Chương 51: Lỗi lầm

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn

Chương 51: Lỗi lầm

Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên Đình trưởng thành trên đường phố, quen thuộc với đủ loại người, từng trải bao phen chiến trận. Cậu biết rõ khi rơi vào thế yếu, mình phải làm gì để giảm thiểu thiệt hại cho bản thân.
Nếu là kẻ thiếu kinh nghiệm bị sa vào tay Tưởng Thiên Tứ, chắc chắn đã phải nằm viện. Thế nhưng Biên Đình vẫn thoát ra khỏi tòa nhà bỏ hoang như không có chuyện gì.
Trên đường về, Cận Dĩ Ninh nhường ghế lái cho Tề Liên Sơn, còn mình ngồi ghế sau cùng Biên Đình.
Vừa lên xe, Biên Đình đã hỏi: "Tưởng Thiên Tứ liệu có còn làm lớn chuyện này không?"
Cận Dĩ Ninh không trả lời, chỉ bảo Tề Liên Sơn hạ vách ngăn xuống. Biên Đình biết anh có chuyện riêng muốn nói, liền im lặng, tỏ vẻ ngoan ngoãn chờ bị trách mắng.
Thế nhưng bộ dạng giả vờ ngoan ngoãn của cậu không qua mắt được Cận Dĩ Ninh. Anh không tức giận ngay, chỉ ngả người vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lại chọc anh tức giận rồi, Biên Đình thầm nghĩ. Hình như cậu cứ khiến anh tức lên suốt.
Hôm nay Cận Dĩ Ninh nhắc đến "sòng bạc ngầm" để dọa Tưởng Thiên Tứ, nhưng Biên Đình biết đó chỉ là mưu kế nghi binh. Những tin tức về sòng bạc của Tưởng Thiên Tứ mà anh có được mới đây cũng chưa có bằng chứng xác thực.
Theo kế hoạch, Cận Dĩ Ninh sẽ sai người điều tra ngầm, đợi có đủ bằng cứ mới xử lý. Không ngờ lần này buộc phải hành động sớm.
Giờ chuyện đã bại lộ, Tưởng Thiên Tứ chắc chắn sẽ thu quân. Sau này muốn tìm hở hắn e rằng không dễ, tuyến điều tra này coi như chấm hết.
Vì thế Cận Dĩ Ninh tức giận cũng là điều dễ hiểu. Biên Đình vắt óc nghĩ cách dỗ nhưng không nghĩ được, đành ngồi im một chỗ, tránh nói bậy.
Cận Dĩ Ninh thấy Biên Đình suốt buổi không chịu mở miệng giải thích, bèn mở mắt liếc qua. Không ngờ lại thấy đầy thương tích trên người cậu.
Cuối cùng anh không nhịn được, truy hỏi: "Sao lại tự mình đuổi theo mà không báo tôi, không gọi A Sơn, thậm chí không nhắn tin cho Đinh Gia Văn?"
Nói đến đây, anh nhớ lại cảnh mình vừa đến nơi thì thấy Tưởng Thiên Tứ định châm lửa đốt xe, cơn giận lại bốc lên: "Nếu tôi đến muộn một chút, cậu có biết hậu quả gì không?!"
Biên Đình không ngờ anh lại tức giận vì chuyện này, sững người một lúc mới kịp tìm lời.
"Tôi tưởng bọn họ chỉ nhắm vào tôi, không muốn liên lụy người khác." Biên Đình biết mình sai, ngoan ngoãn nhận lỗi, "Lại nghĩ bọn họ không dám ra tay giữa ban ngày. Tôi tính toán chưa chu toàn."
Thực ra, không phải tính toán chưa chu toàn mà là nghĩ quá nhiều. Thân phận hai mặt của cậu buộc cậu phải cẩn trọng hơn, trước khi xác định được đối phương, cậu không thể để người bên Cận Dĩ Ninh bị lôi vào, tránh làm lộ mối liên hệ giữa cậu và cảnh sát, dẫn đến rắc rối lớn hơn, thậm chí phá hỏng toàn bộ kế hoạch.
Cận Dĩ Ninh hừ một tiếng, rõ ràng không chấp nhận lý do đó: "Chuyện cậu không ngờ còn nhiều lắm."
