Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn
Chương 52: Mơ Giữa Mộng
Danh Khuyển - Ngô Bách Vạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe nói, khi một người nhận ra mình đang mơ, thì lúc đó họ đang ở trong trạng thái ngủ nông.
Biên Đình lúc này chính là như vậy. Trong giấc mơ, cậu trở về căn phòng tuổi thơ quen thuộc. Trên tivi đang chiếu phim hoạt hình, ngoài cửa sổ là chú Quý gọi cậu đi bơi, còn có một người đang ngồi bên giường cậu từ lâu.
Cậu không biết người đó là ai, nhưng cảm nhận được nỗi buồn sâu kín trong lòng họ.
Biên Đình phải thừa nhận, cậu vốn chẳng phải người nhiệt tình, lại càng không có lòng trắc ẩn, bình sinh ghét nhất là xen vào chuyện người khác. Nhưng khoảnh khắc ấy, trong lòng cậu lại trào dâng một cảm xúc mãnh liệt.
Cậu muốn đưa tay ôm người kia vào lòng, dịu dàng nói: Đừng buồn nữa, tôi mời anh ăn kem.
Có lẽ vì ý nghĩ ấy quá mạnh mẽ, ý niệm đã vượt qua cơ thể mệt mỏi. Biên Đình bỗng chốc tỉnh giấc, mở mắt mà không một lời báo trước.
Ngay trước mặt cậu là một gương mặt ở khoảng cách cực gần. Sống mũi thẳng, đường chân mày rắn rỏi, hàng mi mềm như lông vũ, phía dưới là đôi mắt đen láy – quen thuộc đến mức Biên Đình nhận ra ngay lập tức.
Là Cận Dĩ Ninh.
Anh gần đến mức hơi thở nóng rực phả lên môi cậu, không chừa một khe hở, như thể dễ dàng chiếm đoạt.
Thế này là sao? Hóa ra lại là một giấc mơ trong mơ?
Biên Đình mở mắt, uể oải nghĩ.
Ngẫm lại thì, giấc mơ này thật kỳ lạ. Cậu bắt đầu tò mò quan sát người trước mặt. Chưa bao giờ cậu thấy Cận Dĩ Ninh mang biểu cảm như vậy.
Kìm nén, cuồng nhiệt, giằng xé. Những từ ngữ xưa nay chẳng liên quan đến anh, giờ lại tan chảy trong ánh mắt không thực sự hướng về cậu.
Biên Đình hơi cử động đầu, cố nhìn rõ hơn. Không may, cử chỉ nhỏ đó đã thu hút sự chú ý của Cận Dĩ Ninh.
Cận Dĩ Ninh trong mơ lại dịu dàng đến lạ. Khi phát hiện ánh mắt Biên Đình, anh không tránh đi, chỉ khựng lại một chút rồi cúi đầu, dùng trán chạm nhẹ vào giữa lông mày cậu.
"Không sao đâu, ngủ ngon nhé."
Giọng anh mang theo tiếng cười, nhưng giữa đôi mày vẫn đọng lại nỗi u sầu chưa tan.
Người trước mặt chỉ là ảo ảnh trong mơ, Biên Đình biết rõ điều đó. Nhưng cảm xúc của cậu vẫn bị lay động không tự chủ. Cậu muốn nói: Đừng buồn, đừng đau lòng nữa. Có chuyện gì phiền lòng cứ giao cho tôi, tôi sẽ giải quyết hết.
Nhưng tay chân như đổ chì, không thể cử động. Miệng cũng như bị khóa, chẳng thể thốt nên lời.
Cuối cùng, Biên Đình dồn hết sức lực còn lại, nhấc cằm lên, khẽ chạm vào môi anh rồi nhanh chóng rút lui.
Chỉ là muốn an ủi anh thôi, Biên Đình tự nhủ trong lòng. Cậu tuyệt đối sẽ không thừa nhận đó là một nụ hôn. Dù sao thì lần trước đã mơ thấy Cận Dĩ Ninh cũng đủ mất mặt rồi, con người không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông.
Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng trở nên kỳ lạ. Cái chạm môi lúc nãy dù chưa thể gọi là hôn, lại như mở ra một công tắc kỳ diệu nào đó trong mơ. Cậu chưa kịp phản ứng, đã bị ấn mạnh xuống gối, hơi thở của Cận Dĩ Ninh phủ kín lấy mình.
Khác với hình ảnh xa cách, vô hình trong giấc mơ trước, lần này Cận Dĩ Ninh sống động và nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Đôi môi Biên Đình bị anh hôn lấy, một lực mạnh mẽ thô bạo tách mở hàm răng cậu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi như kẻ đói khát, anh hút cạn từng chút hơi ấm trong người cậu.
Muốn thêm nữa. Còn muốn nhiều hơn.
