Chương 16: Kẻ phản bội

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn

Chương 16: Kẻ phản bội

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ khi chân Cận Dĩ Ninh bị thương, phạm vi hoạt động của anh trong nhà đã bị thu hẹp đáng kể.
Đêm đó, Cận Dĩ Ninh không gặp Biên Đình ở phòng làm việc trên tầng ba như mọi khi, mà sai Bullet dẫn cậu xuống cầu thang tới tầng hầm.
Tầng hầm vốn là một phòng tiệc, việc thiết kế một không gian xa hoa ở tầng không mấy nổi bật như vậy quả thật kỳ lạ. Tuy nhiên, Cận Dĩ Ninh hiếm khi tiếp khách tại nhà nên hầu như tầng này luôn bỏ trống.
Nhưng hôm nay, không gian rộng lớn ấy cuối cùng cũng được tận dụng. Tề Liên Sơn nhìn thấy Bullet dẫn Biên Đình đi xuống cầu thang, rồi ghé sát tai Cận Dĩ Ninh thì thầm vài lời.
Giữa đại sảnh chỉ có một chiếc bàn dài, Cận Dĩ Ninh ngồi một mình ở đầu bàn, ánh mắt anh không dừng lại trên Biên Đình. Nghe lời Tề Liên Sơn, anh chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Biên Đình thoáng nhìn đã nhận ra Cận Dĩ Ninh đang ở giữa đám đông. Cậu tưởng rằng anh muốn gặp riêng mình, nhưng khi đến nơi, căn phòng tiệc vốn chỉ nghe tiếng vọng ấy đã chật kín người.
Hơn trăm thành viên dưới trướng Cận Dĩ Ninh trong Tập đoàn Tứ Hải đều đang làm việc tại các công ty trực thuộc. Nhưng áp lực hơn cả đám đông ấy chính là bầu không khí căng thẳng nơi đây. Ngay khi Biên Đình xuất hiện, tất cả mọi người đều nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ như muốn đóng đinh cậu ngay tại chỗ, khiến cậu gần như không thở nổi.
"A Đình, A Đình, bên này."
Người duy nhất không quan tâm bầu không khí ấy có lẽ là Đinh Gia Văn. Thấy Biên Đình đến, cậu ta không để ý sự căng thẳng, vẫy tay gọi cậu.
Biên Đình liếc sang thấy Bullet không phản ứng gì, liền giả vờ như không có chuyện gì rồi bước về phía Đinh Gia Văn.
Khi đến gần, ánh mắt từ mọi phía đổ dồn về Đinh Gia Văn, nhưng cậu ta hoàn toàn không nhận ra. Thấy Biên Đình, cậu ta kéo tay áo cậu, cáu kỉnh trách: "A Đình, sao giờ mới đến, tao đợi cậu cả nửa ngày rồi."
"Tôi có chút việc cho sếp Cận." Biên Đình trả lời thành thật, mắt nhìn quanh rồi nhỏ giọng hỏi Đinh Gia Văn: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Tao cũng không rõ chi tiết." Đinh Gia Văn bỗng hứng thú, vì hoàn cảnh không tiện nói to, mắt cậu sáng rực, ghé gần sát Biên Đình, hạ giọng: "Tao nghe nói bọn họ đã bắt được kẻ nội gián rồi!"
"Nội gián?" Biên Đình nhíu mày.
"Đúng rồi, chính là có kẻ nội gián." Đinh Gia Văn càng nói càng hăng, nếu không phải vì hoàn cảnh, cậu ta nhất định sẽ kéo Biên Đình ra nói chuyện cho rõ ràng. "Tao nghe nói chuyện ở cầu Tử Kim Sơn lần trước là do có kẻ đã bí mật đưa tin, chốt kiểm soát ở đầu cầu bị cố tình dựng lên để theo dõi chúng ta!"
"Không thể nào." Trong lòng Biên Đình bỗng dấy lên mối nghi ngờ. Nghe Đinh Gia Văn nói vậy, xem ra hành động của cậu đã bị bại lộ rồi.
Đầu óc Biên Đình nhanh chóng phân tích tình hình nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ nghi ngờ, nói: "Còn chuyện đó nữa sao? Sao tôi không biết nhỉ, đừng nghe mấy lời đồn nhảm đó."
"Tất nhiên là thật rồi!" Thấy Biên Đình nghi ngờ tin tức, Đinh Gia Văn tức giận, không phục mà nói: "Tao nghe nói Tề Liên Sơn còn dẫn người lục soát phòng của kẻ đó, tìm được bằng chứng rồi. Bây giờ bằng chứng rõ rành rành ra đó, kẻ này không thể thoát được đâu."