Biên Đình vốn quen với việc nhận sai hoàn chỉnh, thuần thục đến mức xin lỗi chẳng chút áp lực.
Cậu nhìn Cận Dĩ Ninh, chân thành nói: "Xin lỗi, tôi biết mình sai rồi."
Nhưng hôm nay, cách này không còn hiệu quả nữa. Cận Dĩ Ninh đã nhìn thấu trò này của cậu, lạnh lùng vạch trần: "Biết sai rồi lần sau lại dám chứ gì."
Biên Đình xấu hổ gãi mũi, thầm nghĩ: Khó dỗ thật, càng ngày càng khó chiều.
Biên Đình không phải kẻ cứng đầu, thấy chiến thuật này không hiệu quả liền đổi ngay.
Cậu lén liếc sắc mặt Cận Dĩ Ninh, rồi đưa tay ra, do dự một lúc, cuối cùng chỉ dám nắm lấy góc tay áo anh, giữ chặt.
"Đừng giận mà, sếp." Biên Đình mặt trắng bệch, tỏ vẻ yếu ớt đặc biệt thuyết phục, "Tôi chóng mặt, đau nhức khắp người, chắc xương sườn gãy rồi, sau này anh nhớ gọi bác sĩ xem giúp nhé."
"Còn biết đau cơ đấy." Cận Dĩ Ninh phải dồn hết định lực mới ép mình nhìn thẳng phía trước, không quay sang nhìn cậu, "Lúc đánh Cẩu Sa chẳng phải vẫn còn hung hăng à?"
"Ai bảo hắn sủa anh lung tung." Biên Đình nhìn chằm chằm Cận Dĩ Ninh, cười đắc ý. Nhưng cậu cười quá lố, đụng vào vết thương, đau tới mức hít một hơi lạnh, phải co người lại.
"Được rồi, đau thì đừng cử động lung tung. Làm tôi tức chết cậu mới vừa lòng à." Bộ dạng mặt lạnh như sắt ấy, Cận Dĩ Ninh cuối cùng không thể giữ được nữa. Anh quay đầu nhìn Biên Đình, giọng dịu xuống, "Xe này không có người ngoài, cậu cũng không cần gồng mình, nghỉ ngơi chút đi."
Nghe câu này, trái tim lo lắng của Biên Đình mới được yên. Cậu ngả người tựa vào ghế, buông lỏng hết cơ thể.
Cậu không hoàn toàn giả vờ tội nghiệp, vì thực tế lúc này cậu thật sự rất đau. Với kinh nghiệm bị thương dày dặn, cậu đoán khả năng cao là xương sườn gãy, còn bị chấn động nhẹ.
Đầu đau như muốn nổ tung, thở thôi cũng như có dao rạch ngũ tạng, chỉ ngồi như vậy đã là cực hình.
Còn một đoạn đường mới về thành phố, Biên Đình cố chuyển hướng suy nghĩ để giảm bớt đau đớn, mở mắt nhìn trần xe lấp lánh ánh sao, mặc cho đủ thứ ý nghĩ chạy loạn trong đầu.
Chắc lần này nằm liệt giường mấy ngày là ít. Đau chết mất thôi.
Tên khốn Tưởng Thiên Tứ...
Bất ngờ, một bóng đen che khuất tầm nhìn, một luồng khí lạnh nhẹ phủ xuống, tay áo quen thuộc lướt qua khóe mắt.
Biên Đình phản ứng lại, là tay của Cận Dĩ Ninh.
Bàn tay ấy nhẹ nhàng che lên mắt cậu, dẫn dắt cậu nghiêng người, gối đầu lên đùi anh. Qua kẽ tay, Biên Đình thấy trong gương chiếu hậu phía sau ghế phản chiếu khuôn mặt ngơ ngác của mình.
"Nếu ngồi không thoải mái thì nằm xuống." Giọng Cận Dĩ Ninh vang lên từ trên cao, trầm ổn mà vững chãi, không nghe ra chút cảm xúc nào.
Biên Đình nằm xuống đùi Cận Dĩ Ninh, bàn tay che trước mắt vẫn không rời. Cậu không nhìn thấy mặt anh, nên trong tình cảnh vừa quen vừa lạ, trong lòng khẽ trỗi lên cảm giác bất an vô cớ.
