24. Chương 24: Bên trong vòng tay

Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài

Chương 24: Bên trong vòng tay

Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong cái ôm ấm áp và vững chãi này, rõ ràng cô nên bình tĩnh lại ngay lập tức, nhưng khi anh vừa nói xong câu ấy, cô đã không kìm được mà túm chặt lấy áo anh, dụi đầu vào ngực anh khóc nấc lên.
Cảm xúc dâng trào, nước mắt không ngừng khiến thể lực cô hầu như cạn kiệt. Khi Đoàn Tiêu đỡ cô dậy, gần như anh phải chống đỡ cả nửa thân thể cô.
"Tôi đưa cô về." Đoàn Tiêu nói với Quý Xuyên một câu.
Quý Xuyên thấy tình trạng của Sở Tiểu Điềm không được tốt lắm, nhưng lúc này anh cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ gật đầu: "Được, tôi tiễn hai người."
Bên ngoài vẫn còn mưa, Đoàn Tiêu cởi áo khoác khoác lên người Sở Tiểu Điềm, Quý Xuyên che dù giúp hai người, đưa họ lên xe.
Đoàn Tiêu tự lái xe tới đây, Sở Tiểu Điềm ngồi ở ghế phụ. Cô thực sự quá mệt mỏi, sau khi bình tĩnh lại thì toàn thân như rũ bỏ hết sức lực, cô dựa vào cửa sổ nhắm mắt lại.
Lúc cô chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, bỗng nghe thấy giọng của Đoàn Tiêu: "Đừng ngủ."
Cô cố gắng mở mắt, nghiêng đầu nhìn anh.
Góc mặt nghiêng của anh vẫn lạnh lùng và tuấn tú, anh nhìn thẳng phía trước, nhưng khi phát hiện Sở Tiểu Điềm đang nhìn mình, anh quay sang nhìn cô.
Lần này cô không trốn tránh ánh mắt anh, vì vậy có thể nhìn rõ đôi mắt anh—tĩnh lặng, sâu thẳm, như thể có thể ôm trọn mọi thứ.
Cô bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều, như thể quên hết mọi chuyện vừa xảy ra và không hiểu tại sao mình lại mất kiểm soát, tại sao lại khóc òa lên.
Nhưng ngay sau đó, nỗi lo lắng lại ùa về.
Mưa bên ngoài lớn hơn, trong xe yên tĩnh như một thế giới khác.
Trong xe mở điều hòa, Đoàn Tiêu chỉnh gió nóng mạnh hơn, nhưng dù vậy, Sở Tiểu Điềm vẫn hắt xì một cái.
Anh lái xe rất ổn định dưới màn mưa đêm.
"Còn lạnh không?"
Sở Tiểu Điềm lắc đầu: "Không lạnh nữa."
Giọng cô khàn đặc, có hơi mũi sau khi khóc xong. Đoàn Tiêu nhìn cô rồi hỏi: "Đói bụng không?"
"Không đói."
Thực tế, suốt cả ngày cô chưa ăn gì. Trước khi về, Lương Ngọc dặn cô phải ăn cơm, nhưng cô làm gì có tâm tình để ăn.
Xe tới dưới tầng chung cư. Sở Tiểu Điềm nhìn ra ngoài, ngẩn người một lát, mới nhận ra đã về đến nhà.
Cô sắp phải quay về căn phòng lạnh lẽo, không một bóng người.
"Cảm ơn anh, anh Đoàn." Cô quay đầu nhưng phát hiện Đoàn Tiêu đã đẩy cửa bước xuống xe, lấy đồ ở ghế sau rồi mở cửa xe cho cô: "Đi thôi, tôi đưa cô lên trên."
Sở Tiểu Điềm giật mình, gật đầu, ngoan ngoãn đi bên cạnh anh.
Đến gần cửa chung cư, cô phát hiện đèn trong đại sảnh sáng hơn trước rất nhiều, không ngờ trước cửa còn có bảo vệ mặc đồng phục đứng gác. Khi nhìn thấy Đoàn Tiêu, bảo vệ lập tức đứng dậy, chào theo kiểu quân đội.
