dùng màu đỏ. Màu sắc này quá sáng sủa, không thích hợp cho tang lễ. Nhưng chiếc xe việt dã màu đỏ này lại đậu ngay cạnh xe tang, điều này cho thấy mối quan hệ giữa các chủ xe.
Một lát sau, cửa xe mở ra, một cô gái mặc chiếc váy dài màu đỏ rượu cầm chìa khóa xe bước xuống.
"Cạch." Cô ấy tiện tay đóng sầm cửa xe lại.
Mạnh Hận Thủy đứng cạnh xe chào hỏi nhân viên nhà tang lễ.
Nhân viên nhà tang lễ có vẻ bối rối: "Cô chính là cô Mạnh đã liên hệ với chúng tôi sao?"
Khí thế của Mạnh Hận Thủy vô cùng mạnh mẽ. Cô ấy tháo kính râm xuống, vui vẻ gật đầu: "Chính là tôi."
"Trang phục này của cô…"
"À, cái này thì…" Mạnh Hận Thủy nhìn chiếc váy dài màu đỏ của mình, giải thích: "Gia đình chúng tôi không kiêng kỵ điều này. Ông nội tôi lúc sinh thời thích tôi mặc đồ đỏ nhất, tôi muốn mặc chiếc váy này để đưa ông đi đoạn đường cuối cùng."
Chàng trai nhân viên nhà tang lễ hiểu ý: "Thì ra là vậy. Vậy thì phiền cô nhanh chóng dẫn đường cho chúng tôi lên đi."
Mạnh Hận Thủy 'ngựa quen đường cũ' lên lầu. Người đàn ông lực lưỡng phụ trách khiêng thi thể theo sau lưng cô ấy, cuối cùng là chàng trai nhân viên nhà tang lễ.
Khi đi ngang qua giữa tầng 3, Mạnh Hận Thủy vô thức nhìn vào bức tường nơi Hoàng Đại Tiên ẩn náu.
Lúc này, lớp vữa tường đã bong ra, có thể dễ dàng nhìn thấy những viên gạch đỏ bên trong.
Mạnh Hận Thủy sững sờ đứng ở góc hành lang, sắc mặt dần dần tái nhợt.