Chương 20: Hoạn nạn ngã kề

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn

Chương 20: Hoạn nạn ngã kề

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tám giờ tối, buổi tiệc chào mừng Giang Húc Diệu diễn ra đúng giờ trên boong thượng của du thuyền.
Cận Dĩ Ninh trở về phòng thay lễ phục xong, thong thả bước ra. Lúc vừa xuất hiện, chẳng ngoài dự đoán, anh đã thay thế vị trí của người mới đến, trở thành tâm điểm của buổi tiệc.
Không gì khác, thứ nhất là bởi thân phận của anh, thứ hai là bởi anh trước giờ chưa từng hé lộ sẽ tham dự hôn lễ. Thậm chí ngay cả Giang Húc Diệu cũng chỉ biết điều đó mười phút trước khi anh lên thuyền.
Thứ ba, chính là bởi chiếc xe lăn dưới người anh.
Biên Đình đứng cách Cận Dĩ Ninh khoảng mười mét, mắt quan sát từng nhóm nam nữ ăn diện, tay cầm rượu lần lượt tiến đến, vây quanh Cận Dĩ Ninh chào hỏi xã giao.
Vị trí của cậu đã được tính toán kỹ lưỡng: vừa không nghe lén chuyện riêng của sếp, vừa có thể theo sát mọi động thái của anh, đề phòng tình huống bất ngờ.
Những người vây quanh Cận Dĩ Ninh đều có mục đích riêng: kẻ muốn kết thân, kẻ tìm kiếm cơ hội hợp tác, kẻ đơn thuần chỉ muốn xem trò cười.
Dù họ mang ý đồ gì, Cận Dĩ Ninh vẫn ung dung đối đáp, ứng xử khéo léo, tiến thoái hợp tình hợp lý.
Bên cạnh anh, bầu không khí náo nhiệt còn lan đến cả chỗ đứng của Biên Đình. Dù ở hoàn cảnh nào, ngoại hình của cậu cũng khiến người ta chú ý, và tối nay cũng không ngoại lệ.
Vì thường xuyên phải theo Cận Dĩ Ninh tham dự sự kiện, anh đã đặt may cho cậu vài bộ lễ phục. Hôm nay, chiếc vest đen càng tôn lên dáng người cao ráo, vững chãi như trúc đen.
Gió sông thổi rối tóc cậu nhưng cậu chẳng bận tâm, vẫn lặng lẽ đứng tách biệt khỏi chốn phồn hoa. Chính sự trầm lặng ấy lại khiến cậu thu hút hơn cả những người lộng lẫy trên sàn nhảy.
Không ít ánh mắt tò mò lướt quanh cậu, nhưng vì gương mặt lạnh lùng, khó gần của Biên Đình khiến người ta e dè, chẳng ai dám tiến đến bắt chuyện.
Trước những ánh mắt như muốn vồ lấy cậu, Biên Đình hoàn toàn không hay biết, toàn tâm toàn ý tập trung vào nhiệm vụ.
Không biết cậu chậm hiểu hay chỉ là còn trẻ chưa trải đời.
Lúc này, hầu hết khách mời và thủy thủ đều tụ tập trên boong tàu. Đây là thời điểm lý tưởng để quan sát xung quanh. Đúng lúc cậu định gọi Đinh Gia Văn thì bất chợt một làn hương thoảng qua bên cạnh. Một cô gái dáng cao, bước đi uyển chuyển, lướt ngang trước mặt cậu.
Vì phép lịch sự, Biên Đình nghiêng người sang phía lan can nhường đường. Nhưng ngay khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, gót giày cô bất ngờ xoay mạnh, khiến cô mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau.
"Cẩn thận." Biên Đình nhanh chóng đưa tay giữ chặt cô trước khi cô ngã xuống.
Cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi, tóc ngắn ngang tai, mặc váy dạ tiệc ngắn bằng lụa tím đậm. Có lẽ vì trên boong tàu khá lạnh nên cô khoác thêm chiếc áo vest bên ngoài.
