Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài
Bắt Đầu Đọc
Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng mười hai giờ đêm.
Vô số chàng trai, cô gái làm công ăn lương đúng giờ mở trang giao diện nào đó trên điện thoại. Có kẻ đọc từng câu từng chữ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào. Kẻ khác chỉ lướt qua vài dòng rồi vội vàng bỏ đi, căng thẳng đến mức toát mồ hôi tay.
Họ đang đọc một tiểu thuyết kinh dị mang tên “Cuốn sách kinh dị 2”, phần tiếp theo của loạt truyện nổi tiếng. Cuốn đầu tiên được đăng tải hai năm trước.
Lúc đó, thể loại kinh dị, hồi hộp vẫn chưa được ưa chuộng, bị lép vế trước ngôn tình và huyền huyễn. Ít người theo dõi, cho đến khi “Cuốn sách kinh dị” xuất hiện. Chỉ nửa năm, nó đã thống trị các bảng xếp hạng theo tháng, theo quý. Thành tích ấy không đến từ lượt xem hay tiền bạc, mà từ những lời khen ngợi chân thành: Hay.
Nếu tìm kiếm tiểu thuyết của tác giả này, bạn sẽ thấy trước khi bộ truyện dài tập này thống lĩnh bảng xếp hạng, tác giả chỉ viết bốn truyện ngắn chưa tới hai mươi nghìn chữ. Toàn là những câu chuyện hồi hộp, không khí kinh dị tuyệt vời, không một câu thừa, như thể chỉ đơn giản luyện ngòi bút.
Đến cuốn đầu tiên của “Cuốn sách kinh dị”, mười một câu chuyện tưởng chừng không liên quan, nhưng cuối cùng lại được gắn kết chặt chẽ, tạo nên một mạng lưới đáng sợ, khiến trái tim người đọc thắt lại.
Một năm sau, cuốn tiểu thuyết được xuất bản, trở thành một trong những truyện kinh dị bán chạy nhất hai năm trở lại đây.
Sau đó, tác giả bút danh Phạn Âm tiếp tục đăng tải và xuất bản truyện dài kinh dị “Linh oán” và “Hung đồ”, trở thành tác giả cấp thần của trang mạng, thậm chí là tác giả duy nhất nổi tiếng với thể loại kinh dị, hồi hộp.
Giống như bút danh, tác giả cũng rất “tùy duyên”, ít tương tác với người đọc, không bao giờ tiết lộ thông tin cá nhân. Ngay cả khi quảng bá sách mới, toàn là do công ty xuất bản đứng ra, vì thế người đọc không thể biết Phạn Âm là nam hay nữ.
Hai năm sau, “Cuốn sách kinh dị 2” xuất hiện trong sự mong chờ của người hâm mộ. Không giống như cuốn trước phải đăng lâu mới thu hút độc giả, cuốn này từ đầu đã nhận được sự săn đón nồng nhiệt. Chỉ hai tháng, nó đứng đầu bảng xếp hạng, đúng mười hai giờ mỗi tối đều cập nhật một chương.
Vừa mười hai giờ, chương mới được đăng đã xuất hiện bình luận.
“Chiếm sofa trước! Mười hai giờ một phút!”
“Mười hai giờ hai phút, cảm giác chương này sẽ rất đáng sợ, phải bật hết đèn trong nhà lên trước.”
“... Tôi đọc xong rồi, sợ đến mức muốn đi vệ sinh nhưng không dám. Hu hu hu, tôi muốn tìm mẹ đi vệ sinh cùng.”
“Mẹ kiếp, tôi nổi hết da gà rồi, trong truyện này có hơn một con ma sao?”
“Tôi luôn cảm thấy tác giả vừa sợ vừa viết truyện…”
“... Bậc thầy này không chỉ đọc lời nguyền rủa mà còn vừa ăn vặt uống nước ngọt, sắc mặt không hề thay đổi sao?”
“Người nói tác giả sợ hãi kia, chắc các bạn hiểu lầm sếp lớn rồi.”
Thời gian quay lại mười một giờ rưỡi.
Trong một chung cư giữa lòng thành phố.