Sở Tiểu Điềm ngạc nhiên nhìn Đoàn Tiêu.
"Biện pháp an ninh chưa đạt, bị cách chức rồi." Đoàn Tiêu gật đầu với bảo vệ: "Trước kia tôi là sĩ quan huấn luyện của anh ta."
"Vậy người bảo vệ lúc trước cũng là người của công ty các anh à?"
"Không phải."
Hai người bước vào thang máy, lúc này Sở Tiểu Điềm mới phát hiện Đoàn Tiêu không chỉ xách vali của cô mà còn mang thêm một chiếc túi.
Anh đã đưa áo khoác của mình cho cô, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi đen mỏng manh.
Sở Tiểu Điềm sờ áo khoác của anh: "Áo anh ướt hết rồi."
"À, áo lần trước của anh đã giặt xong rồi, tôi về nhà lấy cho anh nhé."
Đoàn Tiêu gật đầu: "Được."
Cửa thang máy mở ra, Sở Tiểu Điềm tìm chìa khóa, phát hiện không có, bắt đầu lục túi xách. Lúc này cô rõ ràng bị hạ đường huyết, tay run cầm cập, ngay cả dây kéo túi cũng không mở ra được.
Trong lúc cô lúng túng, Đoàn Tiêu cầm lấy tay cô, giúp cô mở túi.
Sắc mặt trắng bệch của cô hơi ửng hồng, cô luống cuống lấy chìa khóa ra mở cửa: "Tôi… Tôi đi lấy áo cho anh, mời vào."
Có lẽ do căng thẳng quá, cô vẫn chưa sờ được công tắc đèn, bỗng nhiên giẫm trúng dép lê để trước cửa, suýt bị ngã, nhưng được người đàn ông phía sau đỡ kịp.
"Vội cái gì?"
Một tiếng "tách" vang lên, Đoàn Tiêu nhấc cánh tay, mở công tắc đèn lên.
Đèn vừa sáng, cả căn phòng trở nên sáng bừng.
"... Xin lỗi, phòng của tôi hơi bừa bộn."
Thực ra tổng thể căn nhà của Sở Tiểu Điềm không hề bừa bộn, chỉ là gần bàn máy tính quá lộn xộn, một số tài liệu giấy và sách, đầu lâu kỳ quái cùng những thứ khác giẫm vào sẽ phát ra tiếng động lạ. Ngoài ra, giấy ghi chú cô viết đầy, chất đống khắp nơi. Cứ vài ngày cô sẽ sắp xếp một lần, nhưng chưa được hai ngày lại trở nên bừa bộn. Ngoại trừ nơi đó ra, mọi thứ khác đều rất ngăn nắp, ngay cả chiếc ổ nhỏ của Tuyết Cầu cũng sạch sẽ.
"Anh ngồi xuống trước đi, tôi đi rót ly nước cho anh nhé?"
Đây là nhà của cô, ngoại trừ Lạc Bắc Sương ra, anh là vị khách đầu tiên tới, hơn nữa lại là đàn ông.
Lại là người đàn ông khiến cô có cảm giác tồn tại mạnh mẽ đến nổi nổi da gà.
Khi anh bước vào phòng, cảm giác xâm chiếm khắp nơi khiến dây thần kinh cô trở nên căng thẳng hơn.
"Không cần đâu."
Đoàn Tiêu bỏ vali sang một bên: "Cô đi tắm, thay đồ mới đi."
Sở Tiểu Điềm ngẩn người.
Đoàn Tiêu lấy áo khoác đã ướt ra khỏi người cô: "Đừng tắm lâu, đi đi."
Sở Tiểu Điềm đứng trong phòng tắm, từ từ cởi quần áo ướt ra, nhanh chóng tắm nước nóng.
Cô không thể tắm lâu được, dựa vào tình trạng hiện tại, nếu tắm thêm chút nữa chắc sẽ ngất xỉu trong phòng tắm.