Suýt chút nữa thì mất mặt trước mọi người nhưng cô chẳng hề lúng túng. Cô thuận thế vịn lấy cánh tay Biên Đình đứng vững, rồi khẽ nói: "Cảm ơn cậu."
Biên Đình buông tay ra.
Sau khi đứng vững, cô không vội rời đi mà quay lại đối diện với cậu. Đôi mắt long lanh đầy quyến rũ lướt trên người cậu, rồi mỉm cười hỏi: "Cậu đẹp trai, tên gì vậy? Sao trước giờ tôi chưa từng gặp cậu?"
Lúc này Biên Đình mới nhìn rõ gương mặt cô. Đường nét sắc sảo, ngũ quan sâu, trong ánh mắt và hàng chân mày dường như có chút nét lai Tây.
"Tôi đi cùng ngài Cận." Đáng tiếc, Biên Đình vốn không hiểu phong tình, trước mặt mỹ nhân không những không rung động mà còn lùi lại một bước, giữ khoảng cách xã giao đúng mực.
"Ồ?" Nghe vậy, cô gái quay đầu liếc nhìn đám đông, quả nhiên thấy Cận Dĩ Ninh ở giữa. Bên kia, Cận Dĩ Ninh cũng bắt gặp ánh mắt cô, khẽ gật đầu từ xa ra hiệu chào.
"Không ngờ Cận Dĩ Ninh cũng đến." Cô thoáng lộ vẻ thất vọng, rồi quay lại nhìn Biên Đình: "Cậu là gì của anh ấy?"
"Tôi là vệ sĩ của ngài Cận." Biên Đình trả lời thẳng thắn, mắt nhìn thẳng, không hề dao động.
"Đẹp trai với phong độ thế kia, làm vệ sĩ cho Cận Dĩ Ninh thì phí quá." Cô không hề né tránh, ngay trước mặt Cận Dĩ Ninh rút ra một tấm danh thiếp từ túi dạ tiệc, nhét vào túi áo khoác của Biên Đình, rồi tinh nghịch nháy mắt: "Nếu muốn đổi việc, cứ liên hệ nhé."
Vừa nhét xong danh thiếp, cô ung dung rời đi. Cô vừa khuất thì Cận Dĩ Ninh tiến lại, nói gió trên boong khiến anh đau đầu, muốn về phòng nghỉ.
Dù trong lòng Biên Đình chê anh giả tạo nhưng điều đó lại hợp ý cậu. Thế nên cậu không nói gì, đẩy xe lăn đưa Cận Dĩ Ninh băng qua đám đông, rời khỏi boong tàu.
Lúc này, các vị khách đều đang dự tiệc, những khu vực khác trên du thuyền trở nên vắng vẻ. Trên đường về phòng, Cận Dĩ Ninh bỗng lên tiếng: "Cậu cũng được lòng người khác đấy."
Biên Đình không hùa theo, chỉ đáp: "Đều nhờ thể diện của ngài Cận thôi."
Cận Dĩ Ninh hỏi: "Cậu biết cô ấy là ai không?"
Câu hỏi của anh chẳng đầu chẳng đuôi nhưng Biên Đình hiểu anh đang hỏi ai. Cậu suy nghĩ chút, rồi nói ra cái tên in trên danh thiếp: "Lâm Tâm Di."
"Cậu biết đến Universal International chứ? Cô ấy là giám đốc thị trường nước ngoài của Universal International đấy." Cận Dĩ Ninh tốt bụng bổ sung, rồi trêu chọc: "Làm việc cho cô ấy đúng là có tương lai hơn ở Tập đoàn Tứ Hải nhiều."
"Tôi chưa từng nghe đến cái gọi là Universal International gì đó." Da mặt Biên Đình đã dày như da Đinh Gia Văn, có thể thản nhiên bày tỏ lòng trung thành mọi lúc. Cậu nói tiếp không ngại lời sến súa: "Tôi chỉ muốn theo ngài Cận thôi."