Cậu không thích cảm giác mất kiểm soát này.
Cậu tưởng mình không chịu nổi nhưng lạ thay, khi mọi dây thần kinh căng đến cực hạn, chúng lại dần thả lỏng.
Trong xe rất yên tĩnh, ngoài hơi thở của hai người không có âm thanh nào khác. Biên Đình thấy như mình đang chìm vào đám mây mềm mại, bắt đầu buồn ngủ.
Bị thương nặng mà ngủ thì không phải chuyện tốt. Biên Đình cố gượng dậy, định nói chuyện với Cận Dĩ Ninh để giữ tỉnh táo.
"Cận Dĩ Ninh, anh..."
Cậu định hỏi anh tìm được mình kiểu gì, nhưng mới nói nửa câu, đầu đã nghiêng sang một bên, thiếp đi mất. Biết Biên Đình hôn mê, Tề Liên Sơn lái chiếc SUV như bay, phi thẳng tới Bệnh viện tư nhân Trung ương.
Đến nơi rồi lại là một đêm náo loạn, cuối cùng trước khi trời sáng, Biên Đình được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, chuyển vào phòng bệnh.
"Lưng, eo, bụng đều bị chấn thương diện rộng, màng bao lá lách bị tổn thương nhẹ."
Trong phòng khách nhỏ nối liền với phòng bệnh, Lê Diệu Đình nhanh chóng lật xem báo cáo kiểm tra của Biên Đình, vừa đọc vừa nói: "Chấn thương vùng cổ, chấn động não mức độ trung bình, gãy ba chỗ xương sườn..."
Cận Dĩ Ninh ngồi dưới ánh đèn không ngừng day trán. Cách liệt kê thương tích như đọc thực đơn của Lê Diệu Đình khiến cơn đau nửa đầu của anh cũng phát tác theo.
"Dây chằng cột sống bị tổn thương, không gãy xương, không tổn thương dây thần kinh hay tủy sống." Đọc đến đây, Lê Diệu Đình không khỏi tán thưởng: "Tiểu Biên quả thật bản lĩnh, người bình thường mà bị thương nặng như vậy thì đã không thể đứng dậy nổi, vậy mà cậu ấy vẫn còn nói chuyện với anh cả quãng đường."
Cận Dĩ Ninh buông tay xuống, bất lực nói: "Tôi còn tưởng anh đang khen ngợi cậu ấy."
Kết quả chụp MRI cho thấy cột sống của Biên Đình bị tổn thương. Bác sĩ điều trị chính sau khi xem phim chụp kết luận rằng chỉ là bong gân dây chằng, không nghiêm trọng. Tối nay, giáo sư hàng đầu về cột sống của bệnh viện đi giảng dạy ở nơi khác, Cận Dĩ Ninh không yên tâm với chẩn đoán của mọi người nên đã gọi mời chuyên gia Lê Diệu Đình mới từ nước ngoài trở về.
"Giờ thì yên tâm rồi chứ?" Lê Diệu Đình bị lôi ra khỏi chăn giữa đêm khuya để xem kết quả, quầng thâm dưới mắt đen đến mức như sắp rớt xuống đất. Anh ta liếc nhìn Cận Dĩ Ninh, phát hiện sắc mặt anh còn tệ hơn cả mình, bèn tốt bụng nói: "Hay là để tôi kê cho anh ít thuốc giảm đau đầu nhé?"
"Không cần đâu, tôi không sao." Cận Dĩ Ninh xoay xe lăn, đi ra ngoài: "Tài xế đã đợi ở ngoài rồi, tôi tiễn anh."
Cận Dĩ Ninh cùng Lê Diệu Đình đi thang máy xuống tầng một. Lúc này đã bốn giờ sáng, chỉ còn chưa đến một tiếng nữa là trời sáng. Sảnh chính của bệnh viện yên tĩnh hiếm thấy, chỉ có tiếng bước chân của Lê Diệu Đình vang vọng.