Khi ra khỏi phòng tắm, cô phát hiện phòng khách không có ai, nhìn quanh thì thấy Đoàn Tiêu ở trong nhà bếp.
Anh bưng một chén cháo Bát Bảo đã hâm nóng đi ra. Cô ăn uống đơn giản, thức ăn nhanh trong tủ lạnh không thiếu.
"Ăn cháo đi."
"Tôi… Không có khẩu vị."
Dù đã tắm nước nóng, sắc mặt cô cũng chỉ hồng hào hơn chút ít, vẫn rất nhợt nhạt. Đoàn Tiêu đưa muỗng cho cô: "Không có khẩu vị cũng phải ăn một ít."
Sở Tiểu Điềm ăn được vài miếng thì không ăn được nữa. Cả ngày cô không ăn gì, dạ dày có hơi khó chịu, nhưng đây là cháo Đoàn Tiêu hâm nóng cho cô, cô chỉ đành miễn cưỡng ăn hết.
"Được rồi." Đoàn Tiêu cầm lấy muỗng trong tay cô, không để cô ăn nữa: "Đi ngủ đi."
Sở Tiểu Điềm ngước mắt nhìn anh.
"Đi ngủ." Đoàn Tiêu cụp mắt nhìn vào mắt cô, lặp lại câu nói.
Sở Tiểu Điềm gật đầu.
Nằm xuống giường, cô vừa nằm xuống đã ngồi bật dậy: "Anh… Anh phải đi rồi à?"
Phòng ngủ và phòng khách bên ngoài của cô nối liền, cô có thể nhìn thấy anh như thể chuẩn bị đi về.
Đoàn Tiêu không lên tiếng, một lúc sau anh bước tới, tay cầm một cái ly.
"Uống cái này đi."
Sở Tiểu Điềm nhìn vào trong ly: "Đây là cái gì?"
"Thuốc bác sĩ kê cho cô."
Cô ngẩn người.
Hôm đó bác sĩ nói thuốc này để chữa bệnh mất ngủ, mỗi lần hầm hai mươi phút, mỗi tối uống một lần, tổng cộng chia làm mười lần.
Thuốc này là anh nấu lúc cô đi tắm.
Đoàn Tiêu đứng trước mặt cô, đưa ly tới bên miệng cô: "Không nóng nữa rồi, uống đi."
Thuốc vừa nấu xong, hiển nhiên đã bớt nóng.
Sở Tiểu Điềm nhìn anh. Anh cầm ly đưa tới bên miệng cô, dường như không có ý định để cô tự cầm.
Cô cúi đầu cẩn thận uống một ngụm, nhiệt độ vừa vặn, cô uống ừng ực một hơi hết sạch.
Rất kỳ lạ, rõ ràng uống vào trong miệng là thuốc đắng, nhưng lòng cô lại cảm thấy ngọt ngào.
Uống xong, cô ngẩng đầu lên: "Anh phải về rồi à?"
Đoàn Tiêu đặt ly lên bàn: "Muốn tôi về thế sao?"
"Không phải!"
Đoàn Tiêu cười như không cười, nhìn cô một cái.
Sở Tiểu Điềm cầm chặt lấy chăn, ánh mắt lo lắng không biết nhìn sang chỗ nào.
"Hôm nay Karl ở chỗ khác, không thể ở cùng cô được."
"Karl không ở…" Sở Tiểu Điềm cúi đầu, nói lẩm bẩm.
Mái tóc cô đã khô, tóc đen mềm mại xõa trước ngực, sắc mặt nhợt nhạt nhưng mắt đỏ ửng.
Dáng vẻ này của cô trông thật yếu đuối, tuy rằng vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh này cũng chỉ là ảo tưởng mà cô tự dựng nên mà thôi.
Đoàn Tiêu nhìn cô một lúc rồi nói: "Nếu cô thấy sợ, tôi có thể thay thế cho Karl, ở đây bảo vệ cho cô."
Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu.
Đáy mắt cô toàn là hơi nước, ngay cả ánh mắt cũng ướt đẫm.