Căn phòng tối om, dù ban ngày cũng đủ tạo không khí kinh dị, buổi đêm càng rõ rệt hơn. Đầu lâu trắng bệch trong góc tỏa ánh sáng u ám.
Sau khi gõ dấu chấm cuối cùng, cô thở phào nhẹ nhõm, toàn thân bớt căng thẳng. Cô dựa người vào ghế, hít thở sâu.
Cuối cùng, cô vùi mặt vào cánh tay, toàn thân run rẩy, rồi phát ra tiếng nghẹn ngào từ cổ họng.
Thật đáng sợ, sao cô lại có thể viết ra thứ đáng sợ đến vậy?
Dù trước đó đã viết xong nội dung, chỉ cần sửa lỗi và đăng đúng giờ là xong, nhưng khi đọc lại, cô vẫn không kìm được sự run rẩy.
Không ngờ người bị truyện kinh dị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch, môi không còn hồng, toàn thân run bần bật lại chính là tác giả Phạn Âm, người đã viết ra bao tiểu thuyết kinh dị.
Cô trông chưa tới mười tám, mười chín tuổi… Thực tế, cô đã hai mươi tư tuổi. Nhờ gen gia đình và không thường xuyên ra ngoài nên cô vẫn giữ được vẻ ngoài trẻ trung. Cánh tay và bắp chân lộ ra ngoài trắng đến chói mắt, đặc biệt là gương mặt, mỗi lần nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt trong gương, ngay cả bản thân cô cũng phải giật mình.
Bỗng nhiên điện thoại vang lên, âm thanh quen thuộc từ phim kinh dị. Tiếng chuông vừa reo, cô đã giật nảy mình. Sau khi run rẩy cầm lấy điện thoại, cô thấy năm tin nhắn.
Úy Lam: Chương hôm nay rất cuốn đó!
Úy Lam: Tớ vừa đọc xong, đang phấn khích quá, cùng bàn luận cốt truyện đi, ngài Phạn Âm.
Úy Lam: Giờ cậu đang trốn trong chăn hả? Hay bị dọa đến sức cùng lực kiệt, ngất đi rồi?
Úy Lam: Cậu cố gắng chống đỡ nhé. Nếu không, ngày mai cậu sẽ trở thành tin tức nổi bật: Một vị thần trong cung điện tiểu thuyết kinh dị bị truyện của mình dọa chết.
Úy Lam: Cậu có cần tớ qua không? Bắt taxi qua đây mất nửa tiếng. Nếu cậu chịu tiết lộ cốt truyện phía sau, tớ sẽ qua ngay.
Sở Tiểu Điềm: “...”
Cô gõ vội: Không cần, tớ chịu được. Ngủ đây, tạm biệt.
Nếu không thêm bốn chữ phía sau, cô gái này nhất định sẽ bám riết lấy cô nói chuyện cốt truyện đến sáng.
Úy Lam, tác giả ngôn tình năng suất cao đã xuất bản hơn mười cuốn tiểu thuyết trên trang Trú Trạm, là “bạn đồng giới” duy nhất khi cô làm nhà văn. Mỗi lần cô cập nhật chương mới, Úy Lam sẽ tìm cô bàn luận.
Nhưng giờ cô không muốn nhớ lại những hình ảnh đáng sợ nữa, dù chỉ là chút cốt truyện cũng đủ khiến cô gặp ác mộng cả đêm.
Úy Lam: Ngủ như vậy không mơ thấy ác mộng đấy chứ? Hay nói chuyện trước đi?
Sở Tiểu Điềm suy nghĩ: Ngoài cốt truyện ra, nói gì cũng được.
Úy Lam: Rốt cuộc tại sao lúc đầu cậu lại từ bỏ viết truyện ngôn tình, chuyển sang truyện kinh dị vậy?
Sở Tiểu Điềm: … Vì trước khi viết ngôn tình, độc giả bảo cốt truyện của tớ tệ như rác.
Úy Lam im lặng một lúc, rồi nói: Ừ, tớ cảm nhận sâu sắc.
Sở Tiểu Điềm: “...”
