Chương 17: Biên Đình, đến đây

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn

Chương 17: Biên Đình, đến đây

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bát Kim đang lẫn trong đám đông, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị Tề Liên Sơn bất ngờ túm lấy, kéo phắt ra ngoài.
Hắn loạng choạng, vấp phải một người, rồi bị một cước đá văng, cuối cùng ngã phịch xuống đất, ngồi sụp giữa khoảng trống giữa đám người.
Hôm nay hắn đang trực đêm ở kho, vừa ăn tối xong định quay lại làm thì bị gọi vội đến nhà Cận Dĩ Ninh. Ánh đèn pha lê lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt hắn lại khiến da dẻ trở nên trắng bệch như không còn huyết sắc. Bát Kim cố vùng dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn, ngã gục xuống sàn.
Mọi người nhìn nhau kinh ngạc. Hóa ra tên nội gián mà Tề Liên Sơn nhắc đến chính là Bát Kim.
Biên Đình không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, nhưng cậu nhanh chóng kìm nén, không để ai phát hiện ra sự căng thẳng trong lòng.
"Không phải tôi! Không phải tôi thật sự!"
Biết mình đã bị bại lộ, Bát Kim hoảng loạn, quay cuồng nhìn quanh, lặp đi lặp lại những câu nói hỗn loạn: "Ngài Cận, ngài Cận, không phải tôi, tôi không làm gì cả!"
Mấy người vừa nãy la hét ầm ĩ, vốn thân thiết với Bát Kim, giờ chết lặng. Không ai ngờ chính hắn lại là kẻ phản bội.
Ngay cả Bullet cũng không nhịn được lên tiếng: "Liên Sơn, có phải hiểu lầm không? Bát Kim sao có thể làm vậy?"
Thấy Bullet bênh mình, Bát Kim như bắt được phao cứu sinh, vội hùa theo: "Đúng đó, hiểu lầm thôi! Tất cả chỉ là hiểu lầm!" Hắn dùng mũi chân khẽ đá chiếc SIM dưới đất, nói: "Cái này là gì? Tôi chưa từng thấy bao giờ!"
Diễn xuất của Bát Kim tệ đến mức không ai tin nổi. Tề Liên Sơn cười lạnh: "Anh nói là hiểu lầm?
Tôi hỏi anh, đêm mùng 10 tháng trước, người gặp anh ở hộp đêm Noah's Ark là ai? Chiếc Lexus mà người yêu anh đang lái lấy từ đâu? Còn tài khoản ngân hàng của ba anh, sao bỗng dưng xuất hiện thêm 800.000 tệ?"
"Tôi… tôi…" Môi Bát Kim run rẩy, tái nhợt. Hắn ta không ngờ Tề Liên Sơn đã moi ra hết bí mật của mình. Không còn đường nào để chối cãi.
Tề Liên Sơn nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt sắc như dao, gằn giọng: "Người đứng sau anh là ai?"
Bát Kim run lẩy bẩy, không thể trả lời, chỉ biết lắc đầu liên hồi: "Tôi không có… thật sự không…" Ánh mắt hắn lia về phía Cận Dĩ Ninh, nước mắt tuôn trào: "Ngài Cận, tôi bị oan! Ngài phải cứu tôi…"
Bát Kim theo Cận Dĩ Ninh đã nhiều năm, từng trải qua sinh tử cùng anh. Nhưng giờ đây, Cận Dĩ Ninh vẫn lạnh lùng như băng, không chút động lòng.
Anh liếc nhẹ qua Bát Kim, rồi thản nhiên nói: "Anh đã biết quy tắc rồi mà."
Bát Kim chết trân. Hắn hiểu rõ "quy tắc" này nghĩa là gì.
Bullet định lên tiếng, nhưng vừa chạm ánh mắt Cận Dĩ Ninh, gã liền im bặt. Gã cũng rõ, trong thế giới ngầm, muốn người ta phục mình thì phải dựa vào quy tắc.
Tề Liên Sơn nhận lệnh, lại thò tay vào túi. Lần này không phải bằng chứng, mà là một khẩu súng.
"Ngài Cận! Ngài Cận! Ngài Cận!"
Thấy súng, Bát Kim giật mình tỉnh táo, mặt tái mét bỗng dưng hiện lên vẻ sợ hãi tột cùng. Hắn lau nước mắt, nước mũi, bò lết về phía Cận Dĩ Ninh, vừa định túm lấy chân anh thì bị Tề Liên Sơn đá văng.
Cận Dĩ Ninh vẫn bình thản, ánh mắt lướt từ chiếc ống quần nhăn nhúm lên khuôn mặt Biên Đình.
Anh nhìn cậu chằm chằm hai giây, rồi nhẹ nhàng ra lệnh: "Biên Đình, đến đây."
Tề Liên Sơn hiểu ngay ý, lập tức đưa súng cho Biên Đình: "Cậu cầm lấy."
Tình thế vượt ngoài dự đoán. Biên Đình sững người, không dám nhận.
Một lúc lâu sau, cậu mới ngẩng đầu, hỏi: "Tôi đến… để làm gì?"
Giọng cậu đầy hoang mang.
Cận Dĩ Ninh ngồi trên xe lăn, thản nhiên hỏi lại: "Cậu nói xem?"
Ý anh đã quá rõ: Biên Đình phải giết Bát Kim. Trong cuộc hành quyết thầm lặng này, Cận Dĩ Ninh chọn cậu làm đao phủ.
