Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 93
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đàn ông vạm vỡ phía sau giục: "Sao lại đứng lại rồi?"
Mạnh Hận Thủy giật mình, khí thế đột nhiên yếu đi rất nhiều, cô ấy hơi hoang mang lo sợ nắm lấy lan can, cố gắng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục lên tầng trên.
Quả nhiên đã xảy ra chuyện.
Cuộc điện thoại ngày hôm qua của Hứa Kim Hoa hoàn toàn nằm trong dự liệu của cô ấy. Ngày chết của Mạnh Hướng Giang nên là vào mấy ngày nay, đáng lẽ lão ta nên chết sớm từ lâu rồi. Bất kể là Thượng Đức Dân, Lý Dung Hải hay Mạnh Hướng Giang, bọn họ đều nên chết sớm từ lâu! Nhưng giọng nữ xa lạ kia khiến cô ấy trằn trọc mất ngủ cả đêm, trong lòng cô ấy linh cảm có điều chẳng lành, nhưng không thể ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến thế.
Nhưng hiện giờ cô ấy đã biết.
Trước đó gặp phải con chồn thành tinh kia thì cô ấy đã biết thế giới này kỳ lạ và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì cô vẫn nghĩ. Chuyện thông thường có cảnh sát lo liệu, còn loại chuyện này chắc chắn sẽ có những người chuyên trách xử lý. Cô ấy đã làm thì phải chịu, cô ấy đã sớm chuẩn bị tinh thần để đối mặt với những người sẽ tìm đến.
Nhưng không nên là hôm nay.
Không thể là hôm nay.
Hôm nay cô ấy phải về nhà, không thể chết, không thể bị bắt. Cô ấy phải đặt dấu chấm hết cho mọi chuyện trong hôm nay.
Tốc độ di chuyển của Mạnh Hận Thủy tăng nhanh, chỉ qua vài giây đã lên đến tầng 4. Cánh cửa trên tầng 4 chỉ khép hờ, Mạnh Hận Thủy vô thức liếc mắt nhìn một cái.
Có một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp đứng sau khe cửa, đẹp đến mức chỉ cần nhìn một cái cũng biết loại mỹ nhân này không nên xuất hiện ở đây.
Mạnh Hận Thủy đoán được thân phận của cô gái này, có phần chua xót nhắm mắt. Nhưng cô gái này không nói nhiều, chỉ ra hiệu lên tầng 5, ý chỉ cô ấy có thể đi rồi.
"Cô..."
Khương Yếm trực tiếp đóng cửa lại, chặn lời nói của Mạnh Hận Thủy ở ngoài cửa.
Hiện tại Mạnh Hận Thủy không có tâm trạng nói chuyện với cô, cô cũng không muốn nghe. Thân phận của cô bị phát hiện thì lát nữa Mạnh Hận Thủy tự nhiên sẽ đến tìm cô.
Mạnh Hận Thủy nhìn cánh cửa đã đóng lại, sau đó quay người nhìn hai người phía sau, nở nụ cười lịch sự rồi đi lên tầng 5.
Ngày hôm qua cô ấy đã kêu Hứa Kim Hoa chuyển thi thể Mạnh Hướng Giang về phòng. Quả nhiên, khi đẩy cửa ra cô ấy đã thấy Mạnh Hướng Giang đang nằm úp mặt xuống sàn phòng khách.
Vết máu trên mặt đất đã được lau sạch, khuôn mặt, bụng, đầu gối và nhiều bộ phận khác của Mạnh Hướng Giang đã chuyển sang màu đỏ sẫm do máu đông tụ lại, nhiều bộ phận trên thân thể cũng bắt đầu xuất hiện hiện tượng co cứng tử thi*. Đôi mắt mở to như đang muốn biểu lộ nạn nhân đã phải chịu nhiều đau đớn trước khi chết đi.
Co cứng tử thi*: Giai đoạn co cứng tử thi (rigor mortis) diễn ra khoảng ba tiếng sau khi tử vong, nhưng độ cứng chỉ đạt tới mức cực đại 12 tiếng sau. Nơi bị co cứng đầu tiên là mặt, sau đó lan ra khắp thi thể.