Khi cô còn viết ngôn tình, cô quen biết Úy Lam. Hồi đó Úy Lam chưa nổi tiếng, cô cũng chỉ là kẻ vô danh. Cô tưởng hai người có thể giúp nhau tiến bộ, cùng trở thành tác giả có chút danh tiếng. Không ngờ giờ một người trở thành thần trong giới ngôn tình, một người đến bây giờ bút danh viết ngôn tình cũng không ai nhớ.
Chẳng ai biết, hồi đó cô cũng muốn trở thành tác giả viết truyện ngôn tình ngọt ngào, trong sáng như Úy Lam, nhưng viết thế nào cũng thất bại. Đến hai năm trước, lần đầu tiên cô viết ra câu chuyện mình tưởng tượng sau khi mơ thấy ác mộng, bắt đầu có độc giả theo dõi và duy trì đến giờ. Còn bút danh viết ngôn tình kia, từ khi ngừng đăng đến nay, số người theo dõi chẳng đáng kể.
Giờ “Cuốn sách kinh dị 2” trên tay cô, chỉ cần một ngày cô không đăng chương, dưới bình luận sẽ xuất hiện vô số lời thúc giục.
Những độc giả sợ hãi đến không dám đi vệ sinh, nhưng không ngờ bản thân tác giả còn sợ hơn họ.
Sau khi nói chuyện lung tung với Úy Lam một lúc, cô cảm thấy ổn hơn, liền đứng dậy, bật đèn, đi vệ sinh.
Hai phút sau, tiếng hét ngắn ngủi vang lên từ nhà vệ sinh.
Sở Tiểu Điềm xõa mái tóc dài, sắc mặt nhợt nhạt chạy ra ngoài, vừa chui vào chăn vừa khóc, gửi tin nhắn cho Úy Lam: Ngày mai tớ nhất định phải cắt hết tóc!
Úy Lam: … Cậu sao thế?
Sở Tiểu Điềm cắn chăn, khóc hu hu.
Cô không nói rằng khi đi rửa mặt, cô vô tình nhìn thấy mái tóc đen của mình trong gương, trong nháy mắt đã kéo cô trở lại tình tiết kinh dị vừa viết, khiến cô hoảng sợ suýt mất hồn.
Úy Lam dường như đoán được, gửi cho cô một meme cảm thông và nhắn: Chào mừng cậu trở về kênh ngôn tình bất cứ lúc nào.
... Trở về là không thể, chỉ có tiếp tục viết truyện kinh dị mới có thể duy trì cuộc sống chán chường của cô. Đã hai năm, chẳng có ai nhớ đến bút danh viết ngôn tình của cô. Hơn nữa, dù có bắt đầu lại, tuyến tình cảm của cô cũng chẳng khá hơn chút nào.
Chính vì tuyến tình cảm tệ hại nên giờ nhóm theo dõi của cô có rất nhiều người đoán Phạn Âm là một chàng trai suốt ngày ở nhà, không biết gì về tình yêu, nặng hơn một trăm ký.
Ngày mai là chủ nhật, cô ôm gấu bông cũ kỹ cuộn mình trong chăn, đến khi trời sáng mới mơ màng ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, cô bị tiếng chuông báo tin nhắn đánh thức.
Hai năm nay, thần kinh cô suy yếu, nếu không đeo tai nghe khi ngủ, chỉ một âm thanh nhỏ cũng khiến cô tỉnh dậy.
Lúc này chỉ có Lạc Bắc Sương gửi tin nhắn cho cô. Nếu Úy Lam là người bạn duy nhất trên mạng, thì Lạc Bắc Sương là người bạn thân duy nhất ngoài đời thực. Hai người ở xa nhau, điểm chung duy nhất là đều là bạn của cô.
Lạc Bắc Sương: Dậy chưa?
Sở Tiểu Điềm vừa trả lời, Lạc Bắc Sương đã gọi điện tới.
“Bạn yêu à, hôm nay cậu rảnh không, giúp tớ đi đón Tuyết Cầu được không?”
Tuyết Cầu là chó cưng mà Lạc Bắc Sương và cô cùng nuôi, nó ở nhà Lạc Bắc Sương nhiều hơn. Vì công việc bận rộn, cô ấy ở một mình, thỉnh thoảng sẽ gửi chó ở cửa hàng thú cưng của bạn bè hoặc ở chỗ cô.