Quyết định này không phải bốc đồng. Biên Đình hiểu, đây vừa là cơ hội, vừa là thử thách — một phép thử lòng trung thành, cũng là bước đệm để cậu bước chân vào Tứ Hải.
"Tôi… không biết dùng súng," Biên Đình từ chối, dù trong lòng đã hiểu rõ: "Hơn nữa, giết người là phạm pháp."
Không khí căng như dây đàn, nhưng dưới đám đông vẫn có tiếng cười khúc khích — như thể họ vừa nghe chuyện buồn cười nhất đời.
Biên Đình biết rõ những người này chẳng coi luật pháp ra gì. Cậu chỉ tìm lý do để kéo dài thời gian, tìm cơ hội liên lạc với cảnh sát.
Tề Liên Sơn như đọc được ý nghĩ, vui vẻ hướng dẫn: "Đơn giản lắm, nhìn đây."
Anh lên đạn, tháo chốt an toàn, nhắm một mắt, bắn thử một phát vào không khí, rồi trao súng cho Biên Đình.
"Chỉ cần nhắm vào đầu, bóp cò. Còn lại thì…" Tề Liên Sơn cười khẽ: "Đừng lo."
Thấy Biên Đình còn do dự, anh châm chọc: "Hay là, ngay cả việc đơn giản thế này, cậu cũng không muốn làm cho ngài Cận?"
Không còn đường lui. Biên Đình nhận súng bằng ánh mắt vô cảm. Khẩu súng nặng trịch, lạnh buốt, như cả ngàn cân đè xuống tay cậu.
"A Đình…" Bát Kim hoảng loạn, ngơ ngác nhìn cậu, lắp bắp: "Đừng…"
Mọi ánh mắt đổ dồn về Biên Đình. Người được giao nhiệm vụ. Có người sợ hãi trước sự tàn nhẫn của Cận Dĩ Ninh, có người thờ ơ, tò mò xem cậu có dám bóp cò hay không.
Nhưng Biên Đình không có thời gian nghĩ nhiều. Trong đầu cậu hỗn loạn. Giết người là điều tuyệt đối không thể. Nhưng nếu cậu từ chối, Cận Dĩ Ninh sẽ giao cho người khác — Bát Kim vẫn chết.
Bắn trượt? Vô ích. Cận Dĩ Ninh sẽ bắt cậu bắn lần hai.
Vậy… sao không dùng súng để khống chế Cận Dĩ Ninh?
Không được. Nếu làm vậy, thân phận cậu lộ, nhiệm vụ thất bại, và cả cậu, Bát Kim, Đinh Gia Văn đều không ra khỏi đây sống sót.
Sau một hồi đấu tranh, Biên Đình quyết định giả vờ yếu đuối.
"Xin lỗi, ngài Cận…" Cậu bước loạng choạng, quỵ gối, lưng ướt đẫm mồ hôi, tay run rẩy không giữ nổi súng.
Khẩu súng rơi xuống đất. Biên Đình cúi đầu, úp mặt vào lòng bàn tay. Giọng nghẹn ngào: "Tôi sợ… tôi không làm được… xin lỗi…"
Lần đầu tiên, Biên Đình bộc lộ sự yếu đuối trước đám đông.
"Thôi bỏ đi," Bullet nói, cảm thấy không nỡ: "Cậu ta còn trẻ, làm vậy quá tàn nhẫn."
Cận Dĩ Ninh không đồng ý cũng không phản đối. Anh chỉ ngồi thẳng, lạnh lùng gọi tên: "Biên Đình."
Biên Đình ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, mũi sưng, như vừa khóc xong.
Hiếm khi thấy cậu như vậy. Có lẽ Cận Dĩ Ninh cũng hiểu, thử thách này đã đẩy cậu đến giới hạn.
"Cậu có biết không," Cận Dĩ Ninh vừa nói vừa quay xe lăn ra khỏi bàn dài, cúi xuống nhặt súng, tỉ mỉ quan sát, "nếu cậu không tự mình cầm lấy vũ khí…"
Chưa dứt lời, anh giật mạnh, chĩa súng vào thái dương Biên Đình, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sát khí: "…thì lần tới, người bị dí súng vào đầu sẽ là cậu."
Cảm giác cái chết cận kề khiến một giọt mồ hôi trượt dài trên trán Biên Đình. Cậu không dám động đậy, chỉ nhìn hai bóng đen in trên nền đất.
"Sếp Cận!"
"Ngài Cận! Đừng!"
Đinh Gia Văn, Bullet và những người khác hoảng hốt. Đinh Gia Văn lao tới, định dùng thân che chắn cho Biên Đình.
Nhưng Cận Dĩ Ninh đã thu súng. Anh quay xe lăn, nâng tay Biên Đình lên, đặt lại khẩu súng vào tay cậu.
"Giữ chắc, giơ tay, dồn trọng tâm, ngắm mục tiêu," Cận Dĩ Ninh vòng ra sau, nắm lấy tay cậu, chỉnh tư thế, cùng hướng về Bát Kim: "Tôi sẽ đếm ngược đến ba, rồi bóp cò."
Không cho Biên Đình cơ hội từ chối, anh lập tức bắt đầu: "Ba."
Giọng Cận Dĩ Ninh nhỏ nhưng vang như sấm. Biên Đình muốn ném súng đi, nhưng cổ tay đã bị anh siết chặt.
"Hai."
Hơi thở Cận Dĩ Ninh áp sát sau lưng, buộc cậu phải nhìn thẳng. Trong mắt Bát Kim, cậu thấy rõ hình ảnh hoảng loạn của chính mình.
Biên Đình cắn răng, âm thầm quyết định: nếu đến nước này, cậu sẽ liều mạng, quay súng khống chế Cận Dĩ Ninh.
"Một."
Ngay lúc Biên Đình dồn lực, định hành động — Cận Dĩ Ninh đã nhanh hơn. Anh nắm chặt tay cậu, bóp cò.