Đoàn Tiêu nhấc tay, đặt nhẹ lên đầu cô, vuốt mái tóc cô: "Đừng sợ, ngủ đi."
Đèn đầu giường rất u ám, mưa ngoài trời dường như đã nhỏ đi, không còn nghe thấy âm thanh lộp bộp bên ngoài cửa sổ nữa.
Sở Tiểu Điềm nhắm mắt, rất lâu vẫn không ngủ được.
Cô biết anh còn ở đây.
Cho dù cô không nghe thấy tiếng của anh nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở của anh trong căn phòng này.
Dưới tác dụng của thuốc, cuối cùng cô chìm vào giấc ngủ, nhưng giấc ngủ này không hề ổn định.
Cô mơ thấy Sở Hàn Giang bị giam giữ ở một nơi, ông bị thương nặng đang thoi thóp, ông nhắm chặt mắt, không ngừng gọi tên cô: "Tiểu Điềm… Tiểu Điềm, bố rất nhớ con, đến chỗ bố nào."
Giấc mơ này chồng lên những cơn ác mộng cô từng gặp, cô nhìn thấy rất nhiều khung cảnh đáng sợ chồng lên nhau, những hình ảnh đó còn khiến người ta sợ hãi hơn cả miêu tả trong sách.
Mà bố của cô ở ngay trong đó, không thể nào thoát thân.
"Sở Tiểu Điềm, tỉnh dậy."
Cô nghe thấy có người gọi tên mình, nhưng không thể tỉnh dậy được. Khoảnh khắc nhìn thấy Sở Hàn Giang, nỗi sợ của cô bỗng chốc bị phóng to, toàn thân đều co giật.
"Á…"
Bên tai truyền tới một loạt tiếng la, cô bịt tai lại, bỗng nhiên phát hiện đó là âm thanh mình phát ra!
Cho đến khi tay cô bị người ta lấy xuống, có người đỡ cằm cô, ép cô quay đầu sang: "Sở Tiểu Điềm, cô sao thế?"
Trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm và sáng trưng của người đàn ông đã kéo cô trở về hiện thực trong nháy mắt.
Sở Tiểu Điềm thức dậy, nắm chặt lấy cổ tay anh theo bản năng: "... Đoàn Tiêu."
"Là tôi." Đoàn Tiêu nhíu mày: "Bình tĩnh chút, cô sao vậy?"
"Tôi mơ thấy bố mình rồi." Sở Tiểu Điềm nắm chặt cổ tay của anh, nói năng lộn xộn: "Tôi mơ thấy ông ấy bị thương rất nặng, không có ai chăm sóc…"
"Được rồi, chỉ là mơ thôi." Đoàn Tiêu kéo đầu cô vào trong lồng ngực của mình: "Đó là mơ, tỉnh dậy sẽ không có chuyện gì cả."
Cô lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào và khàn đặc: "Nhưng tôi sợ quá… Tôi muốn tới bên cạnh ông ấy. Tôi muốn nói cho ông ấy biết, tôi trưởng thành rồi, có thể chăm sóc cho ông ấy. Tôi kiếm được rất nhiều tiền, còn mua cho ông ấy một căn nhà… Năm đó khi ông ấy bán nhà, tôi nhìn thấy ông ấy hút thuốc nguyên đêm, ông ấy nói với tôi rằng sau này sẽ mua cho tôi căn nhà khác đẹp hơn. Nhưng tôi không cần gì cả, tôi chỉ muốn ông ấy bình an trở về…"
Giấc mơ này đáng sợ hơn những cơn ác mộng trước đây, bởi vì trong giấc mơ là người thân mà cô bận lòng nhất.
Cảm giác này chỉ cô mới hiểu được, cô có thể nhẫn nhịn tất cả nỗi sợ hãi, cho dù gắng gượng, cô cũng có thể dốc hết sức để bản thân nhịn đi. Chỉ duy nhất điều này, cô không cách nào chịu nổi. Cô chỉ cần nghĩ đến những chuyện rất có thể Sở Hàn Giang sẽ phải trải qua là không thể kiềm chế được nỗi lo lắng của bản thân.