Chàng trai nhân viên nhà tang lễ nhỏ giọng nói: "Giúp ông lão nhắm mắt lại đi."
Mạnh Hận Thủy ngồi xổm xuống. Bởi vì đôi mắt là nơi đầu tiên xuất hiện hiện tượng co cứng tử thi, cho nên thao tác này cũng không đơn giản. Cô ấy kéo mí mắt xuống tựa như đang lột vỏ quýt vậy, lớp da hệt như vỏ quả mỏng che tròng mắt lại.
Người đàn ông vạm vỡ phụ trách khiêng thi thể đã đi tới, anh ta thành thạo cõng Mạnh Hướng Giang trên người. Thi thể không còn máu nhẹ nhàng đung đưa, hai chân buông thõng như hai khúc gỗ khô.
"Cô Mạnh có muốn đến nhà tang lễ không?" Chàng trai nhân viên nhà tang lễ hỏi.
"Tôi không đi."
Sau đó có người lần lượt vào. Mạnh Hận Thủy nhìn theo hai người rồi xoay người đi đến chỗ TV trong phòng khách.
Cô ấy dùng tay sờ soạng khe hở giữa TV và mặt tường, cẩn thận mò mẫm một lúc rồi lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ từ bên trong.
Sau đó, cô ấy lại bước đến ghế sô pha và lấy một chiếc camera mini ở khe ghế.
Camera thứ hai nằm đằng sau đồ gốm trang trí trong phòng ngủ.
Camera cuối cùng nằm trên trần nhà.
Mạnh Hận Thủy nhìn ba cái camera trong tay, chậm rãi thở phào một hơi dài.
Camera trên trần nhà do Mạnh Chiêu Lâm lắp vào, bởi vì Mạnh Chiêu Lâm lo lắng camera kết nối với điện thoại di động có thể gặp rủi ro, cho nên chiếc camera này chỉ có chức năng ghi hình nhưng lại không truyền dữ liệu trực tiếp về điện thoại di động theo thời gian thực. Bởi vậy trước mắt Mạnh Chiêu Lâm vẫn chưa biết nguyên nhân tử vong chính xác của Mạnh Hướng Giang, ông ta cũng không biết camera này đã bị cô ấy thu hồi.
Ngoại trừ chiếc camera này ra thì số còn lại đều do cô ấy sắp xếp, thậm chí còn sắp xếp sớm hơn Mạnh Chiêu Lâm 3 ngày.
Vì vậy, cô ấy đã nắm rõ được cách thức Mạnh Chiêu Lâm lắp camera trong phòng, cách ông ta gọi điện thoại cho Mạnh Hướng Giang, hướng dẫn ông lão cách mua nệm, đồng thời nhấn đi nhấn lại bốn chữ "Phúc Như Đông Hải", sợ Mạnh Hướng Giang mua nhầm loại nệm.
Đúng vậy, vụ án "rắn trong nệm" này, từ đầu đến cuối, đều là kế hoạch của cô ấy.
Kế hoạch này kéo dài trong 3 năm.
Ba năm này cô không ngừng tìm Hoàng Đại Tiên để xác minh, tìm kiếm những lão già phạm tội nhưng lại thoát khỏi vòng pháp luật ở thành phố Trường Hạ. Trải qua một loạt thủ tục, xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến mình, rồi cô ấy qua trung gian, yêu cầu người bán nệm giao hàng đến cho những kẻ đó.
Mấy lão đó tuy đã già nhưng vẫn thừa sức giết chết vài con rắn con đang trong thời kỳ lột da. Hoàng Đại Tiên sẽ ra tay sau khi vật tế bị giết, khiến cho những lão già đó chết vì toàn bộ máu trong cơ thể bị rút cạn.
Loại chuyện này chắc chắn không thể diễn ra trong im lặng.
Sau khi Mạnh Hận Thủy giết chết lão già thứ 4 bằng phương pháp tương tự, thì cuối cùng Cục Công an thành phố Trường Hạ cũng bắt đầu lập án điều tra. Nhưng bởi vì Mạnh Hận Thủy đã xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến mình, lại thêm sự có mặt của Hoàng Đại Tiên đã khiến cho cảnh sát nhiều lần đành bó tay quay về.