Tinh thần hiếu thắng là bản chất của Biên Đình. Cậu không cam chịu yếu thế, chủ động đáp trả. Nhưng nhanh chóng vì cạn kiệt sức lực mà rơi vào thế bị động, chỉ còn biết tiếp nhận và cam chịu.
Khi ý chí buông xuôi, sự mệt mỏi ập đến dồn dập. Sau đó, mọi thứ trở nên mơ hồ. Tầm nhìn cậu dần chìm vào bóng tối.
Cậu chỉ nhớ, khi hơi ấm nơi môi rời đi, bên tai vang lên một tiếng thở dài.
Sáng thứ ba, Biên Đình rốt cuộc cũng tỉnh lại thật sự.
Trước mắt là một căn phòng quen thuộc. Căn phòng bệnh này cậu đã đến rất nhiều lần, mỗi lần đều là để thăm Cận Dĩ Ninh. Nhưng lần đầu tiên nằm trên giường, nhìn toàn bộ căn phòng VIP sang trọng từ góc độ ngửa mặt lên, lại là lần này.
Tác dụng của thuốc giảm đau dần tan, khắp người cậu đau nhức. Biên Đình cúi đầu nhìn thân thể thê thảm của mình, khẽ rít lên – trông chẳng khác gì xác ướp Ai Cập.
Dù vậy, cơn đau khiến cậu chắc chắn mình đang sống trong hiện thực, không còn lang thang trong thế giới mộng mị hỗn loạn.
Nghĩ đến chữ "mơ", như có ai đấm một cú vào vết thương lòng. Sắc mặt Biên Đình lúc trắng bệch, lúc xanh xao, cuối cùng đóng băng thành vẻ tuyệt vọng sống không bằng chết.
Cậu lại mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Mơ thấy mình hôn Cận Dĩ Ninh.
Bị thương đến mức này mà vẫn mơ mấy chuyện đó, đúng là gặp ma. Biên Đình chẳng buồn quan tâm đến thân thể đau đớn, chỉ nằm vật ra giường, buông xuôi nhìn trần nhà.
Là bệnh nhân được đặc biệt chú ý, bác sĩ không để cậu chịu đau lâu. Rất nhanh, họ vào kiểm tra và tiêm thêm một liều giảm đau.
Khoảng mười một giờ sáng, Cận Dĩ Ninh cũng đến bệnh viện. Có lẽ anh đến thẳng từ công ty, so với bộ dạng thê thảm của Biên Đình thì anh tràn đầy năng lượng. Bộ vest ba mảnh được may đo tinh xảo càng tôn lên khí chất, như bước ra từ poster quảng cáo, rực rỡ đến chói mắt.
"Nhìn tôi chằm chằm làm gì thế?" Cận Dĩ Ninh đang trao đổi với bác sĩ về tình hình chấn thương của Biên Đình, vẫn phân tâm hỏi một câu.
"Không có gì." Thực ra, Biên Đình đang âm thầm quan sát biểu hiện của anh. Cận Dĩ Ninh rất tự nhiên, rất bình thường, không hề có vẻ tức giận kiểu "bị cấp dưới mạo phạm".
Cuối cùng cậu cũng an tâm.
Xem ra, đêm hôm đó thực sự chỉ là một giấc mơ.
Cận Dĩ Ninh ngồi bên giường chưa lâu thì đến giờ ăn trưa. Sau ba ngày phẫu thuật, Biên Đình chỉ được ăn đồ lỏng. Sau những tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần, cậu chẳng có khẩu vị gì, liền bảo y tá để sang một bên, nói là chưa muốn ăn.
Y tá quay sang nhìn Cận Dĩ Ninh, ánh mắt ngập ngừng. Anh gật đầu, đưa tay ra. Y tá đưa bát cháo cho anh, vẻ mặt vẫn lưỡng lự.
"Đây là cháo mà dì Huệ dậy sớm nấu đấy." Cận Dĩ Ninh khuấy nhẹ bát cháo, múc một thìa, thổi nguội rồi đưa đến miệng Biên Đình, ánh mắt không rời khỏi cậu, "Cậu mà không ăn, dì biết sẽ giận đấy."
Khi cơ thể yếu ớt, ý chí cũng theo đó mà suy yếu. Ánh mắt Cận Dĩ Ninh khiến Biên Đình bất giác nhớ đến những hình ảnh không nên nhớ. Hơn nữa, xem ra anh định đích thân đút cho cậu ăn.
Biên Đình bật dậy trong cơn đau thập tử nhất sinh, vội đưa tay: "Tôi tự ăn được."
"Đừng động đậy." Cận Dĩ Ninh né tay cậu, nhìn thẳng vào mắt, giọng ra lệnh: "Há miệng."
Biên Đình há miệng, vẻ mặt hơi đờ đẫn. Thìa sứ đặt lên đầu lưỡi, cháo được đưa vào miệng.