Nghĩ tới căn phòng của mình bị lục soát và hành lý bị tung tung, lòng Biên Đình chùng xuống.
Khi cậu định hỏi thêm vài chi tiết từ Đinh Gia Văn thì Cận Dĩ Ninh - người ngồi ở đầu bàn dài, anh tựa người vào ghế xe lăn, nhẹ nhàng lên tiếng: "Mọi người đã có mặt đầy đủ rồi chứ?"
Tề Liên Sơn tiến lên một bước, gật đầu.
"Vậy thì bắt đầu đi." Cận Dĩ Ninh phất tay một cách thờ ơ, thái độ lạnh lùng, ánh mắt xám xịt như thể đã chán ngán tất cả mọi thứ trước mắt.
Sự chú ý của Biên Đình trong chốc lát bị thu hút bởi Cận Dĩ Ninh. Anh khiến cậu không thể phân biệt được người đàn ông nghiêm nghị trước mặt và Cận Dĩ Ninh hồi chiều trong văn phòng mỉm cười hỏi cậu có muốn đi du thuyền hay không, đâu mới là con người thật sự của anh.
Tề Liên Sơn nhận lệnh từ Cận Dĩ Ninh, đi vòng ra phía sau bàn dài đến đứng trước mặt mọi người. Không biết là cố tình hay vô ý, anh ta đứng thẳng hướng đối diện với Biên Đình.
Đến nỗi lời tiếp theo anh ta nói nghe như thể đang nói chuyện riêng với Biên Đình vậy.
"Hôm nay tập hợp mọi người đến đây là vì chuyện gì thì chắc mọi người cũng đã nghe qua rồi." Tề Liên Sơn không vòng vo, mở đầu thẳng thắn.
Sau câu mở đầu, Tề Liên Sơn dừng lại một lát, ánh mắt quét vòng quanh mọi người, rồi tiếp tục: "Lần giao hàng trước, chúng ta đã gặp chút rắc rối ở cầu Tử Kim Sơn, suýt chút nữa xảy ra chuyện lớn."
"Sau khi điều tra, tôi phát hiện ra rằng những gì xảy ra ngày hôm đó không phải là ngẫu nhiên, mà là có kẻ trong chúng ta đã tiết lộ tin tức."
Tề Liên Sơn nhấn mạnh: "Hôm đó, cảnh sát đã nắm bắt chính xác thời gian và lộ trình xuất phát của chúng ta, sau đó lập chốt kiểm soát ở cầu Tử Sơn."
Nghe đến chuyện đụng độ cảnh sát trên cầu, nhiều người vẫn còn rùng mình sợ hãi. Ngay khi Tề Liên Sơn vừa nói xong, vài tên đầu gấu nóng tính trong đám đông liền bắt đầu chửi bới ngay tại chỗ.
"Đệt, suýt nữa là tao chết rồi đó."
"Tao biết ngay là có chuyện mà, sớm không đặt, muộn không đặt mà lại đặt đúng lúc chúng ta đi qua."
"Tốt hơn là đừng để tao biết đứa nào đã làm chuyện này, nếu không tao sẽ g**t ch*t thằng khốn đó!"
Tề Liên Sơn thường ngày theo bên cạnh Cận Dĩ Ninh, anh ta quen giữ mình khiêm tốn, luôn thể hiện vẻ lễ phép và khiêm nhường, nhưng khi đối mặt với cấp dưới, anh ta lại có thể tự mình xử lí công việc, điều khiển nhịp độ một cách hoàn hảo.
Những lời thô tục vang lên giữa đám đông, Tề Liên Sơn không can thiệp, chỉ lặng lẽ chờ mọi người xả hết cơn giận. Khi mọi người đã nguôi cơn tức và yên lặng trở lại, anh ta mới rút từ trong túi ra một túi niêm phong trong suốt, rồi ném xuống sàn ngay dưới chân Biên Đình như vứt rác.
"Bịch", chiếc túi rơi xuống đất, đám đông vừa mới yên tĩnh lại trở nên ồn ào trở lại.
"Đây là cái gì vậy?"
"Để tôi xem đó là gì."
"Xa quá, nhìn không rõ gì cả, chỉ thấy một miếng đen đen nhỏ nhỏ. Thẻ dữ liệu à?"
Biên Đình biết đó là gì, vì cậu đứng đủ gần để thấy chiếc túi trong suốt đó có chứa một chiếc thẻ SIM.
"Đây là một chiếc thẻ SIM điện thoại, hôm nay nó được tìm thấy trong đồ dùng cá nhân của kẻ đó."