Sở Tiểu Điềm ngáp: “Được thì được, nhưng hôm nay không phải cậu nói muốn tớ đi chung với cậu đón nó về sao?”
Lạc Bắc Sương dường như di chuyển sang nơi khác, giọng điệu bỗng trở nên thoải mái: “Tớ cũng muốn lắm chứ! Tớ đi công tác gần một tuần, mỗi ngày chỉ ngủ bốn năm tiếng. Hôm nay khó khăn lắm mới được nghỉ, kết quả tối qua ông chủ tớ bảo hôm nay tớ còn phải đi làm!”
Lạc Bắc Sương là trợ lý tổng giám đốc của một doanh nghiệp nổi tiếng, nhưng khác với hình ảnh cô gái trợ lý xinh đẹp trong tiểu thuyết, cô ấy cảm thấy mình chỉ thiếu việc bị coi là bảo mẫu để sai bảo mà thôi. Ngoài công việc giúp ông chủ hoàn thành công việc, cô ấy còn phải xử lý đủ thứ chuyện vặt vãnh trong cuộc sống của ông chủ. Mặc dù lương cao gấp mấy lần trợ lý bình thường, nhưng lúc nào cô ấy cũng có suy nghĩ từ chức.
Ông chủ của cô ấy có một cô con gái, là đại tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, tính cách kiêu căng hống hách. Trong nhiệm vụ được ông chủ giao, ngoài công việc, đa phần đều liên quan đến cô con gái cưng này.
“Con mẹ nó, chỉ sợ đại tiểu thư kia gây chuyện, và gây ra thật rồi.”
Chỉ khi nói chuyện với Sở Tiểu Điềm, Lạc Bắc Sương mới có thể phàn nàn về ông chủ và cô con gái cưng một cách không chút kiêng dè: “Không phải lúc trước cô ta theo đuổi thần tượng à? Để tiếp cận thần tượng, cô ta bám lấy bố để tiêu tiền, khó khăn lắm mới hòa nhập giới chơi. Dạo gần đây cô ta bỗng nhiên thích thú với vệ sĩ của nghệ sĩ, lại bám lấy bố, nằng nặc đòi tìm vệ sĩ riêng. Cô ta nói các chị em giàu có đều có vệ sĩ, chỉ mình cô ta không có, sợ bị bắt cóc, đòi tiền chuộc mấy chục triệu tệ, thuê vệ sĩ mỗi tháng chỉ mấy chục nghìn. Cậu nói xem, mặt mũi cô ta phải lớn như thế nào chứ!”
Sở Tiểu Điềm vừa đánh răng, vừa nghe cô ấy phàn nàn, nghe đến cuối thì suýt phun kem đánh răng ra ngoài.
“Cậu biết chuyện buồn cười hơn là gì không? Công ty vệ sĩ mà cô ta tới tên là Long Phong Đặc Vệ, rất nổi tiếng. Hệ thống an ninh của họ, ngay cả ông chủ cũng phải tìm đến. Ông chủ bảo tớ đi chung với cô ta. Tớ tưởng cô ta thuê vệ sĩ, ai ngờ cô ta chỉ vào một người trong tốp vệ sĩ top đầu rồi nói ‘tôi muốn anh làm vệ sĩ riêng của tôi, anh ra giá đi’. Cậu đoán xem kết quả ra sao?”
Lạc Bắc Sương dừng lại, nói tiếp: “Người kia là ông chủ lớn của công ty đó, ha ha ha.”
“Thế nào?”
“Người kia chính là ông chủ lớn của công ty vệ sĩ. Ha ha ha.” Lạc Bắc Sương cười đến đau cả bụng: “Con mẹ nó, cười chết mất! Đừng nói một tháng mấy chục nghìn, cho dù một ngày mấy chục nghìn cô ta cũng không thuê nổi. Tớ đứng bên cạnh nín cười đến đau bụng, lần đầu tiên nhìn thấy mặt cô ta đỏ bừng, vừa xoay người thì giày cao gót suýt bị gãy. Ha ha ha.”