Cận Dĩ Ninh khẽ bật cười, hiển nhiên không xem câu nói nghe như khẩu hiệu ấy là thật lòng.
Sự thật chứng minh Biên Đình đúng là không đáng tin, bởi cậu lại lừa Cận Dĩ Ninh một lần nữa.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy Lâm Tâm Di, trong đầu Biên Đình đã lóe lên toàn bộ thông tin chi tiết về thân phận cô. Không chỉ vậy, cậu còn biết rõ mối quan hệ giữa cô và Tập đoàn Tứ Hải không hề đơn giản.
Cô là một trong những đối tác quan trọng nhất của Tập đoàn Tứ Hải ở nước ngoài. Thông thường, công ty của cô sẽ tận dụng lợi thế riêng để điều phối các loại hàng hóa ở nước ngoài, rồi dùng nhiều phương thức khác nhau chuyển về Thành phố Cảng.
Không chỉ riêng Lâm Tâm Di, hầu hết các gương mặt xuất hiện trong buổi tiệc, Biên Đình đều nắm rõ lai lịch và thân phận. Ngay từ trước khi lên thuyền, cậu đã nhận được tài liệu chi tiết từ phía cảnh sát.
Phần lớn những người này đều có quan hệ lợi ích với Giang Húc Diệu và Tập đoàn Tứ Hải. Khi đứng trên boong tàu, Biên Đình đã từng thoáng nghĩ: nếu đêm nay du thuyền này chìm xuống, có lẽ vùng biên giới của Thành phố Cảng sẽ trở nên quang đãng, còn cậu thì có thể hoàn thành nhiệm vụ và lui về ở ẩn.
Thế nhưng hiện thực luôn phũ phàng. Cậu vẫn còn xa bốn chữ "về hưu thành công" lắm. Việc quan trọng nhất lúc này là đưa Cận Dĩ Ninh về phòng an toàn.
Biên Đình đẩy Cận Dĩ Ninh đi về phía thang máy, khi hai người đi ngang qua phòng hút thuốc, thì nghe thấy bên trong vang lên tiếng trò chuyện không hề kiêng dè.
"Này, thấy chưa? Cận Dĩ Ninh đến bằng xe lăn đấy." Qua ánh phản chiếu trên lớp kính, Cận Dĩ Ninh nhìn rõ người nói là một kẻ mặc vest kẻ sọc.
Gã vắt chân chữ ngũ, ngồi trên ghế sofa ung dung, vừa gạt tàn thuốc vào gạt tàn vừa nói: "Tôi đã bảo với cậu từ lâu là chân hắn tàn rồi, vậy mà cậu còn không tin."
"Chân của hắn... thật sự tàn phế rồi à?" Người đối diện gã là một kẻ vuốt tóc dựng ngược bằng keo bóng loáng, hỏi tiếp: "Sao mà ra nông nỗi đó?"
Biên Đình đều biết rõ hai người này. Gã mặc vest kẻ sọc tên Tào Kim, còn kẻ kia tên Vương Văn Đạo. Cả hai đều điều hành những công ty thương mại nhỏ, chỉ là những nhân vật tép riu chuyên theo sau Tập đoàn Tứ Hải để vớt vát chút lợi lộc.
Lúc nãy trong buổi tiệc, hai kẻ này lại mang bộ mặt hoàn toàn khác. Họ ân cần vây quanh Cận Dĩ Ninh, hỏi han nịnh nọt đủ điều, chỉ cần Cận Dĩ Ninh gật đầu một cái, e là họ sẵn sàng đổi tên theo họ Cận ngay tại chỗ.
"Nghe nói là tai nạn xe, ai mà biết được. Nhưng sau này e là trong Tập đoàn Tứ Hải, hắn chẳng còn tiếng nói gì nữa đâu." Tào Kim cười khẩy đầy khinh miệt: "Dù sao thì, ai mà chịu phục tùng một kẻ tàn phế chứ."