Tề Liên Sơn không để mọi người tò mò lâu, ngay lập tức giải thích: "Tôi dùng chiếc thẻ SIM này, để kiểm tra lịch sử cuộc gọi và nội dung tin nhắn của kẻ đó. Qua những manh mối tôi có được, kẻ này không chỉ cung cấp tin tức cho bên ngoài mà còn bí mật gặp gỡ một người được nghi ngờ là cảnh sát."
Ngay khi Tề Liên Sơn nói xong, cả phòng tiệc trở nên xôn xao. Có vẻ như "nội gián" này có tham vọng không nhỏ, rõ ràng là đã quyết tâm tiêu diệt họ đến cùng.
May mà phát hiện kịp thời, nếu không thì sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện lớn.
Đây là lần đầu tiên Đinh Gia Văn chứng kiến cảnh tượng như vậy. Ngoài sự kinh ngạc, cậu ta còn cảm thấy hứng khởi. Cái miệng vốn hay lắm lời của cậu ta há to, to đến mức có thể nhét vừa hai quả trứng.
Ngược lại, Biên Đình bên cạnh cậu ta lại điềm tĩnh hơn nhiều, khuôn mặt không lộ ra bất cứ biểu cảm thừa thãi nào, thậm chí không thể nhận ra bất kỳ biến động cảm xúc nào khác.
Lúc này, trong lòng Biên Đình đã rối bời. Nghe Tề Liên Sơn nói vậy, cậu âm thầm nắm chặt tay, phản ứng đầu tiên là nhìn về phía Cận Dĩ Ninh.
Cận Dĩ Ninh không có biểu hiện gì đặc biệt, anh vẫn luôn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ khi Biên Đình nhìn về phía anh, anh mới khẽ như vô tình nhướng mắt lên.
"Chúng tôi đã biết kẻ này là ai rồi."
Lần này, Tề Liên Sơn không đợi đám đông tự nguôi cơn giận mà vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình, rồi tiếp tục nói: "Mọi người là anh em, chẳng ai muốn tình hình trở nên rối ren."
"Ông chủ Cận sẵn sàng cho anh cơ hội cuối cùng, chỉ cần anh chủ động đứng ra, mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn."
Tề Liên Sơn nói xong, ánh mắt đầy hàm ý quét qua từng khuôn mặt với nhiều biểu cảm khác nhau dưới khán đài, cuối cùng dừng lại cố định trên người Biên Đình.
Cuối cùng cũng đến phần điểm nhấn của hôm nay, nếu nói rằng phòng tiệc chứa hơn trăm người dưới áp lực liên tục của Tề Liên Sơn đã trở thành một quả bóng căng phồng đến mức cực đại, thì câu nói cuối cùng của anh ta chính là chiếc kim nhẹ nhàng chọc vào, khiến quả bóng ấy vỡ tan.
Một tiếng nổ lớn vang lên trong lòng mỗi người, sau khi rung động lắng xuống, lại là một sự im lặng chết chóc.
Tiếp đó, trong suốt một phút dài, bốn phía yên lặng như tờ. Phòng tiệc yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng suy nghĩ giấu kín trong lòng của những người xung quanh.
Mọi người đều nín thở, chờ đợi người mà Tề Liên Sơn nhắc tới tiến lên.
Hơn trăm người chờ đợi lâu như vậy mà vẫn không thấy ai đứng ra nhận tội, mọi người cuối cùng trở nên sốt ruột, tiếng bàn tán cũng ngày càng lớn hơn.
Vẫn không có ai đứng ra thú nhận để được khoan hồng.
"Được rồi, có vẻ không có ai chịu tự thú rồi." Kiên nhẫn của Tề Liên Sơn đã cạn, anh ta bước tới trước hai bước, nụ cười vừa nở trên mặt anh ta khiến người khác nổi da gà, "Vậy thì chỉ còn cách để tôi trực tiếp mời người đó ra mặt."
Nói thì chậm mà làm thì nhanh. Ngay khi Tề Liên Sơn vừa dứt lời, anh ta đã đứng trước mặt Biên Đình, đưa tay ra không chút do dự.
Vài giây đó trở nên dài vô cùng tận, thời gian dường như ngừng trôi tại khoảng khắc này. Biên Đình có thể nhìn rõ vết sẹo trong lòng bàn tay Tề Liên Sơn, đôi mắt trợn tròn của Đinh Gia Văn và đường cong nửa mỉm nửa không nơi khóe môi của Cận Dĩ Ninh.
Tề Liên Sơn ra tay nhanh như chớp, anh ta với lấy vạt áo lạnh lẽo, kéo mạnh một cái, lôi người đó ra khỏi đám đông một cách không thương xót.
Đẩy mạnh người đó ngã xuống dưới chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy đầy rực rỡ.