Cậu nuốt xuống khó nhọc. Đúng là tay nghề dì Huệ, nhưng trong hoàn cảnh này, Biên Đình vẫn thấy có gì đó không quen.
Chớp mắt, thìa thứ hai đã đến miệng. Lần này, Biên Đình không chịu hợp tác: "Vẫn nên để y tá làm đi."
Cận Dĩ Ninh liếc cậu một cái, như bị làm phiền: "Cậu còn muốn ăn không?"
Biên Đình không dám chọc giận anh, đành im lặng, ngoan ngoãn tiếp tục ăn.
Có Cận Dĩ Ninh đích thân "trấn giữ", bát cháo nhỏ nhanh chóng cạn đáy. Vừa ăn xong miếng cuối cùng, Tề Liên Sơn bước vào – như thể đã tính giờ.
Tề Liên Sơn không nhìn sang nơi khác, chỉ thông báo bữa trưa đã dọn ở phòng khách bên ngoài. Cận Dĩ Ninh đặt bát xuống, đáp một tiếng: "Được."
Sau bữa trưa, Cận Dĩ Ninh quay lại nhanh chóng. Đến hết giờ nghỉ trưa, anh vẫn không có ý định về công ty, ôm laptop ngồi trong phòng bệnh, chuyên tâm xử lý công việc.
Cận Dĩ Ninh làm việc chăm chú, không bị ảnh hưởng. Nhưng Biên Đình thì chẳng dễ chịu chút nào. Tiếng gõ bàn phím lách cách không dứt, khiến cậu không thể tập trung, ánh mắt liên tục bị thu hút về phía anh.
Nửa tiếng sau, Biên Đình không chịu nổi, hỏi: "Hôm nay anh không đi làm à?"
"Cậu đang đuổi tôi đi sao?" Cận Dĩ Ninh ngước mắt liếc cậu.
Biên Đình vội đáp: "Không dám."
Cận Dĩ Ninh hừ nhẹ một tiếng, thu lại ánh mắt, tạm hài lòng với câu trả lời.
Để giảm bớt sự hiện diện của anh, Biên Đình nằm xuống, kéo chăn lên tận cổ, nhanh chóng bất động.
Ngay khi Cận Dĩ Ninh tưởng cậu đã ngủ, Biên Đình bỗng lên tiếng: "Tối hôm kia, lúc tôi mới nhập viện, anh ở đâu?"
"Đưa cậu vào viện xong thì tôi về nhà." Cận Dĩ Ninh không ngẩng đầu, "Hỏi làm gì?"
Biên Đình chăm chú nhìn bó hoa tươi ở đầu giường – không rõ ai gửi – rồi nói: "Không có gì."
Thời gian trôi lặng lẽ. Có lẽ hôm nay lịch trình Cận Dĩ Ninh nhẹ nhàng, xong việc anh không vội đi, còn bảo Tề Liên Sơn mang vào vài cuốn sách nhàn tản, ngồi bên cửa sổ đọc.
Giữa họ, dường như đã lâu rồi không có khoảnh khắc yên bình như thế này.
Biên Đình quấn chăn, nhìn Cận Dĩ Ninh chăm chú đọc sách, thầm nghĩ: Hay là dọn đến đây dưỡng lão luôn cho rồi.
"Đừng tưởng tôi không nghe thấy cậu đang chửi tôi đấy." Cận Dĩ Ninh vừa lật trang sách vừa nói.
Biên Đình nghiêng đầu, nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Rồi cứ thế, giả vờ ngủ mà thành ngủ thật. Trong tiếng lật sách xào xạc, Biên Đình chìm vào giấc ngủ vô thức.
Dưới tác dụng của thuốc, cả chiều cậu cứ mơ mơ tỉnh tỉnh, gặp đủ loại giấc mơ hỗn loạn. Có tốt, có xấu, nhưng phần lớn là ác mộng.
Lúc đó, cậu mới nhận ra sự hiện diện của Cận Dĩ Ninh thật sự hữu ích. Dù trong mơ cậu gặp kết cục thê thảm thế nào, chỉ cần mở mắt ra là thấy anh nguyên vẹn ngồi bên giường.
Chiều muộn, trời đổ mưa. Tiếng mưa đánh thức Biên Đình. Ngủ suốt cả ngày khiến đầu óc lơ mơ, cậu quên mất mình đang bị thương, theo thói quen định trở mình ngồi dậy.
Kết quả, vừa cử động liền đau đớn tột cùng, trước mắt tối sầm, suýt ngất xỉu.
Hành động bị kẹt lại giữa chừng, cơ thể đông cứng trong tư thế nằm nghiêng. May mà cậu vẫn giữ được vẻ "anh hùng", tiếng rên sắp bật ra lại bị nuốt ngược xuống.