Cô đã trưởng thành, trong bao nhiêu năm không có bố bên cạnh, cô trưởng thành thành một người có thể không cần bất cứ ai chăm sóc và bảo vệ cũng có thể sống tốt. Nhưng ở một số phương diện nào đó, cô vẫn rất yếu đuối, giống hệt như mỗi một người trưởng thành, cho dù vẻ ngoài có lạc quan vui vẻ ra sao, đều có thứ mà mình không thể nào gánh chịu được.
Cho nên, sự kiên cường mà cô gắng gượng có được, vào một lúc nào đó sẽ sụp đổ trong nháy mắt, mà sự sụp đổ này không thể nào kiểm soát được.
"Tám năm rồi, ông ấy đã đi được tám năm rồi… Tại sao ông ấy còn chưa về thăm tôi?"
Bàn tay đặt trên vai cô của Đoàn Tiêu siết chặt lại.
Anh không nói chuyện, chỉ im lặng ôm lấy cô, để mặc cho cô tóm lấy áo mình khóc lóc.
Sở Tiểu Điềm không biết mình đã khóc bao lâu, mắt cô đã nhòe đi: "Tôi cho rằng anh đã đi rồi…"
"Tôi sẽ không đi đâu cả."
"... Tại sao?"
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt của cô.
Không nghi ngờ gì nữa, tay anh từng cầm vũ khí nên toàn là vết chai sần thô ráp, nhưng khi lau qua khóe mắt cô, động tác của anh rất dịu dàng và nhẹ nhàng.
Sở Tiểu Điềm nheo mắt, nghe thấy anh nói: "Tôi nói rồi, tối nay tôi sẽ bảo vệ cho cô."
Trong màn đêm, giọng nói của người đàn ông tỏa ra sự dịu dàng độc đáo mà khàn đặc: "Giống như Karl canh giữ bên cạnh cô ngày hôm đó."
Sở Tiểu Điềm rất nhanh đã ngủ tiếp, nhưng cô không biết tay mình vẫn còn tóm lấy áo của người đàn ông, cho đến khi ngủ say vẫn không buông tay.
Sắc trời đã rất tối rồi.
Đoàn Tiêu chăm chú nhìn gương mặt ngủ say của cô rất lâu, cho dù cô có bình tĩnh lại, cô cũng chỉ ngủ yên ổn hơn vừa nãy một chút. Cô cuộn người lại, thỉnh thoảng hơi nhíu lông mày, hơi hé môi như muốn gọi tên ai đó trong vô thức.
Đây là dáng vẻ rất bất an.
Cô ở trong căn phòng này vô số đêm, đều mang theo sự bất an chìm vào giấc như như vậy, trong giấc mộng cũng không thể nào khiến bản thân hoàn toàn bình tĩnh.
Đoàn Tiêu nắm lấy bàn tay tóm áo mình của cô, nhẹ nhàng bẻ từng ngón tay của cô ra.
Ngón tay cô thon dài, mềm mại, khẽ cuộn thành một mẩu trong lòng bàn tay của anh.
Ngày hôm sau, Sở Tiểu Điềm tỉnh lại, phát hiện trời đã sáng rồi.
Cô mở mắt được một lúc mới nhớ ra đêm qua Đoàn Tiêu ở đây, cô giật mình suýt thì lăn xuống giường.
Từng chuyện đêm qua đều đang diễn lại trong đầu, Sở Tiểu Điềm vùi đầu vào trong gối, một lúc sau mới bình tĩnh lại.
Đoàn Tiêu đã đi rồi, nhưng trên bàn có một tờ giấy.
"Dậy thì gọi điện cho tôi - Đoàn Tiêu."
Chữ của anh mạnh mẽ có lực như chữ ký trên danh thiếp của anh.
Sở Tiểu Điềm ngẩn ngơ một lúc mới cầm điện thoại gọi cho anh.