Mạnh Hận Thủy tạm dừng một năm.
Nửa năm trước, cô ấy lại hợp tác với Hoàng Đại Tiên, giết chết lão già nhiều năm trước đã từng hãm hiếp và sát hại một cô gái trẻ nhưng vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Cũng chính trong vụ án này, cuối cùng cảnh sát đã phát hiện ra điểm chung của tất cả các vụ án mạng.
— Trước khi chết, các nạn nhân đều mua nệm cùng một nhãn hiệu.
Bởi vì chiếc nệm đó được xem là đồ dùng của nạn nhân khi còn sống nên đều bị thiêu hủy, hoặc có người đã đến thu hồi chiếc nệm trước đó, thế nên ngoại trừ nhãn hiệu nệm ra thì cảnh sát không có thêm bất kỳ thông tin nào khác.
Bọn họ đã rà soát các nhãn hiệu trên thị trường nhưng không tìm thấy nhãn hiệu này.
Ngày nào cũng có án mạng mới, vụ mới chồng lên vụ cũ, khiến vụ án này bị tạm gác lại, kéo dài đến nửa năm.
Cho đến nửa tháng trước, cũng chính là khi cả nước tiến hành bầu cử các vị trí ủy viên chính trị, Cục Công an lại một lần nữa nhận được tin báo án của người dân.
Có người báo ở một nhà xưởng cũ xuất hiện vụ án mạng rất kỳ lạ: hai ông lão tử vong liên tiếp, da người trắng bệch như giấy, lộ rõ xương cốt bên trong.
Vì thế vụ án đã được lật lại.
Nhiều cảnh sát được cử đi điều tra các khu chợ xung quanh nhà xưởng cũ. Lần này họ cũng phát hiện ra tấm nệm nhãn hiệu "Phúc Như Đông Hải", nhưng dù họ có mở ra hay mang về nhà để ngủ thì cũng không có chuyện gì xảy ra.
Cục Công an vốn đã định bỏ qua manh mối chiếc nệm, nhưng Mạnh Chiêu Lâm lại thay đổi ý định.
Ông ta nhận thấy các nạn nhân đều là ông lão, thế nên ông ta lập tức nhớ đến cha mình. Ông ta tính toán rất kỹ, suy cho cùng thì ông ta chính là kẻ đã dẫm đạp lên tính mạng con gái ruột để thăng chức. Một đứa con gái mất tích thì vẫn còn một đứa khác. Lần này không phải con gái ruột thì ông ta có thể lợi dụng cha ruột mình cơ mà.
Thực tế, ông ta đã lợi dụng Mạnh Hướng Giang, gọi điện thoại bảo ông lão mua nệm, rồi thừa lúc Mạnh Hướng Giang ra ngoài, gắn camera lên trần nhà phòng ngủ.
Tất cả mọi chuyện đều bị ghi lại bởi bút ghi âm và camera mà Mạnh Hận Thủy đã sắp xếp từ trước.
Giờ đây, cô ấy cũng đã có đủ thông tin để vạch trần cha mình.
Vì báo thù cho Tô Tri Ngư.
Cũng vì báo thù cho Mạnh Xuân Hồng.
*
Sau khi sắp xếp tất cả đồ vật xong, Mạnh Hận Thủy gõ cửa phòng tầng 4.
Vốn cô ấy đã định bỏ chạy, nhưng lại nghĩ, cô gái kia đã cho cô ấy lên tầng 5 để nhận xác Mạnh Hướng Giang, còn cho cô ấy một đêm để giải quyết mọi chuyện, thì chắc chắn sẽ không sợ cô ấy bỏ trốn.
Lát sau, Khương Yếm mở cửa ra.
Lúc này Thẩm Tiếu Tiếu đã ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, Thẩm Hoan Hoan cắt mấy đĩa hoa quả để chiêu đãi khách, còn Ngu Nhân Vãn thì dời chiếc ghế tựa từ phòng ngủ ra ngồi, nửa người nhoài ra ngoài. Em ấy vừa tò mò nhưng lại sợ mang đến xui xẻo cho người khác, nên luôn giữ khoảng cách với mọi người.