"Tôi đã sớm thấy hắn ngứa mắt rồi." Vương Văn Đạo lập tức hùa theo: "Chỉ là một đứa con nuôi. Cũng đâu phải thái tử thật sự có gì ghê gớm chứ."
"Đúng thế, mấy năm trước hắn chẳng qua chỉ là một tay sai bên cạnh Tưởng Thịnh, thật không ngờ lại leo được lên cành cao, chim sẻ hóa phượng hoàng." Tào Kim rít một hơi thuốc, tựa lưng vào ghế, nói tiếp: "Nếu không phải Tưởng Thịnh không có con trai thì làm gì đến lượt hắn có tiếng nói trong Tập đoàn Tứ Hải."
Hai kẻ này chắc uống nhiều rượu quá, càng nói càng hăng, lời lẽ càng lúc càng khó nghe. Hoàn toàn không để ý rằng ngoài cửa còn có hai người khác.
Là nhân vật chính trong câu chuyện, cảm xúc của Cận Dĩ Ninh vẫn khá ổn định, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào. Nhưng người đứng sau anh là Biên Đình thì không thể nhẫn nhịn nổi nữa.
"Ngài Cận, xin chờ một lát." Giọng Biên Đình trầm xuống, ngẩng đầu nhìn hai bóng người phản chiếu trên tấm kính, khí thế như bốc lên sát ý. "Để tôi vào khiến bọn họ câm miệng."
Cận Dĩ Ninh quay đầu liếc nhìn Biên Đình, giữ chặt tay cậu lại. Anh không cho cậu hành động nóng vội.
Hai kẻ trong phòng hút thuốc hoàn toàn không hay biết, cứ nói không ngừng. Ánh mắt của Biên Đình lạnh lẽo, càng lúc càng không cam lòng bỏ qua.
Cận Dĩ Ninh bất lực nói: "Gấp gì chứ, những gì họ nói đều là sự thật mà."
Quá trình "lịch sử vươn lên nắm quyền" của Cận Dĩ Ninh không phải là bí mật ở Thành phố Cảng. Ai ai cũng biết Cận Dĩ Ninh – người hiện nắm giữ quyền hành lớn trong Tập đoàn Tứ Hải có xuất thân vốn chẳng cao sang gì.
Gia cảnh gốc của anh ra sao thì không còn tư liệu cụ thể. Chỉ biết rằng cha mẹ anh đều mất sớm, năm mười lăm tuổi đã gia nhập Tập đoàn Tứ Hải, theo chân Tưởng Thịnh để mưu sinh.
Thời gian đầu, anh chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng chú ý. Anh ở tầng đáy của tập đoàn, làm toàn những việc bẩn thỉu và nặng nhọc nhất.
Nhưng Cận Dĩ Ninh rất thông minh, cả IQ lẫn EQ đều vượt trội so với những người mới vào nghề cùng thời điểm. Chẳng bao lâu sau anh đã nổi bật lên và được Tưởng Thịnh nhìn bằng con mắt khác.
Tưởng Thịnh chỉ có một cô con gái hiện đang làm nghiên cứu khoa học ở trường đại học, không dính dáng gì đến việc kinh doanh của công ty. Khi bước vào tuổi trung niên, ông ngày càng cảm thấy cần một trợ lý nên sau đó dứt khoát nhận anh làm con nuôi.
Về lý lẽ thì Biên Đình hiểu nhưng vẫn thấy có chút ấm ức, "Nhưng mà..."
"Cậu thật là ngang ngược, sao cả lời thật cũng không cho người ta nói?" Cận Dĩ Ninh buông tay Biên Đình ra, lại tựa lưng vào xe lăn. Đối phó với mấy cún con nhe răng dọa người, anh vẫn có cách riêng. "Được rồi, đừng giận nữa, không đáng để chấp nhặt với bọn họ. Tôi đau đầu, về phòng thôi."