Cơn đau chưa kịp tan, một bóng người phủ xuống, tránh vùng thương, ôm lấy lưng cậu, nhẹ nhàng vỗ về.
Cận Dĩ Ninh một tay cầm sách, tay kia xoa lưng Biên Đình, như dỗ dành đứa trẻ giật mình trong mơ: "Ngoan nào, đừng cử động."
Trời tối dần, trong phòng không bật đèn. Tiếng mưa ngoài cửa sổ ngày càng lớn. Ánh sáng u ám và âm thanh rả rích như che giấu những tâm tư đã lộ rõ từ lâu.
Bàn tay Cận Dĩ Ninh như có ma lực, chỉ tùy tiện vỗ vài cái, cơn đau trên người Biên Đình đã dịu đi phần nào.
Hai cô y tá ngoài phòng khách đang nói chuyện, lo trời mưa to quá, lát nữa không biết về kiểu gì. Biên Đình chẳng mảy may quan tâm đến mưa gió bên ngoài. Cậu nằm nghiêng, ánh mắt dừng lại ở chiếc cúc thứ ba trên áo vest của Cận Dĩ Ninh.
Chỉ cần cậu hơi nghiêng vai về phía trước, là có thể ngã vào lòng anh.
"Cận Dĩ Ninh." Tư thế này quá ám muội, Biên Đình thấy không thoải mái, liền khẽ cử động muốn kéo giãn khoảng cách.
Lại bị Cận Dĩ Ninh đè lại bằng một tay.
"Hửm?" Anh như vừa tỉnh khỏi dòng suy nghĩ nào đó, giọng ngơ ngác, rồi cố ý bắt bẻ: "Gọi cả họ lẫn tên nghe trôi chảy nhỉ? Không có tí tôn trọng nào."
Bị trách vô cớ, Biên Đình không dám động đậy, cũng không nói gì. Nhưng khoảng cách giữa họ lại gần thêm, gần như thành một cái ôm nhẹ.
"Những chuyện Tưởng Thiên Tứ nói, không phải tôi làm." Biên Đình nằm yên một lúc, rồi chủ động nói với Cận Dĩ Ninh, "Có người mạo danh tôi, đi buôn người ở nước ngoài."
"Tôi biết." Cận Dĩ Ninh lật trang sách, như thể ngoài những dòng chữ trước mắt, chẳng có điều gì khiến anh bận tâm.
Biên Đình sững sờ. Dù không có chứng cứ rõ ràng, nhưng mọi đầu mối Tưởng Thiên Tứ đưa ra đều nhắm vào cậu. Thế mà Cận Dĩ Ninh không hỏi thêm, không cần giải thích – chỉ cần cậu nói "không phải", anh sẽ tin.
Chưa kịp nghĩ ra lý do, Cận Dĩ Ninh đã gấp sách lại, thở dài: "Tôi dạy cậu thêm một điều."
Biên Đình hiếm khi ngoan ngoãn đến thế, gật đầu lắng nghe.
"Sau này gặp phải tình huống như hôm đó, điều đầu tiên cần làm là giữ mạng." Cận Dĩ Ninh từng chữ một, giọng bình tĩnh dịu dàng, "Họ muốn cậu làm gì thì cứ làm. Giữ được mạng, sau này mới có cơ hội lật ngược thế cờ."
"Nhưng Tưởng Thiên Tứ muốn đổ tội lên anh, còn muốn tôi nhận tội thay." Biên Đình nhớ lại đoạn video mà Tưởng Thiên Tứ bắt quay, bật cười, "Thế mà anh cũng đồng ý?"
"Cứ làm theo lời hắn nói." Cận Dĩ Ninh cũng cười, "Chỉ cần tôi còn tin cậu, sẽ không ai làm gì được cậu."
Biên Đình bị những lời đậm chất "tổng tài" này chọc cười, vùi mặt vào gối, cười thầm không dứt.
Cậu hiểu, Cận Dĩ Ninh nói vậy là để cậu an lòng. Nếu lúc đó thật sự nghe theo quay video nhận tội, có lẽ cậu đã không thể sống sót, còn có thể gây thêm phiền toái lớn cho anh.
Cười xong, Biên Đình khẽ mở mắt: "Anh vẫn nên cẩn trọng hơn. Đừng dễ dàng tin người."
"Tại sao?" Cận Dĩ Ninh tò mò.
Vì tôi là người chỉ điểm của cảnh sát. Là người mà anh không nên tin nhất.
Dĩ nhiên, Biên Đình không thể nói ra. Chỉ đáp: "Con người sẽ thay đổi. Trừ khi chết rồi bị treo lên tường, không ai có thể chắc chắn mình sau này sẽ ra sao."
Không biết Cận Dĩ Ninh đang nghĩ gì, anh lại cầm sách lên, khẽ nói: "Cậu nói đúng."