Lê Diệu Đình ngáp một cái, khóe mắt ứa ra giọt lệ: "Chả trách Tập đoàn Tứ Hải các anh xây hẳn một bệnh viện to và sang thế này, nhân viên vào viện cũng thường xuyên ghê." Ngáp xong, anh ta không giấu được tò mò hỏi: "Đang yên đang lành, sao Tiểu Biên lại thành ra thế này?"
"Khó mà nói hết trong một câu." Cận Dĩ Ninh không định nói chi tiết, dẫn anh ta đi tiếp: "Lần này là bị tôi liên lụy."
Lê Diệu Đình buồn ngủ mơ hồ, nói chuyện chẳng suy nghĩ: "Anh trước đây chẳng phải cũng thế sao? Ba ngày bị thương nhẹ, năm ngày bị thương nặng, sau đó còn..." Nói đến đây, cuối cùng anh ta cũng phản ứng lại, liếc mắt xuống chân của Cận Dĩ Ninh, ý thức được mình lỡ lời, vội chuyển chủ đề: "Đã ở trong ổ cướp thì còn đòi sống yên ổn làm gì, chỉ có hai con đường: Hoặc thay đổi, hoặc chấp nhận."
"Đến nơi rồi."
Cận Dĩ Ninh dừng xe lăn lại, nhìn Lê Diệu Đình. Rõ ràng, anh cố ý né tránh chủ đề đó.
Anh đưa Lê Diệu Đình đến cửa ra của khu nội trú. Phía trước là mấy bậc tam cấp, dưới chân cầu thang có một chiếc xe hơi màu đen đang đậu. "Hôm nay làm phiền anh rồi, muộn thế này còn bắt anh đến."
"Thôi mấy lời khách sáo đó đi, có việc thì cứ gọi." Mấy câu khách sáo như vậy, Lê Diệu Đình không thích nghe. Anh ta bước nhanh xuống bậc thang, ba bước thành hai.
Trước khi lên xe, như chợt nhớ ra gì đó, Lê Diệu Đình thò đầu ra: "Khi nào tiện thì cho tôi chút thời gian, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Cận Dĩ Ninh đứng trên bậc thang vẫy tay nói sẽ đợi cuộc gọi của anh ta.
Tiễn xong Lê Diệu Đình, Cận Dĩ Ninh quay lại phòng bệnh. Có lẽ vì đây là bệnh viện của mình nên Tề Liên Sơn hơi "phá luật", đang hút thuốc ngoài hành lang.
"Tôi buồn ngủ quá nên hút tí cho tỉnh." Thấy Cận Dĩ Ninh quay lại, Tề Liên Sơn vội vàng dập thuốc, lúng túng nói: "Chỗ A Đình không có gì nghiêm trọng, bác sĩ bảo chỉ cần nghỉ ngơi là được. Tôi đưa ngài về nghỉ nhé?"
"Tôi ngồi đây một lát." Cận Dĩ Ninh quay đầu liếc nhìn phòng bệnh, cửa vẫn đóng, anh không thấy được người bên trong. "Anh cũng về nghỉ đi."
Cận Dĩ Ninh còn ở lại thì Tề Liên Sơn nhất quyết không chịu rời đi. Cận Dĩ Ninh cũng không ép, để mặc anh ta canh gác ngoài hành lang, còn mình thì vào phòng bệnh.
Biên Đình vừa phẫu thuật xong, cả người quấn đầy băng gạc, nằm yên tĩnh ngủ trên giường.
Cận Dĩ Ninh đứng ở cửa, không tiến lại gần, mượn ánh sáng yếu ớt trong phòng để ngắm nhìn người nằm kia.
Anh có một dự cảm rằng hình ảnh Biên Đình nằm trên giường bệnh, được đẩy vào phòng phẫu thuật sẽ trở thành cơn ác mộng đeo bám anh suốt một thời gian dài sắp tới.
Chuyện hôm nay, chỉ mới là bắt đầu. Chỉ cần còn ở tâm bão, những tổn thương như vậy sẽ không chỉ dừng lại ở một lần, mà sẽ còn lần thứ hai, thứ ba... Cho đến khi bị cơn sóng nhấn chìm tận đáy biển, lấy cái chết làm dấu chấm hết.