Sở Tiểu Điềm nghe tiếng cười của Lạc Bắc Sương, lo lắng người khác nhìn thấy cô ấy ôm bụng cười ngặt nghẽo, sợ hình tượng người đẹp lạnh lùng của cô ấy sụp đổ.
“Nhưng anh ấy đẹp trai thật đó, tớ lớn chừng này cũng gặp không ít trai đẹp, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy một người đàn ông nam tính lại đẹp trai đến vậy. Tớ buộc phải nói mắt nhìn của đại tiểu thư vẫn đáng khen ngợi lắm.”
Sở Tiểu Điềm sửa: “Một người đàn ông dù có đẹp trai hơn nữa cũng không khiến trời long đất lở được, chỉ khiến trái tim người ta đập loạn nhịp mà thôi…”
Lạc Bắc Sương nói chắc chắn: “Nếu cậu gặp được anh ấy, cậu sẽ biết tại sao tớ lại hình dung như vậy.” Cô ấy dừng lại, rồi nói: “Ồ, tớ quên mất, cậu là cô bé đáng thương cô đơn từ trong bụng mẹ, ngay cả trai đẹp cũng chưa gặp được mấy người, viết hai câu tỏ tình còn bị độc giả ném đá. Dạo này tớ bận quá nên quên hỏi, lần trước đi xem mắt thế nào?”
Lạc Bắc Sương lại tiếp tục phóng dao: “Chắc vẫn không được chứ gì?”
“Đúng vậy.” Sở Tiểu Điềm thờ ơ: “Anh ta block tớ rồi.”
“Cái gì?” Lạc Bắc Sương tức giận: “Là anh ta mắt mù hay trượt tay rồi?”
“... Chắc cảm thấy tớ vừa xấu vừa nghèo.”
Đêm trước ngày đi xem mắt, cô phải viết bản thảo đến nửa đêm. Đúng lúc viết đến chỗ đáng sợ nhất, cả đêm không ngủ ngon. Ngày hôm sau, cô mang cặp mắt thâm quầng, mặc bộ đồ đen, da trắng bệch, chắc người ta cảm thấy gặp ma giữa ban ngày.
Sở Tiểu Điềm nói: “Bỏ đi, dù sao tớ cũng không thích.”
“Nhưng cậu không nghèo cũng không xấu mà, nhất định là mắt anh ta mù rồi.”
Lạc Bắc Sương nói: “... Đại tiểu thư gọi điện tới. Tớ không nói với cậu nữa, có drama gì sẽ gửi cho cậu ngay, nhớ đi đón bé Tuyết Cầu nha, moah.”
Sau khi tắt điện thoại, Sở Tiểu Điềm thở dài.
Từ khi tốt nghiệp, cô chỉ xuất hiện ở hai chỗ: công ty và nhà. Thời gian rảnh đều dùng để viết tiểu thuyết. Cuối tuần cô ngủ nướng và tích góp bản thảo, trừ khi có ngoại lệ, còn không thì ngay cả cửa nhà cô cũng không bước ra.
Dù là Lạc Bắc Sương hay bé Tuyết Cầu, đều là ngoại lệ của cô.
Cô đi vào nhà vệ sinh, không bất ngờ khi nhìn thấy mái tóc đen tuyền của mình trong gương, sắc mặt nhợt nhạt trắng bệch.
“...”
Cô vỗ ngực: “Hết cả hồn.”
Nửa tiếng sau, cô đi xuống lầu, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Cô mặc áo len màu đen rộng rãi, quàng khăn quàng cổ màu đen, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt trắng bệch và đầu ngón tay. Cô kéo khăn quàng cổ lên, nhét luôn đầu mũi xinh xắn vào trong, rồi đeo kính chống tia UV.
Tốt, giờ cảm thấy an toàn hơn.
Bỗng nhiên Sở Tiểu Điềm nhớ đến hình ảnh người đàn ông mà đại tiểu thư nhìn trúng trong cuộc điện thoại vừa rồi.
Đẹp đến như vậy thật sao? Cô nghi ngờ lắm.
Đừng nói là đẹp trai đến trời long đất lở, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng gặp người đàn ông nào khiến trái tim cô đập loạn nhịp.