Ở tuổi hai mươi bốn, Sở Tiểu Điềm trông vẫn như một thiếu nữ mười tám đôi mươi, vậy mà lần xem mắt thứ tám định mệnh lại bắt đầu bằng câu hỏi đầy hoài nghi: "Cô hai mươi bốn tuổi thật à? Trông như con gái mười tám, mười chín vậy." Chưa kịp định thần, cô đã bị đối tượng xem mắt phán xét: "Nghe nói cô ít khi bước chân ra khỏi nhà, tiền lương chỉ đủ trả tiền thuê? Cô không nghĩ đến chuyện đổi việc sao?"
Anh ta nào biết, Sở Tiểu Điềm - người bị cho là "khép mình" và "thu nhập bèo bọt" kia, thực chất lại là tác giả của ba cuốn tiểu thuyết kinh dị bán chạy hàng đầu, tên tuổi lẫy lừng trong giới văn học mạng! Cô lắc đầu, tuyên bố một câu khiến đối phương sững sờ: "Không đổi việc, tôi định… nghỉ việc." Đối tượng xem mắt cau mày, nhưng vẫn nhẫn nhịn vì gương mặt xinh đẹp của cô.
"Nghe nói nhà cô có một căn nhà?"
"Đúng vậy, tôi tự kiếm tiền mua."
Anh ta cười khẩy, không hề tin, nhưng cũng không vạch trần "lời nói dối" của cô. "Vậy cô thích người đàn ông như thế nào?"
Sở Tiểu Điềm vừa định lên tiếng, ánh mắt cô chợt dừng lại trên bóng dáng cao lớn vừa đẩy cửa bước vào. Người ngồi bàn bên cạnh kinh ngạc thốt lên: "Trời ơi, các cậu xem, anh ấy chẳng phải là người trên tin tức..." Sở Tiểu Điềm chớp mắt tinh quái, vội vàng kéo vạt áo người đàn ông vừa xuất hiện, dõng dạc tuyên bố: "Người đàn ông tôi thích... chính là anh ấy!"
Đoàn Tiêu, người đang tiến đến với vẻ mặt đanh thép, bỗng khựng lại trước lời tuyên bố bất ngờ. Cơn giận trên mặt anh tan biến, thay vào đó là ánh mắt đầy ý vị khi anh nắm chặt tay cô, trách yêu: "Anh đã dặn em bao lần đừng tùy tiện đi ăn với người lạ, sao em vẫn không chịu nghe lời?"
***
Tối đó, khi Đoàn Tiêu đang làm việc, tiếng gõ cửa vang lên. Mở cửa, anh thấy Sở Tiểu Điềm mũi đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, đáng thương hết mực: "Em... em sợ... ôm ôm..."
Đây là câu chuyện về một nữ tiểu thuyết gia kinh dị tài năng nhưng cực kỳ nhát gan, hở tí là bị chính trí tưởng tượng phong phú của mình dọa khóc, và một nam chính mạnh mẽ, quyết đoán, là bến đỗ an toàn tuyệt đối cho cô.
Truyện Đề Cử