Lửa giận trong lòng Biên Đình bùng lên chẳng rõ từ đâu mà tan biến cũng nhanh một cách kỳ lạ. Chỉ hai câu nói nhẹ nhàng của Cận Dĩ Ninh quả thật đã xoa dịu được cậu.
Nhưng không có nghĩa là cậu không thù dai.
Cậu âm thầm ghi nhớ gương mặt hai kẻ đó, lặng lẽ đẩy xe đưa Cận Dĩ Ninh rời đi. Trước khi đi, cậu đột ngột tung một cú đấm vào cửa phòng hút thuốc, dọa cho hai kẻ đang bàn tán nhảy dựng khỏi sofa, đến mức tàn thuốc làm cháy cả một lỗ to trên vạt áo.
Theo đúng kế hoạch ban đầu, sau khi đưa Cận Dĩ Ninh về phòng, Biên Đình sẽ lập tức kiếm cớ rời đi và cậu quả thật đã làm như vậy.
Sau khi rời khỏi phòng, đầu tiên cậu tìm bác sĩ trên tàu, xin cho Cận Dĩ Ninh hai viên thuốc giảm đau, rồi mới quay trở lại phòng của anh.
Cận Dĩ Ninh đã nằm yên trên giường, thấy Biên Đình quay lại thì hơi bất ngờ: "Sao thế, cậu quên đồ à?"
Biên Đình bước đến bên giường, xòe tay ra, lạnh lùng buông hai chữ: "Uống thuốc."
Cận Dĩ Ninh nhìn chằm chằm hai viên thuốc trong lòng bàn tay của Biên Đình. Anh ngẩn người một lúc lâu như thể chưa từng thấy ibuprofen bao giờ.
"Khô thế này tôi nuốt sao được." Một lúc lâu sau, anh mới cười như thường ngày, nói: "Cậu đi rót ly nước lại đây, chẳng biết điều gì cả."
Biên Đình nhận lệnh đi rót nước, đúng vào khoảnh khắc cậu xoay người, nụ cười trên mặt Cận Dĩ Ninh cũng như giọt sương mai gặp nắng, trong chớp mắt liền tan biến không còn dấu vết.
Đây là lần đầu tiên Biên Đình tự mình chăm sóc Cận Dĩ Ninh. Sau khi mang nước nóng đến, cậu không biết bước tiếp theo nên làm gì, chỉ đành ôm cốc nước, lúng túng đứng bên cạnh giường.
Cận Dĩ Ninh nhìn ra sự lúng túng của cậu, chủ động nhận lấy cốc nước, nói rằng anh không cần ai chăm sóc, chỉ cần uống thuốc rồi nghỉ ngơi một lát là sẽ ổn thôi.
Sau khi nhìn Cận Dĩ Ninh uống xong thuốc, Biên Đình giúp anh nằm xuống giường, giảm ánh sáng trong phòng, rồi quay người rời đi.
Trước khi cửa phòng đóng lại, Biên Đình bỗng nhiên chợt lóe lên một ý nghĩ không báo trước. Cậu quay đầu nhìn về phía Cận Dĩ Ninh một cái.
Cảm giác đau đầu thật khó chịu, Cận Dĩ Ninh đã thiếp đi trên giường. Chăn đắp trên người kéo cao đến tận cổ, chỉ để lộ một mảng tóc đen trên gối.
Dù không thể nhìn thấy biểu cảm của anh nhưng Biên Đình nghĩ rằng lúc này chắc chắn anh đang cau mày.
Có một điều cậu không muốn thừa nhận, đó là khi nghe cuộc trò chuyện giữa Tào Kim và Vương Văn Đạo hôm nay, cậu lại bất ngờ nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương lân với người thường khiến cậu tức đến nổ phổi ấy.
【Lời tác giả】
Đình Đình, cậu có gì đó không ổn rồi đó.
----------------------------------------------------------
(*) Ibuprofen là một loại thuốc thuộc nhóm chống viêm không steroid (NSAID).