May mà hôm nay anh đến kịp nếu không sẽ để lại hậu quả không thể cứu vãn. Nhưng nếu một ngày nào đó, Biên Đình cũng kết thúc giống như anh. Cận Dĩ Ninh cúi đầu nhìn chiếc xe lăn của mình, thô bạo cắt đứt những hình ảnh tưởng tượng trong đầu.
Lúc này, không biết Biên Đình mơ thấy gì, trong giấc mơ khẽ lẩm bẩm. Cận Dĩ Ninh hoàn hồn, điều khiển xe lăn tiến lên phía trước.
Có lẽ do cơ thể không thoải mái nên giấc ngủ này của Biên Đình chẳng dễ chịu gì. Cận Dĩ Ninh đưa tay thử nhiệt độ cơ thể cậu, sau đó cẩn thận đắp lại chăn, rồi rót ít nước ấm, mang theo tăm bông quay lại giường.
Môi Biên Đình rất đẹp, viền trên dưới rõ ràng, phần giữa hơi nhô lên như vầng trăng non. Chỉ là bình thường cậu hay siết chặt khóe miệng, lúc không cười trông khá lạnh lùng, khiến người ta không dám lại gần.
Nhưng những người mà cậu luôn đẩy xa lại không bao gồm Cận Dĩ Ninh. Nhân lúc Biên Đình không thể phản bác, anh ghẹo cậu: "Giờ thì hết oai rồi nhỉ?"
Không ngoài dự đoán không có ai trả lời anh. Nụ cười đắc ý trên mặt Cận Dĩ Ninh cũng chỉ tồn tại được trong chớp mắt, rồi nhanh chóng vụt tắt.
Cận Dĩ Ninh không nói gì thêm, lặng lẽ dùng tăm bông thấm chút nước ấm, nhẹ nhàng làm ẩm đôi môi cậu. Trong lòng anh chợt trào lên bốn chữ: "Vạn sự trái ý."
Bốn chữ ấy như vô số mũi tên nhỏ đâm vào tim khiến Cận Dĩ Ninh đau đớn tột cùng, đến mức nghẹt thở.
Rõ ràng anh đã dốc hết tâm sức, chỉ mong cậu tránh xa vùng bão, được sống bình an khỏe mạnh, làm những gì cậu thích, đi con đường cậu muốn. Thế mà cuối cùng, lại đẩy cậu vào vòng xoáy tranh đấu không lối thoát.
Cảm giác thất bại bất chợt tràn tới khiến Cận Dĩ Ninh như bị rút cạn sức lực. Anh thậm chí còn bi quan nghĩ: Nếu năm đó anh không giữ Biên Đình lại bên mình, liệu có phải đã là lựa chọn đúng đắn hơn?
Những suy nghĩ đó khiến tâm trí anh trôi dạt không phương hướng, tay cũng mất kiểm soát. Tăm bông vô tình đè lên vết thương nơi khóe môi Biên Đình, khiến máu rỉ ra lần nữa.
Tăm bông trắng tinh bị nhuộm đỏ, vết máu nổi bật ấy giống như ngòi nổ cuối cùng khiến sợi dây thần kinh đang căng cứng của Cận Dĩ Ninh đứt hẳn.
Trước khi cảm tính hoàn toàn lấn át lý trí, việc cuối cùng Cận Dĩ Ninh làm là đặt ly nước lên tủ đầu giường một cách vững vàng.
Sau đó, anh nín thở, cúi người đến gần người đang nằm trên giường, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cậu.
Cận Dĩ Ninh biết chuyện này là sai.
Nhưng lần này, anh buông bỏ tất cả những e dè đã thuộc làu làu trong lòng, chăm chú nhìn gương mặt đang ngủ của Biên Đình một hồi lâu, rồi nhắm mắt, để mặc khát vọng đã bị chôn sâu từ lâu lén vươn lên.
Hơi thở đan xen, nhịp thở quấn lấy nhau, chưa bao giờ anh lại cảm nhận sự hiện diện của cậu gần đến thế. Sự ngọt ngào trộm được khiến người ta say mê nhưng dư âm chỉ toàn là đắng chát vô cùng.
Anh cúi đầu và hôn lên nỗi đắng chát ấy.
Nhưng nụ hôn này đã bị hụt mất. Biên Đình nghiêng đầu, tránh đi.
Cận Dĩ Ninh nín thở, ngẩng đầu.